Tháng 9, NBA kẻ vui người buồn.
Những người ủng hộ Rockets thì rất vui mừng, bởi vì họ đã đổi Luis Scola từ Spurs với cái giá cực thấp. Cầu thủ tiền phong chính theo trường phái đánh trên mặt đất này cao 206cm, nặng 109kg đã đè bẹp các đối thủ tại giải Mỹ để giành danh hiệu MVP.
Thực lực của Scola đã nhận được sự công nhận và khẳng định đồng nhất. Trong bối cảnh Argentina thiếu vắng vài ngôi sao, Scola đã dẫn dắt đội vượt qua mọi khó khăn, cùng Mỹ chia sẻ tấm vé tham dự Olympic Bắc Kinh 2008.
Trong mười trận đấu của Argentina, Scola ghi trung bình 19.5 điểm và 7.5 rebound. Trong trận chung kết với Mỹ, màn trình diễn của anh vượt qua bất kỳ cầu thủ nào của Mỹ, ghi được 23 điểm cao nhất cả đội.
Argentina chỉ thua đội Mỹ hai trận, tám trận còn lại đều giành chiến thắng. Trong hai trận đấu đầy gian khổ giữa Argentina và Brazil, Scola thậm chí đã trở thành vị cứu tinh của cả đội. Trận đầu tiên, anh dẫn dắt đội nỗ lực bám đuổi ở hiệp cuối, kéo trận đấu vào hiệp phụ và cuối cùng lội ngược dòng. Trận sinh tử tại bán kết, cũng chính anh là người tiếp quản cuộc chơi và đánh bại Nenê.
Vận may của Rockets đã tới, các chuyên gia dự đoán mùa giải mới Scola chắc chắn sẽ trở thành một tiền phong chính xuất phát đủ tiêu chuẩn. Quản lý Daryl Morey dần dần có danh tiếng, mùa giải trước ông đã giúp Rockets nhặt được "hàng hớ" Spanoulis, trở thành cầu thủ thứ sáu của đội.
Mùa hè này, Diêu Minh cũng có được sự nghỉ ngơi đầy đủ, không đại diện cho đội tuyển bóng rổ nam Trung Quốc tham dự giải vô địch châu Á. Để chuẩn bị cho Olympic năm sau, Trung Quốc đã cử đội hai đi thi đấu, chỉ giành được hạng mười.
Đây cũng là tin tốt đối với Rockets, Diêu Minh có đủ thể lực để chinh chiến mùa giải mới.
Những người ủng hộ Warriors cũng rất vui mừng, không ít chuyên gia cho rằng mùa giải tới họ sẽ là đội tranh chức vô địch. Tân binh Kobe và cầu thủ thứ sáu Barbosa gần đây có phong độ thần dũng, đều được lọt vào đội hình tiêu biểu của giải Mỹ.
Đội Brazil không thể giành vé tham dự Olympic, Barbosa là điểm sáng lớn nhất, ghi trung bình 21.8 điểm và 2.8 kiến tạo, giành danh hiệu Vua phá lưới của giải Mỹ. Tuy nhiên nhìn vào số liệu, anh ta không giống một hậu vệ dẫn bóng lắm, mà thiên về việc tự mình ghi điểm hơn.
Kobe ghi trung bình 15.3 điểm, 2 rebound và 2.9 kiến tạo trong 10 trận tại giải Mỹ. Carmelo Anthony là tay ghi điểm số một với trung bình 21.2 điểm, James là tay ghi điểm số hai với trung bình 18.1 điểm, Kobe xếp thứ ba. Anh ấy rất vị tha trong đội tuyển quốc gia, hy sinh số liệu cá nhân, sẵn sàng làm mọi thứ.
Kobe cũng rất nỗ lực ở khâu phòng ngự, khi đối đầu với Brazil, anh đã phòng thủ khiến đồng đội mới ở Warriors là Barbosa cả trận chỉ ghi được 4 điểm.
Kobe trả lời phỏng vấn cho biết khi đến Warriors cũng sẽ tích cực phối hợp với đồng đội, anh ấy sẽ chứng minh rằng bản thân không hề ích kỷ như cái đám "fan cuồng chống Kobe" trên mạng - những kẻ đáng bị đập gãy lưng - đã nói. Anh ấy sẽ giúp Warriors tranh chức vô địch.
