Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

70.

Philip đoán rằng khi về đến nhà, chắc sẽ nhận được thư Norah, nhưng không có, sáng hôm sau, anh cũng không nhận được. Sự im lặng đó làm anh bực tức, nhưng đồng thời làm cho anh lo sợ. Từ tháng sáu trước, khi anh ở Luân Đôn, ngày nào họ cũng gặp nhau, vậy mà hai ngày qua, anh không đến thăm nàng, và không đưa ra lý do vắng mặt, chắc hẳn nàng phải cho là kỳ quặc; anh tự hỏi không biết có một sự tình cờ không may nào đó, nàng đã trông thấy anh với Mildred chăng. Nghĩ đến nàng bị xúc phạm hoặc khổ sở, anh không chịu được và chiều nay anh quyết định ghé lại thăm nàng bởi vì anh đã tự cho phép mình xúc tiến những quan hệ thân tình với nàng. Nghĩ đến việc tiếp tục những quan hệ đó, anh thấy lòng chán ngán.

Anh tìm cho Mildred hai buồng ở tầng hai một căn nhà phố Vaux Hall Bridge Road. Hai buồng này ồn ào nhưng biết nàng thích tiếng xe cộ.

- Em không thích đường phố buồn tẻ, cả ngày không một bóng người qua lại - nàng nói - Hãy cho em một chút sự sống.

Sau đó anh buộc lòng phải đến quảng trường Vincent. Anh cảm thấy lòng bồi hồi lo lắng khi bấm chuông. Anh ân hận là mình đã xử sự tồi tàn với Norah; anh nghĩ đến những lời trách móc mà sợ, anh biết nàng tính nóng nảy, và anh ghét cảnh cãi nhau; có lẽ tốt nhất là nên nói thật với nàng rằng Mildred đã trở lại với anh và anh yêu Mildred vẫn mãnh liệt như xưa; anh rất lấy làm ân hận, nhưng anh còn gì để hiến dâng cho Norah. Rồi anh nghĩ đến nỗi đau của nàng, vì anh biết nàng yêu anh, trước đây anh hãnh diện về tình yêu ấy, và vô cùng biết ơn nàng thì này anh bỗng thấy nó trở nên nặng nề. Nàng không đáng phải đau khổ. Không biết bây giờ nàng sẽ chào hỏi anh như thế nào, và khi bước lên thang gác, đủ mọi hình thức đối xử có thể thực hiện được chợt lóe lên trong trí óc anh. Anh gõ cửa. Anh cảm thấy rõ mặt mình tái đi, anh tự hỏi làm thế nào để che giấu tâm trạng bối rối của mình.

Nàng đang cắm cúi viết, nhưng khi anh bước vào, nàng đứng bật dậy.

- Em nhận ra ngay bước đi của anh - nàng kêu lên - Này chú bé hư đốn trốn ở đâu thế?

Nàng vui mừng bước tới quàng tay ôm cổ anh. Nàng hân hoan được gặp anh. Anh hôn nàng và sau đó, để giữ bình tĩnh, anh nói anh đang thèm uống trà. Nàng hối hả nhóm bếp nấu ấm nước sôi.

- Vừa qua anh bận kinh khủng - anh ngập ngừng nói.

Nàng bắt đầu liến láu theo cách nói năng vốn hoạt bát của mình, về một nhà xuất bản trước đến nay chưa thuê nàng bao giờ, vừa mới giao cho nàng viết một truyện ngắn. Nàng sẽ được trả mười lăm ghi-nê về truyện này.

- Đó là tiền trên trời rơi xuống. Chúng mình sẽ làm gì anh biết không? Chúng mình sẽ tổ chức một chuyến đi chơi ngắn. Chúng mình đi Oxford trọn một ngày anh nhé? Em thích tham quan các trường đại học lắm.

Anh nhìn trong mắt nàng cố tìm thấy trong đó một thoáng trách móc nhưng cái nhìn của nàng vẫn ngay thật vui vẻ như mọi lần. Được gặp anh nàng mừng rỡ khôn tả. Lòng anh se lại. Anh không thể nói với nàng sự thật phũ phàng kia. Nàng sửa soạn bánh mì nướng, cắt ra thành từng miếng nhỏ đưa cho anh ăn như đối với trẻ con.

