Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

76.

Chiều hôm sau, Philip ngồi trong phòng mình phân vân không biết Mildred có đến hay không. Đêm qua anh ngủ không ngon. Cả buổi sáng nay anh ngồi ở câu lạc bộ bên khoa y đọc báo liên miên hết tờ này đến tờ khác. Đang kỳ nghỉ hè, nên ở Luân Đôn chỉ còn lại ít bạn bè sinh viên anh quen biết, nhưng anh cũng tìm được một hai người để trò chuyện, chơi một ván cờ, giết dần thời gian tẻ ngắt. Ăn trưa xong, anh cảm thấy rất mệt, đầu rất đau nên phải trở về nhà trọ nằm; anh cố đọc một cuốn tiểu thuyết. Anh không thấy Griffiths. Đêm qua lúc anh trở về, y không ở nhà, sau đó anh nghe tiếng y về, nhưng y không nhìn vào buồng Philip như thường lệ để xem anh đã ngủ chưa; đến sáng Philip lại nghe tiếng y ra rất sớm. Rõ ràng là muốn tránh mặt anh. Bỗng có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Philip đứng bật dậy ra mở cửa. Mildred đang đứng lặng lẽ trên ngưỡng cửa.

- Cô vào đi - Philip nói.

Anh khép cửa. Nàng ngồi xuống - nàng ngập ngừng mãi rồi mới nói.

- Cảm ơn anh đã cho em hai đồng tối hôm qua.

- Ồ, có gì đâu.

Nàng mỉm cười với anh bẽn lẽn. Điều này làm Philip nhớ đến cái nhìn lấy lòng rụt rè của con chó con nghịch ngợm bị đánh đòn muốn chuộc lỗi với chủ.

- Em đã ăn trưa với Harry - nàng nói.

- Thế à.

- Anh Philip, nếu anh còn muốn em đi với anh vào ngày thứ bảy em sẽ đến.

Cảm giác đắc thắng chợt bùng lên trong lòng anh, nhưng đấy chỉ là một cảm giác thoáng qua, tiếp theo lại là sự ngờ vực.

- Vì chuyện tiền nong phải không? Anh hỏi.

- Phần nào thôi, nàng đáp hồn nhiên, Harry không thể làm gì. Anh ấy nợ năm tuần tiền nhà ở đây, còn nợ anh những bảy đồng và bác thợ may cũng đang thúc giục đòi tiền. Giá như có cái gì cầm được, anh ấy sẽ đem đi cầm đồ, nhưng mọi thứ đã cầm hết cả rồi. Em phải vất vả lắm mới khất nổi với bà thợ may tiền nợ tấm áo mới, thứ bảy này em còn phải trả tiền trọ, mà công ăn việc làm thì đâu có tìm được trong năm ba phút. Thường thì cứ phải đợi cho đến khi có nơi nào khuyết họ mới gọi.

Nàng nói tất cả chuyện này bằng một giọng rầu rầu đều đều, như kiểu tường thuật. Philip không đáp lại. Anh đã hiểu khá rõ những điều nàng nói.

- Cô vừa bảo chỉ phần nào thôi à! - Cuối cùng anh mới nhận xét.

- Thế đấy, Harry nói anh là người tuyệt vời đối với cả hai chúng em. Anh thực người bạn tốt của anh ấy, và anh đã lo cho em những điều mà có lẽ không một người đàn ông nào có thể làm được. Anh ấy bảo chúng em phải xử sự đúng đắn. Anh ấy kể cho em những điều mà chính anh đã nói về anh ấy, là bản chất anh ấy không chung thuỷ, anh ấy không được như anh, và em phải là đứa ngu xuẩn mới bỏ anh để đi theo anh ấy.

- Vậy em có muốn đi xa với anh không? Philip hỏi.

- Em thì thế nào cũng được.

Anh nhìn nàng, nhếch mép xót xa. Như vậy là anh đã chiến thắng, anh sắp đạt được ước muốn. Anh khẽ cười, cười nỗi điếm nhục của chính mình. Nàng liếc nhìn anh không nói.

