Mofass với Clovis tậu được một ngôi nhà đồ sộ ở Peters Lane trong vùng Baldmin Hills. Trước kia, nhà tôi cũng ở đó nhưng vì tiền bạc khó khăn phải bán dời chỗ qua thuê nhà ở bên vùng lân cận. Chín giờ sáng tôi nhìn thấy Grover và Tyrone ngồi trong xe Ford Galaxy chạy giữa hai chiếc Cadillac và Falcon. Chiếc xe rẽ phải băng qua khoảng sân làm lún cả một vạt cỏ.
Từ trong nhà Clavell, Renee, Antoinette cùng với Fitts lần lượt bước ra ngoài. Bọn chúng leo lên nhiều chiếc xe chạy theo nhiều hướng. Tôi nhìn thấy Clavell chạy ngang qua lúc đó tôi đang đọc báo, trên tay cầm ly cà phê. Có lẽ hắn tường tôi là công nhân đứng chờ bạn.
Lúc chín giờ bốn lăm, Clovis đi ra ngoài. Nàng quay lại nói với người nhà. Có lẽ nàng đang nói chuyện với Mofass. Nàng giơ tay đóng cửa lại, đứng nhìn quanh rồi hướng tầm mắt ra ngoài đường phố. Tôi đoán chừng nàng đã đánh hơi thấy tôi.
Nàng mới trở ra leo vô xe Caddy, chạy ngược chiều ngang qua chỗ tôi đang đậu xe.
Tôi đứng chờ tới mười giờ mới đi vô hỏi thăm.
Tôi đang chờ Mofass ra mở cửa nhưng không phải. Trước mặt tôi là Jewelle - bà con với Clovis, ở chung với gia đình bên LA.
“Chào ông Rawlins”, - tôi nghe nàng nói như một câu chào được tập dượt trước. Jewelle mới mười sáu tuổi, đang học lớp cuối trung học.
“Mofass có ở nhà không?”
“Ờ… ơ… ông ấy đang đợi ông”.
Nàng dẫn tôi bước vào trong ngôi nhà bày biện lộn xộn, quần áo quăng mỗi nơi mỗi chiếc. Bát đĩa ăn xong còn để lại trên bàn, hộp giấy các tông xé vứt đầy trên ghế.
Tấm màn che cửa sổ dày cộm kéo qua một bên, trong nhà đèn để sáng trưng. Bên ngoài hành lang, mấy tờ báo căng trải ra dưới chân ghế rải rác những nhúm tóc cắt bỏ ra.
“Nhà như tổ quỷ”, - tôi nói.
“Ông xuống nhà bếp mà coi”, - Jewelle vừa nói. - “Mấy người đó sai tôi dọn dẹp sạch sẽ. Dọn xong mới được đi học. Ông thấy có giống tóc tôi không?”, - nàng quay người lại nhìn vào mặt tôi.
“Không giống chút nào”, - tôi nói ngay.
Nghe vậy nàng mới cười.
“Ông Rawlins”, - Mofass đang đứng ở lối cửa ra vào phòng riêng. Hắn mặc chiếc áo ngủ để hở rốn với chiếc bụng phệ, ngực để trần trông giống như một lực sĩ.
Cả hai bước vào bên trong. Căn phòng riêng được dùng làm văn phòng trông khá gọn gàng. Đồ đạc đóng bằng gỗ đào. Một chiếc bàn giấy, hai tủ hồ sơ, hai chiếc ghế bọc nệm nhung đỏ, một chiếc thì rộng tới hai người ngồi. Mofass ngồi chung với Jewelle trên chiếc ghế đó.
Tôi thấy con bé này mỗi lúc lại càng giống như người lớn, chóc chóc níu lấy tay Mofass rồi xếp tay lại ngồi yên bó gối.
“Như thế này là sao?”, - Tôi hỏi Mofass.
“Ông muốn nói là?”
“Mọi thứ”.
Jewelle mặc chiếc áo dài bằng vải rayon. Chiếc áo sậm màu có hai vạt sáng hơn màu da, tóc chải sấy khô hai bên màu vàng theo kiểu tóc thời trang lúc đó.
Mofass thì khác, người nước da ngâm, cặp mắt buồn bã nhìn sụp xuống. Hắn gợi ý cho nàng Jewelle.
“Nghe nói ông vẫn còn làm ở công ty Esquire?” - Mofass hỏi.
Tôi ngồi lặng thinh.
