Anarea Otero lao vào phòng họp báo, thở hắt ra. Không chỉ vì trời nóng như điên, mà chủ yếu là vì cô bỏ quên thẻ báo chí ở khách sạn và phải hét toáng lên với người tài xế ta xi đang sững sờ không hiểu chuyện gì xảy ra, bắt anh ta phải quay ngược xe ngay giữa đường để chạy về lấy. Thực ra sự chểnh mảng của cô cũng không có gì đáng sợ: Andrea đã rời khách sạn sớm hẳn một giờ. Cô đã định bụng sẽ đến thật sớm để có thể hỏi chuyện riêng người phát ngôn của Vatican, Joaquin Balcells, về sự “bốc hơi” của Robayra. Suốt từ đầu đến giờ cô không sao liên lạc được với ông ta.
Phòng lớn sát bên dành cho thính giả được xây dựng trong thời gian John Paul còn là Giáo hoàng. Thính phòng rộng thênh thang này được bài trí và trang bị cực kỳ hiện đại có khả năng chứa đến hơn 6.000 người. Vậy mà trước đây thứ tư nào ở đây cũng chật cứng vì đó là ngày Đức Thánh cha rao giảng trước các tín đồ. Cánh cửa vào phòng họp báo mở thẳng ra phố, sát với tòa nhà của Sant’ Uffizio.
Ngay phòng họp báo chỉ chứa được 185 chỗ. Andrea cứ đinh ninh cô sẽ tìm được một chỗ ngồi thuận lợi khi đến sớm hẳn mười lăm phút như thế này, nhưng hóa ra hơn ba trăm nhà báo khác cũng đã nghĩ giống cô. Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi phòng họp báo chật cứng người. Hơn ba nghìn đài phát thanh và truyền hình ở chín mươi nước trên thế giới đang đăng tải sự kiện diễn ra sáng nay, và sắp tới sẽ là Hội nghị bầu giáo hoàng của các hồng y. Hơn hai tỉ người, một nửa trong đó là tín đồ Công giáo, đã nói lời vĩnh biệt tới vị Giáo hoàng vừa qua đời qua màn hình ti vi nhà mình. Và ta, Andrea Otero, đã có mặt ở đây, cô thầm nghĩ. Giá như các vị giáo sư ở trường báo chí mà nhìn thấy cô lúc này.
May quá, cô vào phòng họp báo đúng lúc họ vẫn còn đang giải thích cách thức tiến hành hội nghị bầu Giáo hoàng, nhưng không còn chỗ ngồi nào cả. Cô len lỏi sát mép tường gần cửa ra vào. Đó là lối vào và ra duy nhất, bảo đảm khi Balcells đến cô có thể tiếp cận ông ta ngay.
Cô bình tĩnh điểm lại những nét chính về người phát ngôn của Tòa thánh. Một linh mục có học vị tiến sĩ báo chí, một thành viên của dòng tu Opus Dei ([1]), sinh ra tại Cartagena, Tây Ban Nha. Theo tất cả các báo cáo chính thức, ông ta là một con người cực kỳ nghiêm nghị, kiêu kỳ và lạnh lùng. Theo một nguồn tin không chính thức mà cô có trong tay thì ông già bảy mươi tuổi này là một trong những nhân vật quyền lực nhất trong Tòa thánh. Từ bao năm nay ông ta là người trực tiếp nhận những ý chỉ được truyền đạt từ chính Giáo hoàng trước khi thông báo cho công chúng. Nếu như ông ta quyết định điều gì đó là bí mật, thì chắ chắn nó sẽ là bí mật được giấu kín. Hoàn toàn không có chuyện rò rỉ thông tin ở Balcells. ông ta có một bản lý lịch cực kỳ ấn tượng. Andrea xem lướt qua danh sách những giải thưởng và huân chương mà ông ta đã nhận được: tước hiệu hiệp sĩ của dòng tu Opus Dei, giáo sĩ cao cấp, thành viên của dòng Mến Thánh giá.
Những giải thưởng và danh hiệu mà ông ta nhận được có thể lấp đầy hai trang giấy, mỗi dòng là một giải thưởng khác nhau. Có vẻ ông ta là một khúc xương khó gặm đây.
