Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22.

❊ ❊ ❊

22.

Bác của Philip có người quen cũ ở Béc lanh là cô Wikinson, con gái một giáo sĩ. Khi ông này làm mục sư một làng vùng Lincolnshire thì ông Carey giữ chức cha phó. Sau khi người cha qua đời, phải tìm kế sinh nhai, cô làm nhiều nghề như đi dạy trẻ ở Pháp và ở Đức. Cô vẫn tiếp tục quan hệ thư từ với bà Carey và chỉ trả một ít tiền cơm thường lệ như một số ít khách khác của ông bà Carey.

Khi đã rõ ràng là chiều theo nguyện vọng của Philip thì đỡ phiền hà hơn cưỡng lại, bà Carey viết thư hỏi ý kiến cô Wikinson. Nàng giới thiệu Heidelberg là nơi tuyệt vời để học tiếng Đức và nhà riêng bà giáo sư Erlin là một nơi thuận lợi. Sống ở đó Philip có thể trả một tuần ba mươi mác và chính giáo sư Erlin, một thầy giáo trường cao trung học địa phương sẽ dạy cậu.

Philip đến Heidelberg vào một buổi sáng tháng năm. Quần áo đồ đạc chất lên xe ba gác, chàng đi theo người phu khuân vác ra khỏi ga. Trời trong xanh và cây cối trên đường họ đi qua cành lá sum suê. Philip cảm thấy trong không khí có một cái gì đó mới mẻ. Cái cảm giác rụt rè e ngại khi bước vào một cuộc sống mới giữa những người xa lạ, lúc này bỗng pha lẫn một niềm vui. Chàng hơi buồn vì không một ai ra đón và lúc người phu khuân vác bỏ chàng dừng lại trước cửa một tòa nhà trắng đồ sộ thì chàng rất lúng túng. Một anh chàng ăn mặc lôi thôi lếch thếch dẫn Philip vào nhà, đưa đến phòng khách. Một bộ bàn ghế to lớn bọc nhung xanh choán hết căn phòng; trên chiếc bàn tròn ở giữa, một bó hoa cuộn chặt trong giấy xếp thành nếp, cắm trong bình nước nom như một khúc xương, sườn cừu. Quanh lọ hoa là những cuốn sách bìa da, được đặt cách nhau cẩn thận. Phòng sực mùi ẩm mốc.

Ngay sau đó, bà giáo sư bước vào mang theo mùi bếp núc. Người bà thấp béo, tóc vấn chặt, mặt đỏ gay, mắt nhỏ long lanh như hạt chuỗi, thái độ rất sởi lởi, bà nắm cả hai tay Philip hỏi thăm về cô Wikinson, cô đã hai lần đến ở chơi với bà mấy tuần lễ. Bà nói tiếng Đức pha với tiếng Anh sai ngữ pháp. Philip không sao làm cho bà hiểu nổi rằng chàng chưa quen biết cô Wikinson. Lúc đó hai cô con gái của bà xuất hiện. Đối với Philip hình như hai cô không còn trẻ lắm, nhưng có lẽ họ chưa quá tuổi hai mươi lăm: cô chị là Thekla cũng thấp lùn như mẹ, cũng có vẻ hơi ranh ma, nhưng diện mạo xinh xắn với mái tóc dày màu nâu; Ann là cô em út cao và xấu, nhưng có nụ cười dễ thương nên Philip có cảm tình ngay với nàng. Sau một lúc trò chuyện thăm hỏi, bà giáo sư dẫn Philip về căn phòng dành cho chàng. Phòng bày xây trong một tháp nhỏ. Trông ra vườn cây, giường kẻ kín trong góc nên khi ngồi vào bàn viết, người ta không nghĩ đây là phòng ngủ. Philip dỡ hành lý lấy quần áo ra và sắp xếp lại sách vở. Cuối cùng, chàng đã được tự mình làm chủ mình.

Chuông báo ăn trưa vào lúc một giờ. Ở phòng ăn, Philip gặp mặt các khách trọ của giáo sư. Cậu được giới thiệu với chồng bà, một người cao, đứng tuổi, đầu to với tóc vàng hoa đã điểm bạc, mắt xanh dịu dàng. Ông ta nói chuyện với Philip bằng một thứ tiếng anh hơi cổ, đúng ngữ pháp, học được từ việc nghiên cứu các tác phẩm kinh điển Anh, chứ không phải từ lối văn đàm thoại thông thường. Philip lấy làm lạ khi nghe ông ra chuyện trò với mình bằng những từ mà chàng chỉ gặp trong những vở kịch của Shakespeare.