Đây không chỉ là lời nói suông, Kobe thực sự chuẩn bị giảm số lần dứt điểm, chơi bóng theo cách đúng đắn. Mùa giải trước hơi ích kỷ là vì anh muốn giành danh hiệu Vua phá lưới, và kết quả là anh đã làm được. Đã có được danh hiệu Vua phá lưới, sức lực của anh sẽ được đặt vào việc tranh đoạt ngôi vô địch tổng.
Nếu năm nay ở lại Lakers, Kobe cũng sẽ trở nên vị tha. Ở kiếp trước của Quách Húc, giai đoạn 2008-2010 là thời kỳ đỉnh cao của anh, lối đánh rất hợp lý, đột phá giỏi, ném rổ ổn định, đột phá chuyền bóng có thể kéo cả đội, liên tục ba năm dẫn đội tiến vào chung kết.
Điều khá ngượng ngùng là nhịp độ bùng nổ của Kobe ở kiếp này không đúng, thiếu đi cái khí thế nhẫn nhịn sau sự cố Eagle County, danh hiệu Vua phá lưới đến muộn một năm. "Tái ông thất mã, yên tri phi phúc" chính là đạo lý này.
Kobe không đạt được trung bình 35.4 điểm, độ nổi tiếng bị Quách Húc áp đảo toàn diện, còn nảy sinh mâu thuẫn với đồng đội Artest, Bác Cổ Đặc. Những yếu tố này khiến ban quản lý Lakers mất kiên nhẫn với anh. Hai người đó, một là cầu thủ được chọn đầu tiên (trạng nguyên) có tiềm năng xuất chúng, một là tiền phong phụ ngôi sao có tỷ suất hiệu năng trên giá thành cực cao, vậy mà vẫn không hài lòng?
Một cầu thủ không thắng được trận đấu thì đổ lỗi cho đồng đội, cho rằng bản thân không sai một chút nào còn mắng ông chủ, liệu có thích hợp làm hạt nhân không?
Đừng nói là Lão Buss, cho dù là Buzz Lightyear một lòng cứu vãn trái đất, bay vào vũ trụ cũng không cứu vãn nổi tính cách của Kobe...
Kiếp trước Kobe bị ép ở lại đội, Lakers có thể "cướp" được Gasol là nhờ may mắn, nếu Kobe không có quyền phủ quyết thương vụ, thì năm 2007 đã bị Lakers tống sang Detroit rồi.
Kobe gây ra nhiều vấn đề như vậy bản thân cũng thấy ngượng, nên không sử dụng quyền phủ quyết thương vụ mà đến Warriors. Bảo anh đi thuyết phục Artest, Bác Cổ Đặc ở lại, anh tuyệt đối không làm nổi. Đội bóng chậm chạp không tiễn hai người đó đi để đổi lấy Garnett về phụ tá cho anh, anh chỉ còn con đường duy nhất là rời đi nơi khác tranh chức vô địch.
Kobe ở lại Los Angeles vẫn luôn bị người ta mang ra so sánh với Quách Húc, O'Neal, hiện giờ bộ ba Lakers đều không còn nữa, chủ đề này cũng có thể kết thúc.
Rockets và Warriors được coi là hai đội có khả năng đe dọa đến Suns nhất ở miền Tây. Các chuyên gia cho rằng đội hình của Suns đã suy yếu, tiễn Marion đi mà không chiêu mộ được ngôi sao, chỉ toàn lão tướng, Hill còn có nguy cơ chấn thương.
Đội ở miền Đông có thể đe dọa đến Suns là Celtics, sự bổ sung lực lượng của họ cũng rất hung hãn, ký hợp đồng với tiền phong phụ của Heat là James Posey và hậu vệ của Cavaliers là Eddie House để làm dự bị cho bộ ba.
Đội Cavaliers thiếu không gian lương bổng nên không có sự bổ sung nào, còn bị người ta "đào tường khoét vách", vị trí số 1 trở nên yếu hơn, tiền đồ không mấy lạc quan. "Tiểu Hoàng Đế" James trở thành người đầy lo âu.