Mẹ kiếp, ông mà cứng xương thì tôi có răng sắc.
Andrea đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình đột nhiên cả phòng họp báo bỗng ngập tràn giữa một màn tạp âm đến điếc cả tai.
Ban đầu chỉ là một tiếng bíp bíp, giống như giọt mưa đầu tiên báo hiệu cơn mưa rào xối xả, sau đó liên tiếp vài ba tiếng khác. Cuối cùng là cả một màn âm thanh loạn xạ, như một khu rừng âm thanh hỗn loạn.
Có lẽ phải đến gần trăm chiếc điện thoại cùng đổ chuông một lúc. Những tiếng ồn ào kéo dài đến gần một phút. Các phóng viên vừa bận rộn lướt tay trên bàn phím máy tính xách tay, vừa tranh thủ đọc tin nhắn trên điện thoại, tất cả đều cắm cúi, hối hả. Tiếng than phiền bực bội bắt đầu ồ lên khắp phòng.
“Thôi được, phải chờ vậy. Mười lăm phút thì làm gì còn thời gian mà biên tập lại thông tin nữa cơ chứ.”
Andrea nghe thấy một giọng nói tiếng Tây Ban Nha ngay bên cạnh. Cô chen qua rừng người xung quanh và nhận ra đó là một nhà báo nữ khác có làn da nâu và khuôn mặt thanh tú. Giọng nói của cô ta khiến Andrea đoán đó hẳn là một nhà báo đến từ Mêhicô.
“Xin chào! Tôi là Andrea Otero của tờ El Globo. Cho tôi hỏi, tại sao tất cả điện thoại di động của mọi người lại đổ chuông cùng lúc vậy?
“Đó là tin nhắn của Văn phòng Báo chí Vatican. Mỗi khi có tin gì đó quan trọng họ sẽ gửi cho chúng ta một tin nhắn SMS. Đây là một sáng kiến hoàn toàn mới, một cách rất hiệu quả để thông báo tình hình kịp thời cho báo chí.
Điều bất tiện là âm thanh điếc tai mỗi khi phóng viên tập trung cùng một chỗ. Thông tin vừa xong là về việc Balcells sẽ đến muộn một lát.”
Thông tin này gây được ấn tượng mạnh mẽ với Andrea. Việc cung cấp thông tin cho hàng ngàn nhà báo không phải là chuyện dễ dàng.
“Đừng có nói với tôi là chị chưa đăng ký dịch vụ này đấy nhé?” Cô phóng viên người Mêhicô tò mò nhìn Andrea như thể bộ tóc giả trên đầu cô đang bị lệch ra vậy.
“À vâng, quả thực là chưa. Chẳng ai nói gì với tôi cả.”
“Cũng không sao đâu. Chị thấy cô gái ở đằng kia chứ ?”
“Cô tóc vàng kia à?”
“Không, cái cô mặc áo khoác xám kia kìa, mang cặp tài liệu trên tay ấy. Chị hãy tới chỗ cô ấy và đăng ký dịch vụ thông báo tin tức qua điện thoại di động. Trong vòng ba mươi phút là họ sẽ bổ sung tên chị vào cơ sở dữ liệu của mình.”
Andrea làm theo lời chỉ dẫn. Cô lại gần người phụ nữ và cố gắng bập bẹ trình bày mong muốn của mình bằng thứ tiếng Italia cực tồi. Sau khi yêu cầu Andrea xuất trình thẻ phóng viên, cô ta bắt đầu nạp số điện thoại của cô vào máy tính.
“Kể từ lúc này cô đã được kết nối với ngân hàng dữ liệu chính.” Cô gái trẻ có vẻ rất tự hào về công nghệ hiện đại mà mình đang giới thiệu, nhưng nụ cười lại rất gượng gạo. “Trong vòng 50 phút nữa, cô sẽ chính thức bắt đầu sử dụng dịch vụ này. Còn bây giờ, mong cô vui lòng ký vào tờ đăng k này, xác nhận việc chúng tôi cung cấp thông tin cho cô.”
