Điệp Viên Của Chúa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trụ Sở Của Uacv
Số 3, Phố Lamarmora

❊ ❊ ❊

Thứ bảy, ngày 9 tháng 4 năm 2005, 1:05 sáng

Paola tìm Fowler khắp mọi nơi. Mặc dù vậy cô cũng không hề ngạc nhiên khi tìm thấy ông dưới tầng hầm, một khẩu súng ngắn trên tay, chiếc áo khoác đen gấp gọn gàng trên một chiếc ghế, chiếc cổ áo linh mục treo trên móc tường, hai tay áo sơ mi xắn cao. Hai tai ông đeo headphone để chống ồn. Paola quyết định chờ sau khi ông bắn xong một loạt mới lại gần. Sự tập trung tinh thần tuyệt đối của vị linh mục làm cô thấy tò mò thích thú, dường như cả tâm trí và cơ thể ông đều dồn toàn bộ vào từng phát đạn. ặc dù đã ngoài năm mươi tuổi nhưng Fowler vẫn còn hai cánh tay khỏe mạnh. Nòng súng được giương thẳng về phía trước, chắc chắn, không hề rung chút nào.

Cuối cùng, hóa ra cô chờ ông bắn xong cả ba loạt đạn chứ không phải một như dự tính. Ông bắn rất bình tĩnh, không hề vội vàng, mắt nheo lại, đầu hơi nghiêng qua một bên. Hết loạt thứ ba ông mới nhận ra Paola đang đứng trong phòng tập bắn được chia thành năm gian tách biệt bởi những tấm gỗ dày cộp có gắn những dây cáp treo bia ngắm ở cuối đường ray trước mặt. Khoảng cách tối đa từ chỗ đứng bắn đến bia có thể lên đến 35m, thông qua hệ thống điều khiển bằng ròng rọc.

“Xin chào tiến sĩ. Kể ra thì tập bắn vào giờ này cũng hơi lạ lùng phải không? Tôi không muốn quay về khách sạn. Chắc chắn là tôi sẽ không tài nào ngủ được.”

Hơn ai hết, Paola hiểu rõ điều đó. Họ đã vất vả và căng thẳng suốt cả ngày trời trong lễ tang, nhưng đến đêm thì nghỉ ngơi vẫn là một khái niệm thật xa xỉ. Paola đang phát điên vì không kiếm được việc gì có ích một chút để giết thời gian.

“Vị phó Chánh thanh tra dáng mến của tôi đâu rồi?”

“À, anh ta vừa nhận được cú điện khẩn. Chúng tôi đang xem báo cáo giải phẫu tử thi của hồng y Cardoso thì anh ta phải chạy đi, tôi còn chưa kịp nói xong một câu nào.” Lúc nào anh ta chẳng vậy.”

“Thì đúng thế. Nhưng thôi nói chuyện đó làm gì. Để xem quân đội đào tạo ông thế nào nào.”

Paola nhấn chiếc nút bên cạnh để kéo tấm bia lại gần.

Đó là hình in nghiêng của một người trên bìa các tông, giữa ngực có một vòng tròn trắng. Phải mất một lúc mới kéo được tấm bia lại gần vì Fowler đã chỉnh nó đứng ở cự ly xa nhất. Không hiểu sao Paola không hề thấy mảy may ngạc nhiên khi thấy hầu như tất cả các viên đạn đều nằm bên trong vòng tròn. Điều khiến cô ngạc nhiên là vẫn có một viên ăn ra ngoài.

Paola hơi thất vọng vì không được chứng kiến tất cả các viên đạn găm vào giữa mục tiêu gọn gàng như nhân vật chính trong những bộ phim hành động.

Nhưng dù sao ông ấy cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt chứ đâu phải một siêu anh hùng, cô tự nhủ. Sắc sảo, uyên bác, và là một tay thiện xạ. Thực lòng mà nói, chính viên dạn không trúng đích lại giúp vị linh mục trở nên thật hơn, con người hơn.

Fowler chăm chú nhìn tấm bia hồi lâu rồi bật cười, thích thú trước thất bại của chính mình.

“Lâu lắm rồi tôi không luyện tập gì cả nhưng tôi vẫn rất thích bắn. Phải nói rằng bắn súng là một môn thể thao đặc sắc.”

“Trong chừng mực nó còn là một môn thể thao.”

“Cô vẫn không tin tôi à?”

Paola không trả lời. Cô thích ngắm nhìn Fowler như thế này, không có chiếc cổ áo thầy tu mà chỉ mang sơ mi với hai ống tay xắn cao, dáng vẻ trễ nải. Nhưng những bức ảnh chụp về El Agucate mà Dante đã cho cô xem vẫn còn hiện rõ trong đầu Paola, làm dấy lên những cảm xúc ghê tởm, giống như một con khỉ say rượu đang nghịch nước trong bồn tắm.