Hắn ngáp một cái dài rồi nói tiếp: “Tôi muốn đi làm trở lại”
“Vậy hở?. Cậu cần tôi giúp gì nào?”
“Tôi cần tìm một nơi cho con bé Jewelle được yên thân, còn tôi thì cần được giúp đỡ để ngăn ngừa lũ con của Clovis”.
“Cậu và Clovis có chuyện gì vậy?”
“Cô ấy moi tiền của chú Wilby”, Jewelle vừa buột miệng nói ra “Cô rút hết tài khoản của chú không chừa lại một xu và coi chú như một ông già lẩm cẩm”.
“Cô không cho tôi ra khỏi nhà, thưa ông Raw. Tôi bị xúc phạm nhưng tôi không phải khiếp nhược. Phải vậy không óng?”.
“Không đâu”, - tôi nói. Tôi nghĩ bụng biết đâu rắc rối này giúp mình được việc. Trước tiên một tên da đen nghèo mạt phải hiểu ra là hắn luôn phải gánh chịu mọi khó khăn nên hắn cần phải biết đối phó.
“Tôi còn tài khoản gửi ngân hàng. Cô ấy không lấy được nên buộc tôi phải ký thay người được ủy quyền. Nếu tôi chịu ký nàng sẽ bán hết tài sản của tôi và…”, - Mofass còn ngần ngừ. Tôi nghĩ đây là một câu chuyện đầy kịch tính, tôi biết hắn cũng đau khổ lắm. Ngập ngừng một lát, hắn nói tiếp: “… nàng có chồng dẫn từ bên Dallas qua”.
“Cậu nói thế nào?” - Tôi như quá bất ngờ về điều này. Ở đời có lúc bạn nghĩ mọi chuyện sẽ đổi thay, trải qua năm tháng con người sẽ trở nên thánh thiện theo như lời các nhà tu hành đã rao giảng. Nhưng rồi đâu vẫn hoàn đấy. Nếu có khá hơn chút đỉnh bạn hãy chờ xem biết đâu nó lại chua cay hơn trước khi bạn chưa kịp ăn mừng.
“Không phải là chuyện đùa”, - Mofass lại ho khò khè - “Ngay chỗ vùng đồi kia”. - Vừa nói xong, hắn rướm nước mắt.
“Cô đến ngay bây giờ” - Jewelle lại níu tay Mofass.
“Vậy thì cậu cần gì tôi nào?”
“Đưa Jewelle đến ở một nơi an toàn”.
“Để làm gì? Nó ở chung một nhà với Clovis không được sao?”.
“Nhưng nàng biết giữa tôi với nó rất khắng khít. Nàng sẽ đưa nó về lại Texas nếu không ở đây nó sẽ khổ. Nàng sẽ nghi cho Jewelle tiếp tay với tôi nên tôi bỏ đi”.
Mofass tuổi ngoài năm mươi nhưng trông già hơn tuổi thật. Hắn thuộc lớp người cũ lúc mà cộng đồng da đen còn cách ly với người da trắng. Hắn mặc bộ đồ quá đát. Hắn là thành viên hội đoàn dân Negro bị gạt ra vì cái tội nghèo. Clovis thu nhận nhiều người từng là bạn của Mofass.
Jewelle hãy còn bé. Nhưng để cho một con người chịu khổ nó sẽ mau già hơn là lúc đã con bồng con bế.
Tôi bỏ chút thì giờ nán lại nhìn mọi người. Tôi ngửi thấy một mùi lạ. “Mùi xú uế một vật thối rửa”, - đây là câu nói của ông nội tôi theo đạo Tin lành thường nói.
“Jewelle”, tôi Cất tiếng.
“Gì ạ?”
“Pha trà mang ra đây, cưng”.
“Dạ, dạ, em muốn ở lại đây có ông với chú Wilby”.
“Đi ngay đi”, - Mofass nói. Hắn vỗ đùi con bé, nó nghe theo. “Ông dùng thêm chanh hay sữa?”, - nó hỏi, trề môi ra.
“Tôi uống trà thôi”.
Con bé đi ra ngoài múa môi tưởng là tôi không biết.
“Tôi đến đây để làm gì, William”, - tôi chợt nhớ tên cúng cơm của Mofass.
“Một người làm quy hoạch thành phố, Mason LaMone, với lại tổ hợp Save-Co”, - Mofass đưa cặp mắt vàng khè nhắc cho tôi nhớ lời hắn vừa nói. “Bọn chúng tới đây lúc nãy. Bọn chúng tưởng tôi còn ngủ trên lầu”.
