Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Căn Hộ Của Gia Đình Dicanti
Số 12, Phố Della Croce

❊ ❊ ❊

Chủ nhật, ngày 10 tháng 4 năm 2005, 2:14 sáng.

Sau kết luận của Dicanti là sự im lặng kéo dài như một đám mây đen u ám. Fowler buồn bã nhìn quanh, hai tay đưa lên ôm mặt. Ông vừa bàng hoàng vừa ngạc nhiên.

“Tại sao tôi lại có thể mù quáng đến thế? Hắn giết người vì hắn được ra lệnh. Lạy Chúa tôi. Vậy còn những thông điệp, những nghi lễ thì sao?”

“Nếu ông suy nghĩ kỹ hơn một chút, ông sẽ thấy là chúng chẳng có ý nghĩa gì hết. Cái câu ego te absolvo, đầu tiên là được viết trên mặt đất sau đó là viết trên ngực của các nạn nhân. Những bàn tay được rửa sạch, lưới bị cắt ra: giống hệt như cách maia nhét tiền vào miệng nạn nhân.”

“Nghi lễ này của mafia ám chỉ rằng nạn nhân đã nói quá nhiều, đúng không?”

“Chính xác. Ban đầu tôi nghĩ Karosky đang tìm cách buộc tội các hồng y vì một tội ác nào đó, một hành động có thể làm ô nhục tư cách thiêng liêng của họ. Nhưng những đầu mối để lại trong các mẩu giấy bị vò nát vẫn chỉ có thế, không thêm gì hơn cả. Theo tôi thì đây chỉ là sự thêm thắt của cá nhân Karosky, vài nét phá cách trên nền một âm mưu do kẻ khác giật dây.”

“Vậy thì ý nghĩa của việc giết họ theo cách đó là gì? Tại sao không giết một cách dân giản thôi?”

“Việc cắt xẻo thi thể các nạn nhân chỉ là một cách rất quỷ quyệt nhằm che giấu một sự thật căn bản nhất: có kẻ muốn họ chết. Ông cứ nhìn vào kia mà xem.”

Paola chỉ về phía chiếc đèn bàn. Phía dưới chụp đèn là tập tài liệu về Karosky. Cả căn phòng đều tối đen, tất cả những gì không nằm trong quầng sáng của bóng đèn đều nằm trong bóng tối.

“Tôi hiồi. Chúng bắt chúng ta phải nhìn vào những gì chúng muốn ta thấy. Tốt lắm, nhưng ai lại muốn những chuyện này xảy ra?”

“Câu trả lời quan trọng nhất khi chúng ta muốn tìm ra thủ phạm trong một tội ác là: ai sẽ hưởng lợi? Với một kẻ giết người hàng loạt chúng ta có thể loại bỏ câu hỏi này vì hắn gây tội ác vì lợi ích của chính mình. Động cơ của hắn là cơ thể nạn nhân. Nhưng trong trường hợp này động cơ của hắn là thực hiện sứ mệnh. Nếu quả thật hắn muốn giải tỏa những ức chế, lòng căm thù của hắn đối với các hồng y giả sử là hắn phải chịu đựng những cảm xúc này thật, hắn hoàn toàn có thể ra tay vào những thời điểm khác, khi dễ dàng tiếp cận các hồng y hơn. Vậy thì tại sao phải là vào đúng thời điểm này? Đâu là sự khác biệt?”

Bởi vì có kẻ muốn tác động đến Hội nghị bầu giáo hoàng.”

“Giờ thì hãy tự hỏi ai muốn tác động đến Hội nghị bầu giáo hoàng. Và để trả lời câu hỏi đó thì trước hết phải biết nạn nhân là những ai.”

“Những hồng y này đều là các nhân vật nổi bật nhất của Nhà thờ. Những người có uy tín rất cao.”

“Và giữa họ đều có một mối liên hệ đơn giản. Còn lúc này nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra mối liên hệ đó.”

Fowler đứng bật dậy và bứt rứt đi đi lại lại trong phòng, hai tay nắm chặt chắp sau lưng.

