Beth đọc lướt qua một tờ tạp chí. Cô không biết nội dung nó là gì nhưng cô đang có mục đích khác.
Cô có thể cảm nhận được sự lo lắng của Nicola. Họ đã không nói chuyện với nhau từ khi Beth quay lại. Cô hiểu chị mình. Nicola muốn hỏi cô chuyện gì đã xảy ra nhưng chị cô sợ câu trả lời. Sự thật là, chị cô không thể đối phó với những câu trả lời.
Nicola ghét cảm giác ai đó tức giận với mình. Chị là người luôn làm hài lòng mọi người. Chị muốn tất cả mọi người được hạnh phúc. Và cái tính đó khiến chị phải trả giá. Cả hai người họ phải trả giá.
Và sự nhiệt tình để làm vui lòng người khác của chị cô sẽ khiến họ phải trả giá lần nữa.
Beth giận đến nỗi không thể ngẩng đầu lên nổi. Cô nhìn chằm chằm xuống trang giấy. Nicola sẽ không thể giữ im lặng lâu hơn được nữa. Beth thờ ơ lật thêm một trang.
“Hôm qua Myra đã nói chuyện với chị,” Nicola lên tiếng. “Bà ấy nói em đã cư xử rất thô lỗ với bà ấy.”
“Phải,” Beth nói. Nếu chị cô đã chọn những chuyện vụn vặt để nói với cô chứ không phải là giải quyết những vấn đề thực sự giữa họ, cũng được. Cuối cùng Nicola sẽ là người không chịu nổi thôi.
“Sao em phải nhỏ mọn như vậy? Người phụ nữ đó chẳng làm gì em cả.”
Beth nhún vai. “Bà ta là một con bò già tọc mạch muốn nhúng mũi vào chuyện của tất cả mọi người. Sao chị phải quan tâm bà ta nghĩ gì?”
“Vì bà ấy là hàng xóm của chị và chị phải sống ở đây.” Nicola dừng lại. “Em đã nói với bà ấy là chị đang thêm em vào hợp đồng thuê nhà à?”
Beth tự cười với chính mình. Mánh nhỏ đó hẳn đã khiến con chó cái thao thức hàng giờ.
“Đúng, là em nói.”
“Em đang cố khiến cuộc sống của chị gặp khó khăn trong lúc sống ở đây đúng không?”
“Chị biết không, Nic. Em bảo chị làm vài chuyện và chị lờ em đi. Chị yêu cầu em phải tử tế với mụ phù thuỷ già đó và em lờ chị đi. Có gì khác nhau chứ?”
“Làm ơn đi Beth, em đang giận chị. Em nói cho chị lí do được không?”
Beth cười thầm trong bụng. Cô hiểu chị mình quá rõ. Luôn là như vậy.
Cô lật thêm một trang giấy. “Chị muốn biết lí do nào?”
“Bất cứ lí do nào em nói. Bất cứ điều gì mà sẽ dừng được sự đối xử im lặng này. Em biết chị ghét mỗi khi em giận chị mà.”
Ồ phải, Beth biết rất rõ điều đó.
“Em đã bảo chị đừng nói chuyện với cô ta.”
“Với ai?” Nicola hỏi. Câu hỏi có chút miễn cưỡng. Nicola biết rõ cô đang nói đến ai.
Cô lật thêm một trang nữa, biết rằng điều đó sẽ khiến chị cô bực mình thêm. Nicola muốn cô thực sự tập trung chú ý. Cô ghét khi thấy Beth vẫn có thể ngồi và tập trung vào cái gì khác thay vì hoàn toàn bị chìm đắm trong bầu không khí giữa họ. Giống như cô.
“Ý em là Thanh tra?” Nicola hỏi.
“Ừm.”
“Lạy Chúa, Beth à, sao em có thể lạnh lùng như vậy? Họ đang tìm kiếm những cái xác bị chôn ở nơi chúng ta từng sống.”
“Thì sao?”
“Chúng ta biết các cô gái đó. Chúng ta đã nói chuyện với họ, cùng ăn với họ. Sao em thậm chí có thể không quan tâm như vậy?”
“Vì họ chẳng là gì với em. Thậm chí em cũng chả thích họ, vậy tại sao giờ em phải quan tâm tới họ?”
“Bởi vì họ đã chết và dù họ có làm sai điều gì thì họ cũng không đáng phải chết. Con quái vật nào đó đã chỉ đặt họ xuống lòng đất và quên họ đi. Chị phải cố giúp họ.”
“Chị bận tâm đến họ hơn là bận tâm đến em.”
“Em đang nói gì vậy?”
Lần này sự bối rối là có thật. Và nó ở đó. Họ sẽ không bao giờ có thể vượt qua được cho đến khi Nicola thừa nhận những gì cô đã làm.
“Chị biết những gì họ đã làm với em và chị chẳng làm cái quái gì cả.”
“Beth, chị không biết ai đã làm gì với em. Hãy nói cho chị.”
Cô lật thêm một trang báo nữa và lắc đầu. “Hỏi Thanh tra ấy, có lẽ cô ấy sẽ nói cho chị biết những gì chị đã làm vì chị quyết tâm dính vào mà.”
“Chỉ là bởi vì chị biết chuyện đó có liên quan tới chúng ta.”
Tay của Beth ở yên trong không trung. Trang giấy đã rơi xuống. Việc chị cô thực hiện kết nối đó, bản thân nó đã là một sự tiến triển. Cô muốn Nicola nhớ lại. Cô muốn một lời xin lỗi. Cô muốn nghe những lời cô đã chờ đợi mười năm.
Nhưng vẫn chưa được.
“Em nói với chị rồi đó Nic, mặc kệ chuyện đó đi.”
“Nhưng chị muốn tất cả mọi chuyện được làm sáng tỏ.” Beth nghe được sự xúc động trong giọng nói của chị mình. Cô không nhìn. Cô không thể nhìn được.
“Beth, chị ước gì chị biết chị đã làm gì khiến em tổn thương. Sao chị có thể làm em tổn thương đến mức này. Em là em chị. Có quá nhiều bí mật giữa chúng ta. Chị yêu em và chị chỉ muốn biết sự thật thôi.”
Beth ném quyển báo sang một bên và đứng dậy.
“Nic, hãy cẩn thận với những gì chị mong ước đấy… vì chị có thể vừa mới có nó rồi đó.”