68.
Một buổi sáng thức dậy, Philip thấy đầu óc choáng váng, anh trở lại giường nằm, bỗng nhận ra mình ốm, tay chân đau nhức, anh lạnh run lên. Khi bà chủ nhà dọn bữa điểm tâm, anh gọi bà qua cánh cửa mở rằng anh khó ở và xin một chén trà và một miếng bánh mì nướng.
Mấy phút sau đã có tiếng gõ cửa, rồi Griffiths bước vào. Họ ở cùng nhà đã hơn một năm nay, nhưng chỉ gật đầu chào nhau ở ngoài hành lang mà thôi.
- Này, tôi nghe anh khó ở - Griffiths hỏi - tôi đến xem thử anh thế nào.
Philip đỏ mặt không hiểu vì sao, anh cố tỏ ra mọi sự đều bình thường, chỉ trong một vài giờ là anh sẽ khỏi thôi.
- Thế nào, tốt hơn là anh để tôi cặp nhiệt cho - Griffiths bảo.
- Hoàn toàn không cần thiết đâu - Philip càu nhàu đáp.
- Cứ thử đo xem sao - Anh cứ để tôi làm!
Philip đặt nhiệt kế vào mồm. Griffiths ngồi bên mép giường, vui vẻ tán gẫu một lúc rồi lấy nhiệt kế ra xem.
- Này, trông đây, ông bạn thân mến, ông phải nằm đây để tôi đưa lão Deacon lại khám cho.
- Vớ vẩn - Philip nói - không có chuyện gì đâu, mong anh đừng có bận bịu về tôi.
- Nhưng đây không phải là chuyện bận bịu. Anh hầm hập thế này nên phải nằm nghỉ thôi. Anh có đồng ý thế không nào?
Thái độ của y vừa tử tế vừa nghiêm túc vô cùng hấp dẫn khiến y dễ mến một cách lạ lùng.
- Anh chăm sóc người bệnh thật tuyệt - Philip thì thầm mỉm cười nhắm nghiền hai mắt.
Griffiths vỗ vỗ lại gối, khéo léo vuốt lại chăn đệm rồi nhẹ tay đắp lên người anh. Y vào phòng khách của Philip tìm ống truyền nước nhưng không tìm được cái nào, nên y phải về phòng mình lấy đem đến. Y kéo rèm xuống.
- Bây giờ anh ngủ đi, tôi sẽ đưa ông bạn bác sĩ lại ngay sau khi ông ta xong ca khám.
Trong khi chờ đợi Philip thấy thời gian trôi sao mà chậm chạp. Đầu anh nhức như búa bổ, chân tay đau nhừ, anh sợ mình sẽ khóc lên. Lúc đó có tiếng gõ cửa và Griffiths khỏe mạnh hăng hái tươi cười bước vào.
- Bác sĩ Deacon đây rồi - y bảo.
Thầy thuốc bước tới. Ông ta đã cao tuổi, cử chỉ dịu dàng, Philip mới chỉ biết mặt. Ông ta hỏi mấy câu rồi khám nhanh, và chẩn đoán.
- Anh cho là bệnh gì? Ông ta mỉm cười hỏi Griffiths.
- Bệnh cúm.
- Hoàn toàn đúng.
Bác sĩ Deacon nhìn quanh căn phòng trọ tối tăm.
- Anh muốn đi bệnh viện không? Người ta sẽ cho anh nằm phòng riêng, và anh sẽ được chăm sóc tốt hơn ở đây.
- Tôi thích ở đây hơn, - Philip đáp.
Anh không muốn bị quấy rầy, anh thường hay dè dặt, với môi trường mới. Anh không thích các cô y tá rối rít về anh, không thích cái sạch sẽ buồn tẻ của bệnh viện.
- Thưa ông, tôi có thể săn sóc anh ta - Griffiths nhanh nhảu nói.
- Ồ, tốt quá.
Bác sĩ viết đơn thuốc, hướng dẫn cách sử dụng rồi ra về.
- Bây giờ anh phải làm đúng lời tôi dặn đây - Griffiths nói - Tôi là y tá ngày và cũng đồng thời là y tá đêm.
- Anh tốt bụng lắm, nhưng tôi sẽ chẳng cần gì đâu. - Philip nói.
Griffiths đặt tay lên trán Philip, một bàn tay khô, to bè mát rượi khiến Philip dường như cảm thấy dễ chịu.
- Tôi đem ngay đơn thuốc này đến trạm phát thuốc cho họ pha chế và sẽ về.