- Bé ăn no rồi chứ? Nàng hỏi.

Anh gật đâu mỉm cười; nàng châm thuốc lá cho anh. Rồi, nàng đến ngồi trên gối anh như mọi khi. Nàng rất nhẹ. Nàng ngã người vào tay anh, thở dài sung sướng.

- Hãy nói một cái gì thú vị đối với em đi - Nàng thỏ thẻ.

- Anh biết nói gì?

- Nếu cố sức tưởng tượng thì anh có thể nói rằng anh cũng có yêu em tí chút đấy!

- Thì em vẫn biết là anh yêu em mà.

Lúc này anh không còn lòng dạ nào nữa mà nói với nàng nữa. Ít nhất hôm nay anh cũng muốn nàng yên tâm và có lẽ anh sẽ viết cho nàng. Như vậy, dễ hơn. Nghĩ đến cảnh nàng khóc lóc, anh không chịu được. Nàng bảo anh hôn, và khi anh hôn nàng, anh nghĩ đến Mildred, nghĩ đến đôi môi mỏng nhợt nhạt của Mildred. Hình ảnh Mildred không một giây phút rời khỏi tâm trí anh, như một vật vô hình nhưng lại thực tế hơn một hình bóng, và hình ảnh đó liên tục làm cho anh lơ đãng.

- Hôm nay anh trầm lặng quá - Norah nói.

Tính nói nhiều của nàng vốn là đề tài để hai người trêu chọc nhau, nên anh đáp:

- Có bao giờ em cho anh nói một lời nào đâu, vì vậy anh đã mất dần thói quen trò chuyện rồi.

- Nhưng anh không lắng nghe thế là không lịch sự.

Anh hơi đỏ mặt, tự hỏi không biết nàng có chút nào nghi hoặc về chuyện bí mật của anh không, và lòng anh bứt rứt, anh ngoảnh mặt đi chỗ khác. Chiều nay, sức nặng của nàng làm cho anh mệt mỏi, anh không muốn nàng đụng đến anh.

- Anh tê chân lắm rồi - anh nói.

- Ấy chết, em xin lỗi - nàng kêu lên và nhảy xuống - Em sẽ cấm việc này nếu em không sửa chữa thói quen ngồi trên gối đàn ông.

Anh giậm chân như để bớt mỏi rồi đi đi lại lại. Sau đó anh bước đến trước lò sưởi để làm nàng không ngồi lại được như cũ. Trong lúc nàng nói chuyện, anh thấy nàng xứng đáng gấp mười Mildred; nàng làm anh vui nhiều hơn và nói chuyện với nàng thú vị hơn; nàng thông minh hơn, bản chất nàng tốt hơn nhiều, nàng là người đàn bà nhỏ bé, có đức hạnh, dũng cảm trung thực; còn Mildred, anh chua xót suy nghĩ, thì không xứng đáng với một tính ngữ nào. Nếu anh còn chút khôn ngoan thì anh phải gắn bó với Norah, với nàng anh sẽ hạnh phúc nhiều hơn là với Mildred; xét cho cùng chính nàng mới yêu anh còn Mildred chỉ là người biết ơn sự giúp đỡ của anh mà thôi. Nhưng xét cho cùng thì điều quan trọng là yêu chứ không phải là được yêu và lòng anh lại thèm khát Mildred. Thà ở bên nàng mười phút còn hơn ở một buổi chiều với Norah, một nụ hôn của đôi môi lạnh lùng của Mildred đối với anh đáng giá hơn hết thảy những vuốt ve chiều chuộng của Norah.

- Ta không sao chống nổi - anh nghĩ bụng - hình ảnh nàng đã khắc sâu trong tim óc ta rồi. Nàng tàn nhẫn, nàng xấu xa, thô bỉ, đần độn, tham lam, anh không quan tâm, anh yêu nàng. Thà sống khổ sở với nàng còn hơn là hạnh phúc với Norah.

