Quách Húc lập tức rời giường, mở máy tính xách tay ra phòng khách tra cứu thông tin, xác định đúng là ngày 31 tháng 5 trong thế giới của mình, mọi thứ đều không thay đổi. Tin tức lớn của NBA ngày hôm qua anh từng thấy qua nên vẫn còn ấn tượng.
Sau khi đội Spurs dẫn trước, mọi người vô cùng khiêm tốn, không nói nhất định sẽ loại được đội Suns, điều này có nghĩa là họ sẽ không khinh địch, càng thêm khó đối phó. Trên mạng còn có người phân tích khả năng Quách Húc tái xuất sớm, đều cảm thấy anh không thể thi đấu được.
Bài đăng nhiều nhất trên diễn đàn là chửi bới Vujacic, một đội thắng 78 trận mà không lọt được vào vòng chung kết thì cũng là phá kỷ lục rồi. Người hâm mộ đội Suns và fan Quách Húc đều muốn xử đẹp Vujacic.
Buồn cười nhất là Vujacic còn chẳng thể về Slovenia, tin tức nói anh ta đang bị điều tra vì nghi vấn cá độ bóng rổ, nếu không người ta chẳng cách nào hiểu nổi tại sao một kẻ bên lề như anh ta lại dám làm trọng thương cầu thủ số một NBA. Gần đây Vujacic cứ trốn trong nhà không dám ra ngoài, sợ ra ngoài sẽ bị đánh, ở Los Angeles có rất nhiều fan của Quách Húc.
Mọi chuyện xảy ra trong biệt thự cũng giống hôm qua, những lời người giúp việc nói khi ăn sáng, bữa sáng đầu bếp chuẩn bị, v.v. Điểm khác biệt là Megan rất tò mò tại sao đội Suns thua trận, mà Quách Húc lại có tâm trạng rất tốt, mặt mày rạng rỡ.
"Thua thì thua thôi, đây đâu phải ngày tận thế, nghĩ theo hướng tích cực đi, em có kỳ nghỉ dài hơn, có nhiều thời gian để chơi hơn." Quách Húc thổi một hơi. "Cũng có thể đây là một kỳ nghỉ kéo dài một hai năm."
"Anh định giải nghệ luôn sao?"
"Nói ra có thể em không tin, đợt này anh ít nhất phải nghỉ ngơi hai năm." Quách Húc cười nói.
Tiến vào vòng lặp thời gian, anh chẳng còn áp lực gì nữa, vì không đạt được thành quả trong giấc mơ thì anh cũng không thể thoát ra được.
Sau bữa cơm, anh không gọi cho bác sĩ đội Carter, chuyện đã thử qua một lần thì không cần thiết phải thử lần thứ hai, Carter chắc chắn sẽ không cho phép anh tái xuất, trước khi vòng lặp thời gian kết thúc anh cũng không tái xuất được, tốn nước bọt mà thôi.
Anh nghiêm túc suy nghĩ hai vấn đề.
Một là điều kiện để phá bỏ vòng lặp thời gian lần này là gì?
Nếu chỉ là dẫn đội đánh bại Spurs, vậy thì bây giờ eo anh không đau, chân không nhức chắc là rất dễ làm được, lập tức có thể kết thúc vòng lặp rồi. Nếu cơ thể anh khỏe mạnh thì thu dọn Parker là chuyện rất nhẹ nhàng, Spurs sẽ không phải đối thủ của anh, tại sao lại không ra được?
Hai là trong vòng lặp thời gian anh ăn uống có phải không cần kiêng khem nữa không?
Bên ngoài ăn uống linh tinh sẽ ảnh hưởng đến việc hồi phục cơ thể, trong vòng lặp thể chất của anh chỉ có tăng lên chứ không hề giảm xuống. Vậy thì ăn món Tứ Xuyên, lẩu, hải sản các loại chắc sẽ không làm vết thương của anh nặng thêm đâu, anh chết trong vòng lặp vẫn hồi sinh ở trạng thái đầy đủ, ăn chút đồ mà có thể xảy ra chuyện sao?
