Ngày 30 tháng 5, Suns thất bại thảm hại trên sân nhà với tỷ số 84-109, thua 25 điểm, đứng bên bờ vực bị loại.
Nhiều chuyên gia cho rằng trận đấu tới sẽ là lúc Suns bị loại, họ có 90% khả năng thua Spurs, trận đấu then chốt này hoàn toàn không thể triển khai phối hợp.
Đánh đấm ra nông nỗi này, vấn đề lớn nhất chính là kinh nghiệm của cầu thủ. Roy và Lowry đều là tân binh, không thể dùng một tâm thế bình thản để đối mặt với đại chiến, gánh vác tâm lý muốn thắng nhưng sợ thua.
Roy rất khó điều chỉnh trạng thái, Bowen đã nắm bắt được tiết tấu tấn công của cậu ấy. Trận này màn trình diễn của Roy còn tệ hơn, xuất chiến 38 phút, 10 ném trúng 2, ba điểm 2 trúng 1, phạt 4 trúng 2, đạt 7 điểm, 5 rebound, 6 kiến tạo, tỷ lệ ném trúng 20%.
Giờ thì chẳng ai còn tung hô khí chất thủ lĩnh của Roy nữa. Cậu ấy có thể trở thành hạt nhân vòng ngoài ở một đội bóng lọt vào vòng playoff bình thường, nhưng Suns là đội bóng vương triều, thủ lĩnh của một đội bóng như vậy đâu phải là thứ mà một tân binh có thể đảm đương?
Trước đó truyền thông và các chuyên gia thi nhau bu vào, suýt chút nữa là "lâng" chết Roy, họ vốn thích làm thế mà.
Stoudemire ở khu vực cấm địa chắc chắn sẽ bị kèm cặp, Marion cũng chủ yếu đột phá vào rổ, Duncan trấn giữ khu vực cấm địa, họ chỉ có một người có thể phát huy. Khi khả năng ném rổ của Marion giảm xuống, vị trí của hai người có chút chồng chéo.
Thomas, Bell, Parker và những người khác có thể ném ba điểm, nhưng không thể làm hạt nhân, chỉ có bắt bóng rồi ném ngay mới đạt hiệu quả.
Nói đơn giản, Suns thiếu một người có thể đưa bóng vào tay đồng đội thích hợp, một người kết nối lối chơi. Khả năng tổ chức của Roy có khiếm khuyết, ba điểm của cậu ấy cũng không ổn định, luyện cả mùa giải vẫn chủ yếu ra tay ở hai cánh, còn trung lộ và hai góc sân thì không đáng tin.
Đúng như Quách Húc nghĩ, Bowen nhắm vào điểm yếu có vùng mù trong cú ném của Roy, cố ý thả cậu ấy ra những vị trí không chính xác để ra tay. Roy ở vị trí mình ném chuẩn nhưng lại cưỡng ép ném trước chiều cao 201cm của Bowen nên bị gây nhiễu nghiêm trọng.
Người hâm mộ bàn luận trên mạng, cho rằng Suns không thắng nổi là vì thiếu Quách Húc. Quách Húc ra sân dù chỉ dùng một chân không đột phá, vẫn có thể dẫn dắt Suns đánh bại Spurs, bởi vì anh ấy biết ném ba điểm và tổ chức chuyền bóng.
Dạo gần đây chân Quách Húc đã không còn đau nữa. Triệu chứng của anh khá nhẹ, không phẫu thuật cũng không bó bột, chỉ uống thuốc điều trị. Anh hồi phục rất nhanh, có thể đi lại, nhưng vận động mạnh e là sẽ có vấn đề. Nếu anh ra sân ở game 6, là ngày 1 tháng 6, ngày Quốc tế Thiếu nhi, tính hết mức ra cũng mới dưỡng thương được 20 ngày.
Dù chế độ ăn uống của Quách Húc rất chú trọng, thuốc uống là loại cao cấp nhất, thì điều này cũng quá nhanh, còn cách thời gian tái xuất nhanh nhất theo lý thuyết 10 ngày, nhưng anh đã không thể chờ đợi thêm nữa.
