Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 89 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10.

❊ ❊ ❊

10.

Ông bà Carey đã quyết định gửi Philip vào Quốc Vương học hiệu ở Tercanbury. Các vị tu sĩ láng giềng cũng gửi con cái tới đó. Quốc vương học hiệu đã gắn bó từ lâu đời với Nhà thờ. Hiệu trưởng trường hiện nay là một phó chủ giáo. Ở đó người ta khuyến khích cậu bé trở thành tu sĩ. Nền giáo dục của nhà trường chuẩn bị cho những cậu bé trung thực sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời mình phụng sự Chúa. Phụ thuộc vào trường còn có một trường tiểu học là trường ông bà Carey dự định gửi Philip tới học. Một chiều thứ năm cuối tháng chín ông Carey đưa Philip tới Tercanbury. Suốt ngày hôm ấy Philip vừa phấn khởi vừa lo lo. Không hiểu bao nhiêu về cuộc sống ở nhà trường, ngoài những gì đọc được trong những mẩu chuyện của tờ “Cậu ấm”. Ngoài ra, nó cũng đã đọc “Eric” hay “Từng bước một”.

Khi bước ra khỏi tòa lầu ở Tercanbury, Philip thấy nôn nao cả người vì sợ hãi, vì thế suốt dọc đường vào thành phố, nó ngồi lặng lẽ trong xe, mặt mũi tái nhợt. Bức tường gạch cao trước cửa làm cho nhà trường nom như một nhà lao. Một cánh cửa hẹp mở ra khi họ bấm chuông rồi một người vụng về ăn mặc lỗi thời bước ra, bê hòm đồ đạc và hộp đồ chơi của Philip vào. Hai bác cháu được dẫn vào phòng khách. Trong phòng kê đầy những bộ bàn ghế cồng kềnh xấu xí, những chiếc ghế cùng bộ được xếp thành hàng sát tường chung quanh phòng trông cứng nhắc đến khó chịu. Họ ngồi đợi ông hiệu trưởng.

- Ông Watson trông thế nào hở bác? Một lát sau Philip hỏi.

- Rồi cháu sẽ khắc thấy.

Hai bác cháu lại yên lặng. Ông Carey băn khoăn không hiểu vì sao ông hiệu trưởng lại chưa đến. Được một lát Philip lại cố hỏi.

- Bác nhớ nói với ông ấy rằng chân cháu bị tật nhé!

Ông Carey chưa kịp trả lời thì cánh cửa bật mở và ông Watson bước vào phòng. Đối với Philip, ông Watson trông như một người khổng lồ. Ông ta cao gần hai mét, vai rộng, hai bàn tay to bè, râu đỏ và rậm. Giọng ông ta oang oang vui vẻ, nhưng tính hồ hởi vui vẻ sống sượng của ông ta làm Philip khiếp sợ. Ông bắt tay ông Carey, rồi nắm lấy bàn tay bé xíu của Philip.

- Thế nào chàng trai, cháu thích đi học chứ? Ông nói như thét.

Philip đỏ mặt chẳng biết nói gì.

- Cháu lên mấy rồi?

- Lên chín, Philip đáp.

- Cháu phải nói là “Thưa thầy” nữa chứ. - Bác nó chữa lại.

- Tôi mong rằng cậu bé sẽ học được ở đây nhiều điều. Ông hiệu trưởng rống lên một cách vui vẻ.

Ðể cho cậu bé tin cậy hơn, ông đưa những ngón tay thô ráp cù cù cậu bé. Philip ngượng ngùng, khó chịu, co rúm người lại.

- Hiện tại tôi cứ tạm xếp cháu ở khu nội trú nhỏ. Cháu thích thế chứ? Rồi ông nói thêm với Philip: “Ở đó chỉ có tám em tôi, cháu sẽ không bỡ ngỡ đâu”.

Cánh cửa bật mở. Bà Watson bước vào, da bà ta mai mái, tóc đen, ngôi giữa thẳng tắp. Bà có cặp môi dày đến kỳ lạ và cái mũi nhỏ tròn.

Mắt bà to và đen. Ở bà toát ra một vẻ lạnh lùng khác thường. Rất hiếm khi bà mở miệng và cười thì lại càng ít. Chồng bà giới thiệu Philip với bà, rồi bằng một cử chỉ thân mật, ông khẽ đẩy Philip về phía bà.

- Đây là cậu học trò mới, Helen ạ. Tên em là Carey. Bà bắt tay Philip và ngồi xuống, không nói một lời trong khi ông hiệu trưởng hỏi Carey xem Philip đã biết những gì và đã học được sách nào. Cảm thấy lúng túng trước sự ân cần ầm ĩ của ông Watson, mấy phút sau vị cha sở của Blackstable đứng dậy.

- Thôi, tôi để Philip lại đây với ông.

- Phải đấy. Ông Watson nói. Tôi sẽ chăm sóc em chu đáo, ông cứ yên tâm. Rồi cậu ấy sẽ chạy nhảy như các cậu cho mà xem, có phải thế không cậu bé?

