Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Chương 3

❊ ❊ ❊

Người đàn ông có ria mép mấp máy môi, nhưng Mia Krüger không thèm lắng nghe ông ta. Lời ông ta nói không đến được tai cô. Cô nhớ những con chim hải âu. Mùi biển cả khi sóng vỗ vào đá. Sự tĩnh lặng. Lại một lần nữa, cô băn khoăn không biết sao cô lại đẩy bản thân vào tình cảnh này. Gặp bác sĩ tâm lý. Nói về bản thân. Việc này có gì tốt chứ? Cô lấy thêm một viên ngậm lozenge trong túi áo và thấy hối tiếc vô cùng vì đã đồng ý gặp bác sĩ tâm lý. Đáng lẽ có nên từ chối ngay lúc đó.

Thiếu tự chủ và không đủ điều kiện thực hiện nhiệm vụ.

Mikkelson chết tiệt. Ông ta thì biết cái gì cơ chứ; ông ta đã phá vụ án nào đâu, ông ta được nhận công việc này chỉ vì biết nịnh bợ mấy tay chính trị gia.

Mia thở dài, cố gắng đoán xem người đàn ông ngồi sau bàn làm việc đã nói gì; hiển nhiên cô muốn đáp lời, nhưng cô không nghe ra câu hỏi của ông ta.

“Ông nghĩ sao?” Mia nói, nhớ đến cái phòng chờ chất đầy các tạp chí mà cô chẳng hiểu nổi trang bìa. “Sự chuyên tâm và tinh thần lành mạnh.” “Những cách tập thể hình đơn giản.”

”Những viên thuốc á?” bác sĩ tâm lý nhắc lại, chắc phải lần thứ ba, ngả người tựa lưng vào ghế và tháo kính mắt ra.

Đó là dấu hiệu của sự thân thiết. Một tín hiệu cho biết ở đây cô được an toàn. Mia thở dài và đặt viên ngậm lên lưỡi. Thật ra ông ta chẳng hề ý thức được mình đang đối phó với ai, đúng không? Từ khi còn bé, Mia đã có thể đọc được tâm trí người khác. Bởi thế cô mới nhớ lũ chim hải âu. Chúng không có gì xấu xa cả. Chỉ có bản tính nguyên thủy. Sóng vỗ vào đá. Âm thanh của sự tĩnh lặng tuyệt đối.

“Tốt,” Mia nói, hy vọng đó là câu trả lời đúng.

“Vậy là cô đã ngừng dùng thuốc?” vị bác sĩ hỏi, lại đeo kính vào.

“Không dùng vài tuần rồi.”

“Còn uống rượu?”

“Không đụng đến một giọt từ lâu rồi,” Mia lại nói dối.

Mia nhìn cái đồng hồ phía trên đầu ông ta, nhìn mấy cây kim đang chuyển động chậm rì rì như muốn nói cô sẽ phải ở lại thêm một lúc nữa. Cô ghét Mikkelson. Và tay bác sĩ tâm lý này. Nhưng cô không thể đổ lỗi cho ông ta được. Ông ta chỉ muốn giúp thôi. Và nghe nói ông ta là người tốt. Mattias Wang. Cô quả là may mắn không ngờ; cô đã chọn một cái tên từ Internet sau khi đồng ý sẽ thử gặp bác sĩ tâm lý. Còn lâu cô mới chịu gặp người trong đội cảnh sát. Bảo mật thông tin của bệnh nhân trong Sở Cảnh sát ư? Không có đâu, không phải cho cô, không phải cho Mia Krüger.

“Có lẽ chúng ta nên nói về Sigrid nhỉ?”

Mia đã hơi hạ lớp bảo vệ xuống, nhưng giờ cô lại mang áo giáp vào. Cho dù ông ta tử tế và giàu lòng thông cảm đến mức nào đi nữa thì Mia cũng không ở đây để nói về cảm xúc của mình. Cô ở đây để tìm cách được trở lại làm việc. Gặp bác sĩ tâm lý theo như yêu cầu. Lấy được tờ giấy cô cần. Cô ấy có vẻ có sức khỏe tốt, các cuộc nói chuyện đều sáng sủa, cô ấy đang giải quyết vấn đề riêng. Tôi đề nghị cho cô ấy được phục chức ngay lập tức.

Cô mỉm cười một mình, âm thầm khinh bỉ Mikkelson.

Không đủ điều kiện thực hiện nhiệm vụ.

Xéo đi chỗ khác, đó là suy nghĩ ban đầu của cô, nhưng sau năm tuần ở một mình trong căn hộ mới mua tại Bislett, bị vây xung quanh bởi những thùng đồ đạc cô chẳng có sức để mở, mắc kẹt trong cái thân xác thèm khát những viên thuốc đã bị cô tống vào người suốt một thời gian quá dài, cô đành nhượng bộ. Cô đã mất tất cả những người thân yêu. Sigrid. Mẹ. Bố. Bà ngoại. Người duy nhất vắng mặt trong nghĩa trang ngoại ô Åsgårdstrand là cô. Cô từng chỉ mong muốn một điều duy nhất là rời bỏ thế giới này. Tạm biệt mọi khổ đau. Nhưng rồi Mia nhận ra cô đã bắt đầu yêu quý các đồng nghiệp. Quay trở lại công việc sau thời gian tồn tại cô độc trên hòn đảo, cô đã bắt đầu tin rằng điều đó có thể xảy ra, rằng cuộc sống xét cho cùng có thể cũng đáng giá. Ít nhất, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để thử. Trong một thời gian. Đồng nghiệp của cô là người tử tế.

Là người tốt. Những người cô thật lòng quan tâm.

Munch. Curry. Kim. Anette. Ludvig Grønlie. Gabriel Mørk.

“Sigrid,” người đàn ông phía sau bàn làm việc nhắc nhở cô.

“Sao cơ?” Mia hỏi, Suy nghĩ lại trôi về với cô gái mà cô thấy rời khỏi phòng tư vấn trước mình, chắc cách cô khoảng mười lăm tuổi, mà xấu hổ như nhau cả thôi: Đúng vậy, tôi cũng thế. Tôi cũng không bình thường.

“Chúng ta cần phải làm thế đúng không?”

Sigrid Krüger

Chị gái, bạn và con gái.

Sinh 11/11/1979. Mất 18/4/2002. Vô cũng yêu quý. Nhớ thương sâu sắc.

Vị bác sĩ lại tháo cặp kính, và lại tựa vào lưng ghế.

”Sớm muộn gì ta cũng phải nói về cô ấy đúng không?”

Mia kéo khóa cái áo khoác da và chỉ vào đồng hồ trên tường.

“Chắc chắn rồi.” Cô gật đầu, hơi nhếch môi cười. “Nhưng phải để lần sau.”

Mattias Wang tỏ vẻ thất vọng khi nhận ra các kim đồng hồ chỉ rõ buổi gặp mặt đã kết thúc.

“Phải, tất nhiên rồi," ông ta nói, đặt bút xuống cuốn sổ tay để trên chiếc bàn làm việc trước mặt. “Tuần sau cũng vào giờ này chứ?"

“OK.”

“Bởi vì vấn đề quan trọng là...” ông ta vừa bắt đầu, nhưng Mia thì đã bỏ đi rồi.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.