Andrea chỉ kịp nhìn lướt qua tờ giấy mà cô gái chìa ra trước mặt trước khi nguệch ngoạc ký tên mình xuống phía dưới. Cô nói cảm ơn, tạm biệt cô gái và quay lại chỗ mình vừa đứng, cố gắng đọc thêm thông tin về Balcells, cho đến khi mọi người xung quanh bắt đầu ồ lên với tin đồn là ông ta đang đến phòng họp báo. Andrea chăm chú theo dõi cửa chính, nhưng linh mục người Tây Ban Nha lại lẻn vào phòng họp qua một cửa bí mật phía sau sân khấu.
Ông ta bình tĩnh làm ra vẻ sắp xếp lại giấy tờ, giúp các phóng viên quay phim có thời gian chỉnh lại khuôn hình và các nhà báo khác có thời gian ngồi xuống.
Andrea nguyền rủa vận đen của mình và lại phải chen lấn mở đường lên phía trên, lần này cô len lên tận sân khấu, nơi người phát ngôn của Tòa thánh đang đứng sau bục. Cô phải chen vai thích cánh mãi mới lên đến nơi.
Trong khi mọi người đang lục tục ngồi xuống ghế, Andrea đến tận sát bục nơi Balcells đứng.
“Thưa ông Balcells, tôi là Andrea Otero của tờ nhật báo El Globo. Tôi đã tìm mọi cách liên hệ với ông mà không được.”
“Để sau nhé.” Người phát ngôn viên thậm chí còn không thèm liếc nhìn cô.
“Nhưng, thưa ông Balcells, ông không hiểu rồi. Tôi cần xác nhận lại một vài thông tin...
“ Thưa cô, tôi đã bảo cô rồi: để sau nhé. Xin mời mọi người, chúng ta bắt đầu thôi.”
Andrea đứng há hốc miệng vì sững sờ. Ông ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn cô lấy một lần, điều đó làm cô giận đến tái mặt. Lâu nay cô vẫn quen với việc sai khiến đàn ông phải làm theo những gì cô muốn mà chỉ cần đong đưa cặp mắt xanh quyến rũ của mình.
“Nhưng, th ông Balcells, tôi xin nhắc để ông biết tôi đại diện cho một tờ nhật báo quan trọng hàng đầu ở Tây Ban Nha. Andrea đang tìm cách thu hút sự chú ý bằng cách nhấn mạnh rằng cô đại diện cho giới truyền thông quê hương của người phát ngôn viên Vatican, nhưng không ăn thua. Balcells ném cho cô một cái nhìn lạnh lẽo.
“Cô vừa nói tên cô là gì nhỉ?”
“Andrea Otero.”
“Của báo nào?”
“El Globo.”
“ Thế Paloma đâu?”
Paloma là phóng viên chuyên phụ trách những vấn đề liên quan đến Vatican của tờ Globo. Thật không may là cô ta đã bị trượt ngã gãy chân ngay khi đang chuẩn bị ra sân bay để sang Rome, thế là cơ hội lọt vào tay Andrea.
Tự nhiên Balcells lại hỏi thăm cô ta thế này là điềm gở đây. Rất gở là khác.
“Cô ấy không đến được. Cô ấy gặp chút trục trặc nhỏ.”
Balcells lạnh lùng chau mày một hồi lâu như thể chỉ có những thành viên của Opus Dei mới làm được như vậy.
Andrea hơi bất ngờ. Cô bất giác lùi lại phía sau một bước.
“Thưa quý cô, làm ơn nhìn lại những người đang ngồi phía sau cô xem.” Balcells vừa nói với giọng khô khốc, vừa khoát tay chỉ vào những hàng ghế chật cứng trước mặt mình. “Kia là những đồng nghiệp của cô từ CNN, BBC, Reuters và hàng trăm cơ quan truyền thông danh tiếng khác. Nhiều người trong số họ đã là những nhà báo tên tuổi ở Vatican này từ trước khi cô chào đời cơ đấy. Và tất cả họ đều muốn cuộc họp báo có thể bắt đầu như kế hoạch. Vì vậy hãy làm ơn giúp chúng tôi một việc là ngồi xuống chiếc ghế nào đó
Andrea nhìn quanh, xấu hổ và bẽ bàng. Những nhà báo ngồi ở hàng ghế đầu cười khúc khích trước vẻ bối rối của cô.
