Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

91.

Hôm sau Philip dậy sớm chuẩn bị phòng cho Mildred ở. Chàng cho bà giúp việc nghỉ hẳn. Khoảng 6 giờ thì Mildred đến. Philip đứng ngóng trên cửa sổ, bước xuống giúp ả khuân vác hành lý và đưa ả vào nhà; hành lý của ả hiện còn không quá ba gói to bọc trong giấy nâu vì ả đã phải bán mọi thứ không cần thiết. Ả vẫn mặc cái áo lụa dài đen đã mặc tối hôm qua, lúc này má ả không đánh phấn hồng, nhưng mắt ả vẫn còn vệt đen vì hồi sáng vừa rửa mặt qua loa, cho nên nom ả rất ốm yếu. Lúc ả xuống xe ẵm đứa bé trên tay, trông thật thảm thương. Ả có vẻ hơi ngượng nên ngoài những chuyện chung chung, họ không còn chuyện gì để nói với nhau.

- Thế là cô đã đến đây bình yên vô sự.

- Trước đây em chưa bao giờ ở khu vực này của Luân Đôn.

Philip chỉ căn phòng cho ả. Chính trong căn phòng này Cronshaw đã từ trần. Dù cho là vô lý, Philip không bao giờ muốn nghĩ đến việc trở lại căn phòng này khi Cronshaw qua đời, chàng vẫn ngủ trên chiếc giường xếp, vẫn ở cái buồng nhỏ bé mà chàng đã dọn sang để cho bạn được thoải mái.

Đứa bé đang ngủ yên.

- Em chắc anh không nhận ra cháu - Mildred nói.

- Từ ngày chúng ta đưa cháu về Brighton, tôi không được gặp cháu.

- Em đặt cháu xuống đây? Cháu nặng lắm em không thể bế lâu quá.

- Tôi rất lấy làm tiếc chưa mua cái nôi - Philip mỉm cười bối rối.

- Ồ, cháu sẽ ngủ với em. Cháu thường như thế mà.

Mildred đặt đứa bé vào chiếc ghế bành và nhìn quanh phòng. Ả nhận ra phần nhiều là đồ đạc ả từng biết trong phòng thuê ngày xưa của chàng. Chỉ có một vật mới, đó là bức tranh chân dung Philip, do Lawson vẽ hồi cuối mùa hè năm ngoái, treo trên lò sưởi; Mildred nhìn bức tranh và phê phán.

- Bức tranh này có phần em thích, có phần em không thích. Em cho rằng anh trông khá hơn thế.

- Tình hình ngày một sáng sủa hơn đấy - Philip cười - Trước kia, chưa bao giờ cô bảo rằng tôi đẹp trai cả.

- Bản thân em không phải là người lo nghĩ đến bền ngoài của đàn ông. Em không thích những người đẹp trai. Em cho là bọn họ quá tự phụ.

Mắt ả đảo quanh phòng theo bản năng, để tìm gương soi, nhưng không có; ả đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc cắt ngang trán.

- Em ở đây thì người khác trong nhà sẽ nói gì? Ả bỗng hỏi.

- Ồ, chỉ có một người đàn ông và vợ ông ấy ở đây. Ông ta cả ngày đi vắng, còn bà ta thì tôi chẳng gặp, trừ ngày thứ bảy, để trả tiền thuê nhà. Họ tránh gặp bất cứ ai. Từ khi đến đây, tôi chưa nói được vài lời với ông chồng lẫn bà vợ.

Mildred bước sang phòng ngủ, tháo đồ đạc ra sắp đặt lại... Philip cố đọc sách nhưng chẳng có vui vẻ phấn chấn; chàng tựa lưng vào ghế, hút một điếu thuốc, mỉm cười nhìn đứa bé đang ngủ. Chàng cảm thấy sung sướng. Chàng hoàn toàn tin chắc rằng chàng không yêu Mildred một chút nào. Chàng lấy làm lạ rằng những cảm xúc ngày xưa giờ đây hoàn toàn nguội lạnh; chàng thấy mình kinh tởm con người ả, nếu chàng chạm vào ả, chắc chàng sẽ sởn gai ốc. Chàng không hiểu được chính mình. Ngay sau đó, ả gõ cửa, bước vào.

- Này, cô không cần phải gõ cửa - Chàng bảo - Cô đã đi một vòng quanh khu nhà chưa?

- Từ trước tới giờ, em chưa từng thấy một cái nhà bếp nào nhỏ như thế này.

- Cô sẽ thấy nó đủ to để nấu các món ăn sang trọng của chúng ta - Chàng trả miếng nhẹ nhàng.

- Em thấy ở đó không còn gì. Có lẽ em nên ra phố mua một vài thứ.

- Được, nhưng tôi cũng xin nhắc cô rằng chúng ta phải hết sức tiết kiệm đấy.

- Em mua cái gì để ăn tối đây?

- Tốt hơn là cô mua cái gì cô có thể nấu nướng được - Philip cười đáp.

Chàng đưa cho ả ít tiền và ả đi ra phố. Nửa giờ sau ả trở về, đặt các thứ mua được lên bàn. Lên được hết cầu thang ả thở hổn hển.