“Tiến sĩ, tôi vừa nghĩ ra kẻ có thể hưởng lợi khi loại bỏ những hồng y đó, và nhất là bằng phương pháp này. Có một đầu mối mà chúng ta đã vô tình bỏ qua. Karosky đã trải qua một ca phẫu thuật thay đổi toàn bộ khuôn mặt, như những gì Angelo Biffi làm đã cho chúng ta thấy. Một ca phẫu thuật rất tốn kém, đòi hỏi quá trình hồi phục kỳ công. Nếu được thực hiện chỉn chu, cùng với yêu cầu về việc giữ bí mật và kín đáo, chắc chắn chi phí phải là hơn một trăm nghìn đô la. Một linh mục như Karosky không thể nào có nổi khoản tiền lớn đến thế. Hơn nữa, hắn kiếm đâu ra tiền mà vào Italia, lại còn những chi phí sau khi đến đây nữa chứ. Những câu hỏi này đã không được chúng ta chú ý đến từ đầu đến giờ, nhưng tôi thấy bây giờ thì chúng chính là mấu chốt.”

“Và càng củng cố giả thuyết rằng có một bàn tay bí mật đứng đằng sau việc ám sát các hồng y.”

“Đúng vậy.”

“Đức cha ạ, liên quan đến kiến thức về Nhà thờ Công giáo, cũng như cách thức hoạt động của Tòa thánh, thì tôi không thể sánh với ông được. Theo đánh giá của ông, điều gì là mẫu số chung giữa ba hồng y xấu số đó?”

Vị linh mục trầm ngâm suy nghĩ.

“Có một điểm chung nổi bật giữa ba người này. Họ đều là những người theo chủ trương tự do tư tưởng. Nói thế nào nhỉ, họ là những đại diện tiêu biểu cho phe theo chủ nghĩa tự do trong Tòa thánh. Nếu cô yêu cầu tôi cung cấp tên của năm vị hồng y toàn tâm toàn ý ủng hộ Công đồng Vatican ([1]) II, thì kiểu gì cũng phải đề cập đến tên của ba người này.”

“Tôi cần biết chi tiết hơn.”

“Được. Với sự xuất hiện của John XXIII trên cương vị Giáo hoàng năm 1958, ai cũng nhận thấy là nhà thờ cần được cải tổ triệt để. John XXIII đã triệu tập Công đồng Vatican II, kêu gọi các giám mục trên toàn thế giới cùng về Rome để chất vấn Giáo hoàng về thực trạng của Giáo hội. Hơn hai nghìn giám mục đã đáp lại lời kêu gọi này.

John XXIII đã qua đời trước khi Công đồng kết thúc, nhưng người kế nhiệm ông là Paul VI đã làm nốt Điều đáng xấu hổ là những cải tổ ban đầu mà Công đồng đề xuất đã không bao giờ được thực hiện như kỳ vọng của John XXIII.”

“Ông muốn nói đến những cải tổ gì?”

“Đã có những thay đổi rất lớn trong nhà thờ. Đó có thể được coi là một trong những cột mốc vĩ đại nhất của thế kỷ XX. Cô không nhớ được gì vì hồi đó cô còn quá nhỏ, nhưng mãi cho đến tận cuối thập kỷ 60 của thế kỷ trước, một phụ nữ Công giáo vẫn không dược phép mặc quần hoặc hút thuốc ở nơi công cộng. Đó là một tội lỗi rõ ràng. Và hoàn toàn không phải chỉ là những ví dụ tình cờ. Mà là có cơ sở để nói rằng đã có những thay đổi vĩ đại, nhưng hoàn toàn chưa đủ sâu rộng như người ta trông đợi. John XXIII đã tìm cách mở toang những cánh cửa bảo thủ của nhà thờ để khôi phục hình ảnh của Chúa trời. Và ông cũng chỉ giúp hé được những cánh cửa đó ra đôi chút. Paul VI hóa ra lại là một vị Giáo hoàng cực kỳ bảo thủ. John Paul I, người kế vị của ông ta, lại chỉ ngồi trên ngai vàng một tháng trời. Và đến John Paul II lên thay, một vị giáo hoàng mạnh mẽ biết cách chung sống với thế giới truyền thông, rõ ràng là ông đã làm được rất nhiều việc tốt cho nhân loại, nhưng trong đời sống chính trị hàng ngày của nhà thờ thì cũng là một người cực kỳ thủ cựu.”

“Và những cải cách vĩ đại của nhà thờ vẫn chưa hề diễn ra?”