Quả thật là nhiều người trong số họ trông còn cổ kính hơn cả hàng cột khốn kiếp của Bernini. Trong lúc len lỏi quay về phía cuối phòng, nơi cô vẫn để chiếc túi đựng máy tính xách tay của mình, cô vẫn còn nghe thấy tiếng Balcells nói đùa bằng tiếng Italia với những tay nhà báo dở hơi ngồi ở hàng ghế đầu. Những tràng cười hô hố, trơ tráo và tàn nhẫn nổi lên sau lưng cô và cô tin chắc chủ đề của những trò cười đó chính là mình. Càng lúc càng có nhiều người quay qua nhìn Andrea khiến cô cảm thấy hai tai mình nóng bừng. Trong lúc cúi gằm mặt xuống và len lỏi qua lối đi hẹp để tiến về phía cửa, cô có cảm giác mình đang bơi giữa một biển người mênh mông. Cuối cùng khi quay về đến nơi, cô không chỉ xách chiếc túi đựng máy tính lên vai mà còn quay người đi thẳng về phía cửa. Người phụ nữ đã đăng ký dịch vụ tin nhắn cho cô lại gần và chạm vào tay cô.
“Mong cô vui lòng nhớ cho rằng nếu ra bây giờ thì sau khi buổi họp báo kết thúc cô mới quay vào được. Cửa bị khóa từ bên trong. Đó là quy định ở đây.”
Giống như ở nhà hát, Andrea tự nhủ. Giống hệt như ở nhà hát.
Cô hất tay người phụ nữ ra và lầm lũi bước khỏi phòng họp báo, không nói lời nào. Cánh cửa xoay đóng sập lại sau khi cô bước ra, tiếng cửa đóng rầm một tiếng chát chúa cũng không giúp giảm bớt nỗi nhục nhã mà Andrea đang phải trải qua. Ra đến ngoài cô mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Chợt thấy thèm thuốc kinh khủng, Andrea lục lọi khắp các túi quần túi áo, cho đến khi những ngón tay cô chạm vào gói kẹo bạc hà, thứ cô thường dùng tạm mỗi khi hết thứ chất độc nicotine mà cô vẫn nghiện.
“Sao lại khéo chọn thời điểm thế này cơ chứ.” Cô mở gói kẹo bạc hà và thảy ba viên vào m
Những viên kẹo có mùi vị thật kinh khủng, nhưng dù sao chúng cũng khiến miệng cô bận rộn một chút. Chúng cũng chẳng khiến cô vơi bớt cơn thèm thuốc, nhưng còn làm thế nào được nữa.
Trong tương lai Andrea Otero vẫn sẽ nhớ lại giây phút này không biết bao nhiêu lần nữa. Cô sẽ nhớ mãi cảm giác đứng trước cửa phòng họp báo, dựa vào ô cửa ốp đá cẩm thạch; cô cũng sẽ nhớ cảm giác vừa cố gắng bình tĩnh lại vừa tự nguyền rủa mình vì đã ngốc nghếch đến thế, đã tự khiến mình rơi vào hoàn cảnh thật trớ trêu.
Nhưng thực ra tất cả những chuyện đó cũng không phải lý do chính khiến cô nhớ mãi. Cô nhớ chúng vì một phát hiện khủng khiếp suýt làm cô mất mạng, phát hiện khi cô dính dáng đến một người đàn ông khiến cuộc đời cô thay đổi hoàn toàn, người mà cô đã gặp chỉ vì cô quyết định đứng lại một lát chờ những viên kẹo bạc hà tan hết trong miệng trước khi bỏ đi, chỉ để có thể bình tĩnh hơn đôi chút. Phải mất bao nhiêu thời gian để một viên kẹo bạc hà tan hết? Không lâu lắm. Nhưng đối với Andrea khoảng thời gian đó dường như là vĩnh cửu. Trong thâm tâm cô chỉ muốn quay lại khách sạn và luồn vào trong chăn nằm gặm nhấm nỗi nhục nhã của mình.
Nhưng cô cố buộc mình đứng lại, chỉ vì không thể chấp nhận ý nghĩ rằng cô, Andrea Otero, đã phải bỏ chạy trên phố, như một con chó bị đòn, quặp tai cụp đuôi lấm lét.