Chưa kịp nghe Philip, người đàn ông to béo ấy đã phá lên cười như sấm. Ông Carey hôn lên trán Philip rồi ra về.

- Đi theo thầy nào, cậu bé. - Ông Watson nói to. Thầy sẽ chỉ lớp học cho em.

Ông vọt ra khỏi phòng khách, sải những bước chân dài khổng lồ trong khi Philip vội vã tập tễnh theo sau. Nó được dẫn vào một phòng dài, trống trải, có hai chiếc bàn nằm dọc theo suốt chiều của căn phòng, hai bên bàn là hai hàng ghế gỗ dài.

- Ở đây chưa có mấy người đâu - Ông Watson nói. Thầy chỉ nốt cho em chỗ sân chơi và còn lại em sẽ tư xoay xở lấy.

Ông Watson đi trước. Philip vào một sân rộng ba mặt bao bọc bằng tường gạch cao. Mặt thứ tư là một hàng rào sắt, qua đó ta có thể trông thấy rõ một sân cỏ rộng thênh thang được nối tiếp bằng những tòa nhà của Quốc Vương học hiệu. Một thằng bé lang thang như đang buồn bực điều gì, vừa đi vừa đá mấy hòn sỏi.

- Chào Venning - Ông Watson thét oang oang - Em đến lúc nào vậy?

Cậu học trò nhỏ bước tới bắt tay ông.

- Ðây là một bạn mới nhé. Cậu ấy nhiều tuổi hơn, to hơn em đấy, đừng có mà bắt nạt bạn ấy.

Ông hiệu trưởng đưa mắt thân thiện nhìn hai đứa bé nhưng cái giọng oang oang của ông khiến cả hai đều sợ. Ông cười to rồi bỏ đi.

- Tên cậu là gi?

- Carey.

- Bố cậu làm gi?

- Bố tớ chết rồi.

- Mẹ cậu có giặt quấn áo không?

- Mẹ tớ cũng chết rồi.

Philip nghĩ bụng câu trả lời của mình hẳn sẽ gây cho cậu một sự lúng túng, nhưng Venning không chấm dứt cái trò châm chọc của mình vì một chuyện nhỏ như vậy.

- Này, thế bà ấy có giặt quần áo không? Nó tiếp tục hỏi.

- Có đấy. Philip nói với vẻ căm phẫn.

- Thế bà ấy là thợ giặt à?

- Không phải như thế.

Thằng bé vênh mặt lên hoan hỉ với những lý luận của mình. Bỗng nhiên mặt nó bắt gặp đôi chân của Philip.

- Chân cậu làm sao thế?

Theo bản năng Philip cố gắng không để người khác nhìn thấy cái chân bị tật. Nó giấu ra sau chiếc chân lành.

- Chân tớ bị thọt. Nó trả lời

- Sao lại bị thế?

- Tớ bị từ bé.

- Tao nhìn một cái.

- Không được.

- Thế thì thôi.

Nói xong, thằng bé co chân đá mạnh vào ống chân Philip. Philip hoàn toàn bị bất ngờ nên không kịp đề phòng. Cú đá mạnh đến nỗi nó lặng cả người đi, tuy nhiên nó ngạc nhiên hơn là đau đớn. Nó không thể hiểu được tại sao Venning lại đá nó. Nó chưa đủ nhanh trí để thụi trả Venning một quả thâm tím mặt mày. Hơn nữa, thằng kia bé hơn nó, mà nó thì đã đọc được trong tờ “Cậu ấm” rằng đánh bạn bé hơn mình là một điều hèn hạ. Trong khi Philip đang xoa ống chân, một thằng bé thứ ba xuất hiện và Venning bỏ đi. Nó chợt hiểu ra rằng hai đứa đang nói về mình và nó cảm thấy như chúng đang nhìn chân mình. Người nó nóng ran, khó chịu.

Nhưng một số khác lại đến, sau đó thì nhiều hơn nữa; chúng bắt đầu kể cho nhau nghe về những việc đã làm trong kì nghỉ, những nơi đã tới thăm hoặc một trận crickê hay mà chúng đã chơi. Vài thằng bé mới xuất hiện và ngay lập tức Philip bắt chuyện với bọn này. Nó vừa thẹn thùng vừa hồi hộp. Nó lo lắng làm sao cho vui lòng bạn mới, nhưng không sao nghĩ ra điều gì để nói. Chúng hỏi nó nhiều điều, và nó vồn vã trả lời. Một đứa hỏi nó có biết chơi crickê không, Philip nói: “Không, tớ bị thọt.” Đứa kia vội nhìn xuống và lập tức đỏ mặt. Philip hiểu rằng nó cảm thấy mình đã hỏi một câu vô ý. Cậu bé nhút nhát không dám xin lỗi. Nó ngượng ngùng nhìn Philip.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.