Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

66.

Philip làm việc tốt và thoải mái; anh còn nhiều việc phải làm, vì trong tháng bảy, anh phải thi ba môn của kỳ thi kết hợp đầu tiên, trong đó có hai môn anh thi hỏng trước đây; nhưng anh thấy cuộc đời thú vị. Anh được một người bạn mới. Trong lúc kiếm tìm người mẫu, Lawson phát hiện ra một cô gái đang đóng các vai phụ ở một nhà hát, và cốt để bố trí một bữa cơm trưa xoàng vào một ngày thứ bảy. Cô rủ theo một người bạn để tranh tiếng; vì cô này mà Philip được mời làm người khách thứ tư, và được giao nhiệm vụ chuyện trò cho cô ta khuây khỏa. Anh thấy việc này dễ, bởi vì cô ta là con người dễ thương, vui chuyện. Cô mời anh đến thăm, nhà cô ở quảng trường Vincent, và ngày nào cô cũng có mặt ở nhà vào giờ uống trà lúc 5 giờ, anh đến, vui thích vì được đón tiếp niềm nở, nên anh lại đến nữa. Cô Nesbit tuổi chưa quá hai mươi lăm, mặt xấu xí nhưng tươi tỉnh, cặp mắt sáng, gò má cao, miệng rộng. Những nét tương phản quá đáng bên ngoài của nàng gọi nhớ đến bức chân dung của một họa sĩ trường phái hiện đại Pháp; da nàng rất trắng, hai má ửng đỏ, lông mày rậm, tóc đen nhánh. Thật kỳ quặc và có phần không tự nhiên nhưng không phải đến nỗi gây nên một ấn tượng vô duyên. Nàng có chồng, nhưng hai người đã bỏ nhau, nàng viết những loại truyện ngắn ba xu để kiếm sống, nuôi con. Có một nhà xuất bản chỉ chuyên về loại truyện này nên nàng chẳng bao giờ thiếu việc. Tiền nhuận bút tồi, in một truyện ba chục nghìn chữ nàng mới được trả mười lăm bảng, nhưng nàng cũng hài lòng.

- Nói cho cùng thì độc giả chỉ tốn có hai xu - nàng nói - Họ thích xem đi xem lại cùng một câu chuyện. Tôi chỉ việc thay đổi tên và thế là xong hết. Khi nào chán ngán tôi lại nghĩ đến chuyện thợ giặt thợ là, chuyện tiền thuê nhà, may quần áo cho cháu bé và tôi lại tiếp tục.

Ngoài ra còn có một số rạp hát cần vai phụ nên nhờ vậy mỗi khi có việc nàng cũng kiếm được mỗi tuần từ mười sáu silinh đến một đồng ghi-nê. Hết ngày làm việc, mệt lử, nàng ngủ say như chết. Nàng tìm đủ mọi cách để khắc phục số phận gian nan. Như có thói hài hước sắc sảo, từ những chuyện bực mình, nàng cũng biến được thành chuyện buồn cười. Đôi khi công việc không chạy, chẳng còn một xu dính túi, nàng liền đem một số đồ đạc vặt vãnh đến hiệu cầm đồ phố Vauxhall Bridge, và ăn bánh mỳ với bơ cho đến khi công việc sáng sủa hơn. Lúc nào nàng cũng lạc quan.

Philip quan tâm đến cuộc sống không biết xoay sở tính toán của nàng, anh phì cười nghe nàng kể lại những chuyện kỳ lạ trong cuộc đấu tranh vật lộn với cuộc sống. Anh hỏi nàng sao không cố gắng viết những tác phẩm có tính chất văn học hơn, nhưng nàng biết là mình không có tài, chuyện lá cải của nàng tuôn ra hàng nghìn, hàng nghìn chữ ấy tuy đáng ghét thật nhưng không những nó được trả nhuận bút kha khá mà còn là công việc hay nhất mà nàng có thể làm được. Nàng không có gì để mà trông mong chờ đợi trừ việc tiếp tục sống như hiện nay. Hình như nàng chẳng có họ hàng thân thuộc, còn bạn bè nàng thì cũng nghèo khổ như nàng.

- Tôi không nghĩ đến tương lai. - Nàng nói - Chừng nào tôi còn đủ để trả tiền thuê nhà ba tuần lễ, và thêm một vài đồng nữa để mua thực phẩm, thì tôi chẳng lo gì nữa. Đời còn gì đáng sống nếu như tôi cứ hết lo đến hiện tại lại nghĩ đến tương lai. Khi nào lâm vào cảnh tồi tệ nhất thì thường bao giờ tôi cũng tìm ra lối thoát.

