Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

89.

Câu chuyện giữa Philip và Athelny bị cắt ngang khi có tiếng bước rầm rập lên thang gác. Athelny mở cửa cho lũ con đi học trở về. Chúng bước vào cười nói reo hò. Ông ta vui vẻ hỏi chúng đã học được gì. Một lúc Sally xuất hiện nói mẹ bảo bố chơi với em cho mẹ chuẩn bị bữa trà. Athelny bắt đầu kể cho chúng một truyện của Hans Anderson[1]. Chúng không phải những đứa trẻ nhút nhát nên chúng nhanh chóng kết luận Philip không phải là ghê gớm. Bé Jane đến đứng gần anh, rồi lúc sau nó ngồi lên đùi anh. Lần đầu tiên trong cuộc đời cô đơn, Philip sống giữa một gia đình, anh mỉm cười vui nhìn lũ trẻ xinh xắn mải mê nghe truyện thần tiên. Thoạt nhìn, cuộc đời của người bạn mới của anh có vẻ lập dị; giờ đây dường như có cái đẹp hoàn toàn tự nhiên.

Sally bước vào một lần nữa.

- Nào, các em! Trà đã dọn xong đấy, cô bé nói.

Jane tụt xuống khỏi đầu gối Philip, và tất cả lũ trẻ đi vào nhà bếp.

Sally bắt đầu trải khăn lên bàn Tây Ban Nha dài.

- Mẹ hỏi mẹ có phải vào uống trà với bố và chú không? Con có thể cho các em uống trà được.

- Con thưa với mẹ, bố và chú đây sẽ lấy làm hãnh diện và vinh dự được mẹ chiếu cố đến cùng uống trà - Anthlny nói.

Philip nghĩ dường như ông ta không thể nói điều gì mà không diễn đạt hùng hồn hoa mỹ.

- Vậy con bày biện cho mẹ - Sally nói.

Một lát cô bé trở lại, với cái khay trên để bánh mì nhà làm lấy, một tấm bơ, một lọ mứt dâu. Trong khi cô bé đặt mọi thứ lên bàn, người bố trêu cô. Ông ta bảo đã đến lúc cô bé phải kiếm bạn, ông ta cho Philip biết cô bé rất kiêu, không muốn có quan hệ gì với các chàng trai rắp ranh xếp hàng từng cặp, đúng chờ ngoài cửa trường đạo, nài xin vinh dự được đưa cô bé về nhà.

- Bố cứ nói lung tung bố ạ - Sally nói, với nụ cười chậm rãi hiền hậu.

- Trông cháu anh không ngờ rằng chỉ vì nó không chào hỏi một chàng phụ thợ may đăng lính, và một gã kỹ sư điện, một kỹ sư điện, anh chú ý nhé, bắt đầu rượu chè vì cháu từ chối không cho dùng chung sách thánh ca ở nhà thờ. Cứ nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra khi cháu nó thành người lớn, là tôi rùng mình.

- Mẹ sẽ thân hành bưng trà lên. Sally nói.

- Sally không bao giờ chú ý nghe tôi nói - Athelny nói cười nhìn con, tự hào trìu mến - cháu lo lắng việc mình, không cần quan tâm đến chiến tranh, đến cách mạng, đến thiên tai. Kẻ nào lấy được cháu thật là may mắn.

Bà Athelny bưng trà vào. Bà ngồi xuống cắt bánh mì và bơ. Philip thích thú thấy bà coi chồng như trẻ con. Bà phết mứt, cắt bánh mì và bơ thành những lát mỏng cho chồng ăn. Lúc này bà đã bỏ mũ ra, trong bộ y phục ngày chủ nhật có vẻ hơi chật, trông bà giống như vợ một trang chủ mà hồi còn bé, anh và ông bác vẫn thỉnh thoảng ghé thăm. Và anh liền hiểu vì sao mà anh thấy giọng nói của bà lại quen thuộc. Bà nói đúng như là người ở vùng Blackstable.

- Bà chị ở nơi nào đến đây? Philip hỏi bà.

- Tôi người vùng Kentơ, từ Ferne đến.

- Tôi cũng nghĩ như vậy - Bác tôi từng là cha sở xứ Blackstable.

- À, thế thì buồn cười thật - bà nói - vừa rồi ở nhà thờ, tôi tự hỏi không biết ông có họ hàng gì với ông Carey không. Tôi đã nhiều lần gặp ông ấy. Tôi có một bà chị họ lấy ông Barker chủ trang trại Roxley gần nhà thờ Blackstable, và hồi còn con gái, tôi thường đến ở đấy luôn. Thế có buồn cười không kia chứ?

Bà nhìn anh, cặp mắt đã nhạt màu của bà chợt sáng lên một vẻ quan tâm mới mẻ. Bà hỏi anh có biết Ferne không. Ðó là một làng xinh đẹp cách Blackstable khoảng mười dặm và cha sở thỉnh thoảng sang Blackstable làm lễ mùa gặt tạ ơn Chúa.