- Này, cô bị thiếu máu đấy - Philip nói - Tôi sẽ cho cô mấy viên Blaud.

- Em phải mất thời giờ đi tìm các cửa hàng. Em mua một ít gan. Món này ngon phải không? Không thể ăn được nhiều, như thế thì tiết kiệm hơn là ăn thịt.

Nhà bếp có lò nấu bằng hơi, sau khi đặt món gan lên bếp lửa, Mildred đi vào phòng khách trải khăn bàn.

- Tại sao cô chỉ chuẩn bị cho một chỗ ngồi - Philip hỏi - Cô không ăn à?

Mildred đỏ mặt.

- Em nghĩ rằng có thể anh không muốn em cùng ngồi ăn.

- Sao lại không?

- Em chỉ là đứa ở thôi mà, đúng không?

- Đừng có nói dớ dẩn. Tại sao cô lại có thể ngốc nghếch như vậy? - Chàng mỉm cười nhưng thái độ nhẫn nhục của ả làm cho chàng thấy lòng xót xa lạ lùng. Tội nghiệp cô ả. Chàng nhớ lại con người ả những ngày đầu mới quen biết. Chàng ngập ngừng một lúc.

- Đừng nghĩ rằng tôi ban ơn cô - Chàng nói - Đó chỉ là một cách sắp đặt công việc. Cô lao động thì tôi phải trả tiền cơm tháng và tiền nhà trọ cho cô. Cô không phải chịu ơn tôi cái gì cả. Trong chuyện này chẳng có điều gì nhục cho cô.

Ả không đáp nhưng nước mắt ròng ròng trên má. Kinh nghiệm ở bệnh viện cho chàng biết rằng tầng lớp phụ nữ này thường cho công việc phục vụ là thấy hèn; chàng không thể không thấy khó chịu với ả; nhưng rồi chàng tự trách mình, bởi vì rõ ràng là ả ốm yếu, mệt nhọc, chàng đứng lên giúp ả xếp đặt thêm một chỗ ngồi nữa ở bàn. Bây giờ đứa bé đã thức giấc. Mildred đã chuẩn bị sẵn thức ăn cho con. Món gan và món thịt lợn hong muối xông khói đã sẵn sàng, và họ cùng ngồi vào bàn. Để tiết kiệm, Philip bỏ rượu và chỉ dùng nước đun sôi để nguội, nhưng trong nhà còn nửa chai Uýt-ki, chàng nghĩ rằng Mildred uống một chút có thể làm cho ả dễ chịu. Chàng cố hết sức làm cho bữa cơm tối vui vẻ; nhưng Mildred mệt lả người. Khi họ ăn xong, ả bế con đặt lên giường.

- Cô cũng nên ngủ sớm cho khỏe người, Philip bảo - Trông cô hoàn toàn kiệt sức rồi đấy.

- Rửa bát đĩa xong em mới đi ngủ.

Philip châm tẩu thuốc và bắt đầu đọc sách. Thật dễ chịu khi nghe tiếng người đi đi đi lại ở phòng bên. Lắm lúc cảnh cô quạnh đè nặng tâm hồn chàng. Mildred bước vào dọn dẹp bàn ăn. Nghĩ tới ả mặc áo lụa dài đen đảm đương mọi việc đó, anh thấy ả thật đặc biệt và Philip mỉm cười. Nhưng chàng phải làm việc và chàng mang sách đặt lên bàn. Chàng đọc cuốn “Y học” của Osler; trước kia, trong nhiều năm tác phẩm của Taylo là sách giáo khoa được tin dùng nhất thì nay nhường chỗ cho cuốn sách này gần đây được sinh viên ưa chuộng. Một lúc sau Mildred bước vào hai tay áo thả xuống. Philip ngồi yên lơ đãng liếc nhìn ả, hoàn cảnh thật kỳ lạ khiến chàng hơi bồn chồn lo lắng. Chàng sợ Mildred có thể tưởng chàng sắp quấy rầy ả và chàng hoàn toàn không biết làm thế nào để ả yên tâm. Mà chàng lại không thể tỏ ra phũ phàng.

- À, này, chín giờ tôi phải lên lớp nghe giảng, vì thế tôi cần ăn sáng vào lúc tám giờ mười lăm. Cô có thể thu xếp được không?

- Ồ, được. Có gì đâu. Khi em còn ở phố Nghị viện sáng nào em cũng thường đi chuyến xe lửa tám giờ mười hai phút khởi hành từ Herne Hill.

- Tôi hy vọng cô sẽ thấy căn phòng ấm cúng và sau một đêm dài nghỉ ngơi, ngày mai cô sẽ là một người khác.

- Anh sẽ làm việc cho đến khuya ư?

- Tôi thường làm việc đến mười một giờ hay mười một giờ rưỡi.

- Vậy thì em chúc anh ngủ ngon.

- Chúc cô ngủ ngon

Hai người đứng hai bên bàn. Chàng không bắt tay ả, ả nhẹ nhàng đóng cửa. Chàng nghe ả đi đi lại lại trong buồng ngủ, rồi một lúc sau chàng nghe tiếng cót két khi ả lên giường nằm.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.