Chẳng bao lâu việc Philip đến nhà nàng uống trà hàng ngày đã trở thành lệ, và để cho các lần đến thăm ấy khỏi làm nàng lúng túng, anh thường đem theo bánh ngọt, một lạng bơ hoặc ít trà. Họ bắt đầu gọi nhau bằng tên thánh. Đối với anh, sự đồng cảm của phụ nữ là điều mới mẻ, và anh thích ai sẵn lòng lắng nghe nỗi niềm phiền muộn của mình. Thời khắc trôi nhanh. Anh không che giấu sự cảm phục của anh đối với nàng. Nàng là người bạn thật tuyệt diệu. Anh không thể không so sánh nàng với Mildred. Hai người hoàn toàn trái ngược, một người thì ương bướng đến ngớ ngẩn, không chịu quan tâm đến những điều mà mình không hiểu, còn một người thì có sẵn trí thông minh, nhận thức sâu sắc và mau lẹ. Lòng anh thắt lại khi nghĩ rằng thiếu chút nữa anh đã có thể bị ràng buộc suốt đời với người đàn bà như Mildred! Một buổi tối anh kể cho Norah toàn bộ câu chuyện tình của anh. Chuyện thì chẳng có gì để anh tự hào nhưng nhận được một sự thông cảm như vậy là điều làm cho lòng anh hết sức dễ chịu.

- Thế là anh thoát tội - Nàng nói khi anh kể xong.

Nàng có cái cách ngồ ngộ. Thỉnh thoảng ngả đầu sang một bên như con chó con Aberdcen. Nàng đang ngồi may khâu trên chiếc ghế tựa lưng, vì nàng không có thời gian để mà ở không, còn Philip thì ngồi thoải mái dưới chân nàng.

- Tôi không thể tả nổi lòng mình thanh thản nhẹ nhàng như thế nào khi chuyện đó chấm hết. - Anh thở dài.

- Tội nghiệp, anh đã phải qua một thời kỳ khốn khổ - nàng lẩm bẩm, và để tay mình lên vai anh tỏ ý thông cảm.

Anh cầm lấy tay nàng đặt lên một chiếc hôn, nhưng nàng vội vàng rút lại.

- Tại sao anh làm thế? - Nàng hỏi, mặt đỏ bừng.

- Cô có phản đối không?

Nàng nhìn anh một lúc, cặp mắt long lanh rồi nàng mỉm cười.

- Không. - Nàng đáp.

Anh quỳ xuống trước mặt nàng. Nàng bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh, cái miệng rộng run run nàng mỉm cười hỏi:

- Thế nào?

- Cô biết không, cô là một người phụ nữ tuyệt vời. Tôi rất biết ơn tấm lòng tốt của cô. Tôi rất quí cô.

- Anh đừng có ngớ ngẩn! - Nàng nói.

Philip nắm lấy hai khuỷu tay nàng và kéo nàng về phía mình. Nàng không chống cự nhưng người hơi cúi xuống và anh hôn lên đôi môi đỏ của nàng.

- Vì sao anh lại làm thế? - Nàng lại hỏi.

- Là vì tôi thấy dễ chịu.

Nàng không đáp lại nhưng mắt dịu hiền nhìn anh và nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc anh.

- Philip này, anh xử sự thế này thì thật hết sức ngớ ngẩn. Chúng ta đang là những người bạn tốt như vậy, cứ giữ nguyên cái tình bạn ấy có phải đẹp bao nhiêu!

- Nếu thực sự cô muốn tôi nghe theo, thì không nên vuốt má tôi - Philip đáp.

Nàng khúc khích cười và cứ tiếp tục.

- Như vậy là tôi rất sai phải không? - Nàng nói.

Philip ngạc nhiên như có phần thích thú, nhìn thẳng vào mắt nàng, cặp mắt dịu dàng hơi ươn ướt, biểu lộ xúc cảm làm anh mê mẩn. Lòng anh bỗng rung động ứa nước mắt.

- Norah, em không yêu tôi phải không? - Anh ngây thơ hỏi.

- Thông minh như anh mà lại hỏi những điều ngớ ngẩn như thế.

- Ôi em yêu dấu! Không bao giờ anh dám mơ tưởng được thế này.