Một lát sau y đem thuốc về và đưa Philip một liều. Sau đó y lên gác lục tìm sách vở.
- Chiều nay tôi làm việc trong phòng anh. Không phiền anh chứ - y nói khi bước xuống - Tôi sẽ để cửa mở, nếu cần gì, anh có thể gọi tôi một tiếng.
Chiều hôm ấy, sau giấc ngủ chập chờn không thoải mái, Philip thức dậy nghe có tiếng nói trong phòng khách của anh. Một người bạn đến thăm Griffiths.
- Này, tốt hơn là tối nay cậu đừng đến - Anh nghe Griffiths nói.
Và mấy phút sau lại có người khác vào phòng, tỏ vẻ ngạc nhiên thấy Griffiths ở đó - Philip nghe giải thích.
- Tớ đang chăm sóc một anh năm thứ hai trong nhà này. Ông bạn tội nghiệp này bị gục vì bệnh cúm. Tối nay không chơi bài uýt được đâu cậu ạ.
Ngay sau đó, Griffiths còn một mình và Philip gọi y.
- Này, tối nay anh không hoãn buổi hội họp đấy chứ? anh hỏi.
- Không phải vì anh đâu. Tôi phải học bài về môn phẫu thuật.
- Anh đừng hoãn. Tôi sẽ khỏe thôi. Anh đừng lo lắng về tôi.
- Được rồi.
Cơn bệnh Philip mỗi lúc một tăng. Đêm đến có đôi lần mê sảng, nhưng gần sáng anh thức dậy sau một giấc ngủ không yên. Anh thấy Griffiths đang rời khỏi ghế bành, quỳ xuống nhóm từng cục than vào lò sưởi. Bên ngoài bộ Pyjama, anh ta khoác một tấm áo dài.
- Anh đang làm gì đấy? Anh hỏi.
- Tôi làm cho anh thức giấc phải không? Tôi đã cố gắng nhóm lò cho thật khẽ mà!
- Tại sao anh không ngủ? Mấy giờ rồi?
- Khoảng năm giờ. Tôi nghĩ rằng đêm nay tôi ngồi đây với anh thì tốt hơn, tôi đã đem ghế bành vào đây, nếu trải nệm mà nằm xuống thì tôi sẽ ngủ tít đi mất, đến khi anh cần gì tôi lại chẳng nghe thấy anh gọi.
- Tôi mong anh đừng quá tử tế với tôi như vậy - Philip rên rỉ nói. Lỡ lây bệnh thì sao?
- Lúc đó thì anh sẽ chăm sóc tôi, anh bạn thân mến ạ - Griffiths cười nói.
Sáng dậy Griffiths vén màn lên. Y có vẻ nhợt nhạt, mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng vẫn nhiệt tình hăng hái.
- Bây giờ tôi sẽ rửa ráy cho anh - y vui vẻ nói với Philip.
- Tôi có thể tự làm lấy - Philip ngượng ngùng nói.
- Vớ vẩn, nếu anh nằm trong phòng chật hẹp của bệnh viện thì một cô y tá sẽ tắm rửa cho anh và tôi có thể làm việc đó khéo léo như cô y tá.
Vì quá yếu mệt, Philip đành để cho Griffiths lau chùi tay chân, mặt mũi, lưng ngực. Y làm cẩn thận, vừa luôn mồm chuyện trò thân mật, y thay khăn trải giường, trải nệm, sắp đặt chăn gối đúng như người ta làm ở bệnh viện.
- Giá mà bà xơ Arthur trông thấy tôi lúc này nhỉ! Chắc bà ấy sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Bác sĩ Deacon sẽ đến thăm anh sớm.
- Tôi không hiểu tại sao anh lại quá tốt với tôi như vậy - Philip nói.
- Đây là công tác thực hành dễ chịu đối với tôi - Có một người bệnh để mà chăm sóc cũng hay hay.
Griffiths cho anh ăn sáng rồi đi ra mặc quần áo và đi ăn. Chưa đầy mười giờ, y trở về mang theo một chùm nho và ít hoa.
- Anh tốt quá. - Philip nói.
Anh nằm liệt giường năm ngày.
Norah và Griffiths thay nhau chăm sóc anh. Tuy cùng tuổi với Philip, nhưng đối với Philip, Griffiths tỏ ra hóm hỉnh có những tình cảm của người mẹ.
