Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

69.

Một buổi chiều ở bệnh viện về nhà để tắm rửa và sửa sang quần áo cho gọn gàng trước khi đi uống trà theo lệ với Norah, trong lúc anh vặn khóa ngoài để vào thì bà chủ nhà mở cửa cho anh.

- Có mộ bà đang đợi gặp ông. Bà nói.

- Gặp tôi? - Philip kêu lên.

Anh lấy làm ngạc nhiên. Chỉ có thể là Norah, và anh không nghĩ ra điều gì khiến nàng đến đây.

- Lẽ nào không cho bà ấy vào nhưng có điều là bà ấy đến đây đã ba lần và có vẻ bối rối khi không tìm được ông, vì thế nên tôi mới bảo bà ấy đợi.

Anh vượt qua bà chủ nhà đang giải thích và lao vào phòng. Anh thấy buồn nôn kinh tởm, đó là Mildred. Nàng đang ngồi nhưng vội vàng đứng lên khi anh bước vào. Nàng không bước lên mà cũng không nói năng gì. Anh kinh ngạc đến nỗi không còn biết mình đang nói cái gì.

- Cô muốn cái chết tiệt gì đây? Anh hỏi.

Nàng không nói nhưng òa lên khóc. Hai tay nàng thõng xuống không đưa lên lau nước mắt, nom nàng như một chị hầu phòng đang cầu xin một chỗ làm. Trong thái độ của nàng có một cái gì đó vô cùng hèn hạ. Philip không phân tích nổi cảm giác đang choáng ngập lòng mình. Anh bỗng muốn quay lại và chạy trốn khỏi phòng.

- Tôi nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa - cuối cùng anh nói.

- Em muốn chết cho rồi - nàng than thở.

Philip để mặc cho nàng đứng đấy. Lúc đó anh chỉ còn nghĩ đến mình phải kiên quyết. đầu gối anh run lên. Anh nhìn nàng và thất vọng lẩm bẩm.

- Có chuyện gì thế? anh hỏi.

- Emil hắn đã bỏ em.

Philip giật mình, lúc đó anh chợt hiểu anh vẫn còn yêu nàng tha thiết như xưa, chưa bao giờ anh hết yêu nàng. Nàng đang đứng trước mặt anh, khúm núm và cam chịu. Anh muốn ôm nàng trong vòng tay, hôn tới tấp lên khuôn mặt nhem nhuốc nước mắt của nàng. Chao ôi! Ly biệt, lâu làm sao thời gian ly biệt! đã bao nhiêu lần rồi! không hiểu làm sao mà anh đã chịu đựng nổi điều đó!

- Tốt hơn là em ngồi xuống để anh lấy nước cho em uống.

Anh kéo ghế lại gần lò sưởi cho nàng ngồi. Anh lấy uýt-ki pha xô-đa, nàng uống nước mà vẫn thổn thức. Nàng đưa cặp mắt quầng thâm hết sức buồn rầu nhìn anh. Mặt nàng gầy hơn, xanh xao hơn lúc anh gặp nàng lần cuối cùng.

- Biết thế này, em nhận lời lấy anh khi anh ngỏ lời.

Philip không hiểu vì sao lời nhận xét này lại làm anh xúc động. Anh không còn ép nổi mình cứ giữ thái độ cách biệt với nàng, anh đặt tay lên vai nàng.

- Anh rất buồn thấy em phiền muộn.

Nàng gục đầu vào lòng anh òa lên điên dại. Nàng bỏ mũ ra cho khỏi vướng. Chưa bao giờ anh nghĩ rằng nàng khóc như thế. Anh lại hôn nàng không biết bao nhiêu lâu. Dường như điều này làm cho nàng dịu đi.

- Anh Philip, bao giờ anh cũng tốt đối với em - nàng nói - vì thế nên em biết rằng em có thể đến với anh.

- Hãy nói anh nghe điều gì đã xảy ra?

- Chao ôi, em không thể - Nàng kêu lên, vùng ra khỏi tay anh.

Anh quỳ xuống bên nàng, áp má anh vào má nàng.

- Em không biết rằng không có chuyện gì là em không thể nói với anh ư? Có bao giờ anh trách móc em về bất cứ điều gì đâu.

- Dần dà nàng kể lại hết cho anh nghe, thỉnh thoảng nàng lại khóc nấc lên làm anh không sao hiểu nổi.