“Vẫn còn rất nhiều công việc phải làm, thực sự là như vậy. Sau khi công bố kết quả của Công đồng Vatican II, phe bảo thủ trong nhà thờ đã phản đối kịch liệt. Và cho đến bây giờ thì Công đồng vẫn còn nhiều kẻ thù, đó là những người tin rằng bất kỳ ai không phải là tín đồ Công giáo sẽ phải xuống địa ngục, phụ nữ thì không được có quyền bầu cử, và vô số những tư tưởng còn tồi tệ hơn nữa. Ngay cả trong giới tăng lữ cũng đang kỳ vọng rằng hội nghị lần này sẽ bầu ra được một Giáo hoàng theo chủ nghĩa lý tư̖ạnh mẽ, một Giáo hoàng dám mở toang những cánh cửa của nhà thờ ra trước thế giới. Và người sáng giá nhất cho vị trí này có lẽ không thể là ai khác ngoài hồng y Portini, một người theo chủ nghĩa tự do cấp tiến. Tất nhiên, ông ta sẽ không đời nào nhận được lá phiếu ủng hộ của những người thuộc cánh bảo thủ cực đoan. Robayra cũng là một nhân vật có uy tín, một vị hồng y của nhân dân nhưng lại cực kỳ uyên bác và trí tuệ. Cardoso cũng có hậu thuẫn tương tự. Cả hai đều đấu tranh cho quyền lợi của người nghèo.”

“Và giờ thì cả hai đều đã chết?”

Gương mặt Fowler tối sầm lại.

“Paola, tôi yêu cầu cô phải tuyệt đối giữ bí mật này bằng mọi giá. Tôi đang đánh cược mạng sống của cả tôi và cô, và tôi nói nghiêm túc đấy, tôi rất sợ hãi. Tất cả những điều mà chúng ta đã rút ra đều dẫn tới một hướng kết luận mà tôi hoàn toàn không muốn xem xét kỹ, chứ đừng nói là lần theo đến cùng.”

Fowler dừng lại để hít một hơi thật sâu.

“Cô đã bao giờ nghe nói đến Santa Alianza chưa?”

Dicanti nhớ lại câu chuyện về các gián điệp và những vụ ám sát mà họ đã đề cập đến khi đang ở nhà người chuyển phát bưu phẩm. Xưa nay cô vẫn nghĩ đó là những câu chuyện của bọn nát rượu, nhưng lúc này, ngồi trong phòng ngủ của mình với một người đàn ông có lai lịch lạ lùng như Fowler, cô bắt đầu lờ mờ nhận ra mình đang đối mặt với vấn đề hoàn toàn nghiêm túc.

“Đó là Cơ quan Mật vụ của Vatican, theo lời người ta đồn đại. Một mạng lưới gián điệp và nhân viên mật vụ sẵn sàng giết người khi có lệnh. Đó là những câu chuyện truyền miệng của cánh cảnh sát lâu năm dùng để dọa dẫm cánh lính mới. Càng về sau càng chẳng có mấy ai tin.

“Tiến sĩ Dicanti, cô phải nhìn nhận thật nghiêm túc về lịch sử của Santa Alianza, vì nó thực sự đã tồn tại. Nó đã tồn tại suốt bốn trăm năm qua, và được coi là cánh tay phải của Tòa thánh trong những nhiệm vụ mà ngay cả Giáo hoàng cũng không hề biết đến.”

Tôi thấy chuyện này thật khó tin.”

“Phương châm của Santa Alianza (Liên minh Thần thánh) này là ' La cruz y la espada ' . Vì Thánh giá và thanh kiếm.”

Trong đầu Paola chợt lóe lên hình ảnh Dante trong khách sạn Raphael với khẩu súng chĩa vào đầu cô phóng viên Tây Ban Nha. Đó chính là những gì anh ta đã nói khi yêu cầu Fowler giúp đỡ, và giờ cô mới hiểu những gì anh ta muốn nói với vị linh mục.

“Ôi, Lạy Chúa lòng lành. Vậy ông là...”

“Tôi đã từng, lâu lắm rồi. Tôi đã phục vụ hai lá cờ, một của tổ quốc và một của tín ngưỡng mà tôi thờ phụng. Tôi đã phải từ bỏ một lá.”

“Chuyện gì đã xảy ra?”

“Tôi không thể nói được, cô đừng hỏi là tốt nhất.”