“Bọn chúng tới đây có mục đích gì, William?”
“Ông vừa nghĩ ra một ý tưởng thật tài tình, ông Rawlins. Tuyệt vời. Lúc Clovis ra tới đó để được phép, vậy là đủ khiến cho người dẫn đầu phải kinh ngạc”. - Mofass cất tiếng say sưa nói, rồi lại ho. Hắn hay gặp những cơn ho khan vậy đó như thể là trong nội tạng muốn rả lộn tùng phèo.
Tôi nhìn mà thấy thương cho hắn. Câu chuyện hắn vừa nêu ý muốn nói là vấn đề tài sản của tôi chắc không thể giải quyết, còn tôi thì không thể tin ai được.
“Vậy làm thế nào đây?”, - tôi hỏi - “Bọn chúng có muốn đầu tư với ta không?”.
Mofass chậm rãi lắc đầu, tránh nhìn tôi. Có lẽ gặp tôi, nhìn thấy tôi ngay lúc loan tin nhảm nhí đó ra tôi sẽ trút cơn giận xuống đầu hắn.
Biết đâu hắn nghĩ đúng.
“Bọn chúng mời Clovis hợp tác. Nàng có nói qua về ông, trả lại toàn bộ hồ sơ về nhà đất của ông. Bọn chúng đang thảo luận và ông nên biết thêm một việc nữa, đó là trạm vệ sinh cần phải được xây dựng ngay. Nhà thiết kế đô thị nằm trong túi LaMone, còn LaMone thì nằm trong giường Save-Co”.
“LaMone”, - tôi nói. - “Có phải đó là công ty nhà đất ở thành phố?”.
Mofass trề môi dày ra gật đầu “Bởi vậy nên tôi mới gọi ông đến, ông Rawlins. Tối qua hắn có đến đây. Hắn với Clovis rất đắc thắng vì nàng thuyết phục được ông bỏ tiền ra trả và moi sạch tiền mà ông không hay”.
“Như vậy là sao? Clovis rất cần giúp bọn da trắng mà. Ta có đủ khả năng xây dựng khu thương mại Freedom Plaza riêng và ta tự quản lý lấy”.
Mofass lại lắc đầu “Không phải theo cách nghĩ của nàng. Bọn chúng đã nói với nàng được như vậy thì cũng có thể cướp mất miếng đất đó trong nay mai thôi. Hãng Save-Co đang tính chuyện xây dựng trong lúc chưa có một tay Negro nào cạnh tranh. Bọn chúng bảo đảm giao cho nàng quản lý toàn bộ tài sản. Ông hiểu chứ’’ Nàng không cần tôi hợp tác nữa, bởi vậy nên nàng muốn lấy hết tiền của tôi”.
Tôi nghe tiếng réo sôi từ ấm nước trà Jewelle đang nấu trong nhà. Tiếng kêu bị đè nén, tôi mường tượng nó y rthư tiếng kêu gào chồng lại công ty Mason La Mone và công ty Save-Co Corporation - một tập đoàn siêu thị lớn nhất miền nam California.
“Vậy nghĩ sao cậu lại gọi tôi, William?”, - tôi hỏi - “Nếu tôi không hạ được bọn chúng thì sao lại đi giúp cậu?”
Mofass nhe răng cười nhìn tôi. Nếu tôi biết được một điểm riêng ở Mofass thì đó chính là nụ cười khi hắn cười tức là sấp có tài lộc tới, đồng tiền mà hắn tìm cách lừa lọc người ta.
“Có thể ông không hạ nổi bọn da trắng, ông Rawlins. Chuyện đó tôi không rành nhưng Clovis đang điều hành công ty nhà đất Esquire Realty thay mặt cho Tập đoàn Freedom’s Trust. Tôi là người sở hữu công ty Esquire Realty. Nếu ông giúp tôi lấy lại được, tệ lắm ông sẽ được hưởng mọi thứ huê lợi Clovis làm ra. Bảo đảm với ông ít ra cũng được mức đó”.
Tôi đã từng trải qua những cuộc họp mặt đằng sau hậu trường như vậy với Mofass, những năm núp bóng đưa đẩy Mofass lên tới địa vị nắm hết tất cả quyền lực. Tôi làm như vậy là do đã từng gánh chịu cuộc sống đè nặng trèn vai một tên da đen từ thuở bé.
Cái logic tồn tại từ lúc tuổi thơ của tôi đến nay chưa hề sai.