- Thứ hai tuần qua, hắn đến Birmingham, hắn hứa ngày thứ ba trở về, nhưng hắn không về cho đến hết thứ sáu hắn cũng không về, vì vậy em mới viết thư hỏi em có chuyện gì, hắn không trả lời. Và em viết cho hắn nói rằng em không được hồi âm thì em sẽ đi Birmingham, và sáng hôm nay em nhận được thư của một luật sư nói rằng em không có quyền yêu sách hắn và nếu em quấy rầy hắn thì hắn sẽ buộc phải nhờ pháp luật bảo vệ.

- Nhưng thật vô lý - Philip kêu lên - một thằng đàn ông mà lại đối xử với vợ như thế à. Em có cãi nhau với hắn không?

- Ồ, vâng, chúng em có cãi nhau hôm chủ nhật, hắn nói hắn chán em nhưng trước đây hắn cũng nói thế rồi hắn trở lại làm lành. Em nghĩ hắn không có ý định như vậy. Hắn hoảng sợ vì em nói với hắn em đã mang thai. Em đã cố giấu hắn chuyện này được chừng nào hay chừng ấy. Nhưng sau đó em buộc phải nói với hắn. Hắn bảo rằng đó là tại em, rằng em phải biết hơn hắn. Giá mà anh nghe được những điều hắn nói với em. Em đã phát hiện ra rất nhanh rằng hắn chẳng phải người quân tử. Hắn không để cho em một đồng xu. Hắn không trả tiền nhà, mà em cũng không kiếm đâu ra tiền để trả, mụ giữ nhà đã nói với em chẳng ra sao - thế đấy, theo cách nói của mụ thì em có lẽ là kẻ trộm cắp.

- Anh nghĩ rằng em sẽ phải thuê một căn buồng.

- Hắn cũng bảo như vậy đấy, nhưng chúng em vừa thuê mấy buồng có sẵn cả đồ đạc ở Highbury - hắn bần tiện thế đấy. Hắn bảo là em tiêu xài hoang phí, nhưng hắn có cho em đồng nào đâu mà hoang phí.

Nàng có cái kiểu thật kỳ quặc là cứ đem cái tầm thường trộn lẫn với cái quan trọng. Philip bối rối không thể hiểu được toàn bộ sự việc.

- Không người đàn ông nào đê tiện như thế.

- Anh không hiểu hắn đâu, bây giờ dù hắn có van xin, em cũng không về với hắn. Nghĩ đến hắn em thật ngu ngốc. Mà hắn đâu có kiếm ra tiền như hắn nói, toàn là nói láo.

Philip nghĩ ngợi một lúc lâu. Anh vô cùng xúc động trước cảnh đau khổ của nàng đến nỗi anh không nghĩ đến mình.

- Em có muốn anh đi Birmingham không? Anh có thể gặp hắn ta và thử gắng dàn xếp mọi việc.

- Ồ, không hy vọng đâu - hắn sẽ không trở lại. Em đã biết hắn rồi.

- Nhưng hắn phải chu cấp cho em chứ. Hắn không thể thoái thác trách nhiệm. Anh không hiểu gì về chuyện này, tốt hơn là em đi hỏi ý kiến một luật sư nào đấy xem sao.

- Em biết làm thế nào được. Em không có tiền.

- Anh sẽ trả tất cả. Anh sẽ viết một thư ngắn cho ông luật sư riêng của anh, ông ta là người trung thực và là người thi hành chúc thư của anh. Em có muốn anh cùng đi với em đến đó bây giờ không? Anh hy vọng ông ta còn ở lại phòng giấy.

- Không, anh cứ viết thư cho ông ta đưa em, em sẽ đi một mình.

Bây giờ nàng mới bình tĩnh lại. Anh ngồi xuồng viết thư. Lúc ấy anh nhớ ra nàng không có tiền. May là hôm trước anh có đổi một tờ séc và có thể cho nàng năm bảng.

- Anh thật tốt với em, anh Philip - nàng nói.

- Anh rất sung sướng có thể làm một việc gì đó giúp em.

- Anh có còn yêu em không?

- Chưa bao giờ anh yêu em như bây giờ.

Nàng ngẩng mặt lên hiến dâng và anh hôn nàng. Hành động này là sự đầu hàng mà anh chưa bao giờ gặp ở nàng và nó đền bù cho anh những nỗi đau đã qua. Nàng ra về và anh liền nhận ra nàng đã ở đây trong hai giờ liền. Anh cảm thấy vô cùng sung sướng.