“Không đâu, thưa đức cha. Không hoàn toàn. Nhưng tôi muốn tin ông. Như thế đã đủ chưa?”

“Thì cũng đành thế thôi.”

“Ông lấy khẩu súng ở đâu ra vậy? Phòng vũ khí đóng cửa từ lâu rồi cơ mà?”

“Troy cho tôi mượn. Súng của ông ấy đấy. Ông ấy bảo đã lâu lắm rồi không dùng đến. Thật đáng buồn là đúng như thế. Lẽ ra ông phặp ông ấy vài ba năm trước. Một tay chuyên nghiệp thực sự, chuyên gia hàng đầu về phân tích hiện trường. Thực ra thì ngay cả bây giờ vẫn vậy, nhưng hồi đó trong mắt ông ấy còn nguyên sự tò mò háo hức, mà giờ đây vẻ xục xạo đó không còn nữa, thay vào đó là sự e dè của một quan chức văn phòng.”

“Trong giọng cô là giận dữ hay tiếc nuối vậy, tiến sĩ?”

“Mỗi thứ một chút.”

“Cô đã mất rất lâu mới quên được ông ta đúng không?”

Paola giật mình nhìn sững vị linh mục.

“Ông bảo gì cơ?”

“Thôi nào, đừng có tự ái chứ. Tôi đã chứng kiến cách ông ta tạo ra những bức tường vô hình giữa hai người. Troy là một chuyên gia trong việc giữ khoảng cách.”

“Tệ quá phải không, nhưng quả thật là ông ta làm điều đó thì ít ai bằng.” Dicanti lưỡng lự hồi lâu trước khi tiếp tục. Cô lại bắt đầu cảm thấy hẫng hụt đến nhẹ bỗng trong lòng mà lần nào nhìn Fowler cô cũng không kìm nổi. Đó là cảm giác khi cô lên đến đỉnh cao nhất của trò đu quay. Có nên tin ông ta không nhỉ? Cô tự nhủ, với đôi chút tự chế giễu mình, rằng xét cho cùng thì ông ta cũng là một linh mục và ông ta đã quá quen với việc nhìn nhận con người trong những hoàn cảnh tồi tệ nhất. Còn đối với trường hợp này của cô, có lẽ tất cả chỉ là tình cờ.

“Troy và tôi cũng đã có những giây phút bùng nổ. Chỉ là thoáng qua thôi. Tôi không biết do ông ta tự nhiên chán tôi hay đơn giản là đam mê đeo đuổi công danh của ông ta đã thắng thế.”

“Nhưng cô thích cách giải thích thứ hai hơn đúng không?”

“Tôi thích tự huyễn hoặc bản thân - trong chuyện đó cũng như tất cả những chuyện khác. Lúc nào tôi cũng tự bảo mình rằng tôi sống cùng mẹ để bảo vệ bà, song thực tế thì chính tôi mới là người cần đến sự bảo vệ. Có lẽ đó là lý do tại sao tôi luôn phải lòng những người có cá tính mạnh mẽ nhưng không trọn vẹn. Những người đàn ông mà tôi không bao giờ có thể chia sẻ cuộc đời mình.”

Fowler không nói gì. Paola đã nói tất cả những gì cần nói. Hai người đứng lặng lẽ nhìn nhau. Những phút giây im lặng nặng nề trôi qua.

Khi nhìn vào cặp mắt xanh sâu thẳm của Fowler, dường như Paola đọc được những gì ông đang nghĩ. Cô có cảm giác nghe thấy tiếng gì đó rung rì rì đâu đây, nhưng cô không để ý. Chính Fowler là người phải nhắc cô.

“Cô nghe điện thoại đi kìa.”

Đến lúc đó Paola mới nhận ra là điện thoại của cô đang rung, tiếp theo đó là những hồi chuông chói tai. Cô rút máy ra áp lên tai và biến sắc tắt điện thoại đánh bụp một tiếng không thèm nói lời tạm biệt.

“Đi thôi cha. Đó là điện thoại của phòng xét nghiệm.” Chiều nay có người gửi cho chúng ta một gói bưu phẩm qua đường chuyển phát nhanh. Phong bì đề tên người gửi là Maurizio Pontiero.”

VIÊN CỦA CHÚA Trinh thám, tôn giáo, Kỳ bí ebook©MotSAch —★— TVE-4u© NHÀ XUẤT BẢN VĂN HÓA THÔNG TIN
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Juan Gomez Jurado

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.