Nghĩ đến đây, anh hưng phấn hẳn lên, vòng lặp thứ năm cách hơn một năm mới đến, cuộc sống kiểu này đúng là tiêu sái. Cho dù là thế giới của chính mình, anh cũng không cần để ý đến ánh nhìn của người ngoài, dù sao anh làm gì cũng sẽ không có ai nhớ kỹ.
Vậy thì, tranh thủ thời gian tìm một thám tử tư xác định vị trí của Vujacic, đi đánh cho hắn một trận tơi bời, đánh gãy ba cái chân của hắn. Chuyện này phải làm vào buổi tối, nếu không cảnh sát mà đến quá nhanh thì anh lại phải qua đêm trong đồn, như vậy thì chán chết.
Đánh xong anh có lẽ có thể lập tức lái xe ra khỏi thành phố, tìm một nhà nghỉ ở thị trấn nhỏ qua đêm? Trốn tránh sự truy bắt của cảnh sát cũng là một chuyện kích thích và thú vị đấy.
Chuyện kiểu này Quách Húc không phải là chưa từng làm, chuyện đua xe anh làm nhiều rồi, trộm siêu xe từng bị cảnh sát bắt, trong vòng lặp thời gian anh đã làm qua rất nhiều chuyện kỳ diệu.
Còn về việc gọi ai ra khỏi thành phố, không nhất thiết phải là Megan. Alexandra Daddario đang ở Los Angeles, Amber không có ở đây, gần đây đã về nhà bố mẹ ở bang Texas. Hôm qua Daddario còn nói chuyện này với anh trên mạng, không biết có phải bị Amber cằn nhằn đến phiền rồi không, muốn đợi khi nào phim có hoạt động quảng bá mới trở về.
Nếu đi đến nhà Kobe cướp Vanessa đi thì sẽ thế nào? Quá tà ác, anh vậy mà lại có suy nghĩ này, liêm sỉ đâu? Điểm mấu chốt đâu? Tuy là vòng lặp thời gian, nhưng làm người không thể muốn làm gì thì làm được.
Megan ở bên cạnh hỏi: "Anh đang nghĩ gì thế? Lúc thì cười lúc thì cau mày."
"Chỉ là đang nghĩ về chuyện thi đấu thôi, chiều nay anh muốn làm một bài kiểm tra, xem bản thân có thể thi đấu được không." Quách Húc trả lời.
"Không phải anh nói không quan tâm thắng thua sao? Sao lại muốn đánh nữa rồi?" Megan cau mày hỏi.
"Anh đảm bảo ngày mai sẽ không ra sân, nhưng thử một chút cũng không sao mà, hoàn toàn nghe theo Thomas thì cơ thể anh sẽ rỉ sét mất."
Trong vòng lặp thời gian, Quách Húc vẫn khá cẩn thận, đến sân bóng trong biệt thự trước tiên chạy bộ khởi động, sau đó thử dẫn bóng và ném rổ.
Tuy chân anh không đau chút nào, nhưng rất nhanh đã phát hiện ra điều không ổn, độ chuẩn xác khi ném rổ của anh vẫn còn, nhưng thể chất lại sụt giảm nghiêm trọng.
Sụt giảm đến mức độ nào ư? Anh đại khái chỉ có thể nhảy được chưa đầy 20cm, Robert ở bên cạnh quan sát nói anh chỉ hơi rời mặt đất một chút thôi, 20cm là ước chừng bằng mắt, nhưng tuyệt đối không mạnh hơn được bao nhiêu.
Quách Húc tin rằng trong vòng lặp cho dù bị thương nặng ngày hôm sau cũng có thể hồi phục, cho nên sau khi khởi động anh bắt đầu thử dốc toàn lực, kết quả là chân không có vấn đề gì, nhưng người vẫn không nhảy lên nổi, muốn úp rổ là điều không thể, lên rổ là kiểu "lên rổ bình dân" cơ bản nhất của học sinh.
Đối với một hậu vệ dẫn bóng (PG) cao 183cm mà nói, khả năng bật nhảy như vậy là thảm họa, số liệu bật nhảy của Diêu Minh khi kiểm tra thể chất NBA trước kỳ tuyển chọn gần 55cm. Bây giờ khả năng bật nhảy của Quách Húc chắc chắn là đứng cuối bảng NBA.
Anh kiểm tra tốc độ chạy thì càng suy sụp hơn, tốc độ chạy nước rút 3/4 sân trong số các cầu thủ vòng ngoài trở thành loại tốc độ chậm.