- Tội nghiệp em, tội nghiệp em. Anh lẩm bẩm một mình, lòng ấm áp. Chưa bao giờ anh cảm thấy tình yêu của anh dành cho nàng lớn lao hơn.

Anh hoàn toàn không còn nghĩ tới Norah. Cho đến khoảng tám giờ, bỗng anh nhận được một bức điện. Trước khi mở xem, anh đã hiểu đó là của Norah.

“Có chuyện gì xảy ra vậy Norah”

Anh không còn biết phải làm gì, cũng không biết mình phải trả lời thế nào. Lẽ ra sau buổi diễn kịch mà nàng đóng vai phụ kết thúc, anh có thể đi đón nàng và cùng đi bộ về nhà như đôi khi anh vẫn làm, nhưng tối nay, anh không thể đi đón nàng. Anh muốn viết thư cho nàng, nhưng anh không quyết định nổi cách xưng hô với nàng “Norah yêu quý” như thường lệ. Anh quyết định đánh điện.

“Rất tiếc - mắc bận - Philip”.

Anh hình dung nàng, cảm thấy khó chịu với cái khuôn mặt nhỏ bé xấu xí đỏ gay, lưỡng quyền cao và lớp da sần sùi của nàng làm anh nổi da gà. Anh hiểu rằng anh phải có một hành động nào đó tiếp theo bức điện, nhưng dù sao nó cũng trì hoãn được hành động kia.

Hôm sau anh gửi một bức điện nữa.

“Xin lỗi, không thể đến được - sẽ có thư”.

Mildred đã bảo sẽ đến vào lúc bốn giờ chiều và anh không muốn cho nàng biết rằng giờ này là bất tiện. Nói cho cùng, nàng là trên hết. Anh sốt ruột chờ đợi. Từ cửa sổ anh nhìn thấy nàng đến và tự anh ra mở cửa.

- Thế nào? Em có gặp Nixon không?

- Có - nàng đáp - ông ta bảo chuyện đó chẳng có lợi gì đâu. Em không nên làm gì cả. Em đành phải cười mà chịu vậy.

- Không thể thế được - Philip kêu lên. Nàng ngồi xuống mệt mỏi.

- Ông ta có cho em biết vì lý do gì không? Anh hỏi.

Nàng đưa cho anh một lá thư nhàu nát.

- Thư của anh đây. Philip ạ, em không đem đi. Hôm qua em không thể nói với anh, em thực sự không được; Emil không cưới em. Hắn không thể cưới em. Hắn đã có vợ và ba con rồi.

Một cơn ghen bỗng cuộn dâng trong lòng làm anh đau đớn, hầu như không chịu nổi.

- Vì thế cho nên em không thể về nhà cô em. Em không còn đến nhà ai được ngoài anh.

- Điều gì đã khiến em ra đi với hắn? - Philip hỏi giọng âm thầm nhưng cố làm ra vẻ cứng rắn.

- Em không biết, trước hết em không biết hắn đã có vợ và đến khi hắn cho em biết, em liền cho hắn một trận. Sau đó nhiều tháng em không gặp hắn, khi hắn trở lại cửa hàng lần nữa và ngỏ lời cầu hôn em, em không hiểu điều gì đã choán hết người em. Em thấy như không dừng được. Em phải đi với hắn.

- Em có yêu thương hắn không?

- Em không biết. Em hầu như không thể nhịn cười về những chuyện hắn nói. Hắn có cái gì đó hay hay - Hắn bảo em sẽ chẳng hối tiếc chuyện đó, hắn hứa cho em mỗi tuần bảy bảng, hắn khoe hắn kiếm được những mười lăm bảng, nhưng toàn là láo, hắn không kiếm ra được một đồng nào. Và lúc ấy em cũng chán, cứ sang sang phải đến cửa hàng và em sống với cô em cũng không được hòa thuận lắm, bà ấy muốn đối xử với em giống như đứa ở chứ không phải người nhà, bảo em phải dọn buồng riêng cho em, nếu em không làm thì không ai làm cho. Chao ôi, em tiếc rằng em đã nhận lời khi hắn đến cửa hàng ngỏ lời cầu hôn, lúc ấy em cảm thấy em không thể cưỡng lại nổi nữa.

Philip lùi ra xa khỏi nàng. Anh ngồi vào bàn úp mặt vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy nhục nhã vô cùng.

- Anh Philip, anh giận em đấy ư? Nàng thương hại hỏi.

