Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

❊ ❊ ❊

7.

Chủ nhật là ngày có nhiều sự cố. Ông Carey vẫn thường nói ông là người đàn ông duy nhất ở giáo khu này phải làm việc bảy ngày một tuần.

Cả nhà dậy sớm hơn thường ngày nửa giờ. Đối với một cha xứ nghèo thì không thể nằm trên giường vào ngày nghỉ được, ông Carey nhận xét như vậy, khi Mary-Ann gõ cửa phòng ông đúng vào lúc tám giờ. Bà Carey phải mất nhiều thời gian hơn để mặc quần áo, và bà hổn hển xuống nhà ăn sáng lúc chín giờ, vừa vặn trước ông chồng ít phút. Đôi ủng của ông Carey dựng hong trước lò sưởi. Thời gian cầu kinh dài hơn ngày thường và bữa sáng có chất hơn. Sau bữa điểm tâm, cha sở cắt bánh mì ra nhiều khoanh nhỏ cho lễ ban thánh thể và Philip được đặc ân gọt phần vỏ cứng. Ông sai nó vào phòng làm việc lấy một cái chặn giấy bằng đá cẩm thạch rồi ông dùng cái đó ép bánh mì cho đến khi nó mỏng dính, sau đó thải ra thành nhiều hình vuông nhỏ. Số lượng của chúng tùy thuộc vào thời tiết. Vào ngày xấu trời chẳng hạn, chẳng mấy người đến nhà thờ; và ngày đẹp trời tuy người đến có đông hơn, nhưng số người ở lại chịu lễ không bao nhiêu. Họ dự đông nhất là vào những ngày trời khô ráo khi họ cảm thấy đi nhà thờ là chuyện thú vị, nhưng cũng đừng đẹp trời quá để họ khỏi nóng lòng đi ngay.

Đoạn bà Carey lấy chiếc đĩa đựng thánh thể từ trong tủ két đặt ở trong phòng đựng thức ăn. Ông Carey đánh chiếc đĩa thật bóng bằng miếng da nai. Mười giờ xe thuê đến, ông Carey xỏ ủng, bà Carey mất đến mấy phút để đội mũ trong lúc ấy cha sở, khoác một chiếc áo choàng kếch sù, đứng đợi ở giữa phòng, vẻ mặt giống như một tín đồ cơ đốc giáo đấu xáo, sắp phải dẫn ra đấu trường. Thật là kỳ lạ, sau ba mươi năm, vợ chồng bà lão vẫn không sẵn sàng nổi cho đúng giờ vào buổi sáng chủ nhật. Cuối cùng bà cũng bước ra, mặc toàn xa tanh đen, Cha sở không muốn vợ một mục sư ăn vận lòe loẹt, nhưng ngày chủ nhật ông cương quyết bắt bà phải mặc màu đen. Thỉnh thoảng, được cô Graves khuyến khích, bà liều cài một lông vũ trắng hay một bông hồng đỏ trên mũ, nhưng cha sở một mực bắt bà phải bỏ đi. Ông bảo rằng ông không bao giờ chịu đi nhà thờ với một mụ đàn bà áo đỏ. Người phụ nữa trong bà thở dài, nhưng người vợ đành phục tùng. Họ sắp sửa lên xe thì ông phải ăn trứng để lấy giọng; trong nhà có hai người đàn bà mà chẳng ai quan tâm đến ông. Bà Carey quở trách Mary-Ann nhưng chị cãi lại chị không thể chăm lo mọi thứ trên đời được. Chị tất tả đi lấy trứng, và bà Carey liền đập trứng vào một cốc rượu sê-ry và đánh lên. Ông Carey uống cạn một hơi. Chiếc đĩa thánh thể được đặt vào trong xe và họ lên đường.