Chậm đến mức nào ư? Ước chừng anh chính là "Tinh hoa trườn bò của nhân loại" ở vị trí số 1, nếu đánh thì là chậm nhất trong 30 đội, cộng thêm cả dự bị cũng chỉ so được với các lão tướng, là trình độ kiểu Stockton cuối sự nghiệp.
Hiện nay NBA là thời đại bóng nhỏ, một chữ "nhanh" tỏ ra đặc biệt mấu chốt. Tốc độ và hiệu quả tấn công không chỉ phải nhanh, tốc độ lui về phòng ngự cũng phải nhanh, tóm lại trong 48 phút thời gian thi đấu, cầu thủ phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc chạy đi chạy lại vô hạn.
Tin tốt là NBA không phải cầu thủ nào cũng có khả năng vận động bùng nổ, bọn họ có một số người vì nguyên nhân bản thân, muốn nhanh cũng nhanh không nổi, nhưng vẫn đánh ra trình độ không tồi.
Ví dụ như "Tinh hoa trườn bò của nhân loại" tương lai - Kyle Anderson, tốc độ của anh ta thực sự rất chậm. Khán giả nhìn anh ta đột phá cảm giác còn khó chịu hơn cả táo bón. Đột phá của anh ta chậm ba nhịp một cách 100%, đối thủ phải có tiết tấu của điệu nhảy quảng trường mới có khả năng cướp được bóng. Tuy nhiên Anderson chậm như vậy mà vẫn có đội cần anh ta, mùa hè năm 2018 đã ký một bản hợp đồng tầm trung.
Cho nên, cầu thủ tốc độ chậm không đại biểu cho việc không chơi tốt bóng rổ. Hậu vệ dẫn bóng cũng có ví dụ, năm 2011 tốc độ của Jason Kidd đã là cấp độ cầu thủ đa năng rồi, vậy mà vẫn giúp đội Mavericks giành được chức vô địch đó thôi.
Quách Húc đã hiểu rõ sự khó khăn để thoát khỏi vòng lặp lần này nằm ở đâu. Thể chất hiện tại của anh đại khái chính là lượng vận động mà anh có thể chịu đựng được khi ra sân với vết thương sau khi thoát khỏi vòng lặp, nếu vượt quá cường độ này thì anh có thể "gg".
Nếu là anh lấy loại thể chất này để đánh bóng, ngay cả bảy thành thực lực bình thường cũng không phát huy nổi, không tìm thấy tiết tấu thi đấu quen thuộc. Trong trạng thái như vậy, anh kỹ thuật có giỏi, ném rổ có chuẩn cũng không cách nào ném nhiều được, vì rất khó tạo ra cơ hội dứt điểm, anh bây giờ tương đương với phiên bản yếu hóa của Nash.
Ngoài ra, thể chất sụt giảm còn khiến anh trở thành "hố đen" ở khâu phòng thủ, muốn phòng ngự đơn lẻ các hậu vệ có tốc độ như Parker sẽ rất gian nan, không nhảy lên nổi cũng không cách nào gây nhiễu Parker dứt điểm.
Tình hình đại thể nghĩ đến Stockton mùa giải giải nghệ là biết ngay, ông ấy vẫn có thể đạt được 10.8 điểm 7.7 kiến tạo, nhưng cùng với Malone không thể dẫn đội qua được vòng một vòng loại trực tiếp. Quách Húc và ông ấy còn không phải cùng một kiểu hậu vệ dẫn bóng, anh giỏi thu hút bao vây sau đó chia bóng, không phải trực tiếp kiến tạo cho đồng đội.
Quách Húc thậm chí không bằng Stockton, vì anh không tiện dán người đối kháng, nhỡ đâu bị đối phương tông vào chân rồi lại bị thương thì sao?
Quách Húc suy nghĩ xong, cảm thấy vòng lặp thời gian lần này đại khái còn khó phá bỏ hơn lần trước. Anh muốn dẫn dắt toàn đội trong trạng thái này, thì chỉ có thể tốn thêm công sức ở khâu tấn công. Đột phá trong tiết tấu chậm, đưa ra kiến tạo trong tiết tấu chậm.