- Không - anh ngẩng mặt lên đáp - nhưng mắt nhìn đi nơi khác - lòng anh chỉ vô cùng đau đớn mà thôi.

- Vì sao?

- Em nghĩ mà xem, ngày ấy anh yêu em bao nhiêu. Anh đã cố làm đủ điều để em quan tâm đến anh. Anh cứ nghĩ rằng em không thể nào yêu dù bất kỳ người nào. Thật kinh khủng khi biết rằng em sẵn sàng hy sinh tất cả vì tên đểu cáng kia. Không biết em tìm thấy gì ở hắn.

- Anh Philip, em vô cùng ân hận. Ngay sau đó em đã đắng cay và hối tiếc. Em cam đoan với anh như vậy.

Philip hình dung lại Emil Miller với nét mặt nhợt nhạt bệnh hoạn, cặp mắt xanh gian giảo, cái vỏ bên ngoài lịch sự rẻ tiền của hắn lúc nào cũng khoác chiếc gi lê thêu đỏ chóe, Philip thở dài. Nàng đứng lên bên cạnh anh, nàng vòng tay quàng cổ anh.

- Em sẽ không bao giờ quên được là anh đã ngỏ ý cưới em, anh Philip ạ!

Anh nắm tay nàng và ngước lên nhìn nàng. Nàng cúi xuống hôn anh.

- Anh Philip, nếu anh vẫn cần em thì ngay bây giờ anh muốn gì em cũng sẽ làm. Em biết anh thực sự là con người quân tử.

Anh nín lặng. Lời của nàng nói làm cho anh cảm thấy lợm giọng.

- Em tốt lắm nhưng không thể được.

- Anh không còn chút nào thương em nữa ư?

- Có, anh yêu em với trọn vẹn lòng mình.

- Thế thì tại sao bây giờ chúng ta không hưởng một thời kỳ tốt lành. Anh nghĩ xem, bây giờ còn gì đáng ngại nữa đâu.

Anh gỡ tay khỏi nàng.

- Em không hiểu từ ngày biết em, anh yêu em đến héo hắt cả hồn nhưng bây giờ, gã đàn ông kia - thật bất hạnh cho anh lại giàu trí tưởng tượng - chỉ nghĩ đến điều đó thôi đã đủ làm cho anh kinh tởm rồi.

- Anh thật buồn cười.

Anh lại cầm tay nàng và mỉm cười với nàng.

- Em không nên cho anh là vô ơn. Có cảm ơn em cũng không biết thế nào cho đủ, nhưng em ạ, anh không thể làm khác được.

- Anh là người bạn rộng lượng, anh Philip ạ.

Họ tiếp tục chuyện trò và chẳng mấy chốc họ lại như đôi bạn ngày xưa. Trời đã về chiều, Philip đề nghị ăn tối và xem ca múa nhạc. Nàng muốn để anh phải nài ép thuyết phục vì nghĩ rằng xử sự sao cho hợp với hoàn cảnh và lập tức nàng cảm thấy đi đến một nơi vui chơi giải trí lúc này là không thích hợp với hoàn cảnh tuyệt vọng của mình. Cuối cùng Philip giải thích, nàng đi chỉ là để cho anh vui mà thôi, và khi Mildred thấy việc nhận lời được coi như hy sinh nàng mới chịu. Nàng có thái độ ân cần khác hẳn trước, làm cho anh say mê. Nàng yêu cầu anh dẫn tới cái quán ăn nhỏ bé ở Soho mà xưa kia hai người thường lui tới; anh vô cùng biết ơn nàng về đề nghị đó, chứng tỏ rằng những kỷ niệm hạnh phúc kia vẫn còn gắn bó với nàng. Bữa ăn càng kéo dài nàng càng trở nên vui vẻ hơn. Món rượu vang đỏ Buốc-gô-nhơ của quán rượu góc phố làm nàng ấm lòng nên nàng quên bẵng rằng mình cần phải giữ vẻ mặt đau thương. Philip cho rằng đã có thể yên tâm nói chuyện tương lai với nàng. Nhân một lúc thuận lợi anh bèn hỏi.

- Chắc em không còn một xu dính túi phải không?

- Chỉ có số tiền anh cho hôm qua, mà em phải đưa bà chủ nhà ba đồng rồi.

- Được, tốt hơn là anh đưa em thêm một tờ mười đồng nữa để e chi tiêu. Anh sẽ hỏi ý kiến luật sư của anh và nhờ ông ta viết thư cho Miller, nhất định chúng ta sẽ khiến được hắn phải chi ra ít nhiều. Nếu như ta bắt được hắn phải lòi ra một trăm bảng thì số tiền này sẽ giúp em chống nổi tới ngày sinh cháu.