Paola hoàn toàn không muốn truy vấn đến cùng. Cô đang nghe những điều đến từ phần đen tối trong con người của vị linh mục, nơi một nỗi đau băng giá đang cắm những móc sắt nhọn hoắt vào linh hồn của ông. Cô ngờ rằng đằng sau đó vẫn còn rất nhiều điều ông không muốn nhắc đến.

“Giờ tôi mới hiểu tại sao Dante căm thù ông đến thế. Chắc chắn là phải liên quan đến phần đời đó của ông, đúng vậy không?”

Fowler không trả lời. Paola phải quyết định thật nhanh vì họ không còn nhiều thời gian nữa, cô không thể để câu chuyện đi chệch hướng chủ yếu. Trong trường hợô quyết định lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình, một trái tim mà cô biết đã phải lòng vị linh mục cùng tất cả những gì thuộc về ông, từ bàn tay ấm áp cho tới những dằn vặt trong tâm hồn. Cô muốn ông thoát khỏi những nỗi đau đớn đó, trả lại cho ông nụ cười hồn nhiên như trẻ thơ. Nhưng cô cũng biết điều đó là hoàn toàn không thể: trong lòng ông là những đại dương cay đắng và phẫn uất dồn nén, tích tụ suốt cả cuộc đời. Bản thân cương vị linh mục của Tòa thánh đã là một bức tường không thể vượt qua. Bất kỳ ai muốn đến gần ông phải bơi qua được những đại dương đó, và khả năng chết đuối là không tránh khỏi. Ngay tại trong căn phòng tối om đêm đó cô nhận ra rằng cô sẽ không bao giờ được là một nửa của ông; nhưng cô cũng biết một điều là ông sẽ không ngần ngại giết bất kỳ ai gây nguy hiểm cho cô.

“Được rồi, cha. Tôi tin ông” - cô buông một tiếng thì thầm như hơi thở. “Tiếp tục đi.”

Fowler lại ngồi xuống để bắt đầu phơi bày một câu chuyện rất dài và đáng sợ.

“Tổ chức này chính thức xuất hiện từ năm 1566. Vào thời kỳ đó, Giáo hoàng Pius V đang đau đầu trước sự xuất hiện của phe Anh giáo cũng như những người bị quy là dị giáo khắp châu Âu. Với tư cách là người đứng đầu của Tòa án Dị giáo, ông tỏ rõ mình là một người cứng rắn, bảo thủ và kinh viện. Thái độ chung của Tòa thánh thời kỳ đó còn mang tính vùng miền hơn bây giờ, mặc dù ngày nay thậm chí quyền lực của Tòa thánh còn lớn hơn rất nhiều. Santa Alianza được thành lập để tuyển mộ các thày tu trẻ và uomos di fiducia, tức là những người dân bình thường nhưng đã qua thử thách và kiểm chứng về lòng trung thành với Tòa thánh. Sứ mệnh của họ là bảo vệ Vatican với tư cách là một quốc gia độc lập, và bảo vệ Nhà thờ như một thực thể thiêng liêng, và theo thời gian số lượng của Santa Alianza ngày càng lớn mạnh. Đến thế kỷ XIX họ đã có đến hàng nghìn người. Nhiều người trong số đó là những kẻ cung cấp tinường, cuồng tín, mơ tưởng hão huyền. . . Nhưng những người khác, khoảng hơn 500 người gì đó, thực sự là đội nòng cốt: tạo thành nhóm Bàn tay của Thánh Michael. Nhóm đặc vụ này được trải khắp nơi trên thế giới nên có thể thực hiện các mệnh lệnh một cách chính xác và nhanh chóng. Họ sẵn sàng cung cấp tiền cho một nhóm cách mạng nếu cần thiết, tác động đến dư luận, làm giả các thông tin quan trọng để thay đổi kết cục các cuộc chiến. Họ sẵn sàng thực hiện các hành động khiêu khích, bịt miệng, lừa gạt và thậm chí là đến mức thủ tiêu mạng người khi cần thiết.

Mỗi thành viên của nhóm Bàn tay của Thánh Michael đều được huấn luyện nghiệp vụ hoạt động cũng như cách sử dụng vũ khí. Cụ thể là họ được huấn luyện cách xây dựng tổ chức, sử dụng mật mã, ngụy trang, và cả phương pháp cận chiến. Cách mười lăm bước, một thành viên của nhóm hoàn toàn có thể phóng dao tách đôi một quả nho.

