Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

80.

Trong ba tháng tiếp sau, Philip học về các môn mới mẻ đối với anh. Đám sinh viên vụng về vào học trường Ðại học Y khoa gần hai năm trước giờ chỉ còn thưa thớt, một số thấy việc qua được những kỳ thì khó khăn hơn họ tưởng nhiều, nên đã rời bỏ bệnh viện, một số thì cha mẹ họ không lường trước được giá cả sinh hoạt đắt đỏ ở Luân Đôn nên đã đem họ về, và một số khác thì hướng theo những nghề nghiệp khác. Có một thanh niên mà Philip quen biết, nghĩ ra được một cách kiếm tiền mà cậu ta cho là tinh xảo, y bỏ tiền ra mua đồ đạc về đem bán lại và đem cầm, nhưng ngay sau đó y thấy đem cầm hàng hóa mua chịu thì lợi hơn; có một người bạn nào đó phát hiện thấy tên y trong một vụ kiện ở tòa án vi cảnh, chuyện này làm xôn xao bệnh viện. Y bị tạm giam và người cha ưu phiền phải đứng ra bảo lãnh và anh chàng phải ra nước ngoài làm phu khuân vác trên tàu biển. Có một người khác, một chàng trai xưa nay chưa hề đặt chân tới thành thị, bị ngay cái nhà hát ca vũ kịch, các quán rượu cám dỗ anh ta miên man ngày tháng giữa bọn cưỡi ngựa đua, bọn đánh cá ngựa, đám huấn luyện viên và bây giờ trở thành nhân viên của bọn chuyên sống bằng nghề cá ngựa. Một lần Philip gặp hắn, trong một quầy rượu gần rạp xiếc Picadilly, mặc áo vét tông bó sát người, đầu đội mũ màu nâu rộng vành để trắng. Người thứ ba có năng khiếu ca hát, và mô phỏng điệu bộ nhờ bắt chước thành công các diễn viên kịch nổi tiếng tại các buổi hòa nhạc mịt mù khói thuốc ở trường Ðại học Y khoa, y đã bỏ bệnh viện để vào đội hợp xướng của một nhà hát ca nhạc. Còn một người nữa làm Philip chú ý vì cử chỉ vụng về và cách ăn nói lúc nào cũng toàn những thán từ ư, ô, a, khiến người ta nghĩ rằng hắn chẳng có thể có được những xúc cảm sâu sắc, thì lại cảm thấy nhà cửa thành phố Luân Ðôn ngột ngạt. Người hắn nom ngày càng tiều tụy vì phải sống trong những mảnh không gian bị bít kín, và cái tâm hồn không ra gì trong hắn cứ quằn quại như một con chim sẻ bị nắm trong bàn tay người, tim đập mạnh, chiêm chiếp hãi hùng. Hắn khao khát bầu trời bao la phóng khoáng nơi chốn hoang vu hắn đã từng sống những ngày tháng tuổi thơ, rồi bỗng một ngày giữa hai bài giảng hắn ra đi không để lại một lời và điều mà các bạn hắn được nghe sau đó là hắn đã bỏ nghề y và đang làm việc cho một trang trại.

Philip hiện đang dự các bài giảng về khoa nội và phẫu thuật, hàng tuần có một số buổi sáng anh thực hành băng bó cho bệnh nhân ngoại trú và vui mừng kiếm được ít tiền; anh được học cách chẩn bệnh, cách dùng ống nghe, cách pha chế và cho thuốc. Ðến tháng bảy, anh sẽ qua một đợt kiểm tra y, và tạm thời anh lấy làm thích thú làm quen với các loại độc được, pha chế các loại thuốc nước hỗn hợp, đóng thuốc viên và làm thuốc mỡ. Anh thèm thuồng nắm bắt bất cứ vấn đề gì khơi gợi được những ý có lợi cho con người.

Một lần anh trông thấy Griffiths ở đằng xa nhưng chẳng muốn gợi lại vết thương lòng, anh tránh mặt hắn. Khi anh thấy rõ bạn bè Griffiths - vài người trong số này bây giờ là bạn anh - biết chuyện bất hòa giữa hai người và anh đoán chừng là họ biết nguyên nhân, Philip cảm thấy ngượng ngùng. Một người trong bọn họ, một tay rất cao lớn, đầu bé nhỏ, dáng điệu chậm chạp tên là Ramsden, một người ngưỡng mộ Griffiths nhất, kẻ từng sao cóp đúng từ kiểu cà vạt, kiểu giày đến cách nói năng và điệu bộ của hắn, đã cho Philip biết rằng Griffiths hết sức mếch lòng vì Philip đã không trả lời thư hắn. Hắn muốn giải hòa với anh.