Bà kể tên nhiều trang chủ vùng lân cận. Bà vui sướng lại được nói về quê hương, nơi bà đã sống thời thanh xuân, bà lấy làm vui thích được gợi lại những cảnh, những vẫn còn sống dai dẳng trong ký ức của bà, đây vốn là đặc tính của tầng lớp bà. Ðiều đó cũng đem lại cho Philip một cảm giác thật kỳ lạ dường như một cơn gió nhẹ từ đồng quê thoảng bay lọt vào giữa thành phố Luân Đôn này. Anh tưởng như trông thấy những cánh đồng màu mỡ ở xứ Ken-tô với những cây du oai nghiêm, và cánh mũi phập phồng của anh hít thở không khí thơm thơm, nó đậm mùi vị của muối Bắc Hải, khiến anh bỗng cảm thấy lạnh buốt.

Đến mười giờ mà Philip vẫn chưa từ biệt gia đình Athelny. Vào lúc tám giờ lũ trẻ bước vào chúc mọi người ngủ ngon và hết sức tự nhiên đưa má cho Philip hôn.

Anh thấy mến ngay lũ trẻ. Sally chỉ chìa tay ra.

- Sally chỉ hôn đàn ông khi nào gặp họ lần thứ hai - bố nàng giải thích.

- Vậy thì ông phải mời tôi một lần nữa thôi - Philip nói.

- Ông không nên để ý đến lời nói của bố tôi - Sally mỉm cười nhận xét.

- Con bé trẻ tuổi là thế mà lại bình tĩnh nhất đấy. Bố nàng nói thêm.

Bữa ăn tối có bánh mì, pho mát và bia. Lúc này bà Athelny phải cho lũ trẻ đi ngủ, khi Philip vào nhà bếp chào chúc bà ngủ ngon (bà thường ngồi nghỉ ở đây và đọc báo tin nhanh hàng tuần) bà thân mật mời anh hôm nào trở lại.

- Chừng nào ông Athelny còn có công ăn việc làm thì chủ nhật nào nhà chúng tôi cũng tổ chức ăn ngon - bà nói - Anh đến nói chuyện với ông ấy thế này thật là nhân đức!

Ngày thứ bảy sau, Philip nhận được bưu thiếp của Athelny cho biết vợ chồng họ đang mong đợi anh đến ăn cơm ngày chủ nhật. Sợ họ gặp khó khăn về tiền nong, Philip viết trả lời sẽ chỉ đến dùng trà mà thôi. Anh mua một cái bánh nho khô to tướng, để có chiêu đãi anh, họ cũng không tốn kém. Anh thấy cả nhà đều vui mừng gặp anh. Còn chiếc bánh thì giúp anh làm tiếp việc giành được hoàn toàn tình cảm của lũ trẻ. Anh khăng khăng đòi cả nhà phải cùng uống trà ở nhà bếp. Bữa ăn hôm ấy thật ồn ào vui vẻ.

Chẳng bao lâu, đối với Philip đã trở thành lệ, chủ nhật nào anh cũng đến nhà Athelny, vì anh bình dị không màu mè khách sáo và vì tình cảm quý mến của anh đối với lũ trẻ thể hiện quá rõ, nên anh được chúng thích nhất. Nay vừa nghe tiếng rung chuông ngoài cửa là chúng thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, để biết chắc là anh, rồi sau đó cả bọn ồn ào chạy ùa xuống thang gác đón anh vào nhà. Chúng lăn xả vào lòng anh. Trong tiệc trà, chúng tranh giành nhau được ngồi cạnh anh. Chẳng mấy chốc chúng đã gọi anh là chú Philip.

Athelny rất mực cởi mở nên Philip dần dần biết được nhiều đoạn đường đời của ông ta. Ông ta đã theo đuổi nhiều nghề, và nhưng chẳng việc nào ông làm được đến nơi đến chốn, động việc gì hỏng việc ấy. Ông đã từng kiếm sống ở đồn điền chè tại Ceylan, làm người đi chào bán rượu vang Italia ở Mỹ, làm thư ký cho một công ty cấp nước ở Toledo là công việc làm được lâu nhất. Ông ta đã từng là nhà báo, và đôi khi là phóng viên tại tòa án vi cảnh cho một tờ báo buổi chiều, ông ta đã từng là phó tổng biên tập tờ báo vùng trung du nước Anh và chủ bút một tờ báo khác ở vùng bờ biển Riviera. Qua tất cả nghề đó, ông đã thu thập được nhiều giai thoại vui mà ông ta thích thú say sưa kể lại bằng tài năng biểu diễn văn nghệ của riêng mình. Ông ta đọc nhiều, chủ yếu là ham thích những sách vở ít ai biết đến; ông ta tuôn ra kho tích trữ kiến thức thâm thúy của mình, và lấy làm khoái trá một cách ngây thơ về sự sửng sốt của thính giả. Ba bốn năm trước, tình cảnh nghèo xác nghèo xơ đã dồn ông vào thế phải đi làm nghề quảng cáo cho một hãng bán vải lớn; và mặc dù ông ta thấy công việc này không xứng đáng với tài năng của mình - mà ông ta tự giá rất cao - nhưng thái độ kiên quyết của vợ, và tình cảnh túng thiếu của gia đình buộc ông phải bám lấy nó.

❀ ❀ ❀

[1] Hans Anderson (1805-1875) nhà Văn Ðan Mạch .

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.