Quách Húc trước đây luôn cảm thấy Roy lúc ở Blazers nén đau ra sân có chút ngốc nghếch, là dùng tiền đồ của bản thân đánh cược cho một loạt trận. Giờ đây vấn đề tương tự rơi lên người mình, anh phát hiện chỉ cần khát vọng chiến thắng của cầu thủ mạnh thì rất khó nhịn được. Roy nén đau ra sân chẳng qua chỉ là vì vòng một playoff, còn anh đây là chung kết miền, vượt qua ải này bước thêm một bước nữa là bốn chức vô địch liên tiếp.
Ngày mai là 31, anh có một ngày để suy nghĩ xem có nên tái xuất sớm hay không, vì việc này anh phải bàn bạc với ban huấn luyện và bác sĩ đội.
Quách Húc hơi buồn bực, không ngủ được nhưng vẫn ép mình nghỉ ngơi thật sớm, ngày mai anh phải vực dậy tinh thần mới được, sau khi vất vả lắm mới chìm vào giấc ngủ, anh bắt đầu mơ.
Đây là một giấc mơ rất rõ ràng, anh mơ thấy mình nén đau tham gia trận đấu, tốc độ không nhanh, trong tình huống rất ít đột phá, thông qua những đường chuyền hoa mỹ kiến tạo cho đồng đội, và thông qua những cú ném ba điểm giúp đội bóng giành chiến thắng, cả đánh trận địa lẫn phản công nhanh đều rất trôi chảy.
Anh mơ thấy Suns vẫn đánh ra lối chơi run-and-gun, chỉ là anh không tham gia phản công nhanh, mà là sau khi nhận bóng ở phần sân nhà liền giống như quarterback bóng bầu dục, tung ra những đường chuyền dài chuẩn xác kiến tạo cho đồng đội, đồng đội lao lên phía trước.
Đánh trận địa anh cũng chịu trách nhiệm tổ chức, nhiệm vụ cầm bóng đột phá giao cho Roy, anh ở vòng ngoài tìm kiếm đồng đội đang di chuyển để chia bóng.
Sau khi loại Spurs với tỷ số 4-3, Quách Húc còn chưa kịp quay lại phòng thay đồ thì giấc mơ đã tỉnh.
Anh mở hai mắt ra, cảm thấy vô cùng tỉnh táo, tư duy mạch lạc.
Cảm giác này anh đã trải qua vô số lần, lập tức nghĩ xem có phải lại rơi vào vòng lặp thời gian rồi không?
Quách Húc nhìn đồng hồ trên tường, đúng 6 giờ. Nhưng căn phòng này anh biết, chính là phòng khách nhà Robert Smith. Gần đây anh đều ở đây tận hưởng kỳ nghỉ, vừa cùng bạn bè vui chơi, vừa có thể bàn bạc chuyện phim ảnh.
Megan Fox nằm cạnh anh, vì sợ ngủ quên chạm vào chân anh khiến vết thương nặng thêm nên nằm nghiêng cách khá xa, chiếc giường khá rộng rãi.
Quách Húc có chút không chắc chắn, đây rốt cuộc có phải vòng lặp thời gian hay không?
Nếu chỉ là mình mơ một giấc mơ hy vọng rơi vào vòng lặp thời gian thì sao, giờ tỉnh dậy đúng 6 giờ là do trùng hợp?
Thử chạy nhảy một chút xem? Nếu là vòng lặp thì liệu chấn thương của mình có khỏi hẳn sau một đêm không? Thế thì bá đạo quá, thoát khỏi vòng lặp mình chắc chắn có thể lập tức dẫn đội tiễn Spurs lên đường.
Quách Húc trở mình ngồi dậy, mặc quần thể thao vào, đi dạo một lát, chạy bộ nhẹ một đoạn không vấn đề gì. Anh nhảy nhẹ hai cái cũng không sao, không dám nhảy cao, vạn nhất mình tự chơi thành chấn thương nặng thì đúng là nực cười.