Nếu gặp một người đeo dây chuyền vàng, bọn xấu sẽ nện vô đầu hắn. Nếu hắn giàu có, mấy con mẹ sẽ níu dái lôi hắn về nhà, chín tháng sau con mẹ cho hắn lên chức cha. Còn khi một bà có tiền gã sẽ đánh đập cho đến lúc đứng dậy bỏ đi.
Tôi thường nói, nơi nào quê mùa mới thật là quê nhà. Chỉ có những người như tôi, ăn nói như tôi mới thiệt tình lo cho tôi. Tôi hiểu ra cuộc sống còn quá nhiều khó khăn, tôi mong là nếu có kẻ lấy cắp của tôi hãy thông cảm cho họ, vì quá nghèo đói họ mới vậy. Nhưng lại có kẻ nhìn thấy bạn ngã ngựa là đạp đổ luôn. Bọn chúng sẵn sàng làm tất cả có gây mất mát, đau khổ cho người khác.
“Ông giúp tôi lấy lại những gì mất mát, tôi sẽ trả lại những thứ Clovis lấy đi của ông”, Mofass nói.
“Ờ, được”, - tôi nói. - “Nhưng việc này quan trọng hơn Mofass. Nay mai tôi sẽ được đề cử thay mặt cho công ty Esquire. Cậu phải đưa tôi đến đó gặp gỡ bàn chuyện”.
“Ồ vậy hở?”, - hắn hỏi lại vui vẻ ra mặt. - ‘Tôi thì nghĩ ông thích đứng sau hậu trường tính toán mọi việc có phải không, ông Rawlins?”.
“Thôi, đã đến lúc tôi bỏ qua chuyện đó”. - Tôi chợt nhớ tới Regina, người vợ cũ. Nàng bỏ tôi ra đi vì tôi không không kể cho nàng biết về món của riêng và làm sao tôi có được số tiền đó. Tôi không thể ăn ở mãi với nàng thế là cắt đứt ngay.
“Được rồi, ông Rawlins. Ông giúp tôi được việc tôi sẽ cho ông nắm quyền kiểm soát Freedom’s Plaza. Tôi biết chuyện này không có nhiều kinh nghiệm như mình tưởng đâu”.
Tôi gật rồi đưa tay ra bắt. Rồi hỏi lại “Còn chuyện con bé thì sao?”.
“Ông nói sao?”
“Tôi muốn nói là không thể giúp ông được vì chuyện ông quan hệ tình dục với trẻ vị thành niên”.
“Tôi đâu phải vậy, ông Rawlins”, - hắn cãi lại. - “Jewelle có vẻ thích tôi vì tôi tử tế với nó. Bọn chúng đối xử tệ với nó nên lúc nhìn thấy tôi cùng số phận như nó, nó thương hại tôi”.
“Con bé chỉ biết thương hại thôi hay sao?”.
“Trời, vậy ông còn muốn tính chuyện gì nữa?”
Thiệt tình tôi chưa hiểu ý hắn nghĩ thế nào. Có lẽ hắn muốn nói trời sinh ra ta, việc gì đáng làm ta nên làm. Còn hắn - một tên tù bị giam lỏng trong nhà do hắn trả tiền, và con bé Jewelle nữa.
“Nếu tôi đưa con bé đến một nơi an toàn. Phải đợi đến ngày nó được mười tám hay là được đưa trở về lại với gia đình”.
“Dĩ nhiên”, - hắn gật. - “Nó cần có nhà để ở”.
“Cậu phải chịu tốn kém, William”.
“Cỡ nào tôi cũng chịu”.
“Hãy khoan đã”, - tôi nói, nghiêng đầu nhìn về phía cửa chờ Mofass đi ra ngoài tôi mới nhấc máy.
“Etta hở?”.
“Ờ, Easy phải không?”
“Tôi nhờ cậu giữ giùm con bé. Nó còn nhỏ cần có người chăm sóc giúp đỡ”.
“Bao lâu lận?”
“Tôi chưa rõ”.
“Tôi cũng không biết sao”, - nàng nói, có vẻ tần ngần. - “Nuôi ăn một đứa con gái tốn kém lắm, Easy”.
“Có người lo trả tiền ăn ở lại, còn trả thêm tiền công cho cậu nữa”.
“Thôi được… con bé cần người chăm lo chứ?”
“Chắc vậy”.
Etta ngần ngừ một hồi xong mới bình thản nói.