Khi anh đứng lên đi, Norah hỏi anh hững hờ:

- Thế nào, ngày mai em có gặp anh nữa không?

- Có chứ - anh đáp.

Anh biết là anh sẽ không đến được, vì anh phải giúp đỡ Mildred chuyển nhà, nhưng anh không có đủ can đảm để nói như thế. Anh quyết định sẽ gửi một bức điện. Buổi sáng Mildred đi xem nhà và nàng lấy làm vừa ý. Ăn trưa xong, Philip đi Highbury với nàng. Nàng có một hòm quần áo, và một cái hòm nữa đựng các thứ linh tinh lặt vặt, đồ độn tóc, chụp đèn, khung ảnh; với những thứ đó nàng gắng làm cho căn phòng có không khí gia đình, ngoài ra nàng còn có hai ba cái hộp to bằng giấy bìa cứng, nhưng tất cả đồ đạc chất trên nóc xe đề phòng Norah tình cờ đi qua gặp. Anh không có dịp nào để đánh điện mà cũng không thể làm thế tại phòng bưu điện phố Vaux Hall Bridge Road vì nàng sẽ tự hỏi anh làm gì gần đó; và nếu anh ở đó, anh không thể có lý do để bào chữa cho việc không đến nhà nàng ở ngay quảng trường bên cạnh. Anh quyết định tốt hơn là sẽ đến thăm nàng khoảng nửa tiếng; nhưng điều cần thiết này lại làm anh bực bội; anh tức giận với Norah bởi lẽ vì nàng mà anh phải nghĩ tới những mưu chước xấu xa hèn hạ. Nhưng anh sung sướng được ở gần Mildred. Anh vui thích được giúp đỡ nàng tháo dỡ đồ đạc; anh được hưởng cái cảm giác say sưa của một kẻ làm chủ đứng ra sắp đặt cho nàng về ở căn phòng đầy đủ tiện nghi này, do chính anh tìm thuê và trả tiền nhà. Anh không muốn nàng phải vất vả. Làm hết mọi việc cho nàng thật là một niềm vui, còn nàng thì chẳng muốn làm việc gì khi đã có kẻ khác tỏ ý muốn làm cho nàng. Anh mở bọc quần áo của nàng đem cất. Nàng không có ý định ra phố nữa, nên anh đi lấy dép lê và cởi giầy cho nàng. Các công việc của kẻ hầu người hạ này làm cho anh hoan hỉ.

- Anh làm hư em - nàng nói, - tay nàng đưa lên âu yếm vuốt mái tóc anh trong khi anh đang cởi giầy cho nàng. Anh cầm tay nàng và hôn lên cả hai.

- Có được em ở bên thật tuyệt!

Anh sắp đặt nệm gối, khung ảnh. Nàng có nhiều bình sứ màu xanh.

- Anh sẽ mua ít hoa cho em cắm - Anh nói. Anh đưa mắt tự hào nhìn khắp lượt cách trang trí của mình.

- Em không ra ngoài nữa nên em mặc áo ở nhà thôi - nàng nói - anh cởi đằng sau cho em.

Nàng quay lại một cách tự nhiên, coi anh như người cùng giới. Giới tính của anh không có nghĩa gì với nàng. Nhưng lòng anh tràn đầy lòng biết ơn với lời yêu cầu tỏ ra thân tình kia của nàng. Anh tháo cái móc cài cho nàng, ngón tay lóng ngóng.

- Lần đầu tiên bước chân tới quán trà, anh không nghĩ rằng anh sẽ phải làm việc này cho em - anh gượng cười nói.

- Thì sẽ có người khác làm - nàng đáp. Nàng bước sang phòng ngủ mặc vội tấm áo dài màu xanh nhạt viền toàn bằng đăng ten rẻ tiền. Philip đặt nàng nằm trên ghế tràng kỷ rồi đi pha trà cho nàng.

- Anh e rằng không thể ở lại uống trà với em - anh nói giọng tiếc rẻ - anh có một cuộc hẹn chán ngắt nhưng chỉ độ nửa giờ anh sẽ trở lại.