Anh quàng tay ôm hôn nàng, nàng cười mặt đỏ bừng, rồi nàng bật khóc, ngoan ngoãn trong vòng tay anh.

Một lúc sau, anh rời tay ôm nàng ra, ngồi tò mò nhìn nàng.

- Anh choáng váng cả người. - Anh nói.

- Vì sao?

- Vì anh vô cùng kinh ngạc.

- Và anh vừa lòng chứ?

- Anh rất vui sướng - anh nói to với tất cả tấm lòng - hết sức tự hào, hết sức hạnh phúc và hết sức biết ơn em.

Anh nắm lấy hai tay nàng rồi hôn lên tới tấp. Đối với Philip đây là điểm khởi đầu của một niềm hạnh phúc có vẻ lâu bền vững chắc. Họ trở thành người yêu, nhưng vẫn là bầu bạn. Trong tâm hồn Norah bản năng làm mẹ được thỏa mãn vì tình yêu của nàng đối với Philip; nàng cần có người để được cùng nhau trò chuyện, để được rầy la và để chiều chuộng vuốt ve, nàng thích cuộc sống gia đình, nàng tìm thấy nguồn vui trong việc chăm sóc sức khỏe và ăn mặc của anh. Nàng thương anh tật nguyền, sự tật nguyền mà anh vốn nhạy cảm, rồi lòng thương ấy tự nhiên trở thành tình thương yêu trìu mến. Nàng trẻ trung, nàng khỏe mạnh và dường như việc nàng hiến dâng tình yêu là một điều hoàn toàn tự nhiên. Nàng là một con người hăm hở, lạc quan yêu đời. Nàng yêu Philip vì anh cùng nàng cười vui vẻ về mọi chuyện thích thú ở đời đã lôi cuốn sức tưởng tượng của nàng và trước hết, nàng yêu anh chỉ vì nàng yêu anh.

Khi nàng nói điều này với anh, anh vui vẻ đáp:

- Nói bậy. Em yêu anh vì anh biết nghe chuyện và không bao giờ muốn cưỡng lời em.

Thực ra, Philip không yêu nàng. Anh hết sức quí mến nàng, sung sướng được ở bên nàng, thích thú nghe nàng trò chuyện. Nàng khôi phục cho anh lòng tự tin, nàng đã chữa lành cho anh - có thể nói như vậy - vết thương lòng. Anh vô cùng hãnh diện được nàng chăm sóc. Ở nàng anh cảm phục lòng dũng cảm, tinh thần lạc quan, thái độ thách thức định mệnh một cách gan góc. Nàng có một chút triết lý của riêng mình tuy chất phác mà lại thực tế.

- Anh biết không, em không tin nhà thờ, các vị mục sư và những thứ vớ vẩn đâu - nàng nói - nhưng em tin Thượng Đế, và em tin rằng Người không bận tâm đến việc người ta làm, miễn là người ta giữ vững ý kiến của mình, cứu giúp người hoạn nạn khi có khả năng. Em cho rằng mọi người nói chung là rất tốt, và em lấy làm tiếc cho những ai không được như vậy.

- Còn thế giới bên kia, em nghĩ sao?

- Ồ, về việc đó em không biết chắc, anh hiểu đấy - nàng cười - nhưng em hy vọng điều tốt đẹp nhất. Và dù thế nào đi nữa, sẽ không phải trả tiền thuê nhà và không viết tiểu thuyết ba xu.

Nàng có được cái năng khiếu bẩm sinh của phụ nữ về mặt tán dương tế nhị. Nàng cho rằng Philip rời bỏ Pari là dũng cảm, một việc làm khi anh đã biết rõ mình không thể trở nên một nghệ sĩ cừ; và anh lấy làm vui thích khi nàng biểu lộ nhiệt tình khâm phục đối với anh.

Trước đây, anh chưa bao giờ hoàn toàn chắc chắn rằng hành động đó là sự can đảm hay là tính không quả quyết. Vậy mà nàng lại cho đó là một cử chỉ dũng cảm thì thật thú vị. Nàng còn liều lĩnh tấn công anh về một vấn đề mà các bạn anh xưa nay theo bản năng vẫn thường né tránh.

- Thật là một điều dớ dẩn, là anh quá nhạy cảm về cái chân tật của mình - nàng nói. Nàng thấy mặt anh đỏ bừng, nhưng nàng vẫn nói tiếp - thiên hạ không nghĩ đến chuyện đó nhiều như anh nghĩ đâu, lần đầu gặp anh, thì họ có chú ý đến điều ấy, nhưng sau đó họ quên ngay.