- Hắn yêu cầu anh nói lại với tôi như thế à? Philip hỏi.

- Ồ, không. Tôi nói điều này hoàn toàn theo ý mình thôi - Ramsden nói - Anh ta rất ân hận về hành động của mình, anh ta bảo rằng anh lúc nào cũng xử sự hoàn toàn độ lượng với anh ta. Tôi biết anh ta sẽ lấy làm vui mừng nếu chuyện này được bỏ qua. Anh ta không đến bệnh viện vì sợ gặp anh, anh ta cho rằng anh sẽ làm như không biết đến anh ta.

- Đúng! Tôi sẽ làm như vậy.

- Điều đó sẽ làm anh ta khá khổ tâm đấy!

- Hắn khổ tâm hơn thế nữa thì tôi cũng chẳng sao! Philip nói.

- Anh ta sẽ làm bất kỳ điều gì để chuộc lại lỗi lầm của mình.

- Thật trẻ con! Hắn loạn trí mất rồi! Tại sao hắn phải lo lắng. Hắn làm gì mà cần đến một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi! Tôi không liên quan gì với hắn nữa.

Ramsden cho Philip là người sắt đá và không có tình. Y không nói gì một lúc, bối rối nhìn quanh.

- Harry rất ân hận. Phải chi anh ta đừng có bao giờ dây dưa dính dáng đến con đàn bà kia.

- Thật sao? Philip hỏi.

Anh nói với một thái độ dửng dưng mà anh lấy làm hài lòng. Không ai đoán biết tim anh đập dữ dội đến chừng nào. Anh sốt ruột chờ Ramsden tiếp tục.

- Tôi cho rằng lúc này, anh đã hoàn toàn vượt qua được chuyện đó rồi phải không?

- Tôi ấy à? Philip đáp. - Hoàn toàn vượt qua.

Dần dần anh biết toàn bộ câu chuyện về quan hệ giữa Mildred và Griffiths. Với nụ cười trên môi anh làm ra vẻ như bình thản lắng nghe, làm anh chàng đần độn chuyện trò với anh hoàn toàn bị lừa. Chuyến đi nghỉ cuối tuần của nàng với Griffiths ở Oxford không những không dập tắt mà con thổi bùng lên cơn đam mê đột ngột của nàng và khi Griffiths phải trở về nhà, với một tình cảm thật không ngờ, nàng quyết định ở lại Oxford một mình thêm vài ngày vì tại đây nàng rất sung sướng. Nàng thấy không gì có thể khiến nàng trở về với Philip. Nàng đã chán ghét anh, Griffiths ngạc nhiên trước ngọn lửa tình mà chính tay hắn nhen nhóm hai ngày với nàng ở thôn quê, hắn cảm thấy tẻ ngắt, hắn không muốn một cuộc vui chơi chốc lát lại biến thành chuyện yêu đương rầy rà. Nàng buộc hắn phải hứa sẽ viết thư cho nàng; vốn là người chân thật, lịch sự, bản chất lễ độ chỉ muốn làm vừa lòng mọi người, khi về đến nhà, hắn viết cho nàng một lá thư dài rất dễ thương. Và nàng trả lời bằng một lá thư dầy cộm đầy những lời lẽ nồng nàn, vụng về, vì nàng không có tài diễn đạt, đã viết tồi lại còn thô thiển. Thư này làm cho hắn bực mình, và khi hắn nhận được một lá thư nữa vào ngày hôm sau, rồi tiếp đến bức thư thứ ba, thì hắn bắt đầu thấy tình yêu của nàng không còn làm cho hắn hãnh diện nữa, mà lại khiến cho hắn hoảng sợ. Hắn không trả lời, thế là nàng tới tấp gửi điện hỏi hắn có ốm đau không? Có nhận được thư nàng không? Nàng nói sự im lặng của hắn làm cho nàng vô cùng lo lắng. Hắn buộc phải viết, cố gắng trả lời cho thật nhạt nhẽo nhưng lại không làm nàng mếch lòng; hắn xin nàng đừng có đánh điện vì khó giải thích cho mẹ lắm; là người cổ, một bức điện đối với bà là một sự kiện đáng run sợ. Qua đường bưu điện, nàng trả lời là nàng phải gặp hắn, và cho biết nàng định đi cầm đồ (nàng có hộp đồ trang sức, quà cưới của Philip tặng, có thể đem cầm được tám bảng) để có thể lên ở lại một thị trấn cách có bốn dặm cái làng mà cha Griffiths hành nghề. Ðiều này làm cho Griffiths lo sợ, nên lần này hắn cũng dùng điện tín để bảo nàng không được làm như vậy, hắn hứa cho nàng biết thời gian nào hắn về Luân Ðôn. Khi hắn lên tới nơi, hắn thấy nàng đã đến bệnh viện nơi hắn được bổ nhiệm, để tìm hỏi. Hắn không thích chuyện này và lúc gặp Mildred hắn cấm nàng không được đến đây với bất cứ lý do gì; lúc này sau ba tuần lễ vắng mặt, hắn thấy rõ ràng là nàng quấy rầy hắn, hắn tự hỏi vì sao hắn luôn luôn bận tâm về nàng và hắn quyết định cắt đứt quan hệ với nàng càng sớm càng tốt. Hắn là con người sợ cãi nhau và cũng không muốn làm ai đau khổ, nhưng đồng thời hắn còn phải làm nhiều việc khác, nên hắn quyết không để Mildred quấy rầy. Khi gặp nàng, hắn tươi cười vui vẻ, dễ chịu, trìu mến, hắn bịa ra một lý do có sức thuyết phục về sự vắng mặt của hắn trong thời gian vừa qua, từ khi gặp hàng lần sau cùng, nhưng hắn cố tìm mọi cách tránh mặt nàng. Khi nàng ép buộc hắn phải hẹn gặp, thì vào phút chót hắn mới điện cho nàng hoãn hẹn; trong ba tháng đầu sau khi được bổ nhiệm, hắn toàn ở nhà, nhưng hắn dặn bà chủ nhà, khi Mildred tới, thì nói hắn đi vắng. Nàng thường phục đón hắn ngoài đường và hắn biết nàng đứng quanh đâu đó hàng mấy tiếng đồng hồ đợi hắn ra khỏi bệnh viện hắn thường nói với hàng vài ba câu thân ái duyên đáng rồi kiếm cớ chạy trốn là đang bận công việc. Dần dần hắn trở nên rất khéo léo trong việc lén ra khỏi bệnh viện mà không ai trông thấy. Một bận, nửa đêm, hắn về nhà trọ và thấy một người đàn bà đứng ngoài sân trước bao lơn, đoán ra ngay kẻ đó là ai, hắn liền đến xin ngủ tạm qua đêm ở nhà Ramsden; hôm sau bà chủ kể lại là Mildred ngồi khóc trên ngưỡng cửa hàng giờ đến nỗi bà buộc lòng phải nói nếu nàng không đi khỏi thì bà sẽ gọi cảnh sát.