Người buồn bực nhất là "Cá Mập Lớn" O'Neal, ông đã bị Heat giao dịch. Ông rõ ràng đã bước vào thời kỳ suy thoái mà hợp đồng vẫn rất lớn, đội bóng muốn có ông không nhiều, chỉ có những đội bóng đang muốn "tank" là quan tâm đến ông, muốn dựa vào độ nổi tiếng của ông để thu hút cổ động viên đến nhà thi đấu xem bóng, tiện thể năm sau chọn được tân binh hạng cao.
O'Neal bị tống sang Pacers, đổi lại Jermaine O'Neal và hậu vệ Travis Diener.
Jermaine O'Neal thường xuyên gặp chấn thương, ban quản lý Pacers biết ông đã không còn được như xưa, chi bằng sớm tống đi để bồi dưỡng tân binh. Cùng là thời kỳ suy thoái, O'Neal lớn lại có độ nổi tiếng cao hơn ông.
O'Neal biết Pacers không có thực lực, muốn lọt vào vòng playoff đều khó, gia nhập đội bóng kiểu này sau này ông muốn lọt vào All-Star cũng khó. Còn về chức vô địch, trừ khi hợp đồng lớn của ông đáo hạn rồi gia nhập một đội mạnh. Hiện giờ nhịp độ chuyển đổi tấn công và phòng ngự ở NBA đều rất nhanh, các đội mạnh đều không muốn những gã khổng lồ có tốc độ chậm, phòng thủ pick-and-roll không tốt như O'Neal.
Chỉ cần có O'Neal ở đó, đội bóng vừa không thể đánh nhanh, cũng không thể phòng thủ phản công nhanh. Xét đến việc O'Neal từ mùa giải 1995-96 bắt đầu chưa từng thi đấu trọn vẹn, mỗi mùa giải đều phải bỏ lỡ nhiều trận đấu, không quản lý nào dám đánh cược vào việc ông trở lại đỉnh cao.
Sau khi xem tin tức, Quách Húc gọi điện an ủi O'Neal vài câu, gợi ý ông sau này ở khâu phòng ngự hãy "lười biếng" một chút, chuyển sang chơi bóng rổ dưỡng sinh thuần túy, mùa giải mới hãy mua năm cân kỷ tử, lúc nghỉ ngơi thì cứ lấy kỷ tử ra ngâm nước uống bên sân.
Đợi hợp đồng lớn của "Mập Ú" đáo hạn thì gia nhập Suns, hai người lại cùng nhau giành chức vô địch, hiện tại Suns không thể nào "nuốt trôi" hợp đồng hai mươi triệu đô mỗi năm của ông.
O'Neal đã không còn quan tâm lắm đến chuyện vô địch, buông thả mặc kệ đời, ông muốn đóng phim hơn.
"Cậu định khi nào đóng phim với tôi? Cậu đã làm nam chính phim bom tấn khoa học viễn tưởng rồi, cho tôi diễn chính một lần đi? Tôi còn chưa từng đóng phim nào có doanh thu trên trăm triệu đâu."
Quách Húc cười nói: "Năm 2009 cùng đóng thế nào? Tôi đại khái đã có ý tưởng rồi, phim hài đời thường không liên quan đến bóng rổ, là lúc tôi dưỡng thương đã nghĩ ra. Năm sau thì không được, tôi phải đi tham dự Olympic, đã hứa với quản lý Hiệp hội bóng rổ rồi."
"Được, chốt thế nhé, mùa hè 2009 tôi nhất định sẽ rút ra thời gian, vai của tôi là vai gì?" O'Neal hỏi.
"Ông cứ diễn chính mình thôi, diễn đúng bản chất của mình chắc chắn sẽ diễn tốt, trong phim tôi cũng diễn chính mình, đến lúc đó Megan sẽ đóng vai khách mời."
"Chẳng lẽ là phim tài liệu à? Phim kiểu này làm gì có doanh thu." giọng điệu O'Neal có chút thất vọng.
"Tất nhiên không phải rồi, có kịch bản hoàn chỉnh tôi sẽ gửi cho ông, ông chắc chắn sẽ hài lòng."
Quách Húc ở trong vòng lặp gần ba năm, thời gian "tự suy diễn" rất nhiều, đó cũng là một cuộc đời thú vị...