Sau đó anh không thử nữa, vận động một lúc mà chân không đau là tin tốt, anh chuẩn bị sáng nay gọi điện cho đồng nghiệp đề nghị tái xuất, xem họ nói thế nào.
Cho dù tối mai đối đầu Spurs phải ra sân, anh hôm nay cũng không cần tập, cứ trực tiếp vào sân là được. Hơn nữa anh không định quay về Phoenix rồi cùng đồng đội bắt chuyến bay, có thể trực tiếp ngồi chuyên cơ của Robert tới San Antonio thi đấu.
Sau khi quyết định xong Quách Húc tiếp tục đi dạo, hít thở không khí trong lành, chân vẫn không hề đau. Tám giờ hơn anh cùng Megan ăn sáng, sau đó gọi điện cho bác sĩ đội Thomas Carter.
Carter không hề suy nghĩ liền từ chối. "Không được, cậu tái xuất thi đấu chỉ sau 20 ngày là quá mạo hiểm, một tháng tái xuất cũng đã rất mạo hiểm rồi, xương chưa đủ cứng cáp thì không thể vận động mạnh, phải dần dần thích nghi, tôi kiến nghị cậu dưỡng thương một tháng rưỡi."
"Nhưng nếu tôi không tái xuất, ngày mai Suns có lẽ sẽ bị loại, lúc này không liều thì đợi khi nào mới liều? Gãy xương mác sẽ không ảnh hưởng đến trạng thái thi đấu tương lai, vạn nhất tôi không kiên trì nổi thì lại tiếp tục dưỡng thương thôi, cứ thử một chút, dù có thua tôi cũng cam chịu."
"Tôi nói không được là không được."
"Để tôi về chụp một tấm phim cho ông xem, rồi ông hãy quyết định?"
"Không cần xem, 20 ngày là không được."
Hai người nói chuyện suốt 10 phút, Quách Húc không thuyết phục được Carter. Mùa giải trước ông có thể để Stoudemire, Marion nghỉ cả năm, thì giờ đây tất nhiên cũng có thể để Quách Húc nghỉ một tháng rưỡi. Ông là một bác sĩ cố chấp, luôn nghĩ cho cơ thể của bệnh nhân.
Nghe lời Carter tất nhiên có lợi ích, Stoudemire hồi phục rất tốt, sau khi khỏi thương chỉ là thời gian xuất trận giảm đi, hiệu suất tấn công không hề giảm, ở playoff cậu ấy ghi trung bình 25.5 điểm, là cây ghi điểm số một của Suns.
Quách Húc dù hôm nay có về Phoenix, Carter không cho ra sân thì anh vẫn không vào được. Gọi điện cho D'Antoni, để ông ấy đăng ký tên mình khi nộp danh sách xuất trận? Ngày mai trận đấu cứ ngồi trên ghế dự bị chờ, khi đồng đội thật sự không chịu nổi thì anh vào sân?
"Megan, em nghĩ anh nên làm thế nào?" Quách Húc không còn chủ ý.
Megan mỉm cười: "Em nghĩ anh không nên làm gì cả, cứ để đồng đội tự đánh, nếu thua thì thôi, đừng đùa giỡn với cơ thể mình. Em biết bốn chức vô địch liên tiếp là một thành tích rất đáng nể, nhưng em tin tương lai anh cũng có cơ hội làm được, không cần phải mạo hiểm liều mạng lần này."
Tương lai cũng có thể làm được sao? Quách Húc suy nghĩ một chút, gật gật đầu.
Anh cho rằng người ngoài sáng suốt hơn, mình không cần phải cố chấp một mình. Thế là, ngày này anh trải qua như mọi khi, trò chuyện ăn cơm cùng bạn bè, thư giãn dưỡng thương không ra ngoài, tối nghỉ ngơi thật sớm.
Một đêm không mộng mị, Quách Húc mở mắt ra phát hiện đúng sáu giờ, nhìn ngày trên điện thoại lại là ngày 31.
Anh đúng là đã rơi vào vòng lặp thời gian rồi, lần này không phải thế giới song song...