Anh tự hỏi anh sẽ trả lời thế nào nếu nàng hỏi anh hẹn gặp ai, nhưng nàng không tỏ ra tò mò. Khi đến nhận phòng, anh đã đặt cơm cho hai người ăn và ngỏ ý ở lại ăn tối với nàng. Vì vội vàng muốn mau trở lại cho nhanh nên anh phải đi tàu điện dọc theo Bauxhall Bridge Road. Anh nghĩ tốt hơn là nói thật ngay với Norah rằng anh không thể ở lại quá mấy phút.

- Em này, anh chỉ còn đủ thời gian để hỏi thăm sức khỏe của em thôi - anh nói ngay khi bước vào nhà, anh quá bận.

Mặt nàng xịu xuống.

- Vì sao, có việc gì thế?

Điều làm anh bực tức là nàng buộc anh nói dối, và anh biết rằng mình đỏ mặt khi trả lời rằng có một buổi phẫu thuật ở bệnh viện mà nhất định phải đến. Anh có cảm giác nàng nhìn anh không tin, và điều này càng làm anh thêm bực bội.

- Ồ, được, không sao - nàng nói - ngày mai em sẽ có anh suốt cả ngày.

Anh lúng túng nhìn nàng. Mai là chủ nhật và anh đã tính cả ngày ở với Mildred. Anh tự nhủ phải làm như vậy theo đúng phép lịch sự thông thường. Anh không thể bỏ mặc nàng một mình trong một căn nhà lạ.

- Anh rất tiếc ngày mai anh mắc bận rồi. Anh biết đây là màn mở đầu một cuộc cãi cọ, anh sẵn sang hy sinh đủ mọi thứ để tránh được điều này. Hai má Norah dần dần đỏ tía.

- Nhưng em đã mời gia đình Gordons đến ăn trưa. Đây là một gia đình diễn viên, họ đang đi biểu diễn các tỉnh và chủ nhật này sẽ đến Luân Đôn. Em đã bảo với anh việc này từ tuần trước.

- Anh rất tiếc, anh quên mất. - Anh lưỡng lự - Anh e rằng anh sẽ không đến được, không có ai khác em có thể nhờ thay anh sao?

- Vậy thì ngày mai anh sẽ làm gì?

- Em đừng có tra khảo anh.

- Anh không muốn nói với em phải không?

- Có nói với em thì chẳng sao đâu, nhưng nhất cử nhất động của mình đều phải giải thích là điều cũng làm anh khó chịu.

Bỗng Norah đổi giọng. Cố tự nhủ, nàng đã ghìm được cơn tức giận và bước đến cầm tay anh.

- Anh Philip, ngày mai đừng làm cho em phải thất vọng. Em tha thiết đợi chờ được hưởng ngày hôm đó bên anh. Vợ chồng Gordons thì muốn được gặp anh và chúng mình sẽ vui vẻ biết bao nhiêu.

- Nếu có thể được anh sẽ vui lòng đến.

- Em đâu có phải là con người đòi hỏi quá quắt đúng không anh. Em không luôn đòi hỏi anh phải làm những điều khiến anh bực mình. Thế mà anh không bỏ được cuộc hẹn gớm ghiếc ấy ư? - Chỉ một lần này thôi.

- Anh rất tiếc. Anh không biết phải làm thế nào - anh buồn rầu đáp lại.

- Cho em biết chuyện gì đi? Nàng ngọt ngào dỗ dành.

Philip đã có đủ thời gian để bịa chuyện:

- Hai chị em của Griffiths đến đây nghỉ cuối tuần nên bọn anh dẫn họ đi chơi phố.

- Chỉ có thế thôi phải không? Nàng vui mừng nói - Nếu thế anh Griffiths có thể nhờ một người khác dễ dàng.

Anh tiếc là không nghĩ ra được một chuyện khẩn cấp hơn. Anh đã nói dối vụng về.

- Không, anh rất tiếc là không được. Anh đã hứa và anh muốn giữ lời.

- Nhưng anh đã hứa với em, nhất định là em phải được ưu tiên hơn rồi.