Chính ba viên kẹo bạc hà nhỏ bé đó sẽ thay đổi cuộc đời cô và rất có thể là cả lịch sử của thế giới phương Tây - chỉ vì tất cả đã diễn ra đúng chỗ, đúng thời điểm.
Cuối cùng khi chỉ còn lại một mẩu nhỏ của những viên kẹo bạc hà trong miệng cô, thì một người chuyển tin hộc tốc chạy vào trước cửa phòng họp báo. Anh ta mặc chiếc áo đồng phục màu vàng cam chói mắt, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai, trên vai là một chiếc túi treo lủng lẳng.
Rõ ràng là anh chàng đang rất vội. Anh ta bước thẳng tới trước mặt Andrea.
“Xin lỗi cô, cho tôi hỏi đây có phải nơi họ tổ chức họp báo không ạ?”
“Đúng rồi.” Tôi có một gói bưu phẩm cần gửi gấp cho những người sau: Michael Williams của CNN, Bertie Hegrend của RTL...”
Andrea ngắt lời anh ta, giọng cô không giấu nổi vẻ khinh bỉ.
“Đừng có mất công làm gì, anh bạn. Buổi họp báo vừa mới bắt đầu thôi và anh sẽ phải đợi ít nhất là một tiếng nữa.” Người chuyển tin đứng như trời trồng, anh ta nhìn Andrea như thể cô là một sinh vật lạ.
“Không thể có chuyện đó. Người ta bảo tôi là...”
Cô nhà báo người Tây Ban Nha nhận thấy một cảm giác hài lòng độc ác khi tìm được ai đó để trút nỗi hờn giận của mình.
“Anh phải hiểu rằng đó là quy định ở đây.”
Người chuyển tin giơ tay lên ôm mặt. Trông anh ta hoàn toàn tuyệt vọng.
“Cô không hiểu gì cả. Tháng này tôi đã giao bưu phẩm chậm mấy lần rồi. Những gói bưu phẩm khẩn này phải được chuyển đến tay người nhận trong vòng một tiếng, nếu không họ sẽ không thanh toán. Cả thảy dây có mười phong bì cứng, mỗi phong bì là 30 Euro. Nếu tôi mà giao hàng chậm, công ty của tôi sẽ mất mối hàng ở Vatican này và chắc chắn là tôi sẽ đi tong, không còn nghi ngờ gì nữa.”
Andrea thấy thương hại anh ta. Cô là một người rất dễ mủi lòng. Nhiều lúc cô bốc đồng, hành động thiếu suy nghĩ và đồng bóng, thậm chí đã bao lần cô sẵn sàng đạt được mục đích bằng cách nói dối và đánh liều bằng vận may, nhưng vẫn phảói rằng Andrea là một người tốt.
Cô đọc tên người đưa tin in trên tấm thẻ thò ra trên miệng túi áo của anh ta. Đây là một trong những đặc điểm của Andrea: lúc nào cô cũng nhớ mọi người bằng tên của họ.
“Nghe này Giuseppe, tôi rất tiếc, nhưng dù anh có muốn thì cũng không mở được cánh cửa kia đâu. Nó được khóa ở trong cơ. Anh thử mà xem. Bên ngoài hoàn toàn không có khóa, tay nắm cũng không nốt.”
Hai tay chống nạnh vào cái bụng bia to béo lồi rõ lên dưới lần áo đồng phục, người đưa tin rên lên tuyệt vọng.
Anh ta suy nghĩ rất lung rồi chăm chú nhìn Andrea. Cô đinh ninh là anh ta đang cắm mặt vào ngực mình - cô đã phải chịu đựng điều khó chịu này suốt từ khi bắt đầu dậy thì - nhưng rồi cô nhận ra là anh ta đang dán mắt vào tấm thẻ báo chí treo lủng lẳng trên cổ cô.
“Nghe này, tôi có cách rồi. Tôi sẽ để lại những cái phong bì ở chỗ cô, thế là xong.”
Thẻ báo chí của cô có biểu tượng của Vatican, và chắc hẳn anh ta nghĩ cô làm ở đây.
“Nghe này, Giuseppe...”
“ Đừng có gọi tôi là Giuseppe nữa. Cứ gọi là Beppo là được rồi.” Người đưa tin hồ hởi nói và thọc tay vào túi.