Chiếc xe hiệu “Sư tử Đỏ” sực nức một mùi đặc biệt của rơm mục. Hai cửa xe đều đóng kín để cha sứ khỏi bị cảm lạnh. Người trông nom đồ thờ đứng ở cổng chờ lấy đĩa thánh thể trong khi cha sở vào phòng thay quần áo, bà Carey và Philip ngồi trên ghế dài. Bà đặt trước mặt mình đồng sáu xu bà vẫn thường bỏ vào chiếc đĩa, bà cho Philip đồng ba xu để quyên góp. Nhà thờ đông dần và buổi lễ bắt đầu.

Trong khi cha thuyết giáo, Philip mỗi lúc một thấy chán. Những hễ nó cựa quậy thì bà Carey liền dịu dàng đặt bàn tay lên cánh tay nó và nhìn nó một cách nghiêm khắc. Khi bài thánh ca cuối cùng vang lên và ông Graves cầm chiếc đĩa đi vòng một lượt, Philip lại thấy phấn chấn.

Khi mọi người đã ra về, bà Carey vào chỗ cô Graves trao đổi vài ba câu chuyện trong khi chờ ông Carey và ông Graves, còn Philip thì đi vào phòng thay quần áo. Bác nó và ông Graves vẫn còn mặc áo choàng. Ông Graves bảo nó ăn phần bánh thánh còn lại. Trước đây ông vẫn ăn như thế, vì cho rằng vứt đi là một điều bổ báng. Nhưng chứng háu đói của Philip đã giúp ông giải thoát cho ông nhiệm vụ này. Họ bắt đầu đếm tiền quyên góp gồm các đồng một xu, sáu xu và ba xu. Bao giờ cũng có hai đồng si - linh, một của cha sở, một của ông Graves. Thỉnh thoảng có một đồng Florin và ông Graves báo cho ông Carey biết ai đã quyên. Chắc chắn có một người lạ ở Blackstable, ông Carey nghĩ thầm và thắc mắc muốn biết người đó là ai. Cô Graves đã nhìn thấy sự việc đó và cô báo cho bà Carey biết người đó đã có vợ con và từ Luân Đôn đến. Trên đường về bà Carey cho cha sở biết điều đó. Ông quyết định đến thăm và yêu cầu ông ta quyên góp cho Hội tương trợ các mục sư. Ông Carey hỏi xem Philip có ngoan không. Bà Carey nhận xét rằng bà Wigram có một chiếc áo khoác mỏng, ông Cox không có mặc ở nhà thờ, và có người cho rằng cô Philipx đã đính hôn. Khi họ về đến tòa nhà cha sở ở mọi người đều cảm thấy họ xứng đáng được ăn một bữa trưa ngon. Sau bữa ăn, bà Carey lên phòng nghỉ và ông Carey ngả lung trên chiếc ghế xô - pha ngủ trưa.

Đến năm giờ chiều họ dùng bữa trà. Ông Carey ăn một quả trứng để lấy sức cho buổi giảng kinh tối. Bà Carey không đi dự buổi này để Mary-Ann có thể đi được nhưng bà đọc tất cả các lời kinh thánh ca. Tối đến ông Carey đi bộ đến nhà thờ và Philip khập khiễng đi theo.

Cuộc đi bộ dọc theo đường cái trong đêm gây một ấn tượng kỳ lạ với chú bé. Ngôi nhà thờ đèn nến rực sáng xa xa cứ mỗi lúc một gần và Philip cảm thấy chúng vô cùng thân thiết. Ban đầu Philip còn rụt rè nhưng dần dà nó đã quen với bác nó. Nó luồn tay vào trong tay áo bác và bước thoải mái hơn, cảm thấy được bác bảo vệ che chở.

Về đến nhà họ cùng ăn bữa tối. Đôi dép lê của ông Carey được đặt sẵn trên chiếc ghế đẩu trước lò sưởi, và bên cạnh chúng là đôi giầy của Philip, một chiếc bình thường của trẻ con và chiếc kia dị dạng méo mó. Khi lên gác ngủ Philip mệt nhoài nên nó chẳng còn chống lại khi Mary-Ann cởi quần áo cho nó. Chị đặt nó vào giường và hôn nó. Philip bắt đầu thấy mến chị.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.