- Này anh bạn thân mến, tôi nói để cho anh biết nhé - Ramsden nói - anh thoát ra khỏi chuyện này thật may quá đấy. Harry tuyên bố rằng nếu anh ta dù chỉ là phong thanh mà biết được là nàng làm phiền người ta quá chừng như vậy thì thà rằng anh ta bị quỉ tha ma bắt còn hơn là phải đầy đọa dính dáng với nàng.

Philip nghĩ tới cảnh nàng ngồi suốt đêm dài trên ngưỡng cửa. Anh tưởng tượng gương mặt sầu thảm của nàng lúc ngước mắt nhìn bà chủ đang xua đuổi nàng.

- Không biết hiện nay cô ta làm gì?

- Ồ, nhờ Chúa, cô nàng đã kiếm được một việc làm ở đâu đó. Cô nàng bận bịu cả ngày.

Ðúng trước khi học kỳ hè kết thúc, chuyện sau cùng hắn nghe được là, rốt cuộc, cáu tiết vì bị truy lùng liên tục, anh chàng Griffiths lịch sự đành phải rút lui. Hắn bảo Mildred là hắn đã chán ngấy bị phiền nhiễu và tốt nhất là nàng nên ra đi, đừng có quấy rầy hắn nữa.

- Đó là việc duy nhất anh ta nên làm - Ramsden nói - Câu chuyện đã thành ra quá quắt.

- Như vậy là mọi việc đã chấm dứt rồi phải không?

- Ồ, trong mười ngày anh ta không gặp cô nàng. Anh biết đấy, về cái trò bỏ rơi thiên hạ thì Harry tuyệt vời. Đây là đầu đuôi câu chuyện về bài toán khó giải nhất mà anh ta từng gặp nhưng rốt cuộc anh ta cũng đã giải quyết được tốt đẹp.

Sau đó Philip không còn được nghe thêm gì nữa về nàng. Nàng đã mất hút trong đám người không tên mênh mông của thành phố Luân Đôn.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.