Y là con người ân cần hòa nhã, hay động viên khuyến khích người khác, nhưng đức tính cao quý nhất của y là sức sống, có vẻ như nó đem lại sức khỏe cho mọi người mà y tiếp xúc. Philip không quen với sự nuông chiều mà nhiều người hưởng được của mẹ hay chị; nên sự dịu hiền có tính chất nữ giới của anh chàng trai khỏe mạnh này làm anh vô cùng cảm động. Philip ngày càng khá hơn. Lúc ngồi rỗi rãi trong phòng Philip, Griffiths kể cho anh nghe các mẫu chuyện vui về những cuộc tình của mình để anh khuây khỏa. Y là tay tán gái đại tài, có thể cùng một lúc tiến hành đến ba bốn vụ. Và vì phải tính toán mưu mẹo để thoát khỏi những điều rắc rối nên y thính nhạy tuyệt vời. Y có biệt tài khiến cho mọi việc xảy đến với y đều có sức quyến rũ lãng mạn. Y nợ như chúa chổm, vật dụng nào có ít nhiều giá trị đều bị y đem đi cầm cố hết, nhưng lúc nào y cũng biết cách để mà vui tươi tiêu xài hoang phí và hào phóng. Y vốn là người có bản chất phiêu lưu, y thích những kẻ nghề nghiệp không rõ ràng, có những dự tính quỉ quyệt và với đám hạ lưu thường hay lui tới các quán rượu ở Luân Đôn thì quan hệ của y thật là rộng. Bọn đàn bà phóng đãng coi y như một người bạn, thổ lộ với y những phiền muộn, khó khăn và thành công của họ trong cuộc sống; bọn cờ gian bạc lận thì quan tâm đến tình cảnh túng thiếu của y, thết đãi y ăn uống, y bị đánh hỏng trong các kỳ thi, hết lần này đến lần khác nhưng y vui vẻ chịu đựng; gia đình trách móc mắng mỏ, y ngoan ngoãn phục tùng một cách dễ thương khiến ông thân sinh y, một bác sĩ hành nghề ở Leeds không còn bụng dạ nào mà giận nổi.
- Về sách vở thì tôi dốt nát lắm, - Y vui vẻ nói - tôi không học hành nổi.
Đời sao mà tươi đẹp! Nhưng rõ ràng khi đã quá thời thanh xuân sôi nổi, và cuối cùng khi đã tốt nghiệp rồi thì thành công của y trong nghề nghiệp sẽ rất phi thường. Y sẽ chữa bệnh cho mọi người bằng thái độ quyến rũ đích thực của y.
Philip tôn sùng y như xưa kia anh đã từng tôn sùng những học sinh cao lớn khi còn ở nhà trường. Tới lúc Philip khỏe hẳn thì hai người đã trở thành một đôi bạn thân thiết; Philip còn đặc biệt lấy làm vui lòng là Griffiths có vẻ thích ngồi trong phòng khách riêng của anh, lãng phí thì giờ của anh bằng những câu chuyện tếu và luôn mồm phì phèo thuốc lá. Thỉnh thoảng Philip dẫn y đến quán rượu cách xa phố Regent. Hayward cho y là ngớ ngẩn, nhưng Lawson thừa nhận sức quyến rũ của y và tha thiết muốn vẽ y; y có một khuôn mặt đẹp đẽ, mắt xanh da trắng, tóc quăn. Họ thường tranh luận về nhiều vấn đề y không hiểu, lúc ấy y ngồi im với nụ cười hiền hậu trên khuôn mặt xinh trai, cảm thấy sự có mặt của y cũng đã góp phần vào việc vui thích của cả bọn. Khi y phát hiện Macalister là người mua bán cổ phần chứng khoán, y hăm hở muốn ông ta mách nước và Macalister mỉm cười từ tốn cho y biết nên mua cổ phần nào, vào thời điểm nào thì gặp được vận may. Điều đó làm cho Philip thèm chảy nước dãi; là vì theo cách này theo cách khác, anh đã tiêu pha quá nhiều hơn là anh tưởng, nên kiếm được ít tiền với cách thức dễ dàng mà Macalister gợi ra là điều rất hợp với anh.
- Lần sau nghe được tin gì thật hay, tôi sẽ cho anh biết - gã mua bán cổ phần chứng khoán nói. Thỉnh thoảng người ta cũng thành công. Vấn đề chỉ là đợi vận. Kiếm được năm mươi bảng, mua cho Norah cái áo choàng lông thú mà nàng rất cần trong mùa đông tới. Nghĩ đến điều này Philip không thể không thích thú. Anh nhìn ngắm các tủ hàng ở phố Regent, lựa chọn những vật phẩm có thể mua được với số tiền đó. Cái gì cũng xứng đáng với nàng. Nàng đem lại cho đời anh muôn vàn hạnh phúc.