- Anh đã trông chờ chuyến đi ra nước ngoài với em bằng cả tâm hồn lẫn thể xác mình và cuối cùng anh đã nghĩ rằng sau biết bao bất hạnh, anh sắp được hạnh phúc…

Anh chưa nói hết câu, bỗng Mildred oà lên nức nở. Nàng đang ngồi trên chiếc ghế mà trước đây Norah đã ngồi khóc, và cũng như Norah, nàng gục mặt vào chỗ lõm ở giữa lưng ghế, nơi người ta vẫn thường tựa đầu.

- Ta không gặp may với phụ nữ - Philip nghĩ thầm. Tấm thân gầy còm của nàng rung lên theo tiếng nức nở. Philip chưa từng chứng kiến một người đàn bà nào khóc lóc một cách tuyệt vọng đến như vậy. Cảnh tượng thật đau đớn quá chừng khiến lòng anh tan nát không hiểu nổi mình đang làm gì, anh bước tới đưa hai tay ôm nàng. Nàng không cưỡng lại, tự nguyện giao phó nỗi đau trong vòng tay an ủi của anh. Anh thì thầm bên tai nàng những lời âu yếm. Anh không còn biết mình đang nói gì, anh cúi xuống hôn nàng dồn dập.

- Em khổ lắm phải không? Cuối cùng anh hỏi.

- Em muốn chết - nàng thì thầm, rên ri - em muốn chết. Ngay từ lúc đứa bé ra đời.

Philip tháo cái mũ ra cho nàng khỏi vướng. Anh xoay đầu nàng vào ghế cho thoải mái hơn rồi đến ngồi bên bàn nhìn nàng.

- Tình yêu thật đáng sợ, có đúng vậy không em? - Anh nói. - Vậy mà ai cũng muốn yêu, thật kỳ lạ!

Chẳng mấy chốc cơn thổn thức dữ dội cũng đã dịu dần, nàng ngồi mệt lử, ngật đầu ra phía sau, hai tay thõng xuống hai bên sườn. Nom nàng có cái vẻ kỳ cục của những người nộm mà các hoạ sĩ thường dùng để mắc vải vẽ.

- Anh không biết là em yêu hắn ta đến thế! Philip nói.

Tình yêu của Griffiths thì anh hiểu quá rõ, bởi vì anh tự đặt mình vào địa vị Griffiths; nhìn bằng đôi mắt của y, sờ mó bằng tay y, ở vào địa vị y mà suy nghĩ; và anh hôn nàng bằng môi của y, mỉm cười với nàng bằng cặp mắt xanh cười cợt của y nhưng cơn xúc động của Mildred làm cho anh kinh ngạc. Anh không bao giờ nghĩ rằng nàng lại có thể yêu, và đây đúng là tình yêu không lầm lẫn được. Có một cái gì hụt hẫng trong lòng, anh cảm thấy thực sự như có cái gì đó đang tan vỡ, và anh bỗng cảm thấy người mệt lả đi lạ lùng.

- Anh không muốn làm cho em khổ. Em chẳng cần phải đi với anh nếu em không muốn. Dù thế nào anh cũng sẽ cho em tiền.

Nàng lắc đầu.

- Không, em đã nói em đến là em sẽ đến.

- Làm thế ích gì, em đã ốm tương tư vì hắn mà.

- Vâng, rất đúng. Em đã tương tư, em cũng như anh ấy đều biết chuyện này sẽ chẳng bền, nhưng ngay lúc này…

Nàng ngập ngừng và nhắm mắt lại như sắp ngất xỉu. Một ý nghĩ kỳ quặc chợt loé lên trong đầu Philip, và anh liền nói ngay không cần ngập ngừng suy nghĩ.

- Tại sao em không làm chuyến đi này với hắn ta.

- Đi thế nào được. Anh biết rằng chúng em làm gì có tiền.

- Anh sẽ cho em.

- Anh ấy ư?

Nàng đứng dậy, nhìn anh, mắt nàng sáng lên, hai má ửng hồng.

- Có lẽ tốt nhất là em làm chuyện ấy cho nó xong đi rồi trở về với anh.

Gợi ý xong, lòng anh quặn đau, nhưng lẫn lộn với nỗi đau đớn giày vò anh, lại mơ hồ một cái gì đấy, một cảm giác kỳ lạ như khoái cảm. Mildred tròn xoe mắt chằm chằm nhìn anh.

- Ồ, chúng em làm như vậy sao được? Nhờ vào tiền của anh ư? Chỉ nghĩ đến điều ấy thôi, Harry cũng sẽ không chịu rồi.