“OK. Cứ nhận thử coi”.
“Cám ơn Etta. Có Mouse đó không?”.
“Có. Cậu gặp không? Cậu biết không, tôi muốn tống cổ hắn ra khỏi nhà cho xong”.
“Hắn vẫn ấm ờ vậy à?”
“Ngồi một chỗ lau chùi súng nói lầm bầm chuyện năm năm ngồi tù”.
“Cho tôi gặp một chút nhé?”
Tôi chờ máy, con bé Jewelle đem trà tới.
“Lo soạn đồ cho vô túi xách đi cưng. Ta sẽ đưa em tới chỗ ăn ở đàng hoàng một thời gian”.
“Có chú Wilby đi theo không?”
“Không đâu, cưng. Chưa bây giờ đâu. Trước mắt, em ở lại nhà người bạn của ta ở phố Compton”.
“Em thích ở lại với…”
“Lên trên đó lo soạn đồ ra đi, bé ơi. Ta không muốn nghe em nói thích hay không. Em có biết là William chán ngấy gia đình em làm phiền ông ta không? Ông ta không còn sức đâu để ý tới em và bọn kia nữa”.
“Alô” - Mouse đang nói trong máy.
“Chào Raymond”.
Jewelle đã bỏ đi.
“Có gì lạ không, Easy”.
Tôi nhắc lại câu thần chú “Cậu giúp mình nhé! .
“Chuyện gì mới được?”
“Cậu còn nhớ Mofass?”. - Tôi kể cho hắn nghe đầu đuôi câu chuyện.
“Cậu giúp Mofass giùm tớ, Raymond”, tôi nói. “Hắn trả công cho cậu, lấy đó trả tiền nhà cho Etta. Còn tôi lo cho canh chừng hắn đừng có giết người vô tội, trong đó có tôi”.
“Được thôi, ờ… ờ, chắc mà… tớ cần biết thêm một việc”.
“Việc gì nào?”
“Tở biết, chỉ mỗi mình cậu kể cho bọn chúng biết chuyện của tớ mà thôi”.
“Bọn nào? - Tôi muốn biết hư thực ra sao còn hơn là đoán mò”.
“Cậu đùa với tớ hay sao, Easy. Cậu biết mình định nói gì rồi”.
“Tôi biết bọn đó là ai”, - tôi nói theo cái giọng nhà quê với câu hát lúc nhỏ. - “Tôi không đến nỗi tệ hoặc mất trí như bọn đó đem nộp cậu cho bọn cớm”.
“Ờ… ờ. Vậy là cậu muốn nhờ tớ giúp chứ gì, vậy mà nãy giờ nói chuyện gì đâu” - Mouse lặp lại.
“Tôi đang tìm cho ra tay nào đã báo cậu cho bọn cớm, Ray. Tôi nói thật. Cậu không muốn giết lầm chứ?”.
Bọn tôi như hai đứa trẻ đang cãi nhau chuyện quả banh trong sân trường.
“Tôi có giết lầm ai đâu”, - hắn nói thiệt tình.
Tôi đang nhớ về Hawaii, chợt tôi liên tưởng đến chuyện con người liệu có thoát khỏi số phận?
Tôi biết trước câu trả lời nhưng tôi cũng còn hồ nghi.
“Cậu nhớ giúp tôi chuyện này, Raymond”. - Hắn với tôi là bạn bè từ thuở tôi còn bám theo toa xe hàng đi Houston. Lúc đó tôi mới đưực tám tuổi, đói khát và vô gia cư. Từ đó bọn tôi luôn sống chết có nhau.
“Cậu muốn giao việc cho Mofass xong trong mấy bữa nữa?”, - hắn hỏi lại.
Chừng vài bữa là cùng - tôi nói.
“Tớ đang cần tiền tiêu. Cậu biết đó, Etta không có được một xu. Mẹ kiếp. Có lẽ tớ phải bỏ nhà đi ăn cướp cho xong”.
“Cậu lấy xe Etta rồi tới chỗ…”. - Tôi đưa địa chỉ Mofass cho hắn. - “Mofass sẽ đi cùng với con bé ra tới chỗ đó. Xong rồi đưa Mofass tới chỗ nhà Primo nói với hắn tôi nhờ hắn cho ở lại một vài bữa, sau đó đưa con bé qua nhà Etta. Sáng mai cậu về lại nhà chở Mofass đi. Hắn đang cần một luật sư”. - Tôi đứng đó cười một mình. - “Một luật sư tài ba”.