- Em đừng nài ép nữa - anh nói.

Cơn giận cửa Norah liền bùng nổ:

- Anh không đến là vì anh không muốn đến. Không hiểu trong mấy ngày gần đây anh làm gì, anh hoàn toàn khác hẳn.

Anh nhìn đồng hồ.

- Anh e rằng đã đến lúc anh phải đi - anh nói.

- Ngày mai anh không đến à?

- Không.

- Trong trường hợp đó anh không cần phải đến làm gì cho phiền - nàng to tiếng, không còn kiềm chế nổi nữa.

- Tùy em - anh đáp.

- Em cũng chẳng giam hãm anh nữa đâu - nàng mỉa mai nói tiếp.

Anh nhún vai bước ra. Anh thấy nhẹ người. May mà không đến nỗi to chuyện, không có khóc lóc. Vừa đi anh vừa tự khen mình đã thoát khỏi khó khăn dễ dàng đến thế. Anh đến phố Victoria mua ít hoa đem về cho Mildred.

Bữa cơm xoàng của hai người rất đạt. Philip đem đến một lọ trứng muối mà anh biết nàng rất thích, còn bà chủ nhà thì dọn lên cho họ món sườn với rau và bánh ngọt tráng miệng. Có cả rượu Buốc-gô-nhơ là loại vang nàng ưa thích. Rèm buông cửa ấm, thậm chí cái chụp trên ngọn đèn căn phòng cũng trở nên ấm cúng.

- Thật đúng như ở nhà - Philip cười nói.

- Lẽ ra em có thể lâm vào cảnh sa sút tồi tệ hơn nữa chứ; đúng không anh? Nàng đáp.

Cơm nước xong, Philip kéo hai cái ghế bành đến trước lò sưởi và họ ngồi xuống. Anh thoải mái hút một tẩu thuốc. Anh cảm thấy mình hạnh phúc độ lượng.

- Ngày mai chúng mình sẽ làm gì nhỉ? - anh hỏi.

- À, em sẽ đi Tulse Hill. Anh vẫn còn nhớ bà chủ quán trà phải không đấy, bây giờ bà ấy đã có gia đình, bà mời em đến chơi cả ngày với bà. Dĩ nhiên bà cũng nghĩ rằng em đã lấy chồng.

Philip thấy lòng quặn lại.

- Nhưng anh đã từ chối một lời mời, để ở đây ngày chủ nhật với em.

Anh nghĩ nếu nàng yêu anh thì nàng phải nói trường hợp đó, nàng sẽ ở nhà với anh. Anh biết rất rõ nếu là Norah, nàng sẽ không do dự bao giờ.

- Thế nào, anh làm thế thật là dớ dẩn. Em đã hứa như vậy đã từ hơn ba tuần lễ rồi.

- Nhưng làm sao em có thể đi một mình được?

- Ồ em sẽ nói rằng Emil có việc đã đi xa. Chồng bà ấy buôn bán găng tay, ông ấy là con người rất kẻ cả.

Philip yên lặng, lòng tái tê cay đắng. Nàng liếc nhìn anh.

- Anh Philip, anh không cản trở em một niềm vui nho nhỏ chứ? Anh hiểu cho đây là lần cuối cùng em có thể đi một nơi nào đó và không biết rồi bao lâu nữa mới lại đi được, vả lại em đã hứa với người ta rồi.

Anh mỉm cười nắm lấy tay nàng.

- Không, em yêu, anh muốn em cứ vui chơi cho thật thỏa thích. Anh chỉ muốn em vui sướng mà thôi.

Có một quyển sách nhỏ đóng bằng giấy xanh để mở úp trên ghế trường kỷ, Philip lơ đãng cầm lên. Đó là cuốn tiểu thuyết, tác giả là Courthenay Paget, bút danh của Norah.

- Em rất thích sách của ông này - Mildred nói - cuốn nào em cũng đọc.

Anh nhớ lại điều Norah đã nói về bản thân nàng.

- Em được đông đảo chị em đầu bếp ưa thích. Họ cứ tưởng em là quý phái lắm.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.