- Ồ, không đâu, y sẽ chịu nếu em thuyết phục y.

Nàng phản đối thì anh càng nài ép, tuy nhiên trong thâm tâm, anh lại tha thiết cầu mong nàng chối từ quyết liệt.

- Anh sẽ cho em năm bảng, em có thể đi từ thứ bảy đến thứ hai. Việc này em làm thật dễ dàng. Đến thứ hai y sẽ về nhà cho tới khi được bổ nhiệm về khu bắc Luân Đôn.

- Ôi, anh Philip, anh muốn thế thật ư? Nàng chắp hai tay kêu lên - nếu cuối cùng anh để cho chúng em đi, sau này nhất định em sẽ yêu anh nhiều lắm. Em sẽ làm bất cứ việc gì cho anh. Nếu làm như thế chắc chắn em sẽ chấm dứt chuyện này, có thật anh sẽ cho chúng em tiền không?

- Thật, anh đáp.

Bây giờ nàng đã thay đổi hoàn toàn. Nàng bắt đầu cười. Nàng sung sướng như điên. Nàng đứng dậy đến quỳ gối bên Philip, nắm tay anh:

- Anh thật tuyệt quá, anh Philip ạ! Anh là người bạn tốt nhất của em từ trước đến giờ. Sau này anh sẽ không giận em chứ?

Anh lắc đầu mỉm cười, nhưng lòng anh sao mà đau!

- Bây giờ em có thể đi nói cho anh Harry biết được không? Và em có thể nói với anh ấy rằng anh không nghĩ ngợi gì chứ? Anh ấy sẽ chết mất nếu như anh không đảm bảo là anh coi chuyện đó chẳng có gì quan trọng. Chao ôi, anh không hiểu được là em yêu anh ấy biết chừng nào đâu. Còn sau này em sẽ làm bất cứ điều gì anh muốn. Ngày thứ hai em sẽ đi Pari với anh hay bất cứ nơi nào.

Nàng đứng lên đội mũ.

- Cô đi đâu?

- Đi hỏi anh ấy có dẫn em đi không?

- Sớm thế à?

- Anh có muốn em ở lại không? Nếu anh muốn thì em sẽ ở lại.

Nàng ngồi xuống, khẽ cười.

- Không, không sao đâu, tốt nhất cô nên đi ngay đi, chỉ có điều là: lúc này mà gặp Griffiths thì tôi không chịu được, điều đó sẽ làm đau lòng tôi quá lắm. Cô bảo y là tôi không thù oán gì y hoặc có ý gì tương tự nhưng tôi yêu cầu y nên tránh mặt tôi.

- Được - Nàng đứng phắt dậy và đeo găng tay vào - Em sẽ cho anh biết anh ấy nói gì.

- Tốt hơn cô đi ăn tối nay với tôi.

- Được lắm.

Nàng ngước mắt lên cho anh hôn, khi môi anh ép chặt môi nàng, nàng quàng tay ôm cổ anh.

- Ôi, anh Philip, anh thật đáng yêu.

Hai giờ sau, nàng viết thư gửi anh vài dòng báo tin nàng nhức đầu không thể đến ăn cơm với anh. Hầu như Philip đã tính đến điều này. Anh biết nàng sẽ đi ăn với Griffiths. Anh vốn là người có tính ghen nhưng gần như cơn đam mê bỗng nhiên xâm chiếm hai con người này giống như là một cái gì đó từ bên ngoài, tựa như một lực lượng ma quái nào đó nhập vào họ, khiến anh thấy bất lực. Hai người yêu nhau, anh cho là lẽ đương nhiên. Anh biết Griffiths có mọi lợi thế hơn anh và anh thú nhận rằng ở vào địa vị Mildred, anh cũng sẽ hành động như nàng. Điều làm anh đau nhất là sự phạm lỗi của Griffiths. Hai người đang thân thiết bao nhiêu, mà Griffiths thì biết anh đắm say tận tụy vì Mildred biết chừng nào, lẽ ra y nên buông tha cho anh thì mới phải.