- Em thà chết đói, một xu của hắn em cũng không lấy.

- Nhưng hắn bỏ rơi em trong cơn hoạn nạn thế này thì thật là dã man.

- Em còn có lòng tự trọng để mà cân nhắc.

Philip cảm thấy có phần lúng túng. Anh cần tiết kiệm khắt khe với số tiền riêng đủ tiêu dùng cho đến khi tốt nghiệp, anh cần phải có nhiều hơn thế chút ít để còn nuôi thân trong thời gian một năm đảm nhiệm nhiệm vụ bác sĩ nội trú y khoa và là bác sĩ nội trú phẫu thuật, hoặc hành nghề độc lập hoặc ở một bệnh viện nào khác. Nhưng Mildred kể cho anh nghe đủ chuyện bủn xỉn của Emil. Anh sợ nếu khuyên can, nàng sẽ buộc tội cả anh nữa cũng không rộng rãi.

- Em sẽ không lấy của hắn một xu. Em thà đi ăn xin. Đáng lý anh phải đi tìm công ăn việc làm từ lâu rồi nhưng trong hoàn cảnh hiện nay của em, em biết làm thế nào. Em phải nghĩ tới sức khỏe của em chứ, đúng không anh?

- Em không cần lo lắng hiện tại - Philip nói - Anh có thể cho em mọi thứ cần thiết đủ đến lúc nào em đi làm được.

- Em biết có thể trông cậy vào anh. Em đã bảo Emil hắn đừng có tưởng rằng em không còn ai để mà đến. Em nói với hắn anh chính là người quân tử.

Dần dần Philip biết được sự chia tay giữa hai người xảy ra như thế nào. Hình như mụ vợ thằng cha nọ đã phát hiện chuyện tằng tịu của hắn trong các chuyến đi của hắn đến Luân Đôn. Mụ đến bảo với giám đốc của công ty đang dùng hắn. Mụ dọa ly dị và người ta liền thông báo sẽ sa thải hắn. Hắn yêu thương con cái hết lòng hết dạ, nên nghĩ đến phải xa chúng hắn không chịu nổi và khi phải lựa chọn giữa vợ và tình nhân, hắn đã chọn vợ hắn. Hắn vẫn thường lo lắng tránh có đứa con phải làm cho cảnh rối rắm này phức tạp thêm, nên khi ngày sinh nở đã gần Mildred không thể giấu giếm được nữa đành báo cho hắn biết sự thật thì hắn hoảng sợ. Hắn gây chuyện cãi nhau rồi bỏ nàng thẳng thừng.

- Bao giờ em ở cữ? Philip hỏi.

- Đầu tháng ba.

- Ba tháng.

Cần phải bàn kế hoạch. Mildred tuyên bố nàng sẽ không ở lại căn hộ thuê tại Highbury và Philip nghĩ nàng ở gần anh hơn như vậy cũng thuận tiện.

Anh hứa ngày mai sẽ lo tìm một nơi nào đó. Nàng giả ý nên chọn Vaux Hall Bridge Road xem như một vùng lân cận thích hợp.

- Và về sau này nữa cũng chắc được gần - nàng nói thêm.

- Ý em muốn nói gì?

- Thế này nhé, em sẽ chỉ có thể ở đây khoảng hai tháng hoặc hơn nữa một ít, sau đó em phải vào nhà hộ sinh. Em biết một nơi rất khá, đến đấy phần đông là tầng lớp trên, mà họ chỉ lấy có bốn ghi-nê một tuần và không phải trả gì thêm. Dĩ nhiên tiền bác sĩ trả riêng, nhưng tất cả chỉ có thế. Một đứa bạn em đã đến đó, bà chủ nhà là người thượng lưu quý phái. Em định sẽ nói với bà chồng em là sĩ quan ở Ấn Độ, nên em phải đến Luân Đôn để sinh cháu, vì ở đây tốt hơn cho sức khỏe của em.

Dường như Philip không quen nghe nàng nói như vậy. Với đường nét xinh xắn thanh tú, mặt xanh xao, trông nàng lạnh lùng, và vẫn như còn là con gái. Nghĩ đến những tình cảm nồng nàn không ngờ có thể bùng cháy trong nàng, lòng anh bỗng xốn xang lạ lùng. Và tim anh đập nhanh.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.