Mỗi người phải nói được ít nhất là bốn thứ tiếng. Anh ta có thể chặt đầu một con bò, ném xác nó xuống giếng chứa nước ăn, rồi đổ lỗi cho một nhóm đối thủ nào đó mà không ai mảy may nghi ngờ. Các thành viên trong nhóm phải trải qua huấn luyện nhiều năm trong một tu viện trên một hòn đảo thuộc Địa Trung Hải mà tôi sẽ không tiết lộ. Đến nửa đầu thế kỷ XX, phần lớn nhóm những Bàn tay của Thánh Michael đã bị mai một sau hai cuộc chiến tranh thế giới. Đó là một kỷ nguyên đẫm máu, nhiều người đã bỏ mạng, người thì chết để bảo vệ những sự nghiệp cao cả nhưng cũng không thiếu kẻ đã liều thân vì những lý do hèn hạ và đáng hổ thẹn vô cùng.”

Fowler dừng lại để nhấp một ngụm cà phê. Những khoảng tối trong căn phòng dường như mỗi lúc một đen ngòm và kéo dài ra mãi, Paola lặng người vì sợ hãi. Cô ngồi xoay người trên chiếc ghế, hai tay ôm vòng quanh lưng ghế trong khi vị linh mục tiếp tục câu chuyện của mình.

“Năm 1958, John XXIII, vị Giáo hoàng đã khởi xướng Công đồngI, ra quyết định rằng thời của Santa Alianza đã qua, và những công việc của tổ chức này không còn phù hợp nữa. Và ngay giữa Chiến tranh Lạnh, ông đã cho phá bỏ những đường dây liên lạc giữa các thông tín viên, tuyệt đối ngăn cấm các thành viên của Liên minh thực hiện bất kỳ hành động nào nếu không có sự chuẩn y trước của ông. Mọi chuyện đã được duy trì như vậy suốt bốn năm. Trong tổng số 52 thành viên nhóm Bàn tay năm 1939 thì chỉ còn lại đúng mười hai người, nhiều người trong số họ phái sống dặt dẹo, tự xoay sở trong nhiều năm. Giáo hoàng đã ra lệnh cho họ quay về Rome. Địa điểm huấn luyện bí mật của họ đã cháy rụi một cách khó hiểu năm 1960. Và người đứng đầu nhóm Bàn tay của Thánh Michael, cũng là người đứng đầu của Liên minh Thần thánh, đã qua đời trong một vụ tai nạn Ô tô.”

“Ông ta là ai?”

“Tôi không thể nói được, không phải vì tôi không muốn, mà bởi vì tôi thực sự không biết. Danh tính người đứng đầu bao giờ cũng là một điều bí mật. Đó có thể là bất kỳ ai: một giám mục, một hồng y, một uomo di fiducia, một linh mục giản dị. Nhưng đó chắc chắn phải là một người đàn ông trên bốn mươi lăm tuổi. Thế thôi. Từ năm 1566 đến nay mới chỉ có duy nhất một người đứng đầu bị lộ danh tính: đó là cha xứ Sogredo, người Italia, nhưng quê gốc ở Tây Ban Nha, ông ta là người chống Napoleon đến cùng. Và ngay cả thông tin này cũng hầu như không mấy người biết.

“Cũng chẳng có gì lạ nếu Vatican không công nhận sự tồn tại của một cơ quan gián điệp, nếu cơ quan đó thực sự sử dụng những phương pháp mà ông vừa nhắc đến.”

“Đó là một trong những động cơ khiến John XXIII quyết tâm giải tán Santa Alianza. Ông cho rằng giết người là một hành động không thể biện minh, cho dù là nhân danh Chúa chăng nữa, tôi cũng đồng ý như vậy. Tôi biết là có một số chiến dịch do nhóm Bàn tay của Thánh Michael thực hiện đã gây thiệt hại nặng nề cho Đức Quốc xã. Một trong những chiến dọ đã giúp cứu được hàng nghìn sinh mạng. Nhưng vẫn còn một bộ phận, số lượng ngày càng giảm sút, hoạt động hoàn toàn độc lập theo ý mình, và họ gây ra những tội ác vô cùng dã man. Tôi không muốn đi chi tiết vào vấn đề này, nhất là trong bối cảnh gấp rút về thời gian như hiện nay.”