Cho đến ngày thứ sáu anh vẫn không gặp lại Mildred, lòng anh nôn nao chỉ muốn được nhìn mặt nàng; nhưng lúc nàng đến, và khi anh hiểu rằng nàng mảy may không còn nghĩ đến anh, giờ đây hình ảnh Griffiths đã choán hết tâm hồn nàng thì anh bỗng thấy ghét nàng. Bây giờ anh đã hiểu vì sao nàng và Griffiths yêu nhau. Griffiths là một thằng ngốc, ôi một thằng đại ngốc; điều này thì anh biết ngay từ đầu, nhưng anh cố nhắm mắt làm ngơ, hắn ngốc nghếch, đầu óc rỗng tuếch của hắn ẩn giấu một bản chất vô cùng ích kỷ, hắn sẵn sàng hy sinh bất kỳ ai cho những thèm muốn của hắn. Hắn sống một cuộc sống sao mà trống rỗng, hết la cà ở quán rượu lại đến say sưa ở các nhà hát ca múa nhạc, lăng nhăng hết cô này đến cô khác. Không bao giờ hắn đọc một cuốn sách, hết thảy những gì không phù phiếm, không dung tục, hắn không thèm biết, đầu óc hắn chưa bao giờ có được một ý nghĩ gọi là tế nhị, cái từ phổ biến thường trực ở cửa miệng hắn là “Cừ thật”; đó là lời ca tụng cao nhất của hắn đối với đàn ông hay đàn bà. “Cừ thật”! Mildred có thích hắn cũng là điều không đáng ngạc nhiên. Hai đứa thật hợp nhau!

Philip nói bâng quơ với Mildred những chuyện chẳng hề liên quan đến hai người. Anh biết nàng đang muốn nói về Griffiths nhưng anh lờ đi không tạo cơ hội. Anh không đả động đến chuyện cách đây hai tối nàng đã viện cớ để thoái thác không đi ăn cơm với anh. Anh hững hờ với nàng để nàng phải nghĩ rằng anh đã bỗng nhiên trở nên dửng dưng, anh đặc biệt khéo léo nói toàn những chuyện lặt vặt mà anh biết nàng sẽ động lòng, những chuyện rất mập mờ, độc địa rất tinh vi khiến nàng không biết bắt bẻ vào đâu được. Cuối cùng nàng đứng dậy.

- Bây giờ em phải đi - nàng nói.

- Tôi chắc cô có nhiều việc phải làm - anh đáp.

Nàng đưa tay, anh bắt lấy, chào nàng và ra mở cửa. Anh hiểu nàng muốn nói về chuyện gì và anh biết rằng thái độ lạnh nhạt mỉa mai của anh làm cho nàng rụt rè. Tính nhút nhát của anh thường làm cho anh có vẻ lạnh nhạt nhưng thực ra anh không chủ tâm làm cho người ta sợ sệt, và khi phát hiện ra điều này, bất kỳ lúc nào có cơ hội là anh thể hiện được đúng như vậy.

- Anh không quên điều đã hứa chứ? Cuối cùng nàng hỏi khi anh mở cửa.

- Điều gì vậy?

- Về chuyện tiền ấy!

- Cô cần bao nhiêu?

Anh nói một cách chậm rãi, lạnh lùng khiến lời anh nghe càng đặc biệt khó chịu. Mildred đỏ mặt. Anh biết lúc này, nàng ghét anh lắm nên anh lấy làm lạ thấy nàng biết tự kiềm chế, không xấu xổ tức giận với anh. Anh muốn cho nàng đau khổ.

- Ngày mai em phải trả tiền áo, tiền nhà. Thế thôi, Harry không muốn đi nên chúng em không cần tiền cho việc đó.

Philip nghe nhịp tim mình đập mạnh, anh rời tay khỏi quả đấm cửa. Cánh cửa sập lại.

- Vì sao không?

- Anh ấy bảo là không được, không thể nào nhờ vào tiền của anh như vậy…

Philip bừng bừng nổi giận, một cơn tức giận vốn ẩn náu trong anh, nó luôn luôn dày vò anh, nên mặc dù không một giây phút nào anh mong muốn Griffiths và Mildred cùng nhau ra đi, nhưng chính anh, anh vẫn không ghìm nổi mình; anh vẫn tìm cách thông qua nàng thuyết phục Griffiths.

- Tôi không hiểu tại sao lại không, nếu tôi bằng lòng - anh nói.

- Em cũng đã nói với anh ấy như vậy.