“Beppo, tôi không thể...”
“Nghe này, cô phải giúp tôi. Không phải lo về việc ký nhận đâu. Tôi sẽ ký phiếu nhận hàng. Mỗi phong bì tôi sẽ ký loằng ngoằng một kiểu, thế là xong. Chỉ cần cô hứa là sẽ gửi ngay những chiếc phong bì này cho những người kia sau khi họ ra đây.”
“Nhưng mà...”
Beppo không để cô kịp giải thích, trên tay anh ta lúc này đã là mười chiếc phong bì.
“Trên mỗi phong bì đều có tên của người nhận cụ thể. Khách hàng đã điền đầy đủ và chi tiết, nên cô không phải lo gì cả. Được rồi, tôi đi đây. Tôi còn phải chuyển hai gói bưu phẩm nữa, một cho Corpo di Vigilanza và một đến phố Lamarmora. Chào cô em xinh đẹp, cám ơn cô nhiều lắm.”
Và trước khi Andrea kịp nói câu gì, anh chàng kỳ lạ đã quay người chạy vụt đi, bỏ lại Andrea đứng sững tại chỗ, trân trối nhìn mười chiếc phong bì trên tay. Cô không kịp hiểu thế này là thế nào. Trên các phong bì đề người nhận là đại diện của mười hãng truyền thông lớn nhất trên thế giới. Trong số này Andrea biết danh tiếng bốn người, thậm chí cô còn nhận ra ít nhất hai người vừa ngồi trong phòng họp báo.
Những chiếc phong bì có kích thước bằng nửa trang giấy thông thường, tất cả đều giống hệt nhau trừ địa chỉ người nhận. Tuy nhiên, điều đánh thức bản năng nhà báo của Andrea và khiến cô chú ý ngay lập tức, chính là dòng chữ trên các phong bì. Trên góc trái trên cùng là dòng chữ được viết bằng tay:
TÀI LIỆU CÓ MỘT KHÔNG HAI –
YÊU CẦU MỞ NGAY LẬP TỨC.
Lương tâm của Andrea chỉ cắn rứt trong vòng vài giây. Cô giải quyết nó bằng một viên kẹo mới, lấm lét nhìn qua phải qua trái. Đường phố vắng hoe, hoàn toàn không có nhân chứng nào cho vụ vi phạm luật thư tín sắp xảy ra. Cô chọn bừa lấy một phong bì và mở ra, cố gắng hết sức để không làm lộ dấu vết.
“Chỉ tò mò tí thôi mà.” Trong chiếc phong bì có hai món đồ. Thứ nhất là một chiếc đĩa DVD Blusensbrand, trên mặt ghi dòng chữ bằng bút dạ giống hệt như ngoài phong bì. Thứ hai là một mẩu giấy nhỏ, viết bằng tiếng Anh.
Nội dung của chiếc đĩa này có tầm quan trọng cực kỳ đặc biệt. Rất có thể đây sẽ là tin quan trong nhất trong năm, thậm chí là trong thế kỷ. Chắc chắn sẽ có người tìm cách che đậy vụ việc này. Hãy xem qua nội dung trong này trước khi họ phát hiện, và phát tán nội dung đó càng sớm càng tốt.
Cha Victor Karosky.
Andrea cũng tính đến khả năng đây là một trò đùa, nhưng chỉ có một cách duy nhất để kiểm chứng. Cô rút chiếc máy tính xách tay ra khỏi túi, bật máy lên và nhét chiếc đĩa vào. Trong khi chờ đợi, Andrea điên tiết nguyền rủa hệ điều hành bằng đủ các ngôn ngữ mà cô biết - tiếng Tây Ban Nha, tiếng Anh và thứ tiếng Italia bập bẹ - và cuối cùng khi máy khởi động xong, cô nhận ra trong chiếc đĩa DVD là một bộ phim.
Chỉ sau 40 giây cô đã choáng váng, bụm miệng, chỉ muốn nôn thốc nôn tháo.
❀ ❀ ❀
[1] Opus Dei (tiếng La tinh) ước tính có 85.000 thành viên tại 60 nước, là một phong trào bảo thủ thần học hoạt động với sứ mạng đưa tôn giáo vào lao động, vào đời sường nhật.