Bà giáo sư Erlin gọi ký túc của mình là một gia đình chứ không phải là một quán trọ cơm tháng. Nhưng hẳn phải có sự tinh tế của nhà siêu hình học mới phát hiện được sự khác biệt này nằm ở chỗ nào. Khi họ ngồi vào ăn trong gian phòng dài tối tăm thông với phòng khách, Philip ngượng nghịu nhận thấy họ có cả thẩy mười sáu người. Bà giáo sư ngồi ở đầu bàn, thái thịt. Phục vụ bữa ăn trong tiếng bát đĩa loảng xoảng là anh chàng cục mịch vụng về đã mở cửa đón Philip, mặc dù hắn ta nhanh tay nhưng những người được phục vụ trước đã ăn xong mà những người sau vẫn chưa nhận đươc phần. Bà giáo sư yêu cầu không nói tiếng gì khác ngoài tiếng Đức. Vì vậy tuy Philip không còn rụt rè mấy, cũng buộc lòng phải ngồi im. Chàng ngắm nhìn những người mà chàng sắp phải cùng chung sống. Ngồi cạnh bà giáo sư có nhiều bà già, nhưng Philip không chú ý lắm đến họ. Có hai cô gái thì cả hai đều tóc vàng, nhưng một người rất xinh đẹp. Philip nghe gọi là cô Hedwig và cô Cacilie. Cô này có bím tóc dài bỏ thõng sau lưng. Họ ngồi bên nhau, luôn mồm nói chuyện và cố không cười to. Chốc chốc các cô liếc nhìn Philip và một cô nói nhỏ câu gì đó, rồi cả hai cười khúc khích khiến Philip ngượng nghịu đỏ mặt, cảm thấy họ đang chế nhạo mình. Ngồi gần họ là một anh càng Trung Quốc, mặt vàng, nụ cười cởi mở, anh chàng đang nghiên cứu tình hình các nước phương Tây tại trường đại học. Anh chàng nói quá nhanh, lại cộng thêm với giọng nói kỳ quặc khiến các cô gái thường không hiểu được anh ta nói gì và họ phá lên cười. Còn có hai ba người Mỹ mặc áo choàng đen, nước da hơi vàng và khô; họ là sinh viên khoa thần học, Philip nhận ra giọng mũi của họ không rõ trong thứ tiếng Đức còn nói tồi, Philip ngờ vực liếc nhìn họ, vì người ta đã dạy cậu xem dân Mỹ như là những người man rợ ghê gớm không còn hy vọng giáo hóa được.

Sau đó, khi ngồi được một lát trên những chiếc ghế bọc nhung xanh trong phòng khách, cô Anna mời Philip đi dạo chơi với bọn họ.

Philip nhận lời. Họ đi thành một nhóm gồm hai cô con gái bà giáo sư; hai cô kia, một người Mỹ và Philip. Philip đi cạnh Anna và Hedwig. Chàng có phần bối rối. Chàng chưa bao từng bao giờ quen biết một người con gái nào. Ở Blackstable chỉ có những cô con gái nông dân và con những người buôn bán trong vùng. Chàng biết mặt, biết tên họ, nhưng chàng nhút nhát và nghĩ rằng họ cười giễu mình tật nguyền. Sự khác biệt mà hai bác chàng đã dựng lên giữa địa vị cao sang của họ với tầng lớp nông dân đã được Philip chấp nhận một cách dễ dàng. Ông thầy giảng đạo có hai cô con gái thì cả hai đều lớn tuổi hơn Philip và họ sẽ kết hôn với những người trợ lý của cha trong khi Philip hãy còn là một cậu bé. Ở nhà trường, có vài ba cô gái nết na thì ít, trơ trẽn thì nhiều, mấy cậu con trai quen biết họ, thế là nhiều chuyện yêu đương tằng tịu ghê gớm được lan truyền, chắc chắn do khả năng tưởng tượng của con trai, nhưng Philip thường che giấu sự sợ hãi do những chuyện đó mang lại cho chàng bằng thái độ khinh thường và kiêu ngạo. Trí tưởng tượng, những sách vở mà chàng đã đọc, gợi lên trong người chàng ham muốn có được một thái độ kiểu Byron. Chàng bị giằng xé giữa tính tự ái bệnh hoạn và lòng tin chắc rằng mình cũng biết nịnh đầm. Giờ đâu chàng cảm thấy phải tỏ ra vui vẻ hồn nhiên, nhưng đầu óc chàng xem chừng rỗng không và dù có chết chàng cũng chẳng sao nghĩ nổi chuyện gì để nói. Cô Anna, con gái bà giáo sư thường nói chuyện với chàng là do ý thức trách nhiệm, nhưng còn cô kia thì ít nói hơn, thỉnh thoảng nhìn chàng với cặp mắt sắc sảo, đôi lúc lại cười vang khiến chàng ngượng ngùng. Philip nghĩ rằng hẳn cô ta thấy mình rất đáng buồn cười.

Họ đi men dọc theo sườn đồi, giữa những rừng thông mà mùi hương dìu dịu khiến Philip ngây ngất. Trời nóng không một gợn mây. Cuối cùng họ leo lên một gò đất cao, trước mặt là thung lùng song Rhine trải dài dưới nắng. Đây là một vùng quê rộng lớn lấp lánh nắng vàng, xa xa là các đô thị, ở giữa uốn khúc một dải song long lanh như bạc. Ở cái xó thành Kent, nơi Philip đã từng sống, hiếm có những khoảng rộng và biển là nơi duy nhất có thể nhìn thấy chân trời bao la, nên đứng trước cảnh mênh mông lúc này, lòng Philip rung động khác thường, không sao tả được. Bỗng nhiên chàng cảm thấy lòng rộn ràng một niềm vui. Dù không nhận thức được điều này, đây là lần đầu tiên Philip cảm được ý nghĩa của cái đẹp mà hoàn toàn không bị chi phối bởi những xúc cảm xa lạ. Ba người ngồi trên một ghế dài, các bạn khác còn tiếp tục đi đâu đó và trong khi hai cô gái rúc rích với nhau bằng tiếng Đức thì Philip, say sưa với cảnh vật, dường như quên hẳn sự có mặt của họ, chàng bất giác tự nhủ: “Trời ơi, ta thật hạnh phúc!”.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.