- Tôi nghĩ rằng nếu hắn ta mà thực sự muốn đi thì hắn sẽ không do dự.

- Ồ, không phải thế đâu, anh ấy cũng rất muốn đi. Nếu có tiền anh ấy đi ngay.

- Nếu hắn ta quá câu nệ về chuyện đó thì tôi sẽ đưa tiền cho cô.

- Em đã bảo nếu anh ấy muốn, thì số tiền đó anh sẽ cho vay và chúng em sẽ cố gắng trả lại sau thật sớm.

- Phải đi quỵ lụy một gã đàn ông để được hắn dẫn đi nghỉ cuối tuần, cô có phần nào thay đổi đấy.

- Vâng, cũng có phần nào đấy anh nhỉ? Nàng vừa nói vừa khẽ cười vô liêm sỉ; Philip rùng mình.

- Vậy thì cô sẽ làm thế nào? Anh hỏi.

- Không làm gì cả. Ngày mai anh ấy đi về nhà. Anh ấy phải về.

Đối với Philip đây có thể sẽ là một sự giải thoát. Không còn Griffiths ở bên cản trở nữa, Mildred sẽ lại là của anh. Ở Luân Đôn, nàng không quen ai, nàng sẽ buộc phải đi lại quan hệ với anh, và khi chỉ còn hai người với nhau, chẳng mấy chốc anh có thể làm cho nàng quên ngay cái chuyện si mê này. Lúc này anh chỉ cần lặng im là đủ. Nhưng trong anh bỗng nảy sinh niềm khát khao thật quỉ quái, anh muốn phá vỡ những e dè thận trọng của họ, anh muốn biết bọn chúng ăn ở với nhau ghê tởm tới mức nào. Chỉ cần nhử thêm một chút nữa thôi, nhất định hai đứa sẽ phải khuất phục. Cứ nghĩ đến cảnh nhăn nhó của hai đứa, người anh đã run lên vì vui sướng. Cho dù mỗi lời anh nói là một cực hình cho chính mình, nhưng anh vẫn cảm thấy trong cực hình đó có cái cảm giác hân hoan kinh khủng.

- Hoặc chấp nhận thì phải chấp nhận ngay, hoặc không bao giờ nữa.

- Đấy em cũng đã nói với anh ấy như thế đấy - Nàng nói. Giọng của nàng có vẻ say sưa làm Philip sửng sốt. Anh bực dọc cắn móng tay.

- Cô tính sẽ đi đâu?

- À, đi Oxford. Anh ấy học đại học ở đó - Anh có biết không. Anh ấy bảo rằng anh ấy đưa em đi thăm các trường.

Philip nhớ lại đã có lần anh gợi ý đi Oxford thì nàng phát biểu một cách rất kiên quyết là chỉ mới nghĩ đến cảnh ấy thôi là nàng đã ngán ngẩm lắm rồi.

- Xem chừng có vẻ đẹp trời đấy. Đúng lúc mà ở đó thì thú vị phải biết.

- Em đã cố thuyết phục anh ấy rồi đấy.

- Sao cô không thử lần nữa xem.

- Em sẽ bảo là anh muốn cho chúng em đi chứ?

- Tôi nghĩ rằng cô chẳng cần phải nói quá đến như thế đâu. Philip nói.

Nàng ngừng lời nhìn anh một lúc. Philip cố gắng nhìn lại nàng có vẻ thân ái. Anh ghét nàng, anh khinh nàng, tuy vậy anh sẵn sàng hiến dâng nàng cả tâm hồn thể xác.

- Thế này nhé, em sẽ đi đến xem có đúng anh ấy không thể thu xếp được hay không. Rồi thì, nếu như anh ấy đồng ý, ngày mai em sẽ đến lấy tiền đem về. Lúc nào thì anh ở nhà?

- Ăn trưa xong tôi sẽ về nhà chờ cô.

- Được rồi.

- Bây giờ tôi sẽ cho cô tiền may áo và tiền thuê phòng trọ.

Anh lại bàn việc lấy ra toàn bộ số tiền anh có. Cái áo dài phụ nữ là sáu ghi-nê, anh đưa thêm tiền nhà, tiền ăn cho nàng và tiền gửi trẻ trong một tuần. Anh cho nàng tám bảng mười hào.

- Em rất cám ơn anh - nàng nói, rồi ra đi.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.