Fowler gạt tay qua mặt, như thể ông đang muốn xua đuổi những bóng ma của quá khứ. Đối với một người có khả năng kiềm chế gần như phi thường như ông thì cử chỉ đó có thể là dấu hiệu rõ ràng cho thấy vị linh mục đang hết sức bấn loạn.

Paola quyết định không bắt ông phải chịu đựng thêm chút nào nữa bài học lịch sử đau đớn của mình.

“Ông không cần phải nói gì thêm nữa. Hãy cho tôi biết những gì mà ông nghĩ là tôi cần biết thôi”.

Fowler mỉm cười cảm kích.

“Như chắc cô cũng hình dung ra được, đó chưa phải là dấu chấm hết của Liên minh thần thánh. Paul VI đã xuất hiện trên ngôi vị Giáo hoàng vào năm 1963, trong bối cảnh tình hình quốc tế đang hết sức rối ren, bất ổn. Chỉ gần một năm trước đó, thế giới còn đứng bên bờ vực của một cuộc chiến tranh hạt nhân. Vài tháng sau, Kennedy, Tổng thống Mỹ đầu tiên là người Công giáo, bị ám sát.

Khi Paul VI biết tin, ông ta đã ra lệnh cho Liên minh Thần thánh quay trở lại hoạt động. Mạng lưới gián điệp của họ, sau một thời gian suy yếu, bắt đầu hồi phục dần. Phần khó khăn nhất là xây dựng lại nhóm hành động Bàn tay của Thánh Michael. Trong số mười hai người thuộc nhóm Bàn tay được triệu hồi về Rome năm 1958, thì đến năm 1963 chỉ còn bảy người có khả năng hoạt động. Một người được giao phụ trách khôi phục cơ cấu tổ chức để huấn luyện các mật vụ mới. Công việc này kéo dài đến mười lăm năm, nhưng họ đã gây dựng được một đội ngũ hạt nhân gồm ba mươi đặc vụ cả thảy. Trong số này nhiều người hoàn toàn chưa có kinh nghiệm gì, nhưng cũng có người xuất thân từ các cơ quan mật vụ khác.”

“Cũng giống như ông: một điệp viên hai mang.”

“Thực ra tôi mới chỉ được đánh giá là một đặc vụ tiềm năng. Đó là một người thường làm việc cho hai tổ chức liên minh chặt chẽ, nhưng tổ chức thứ nhất thường không biết là tổ chức thứ hai sẽ bổ sung hoặc điều chỉnh các chỉ thị về từng công việc trong mỗi điệp vụ. Nhiệm vụ của tôi là sử dụng những gì tôi biết để cứu được càng nhiều mạng sống càng tốt, chứ không phải là lấy đi những mạng sống đó. Hầu như điệp vụ nào họ cử tôi đi cũng đều liên quan đến việc giải cứu: đưa những linh mục đang gặp nguy hiểm đến nơi an toàn.

“Hầu như điệp vụ nào cũng thế?”

Fowler gật đầu.

“Chúng tôi phải thực hiện một điệp vụ vô cùng phức tạp, mọi chuyện vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Tôi quyết định từ bỏ vai trò là một Bàn tay ngay ngày hôm đó. Họ đã gây khó dễ cho tôi rất nhiều, nhưng tôi vẫn ở đây. Tôi cứ đinh ninh tôi sẽ là một nhà tâm lý học cho đến hết đời, vậy mà cuối cùng cô thấy một bệnh nhân của tôi đã đưa tôi đến đâu thế này.

“Dante cũng là một Bàn tay phải không?”

“Nhiều năm sau khi tôi từ chức, khủng hoảng đã xảy ra. Một lần nữa tổ chức lại quá thiếu người, đó là theo những gì tôi nghe kể. Tất cả đều đang đi thực hiện nhiệm vụ ở xa, trong những điệp vụ mà việc rút họ về là hầu như không thể. Người duy nhất khả dĩ là Dante, trong khi anh ta vẫn nổi tiếng là một kẻ nhẫn tâm không ghê tay. Thực tế mà nói anh ta lại quá thích hợp với nhiệm vụ lần đó nếu như tôi không lầm.”

“V là người đứng đầu?”

Fowler nhìn thẳng về phía trước, gương mặt không hề bộc lộ chút cảm xúc nào. Một lát sau, Paola biết chắc ông ta sẽ không trả lời nên cô đành đưa ra câu hỏi khác.