Anh không đáp.

- Anh giận em phải không?

- Không.

Nàng quàng tay qua cổ anh.

- Anh biết đấy, em nói vậy chỉ vì em yêu anh. Em không muốn điều đó làm cho anh khổ sở.

- Anh nghĩ rằng em có thể nói với anh bất cứ điều gì - anh mỉm cười trả lời. Anh thầm mong sẽ làm được một điều gì đó để em biết rằng anh vô cùng biết ơn em.

Nàng còn ảnh hưởng đến anh bằng nhiều cách khác. Nàng thường không để anh phải cáu gắt, những khi anh nổi nóng thì nàng cười chế giễu. Nàng làm cho anh nhã nhặn hơn.

- Em có thể bảo anh làm bất cứ việc gì em thích - Có lần anh nói với nàng như vậy.

- Anh có khó chịu không?

- Không, anh muốn làm điều gì em thích.

Anh ý thức được rất rõ hạnh phúc của mình. Đối với anh, dường như nàng đã hiến dâng cho anh hết thảy những gì mà một người vợ có thể hiến dâng cho chồng, còn anh, anh vẫn được tự do, nàng là người bạn hấp dẫn nhất xưa nay anh từng có, anh đã tìm được ở nàng lòng thương cảm không thể có ở bất cứ người đàn ông nào. Quan hệ giới tính không gì hơn là sợi mắc xích vững chắc nhất trong tình bạn của họ. Nó bổ sung tình bạn, nhưng không phải là chủ yếu. Và bởi vì sự thèm muốn của Philip đã được thỏa mãn, anh trở nên điềm tĩnh và dễ dàng chịu đựng hơn. Anh thấy mình hoàn toàn làm chủ bản thân. Một đôi lần nhớ lại thời gian mùa đông mà anh còn bị cơn đam mê ghê tởm kia ám ảnh, anh bỗng thấy lòng tràn đầy khinh ghét Mildred và nỗi ghê tởm với chính bản thân mình.

Kỳ thi đang tới gần, Norah cũng quan tâm đến như anh. Anh lấy làm hãnh diện và cảm động về sự hăm hở của nàng. Nàng bắt anh phải hứa đến báo ngay cho nàng biết kết quả. Lần này anh thi xong cả ba môn mà không gặp điều gì rủi ro, và khi anh đến báo cho nàng, nàng òa lên khóc.

- Chao ôi, bây giờ thì em sung sướng quá. Trước đây em rất lo.

- Em yêu bé bỏng ngốc nghếch của anh. - Anh cười mà lòng nghẹn ngào.

Ai mà không vui lòng trước sự ân cần của nàng.

- Bây giờ anh sẽ làm gì? - Nàng hỏi.

- Giờ thì anh có thể nghỉ hè, tâm hồn anh thanh thản. Từ giờ cho đến học kỳ mùa đông bắt đầu vào tháng mười, anh không phải làm gì hết.

- Em cho rằng anh sẽ về nhà bác ở Blackstable.

- Hoàn toàn sai. Anh sẽ ở lại Luân Đôn chơi với em.

- Em thì lại thích anh đi hơn.

- Tại sao? Em chán anh rồi ư?

Nàng cười, đặt hai tay lên vai anh.

- Vì anh đã làm việc vất vả, trông anh phờ phạc lắm. Anh cần không khí trong lành, anh cần phải nghỉ ngơi. Anh đi đi, em xin anh.

Anh không trả lời một lúc lâu. Anh âu yếm nhìn nàng.

- Em biết không, người khác nói thế thì anh ko tin đâu, nhưng em nói thì anh tin. Em chỉ nghĩ cho anh những điều tốt lành. Không biết em tìm thấy gì ở anh.

- Anh sẽ nhận xét tốt cho em vào tờ giấy xin nghỉ việc chứ? - Nàng cười vui vẻ.

- Ừ, anh sẽ ghi rằng em ân cần tử tế không sách nhiễu, không bao giờ làm phiền, quấy rầy, em là con người dễ làm vừa lòng.

- Tất cả điều đó vớ vẩn hết - nàng nói - nhưng em sẽ nói với anh một điều: em là một trong số những người hiếm hoi mà em được biết từ trước đến nay, có khả năng biết rút kinh nghiệm.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.