“Nhưng tại sao Santa Alianza lại muốn gây ra một chuyện tày đình như thế này?”

“Thế giới đang đổi thay từng ngày. Các tư tưởng dân chủ đang bắt rễ sâu trong tâm của tất cả mọi người trên thế giới. Và tôi phải nói rằng trong Santa Alianza còn có cả những nhân vật nhẫn tâm và thủ cựu nhất của Tòa thánh. Santa Alianza cần một giáo hoàng kiên định ủng hộ họ, nếu không họ sẽ không tồn tại. Nhưng Alianza lại là một vấn đề gây chia rẽ. Điểm chung giữa ba vị hồng y là ở chỗ họ đều là những người theo chủ nghĩa tự do mạnh mẽ; tất nhiên là tự do trong khuôn khổ của một hồng y. Nếu trở thành Giáo hoàng, bất kỳ ai trong số họ cũng có thể giải tán cơ quan mật vụ này, có lẽ là vĩnh viễn.”

“Loại bỏ họ thì mối đe dọa trên cũng không còn.”

“Và khi làm như vậy, người ta còn có thể làm tăng thêm nhu cầu được bảo đảm an ninh. Chỉ cần người ta phát hiện ra rằng các hồng y đã chết, sẽ có rất nhiều thắc mắc và nghi vấn. Alianza không bao giờ có thể che đậy sự việc giống như một vụ tai nạn được: người ta sẽ biết ngay những cái chết đó liên quan đến cuộc tranh giành chiếc ghế Giáo hoàng. Nhưng nếu cô đã chắc chắn về điều gì đó...”

“Một tên giết người giả trang. Lạy Chúa, tôi thấy thật ghê sợ. Cũng may mà từ trước đến nay tôi vẫn giữ khoảng cách giữa bản thân và nhà thờ.”

Fowler bước lại gần và quỳ gối trước chiếc ghế Paola đang ngồi. Ông dịu dàng nắm lấy tay cô.

“Đó là một ý nghĩ sai lầm. Đằng sau cái nhà thờ này, xây bằng máu và gạch mà cô đang thấy, còn một nhà thờ khác vô hạn, vô hình, nơi có những lá cờ hướng thẳng về thiên đường. Nhà thờ đó sống trong trái tim của hàng triệu triệu tín đồ yêu kính Chúa và thông điệp mà Người muốn nhắn nhủ chúng sinh. Nhà thờ đó sẽ hồi sinh từ tro tàn và cứu rỗi thế giới. Cánh cửa của địa ngục sẽ không bao giờ đe dọa được ai nữa.”

Paola trân trân nhìn sâu vào mắt vị linh mục.

“Cha thực sự tin tất cả những chuyện đó sao?”

“Tôi tin chứ, Paola.”

Hai người cùng đứng dậy. Ông hôn cô dịu dàng và sâu lắng, cô chấp nhận ông đúng như con người thật của ông, sứt sẹo và bầm dập. Nỗi đau của cô hòa lẫn vào những vết thương đang giằng xé trong ông, và suốt từ lúc đó đến sáng, họ bên nhau khám phá ý nghĩa thực sự của hạnh phúc.

❀ ❀ ❀

[1] Công đồng Vatican : tên gọi hai hội nghị chung của các giám mục kéo dài nhiều kì của Giáo hội Công giáo nhóm họp tại Vatican (ph. Vatican; I. Vaticano). Hội nghị lần thứ nhất (CĐV I) họp từ 8.12.1869 đến 18.7.1870 do Ciáo hoàng Pie IX (Pierre IX - Giovanni Maria Mastai Ferretti) triệu tập, thông qua điều về tính chất bất khả ngộ của Giáo hoàng. Đại hội II (CĐV II) họp từ 11.10.1962 đến 8.12.1965 kéo dài bốn kì do hai Giáo hoàng Jăng XXIII (Jean XXIII - Angelo Giuseppe Roncalli) và Pôn VI (Paul VI - Giovanni Battista Montini) triệu tập vào giai đoạn khủng hoảng sâu sắc nhất của Giáo hội Kitô giáo, đề ra nhiệm vụ giúp Giáo hội thích ứng với hoàn cảnh thế giới đang biến đổi bằng cách đổi mới một số điều về lí thuyết cũng như hoạt động tôn giáo, đặc biệt các hoạt động xã hội.

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.