Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1405 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
44. Khách đến thăm

❊ ❊ ❊

Đôi khi Lý Hòa cũng nghĩ, nếu không có những cuộc họp lộn xộn, thì thực ra làm thầy giáo cũng khá tốt.

Hội nghị của khoa, hội nghị của trường, hội nghị giảng dạy, tọa đàm, anh cảm thấy mệt mỏi vì đủ loại cuộc họp.

Kiếp trước đã trải qua rồi, kiếp này trải qua lần nữa thì có chút phiền lòng.

Mỗi lần họp, Lý Hòa ngồi đó không ngừng nhìn thời gian, trong lòng hỏi thăm mẹ của người phát biểu mấy lần, "Bà nội cha, nói nhảm nhiều quá vậy?"

Nói một hồi không dứt!

Lúc nghỉ lễ Nguyên Đán, anh về nhà cuối cùng cũng thấy Hà Phương, kể từ khi mỗi người nhập học báo danh, vẫn chưa từng gặp mặt, kể cả dịp Quốc khánh mười một, đều bận rộn với các hoạt động ăn mừng Quốc khánh của trường.

Anh càu nhàu với Hà Phương, "Ngày nào cũng là những cuộc họp bất tận, còn nhiều hơn cả thời gian lên lớp, thật sự mệt chết mất".

Hà Phương từ khi đi làm, cách ăn mặc khác hẳn trước kia, trông trưởng thành hơn, ăn nói cũng lão luyện hơn, cô bình tĩnh nói, "Mỗi người ở những dịp khác nhau đều có những bộ mặt khác nhau. Ở nơi công cộng, anh không thể nói chuyện riêng tư, người ta sẽ bảo anh không có trình độ. Ở nơi riêng tư, lại không thể nói lời công khai, người ta sẽ bảo anh nói giọng quan liêu; thật ra cái gì là thật, cái gì là giả, trong lòng mọi người đều rõ. Có những lời không thể nói toạc ra được".

Lý Hòa cười nói, "Có phải dân giang hồ đâu mà còn phải nói ẩn ý, dùng mật khẩu?"

Hà Phương gật đầu, thở dài nói, "Xã hội chính là giang hồ, đâu đâu mà chẳng có giang hồ. Dù họp hành gì, người ta nói chuyện đều có mục đích cả, mười câu mà anh nghe ra được một câu thật lòng thì coi như anh có thu hoạch rồi".

Quả nhiên, có người là có giang hồ.

Lý Hòa nghe thấy mệt, những điều này anh sao lại không biết chứ, chỉ là không muốn tốn tâm tư thôi.

Hai người trò chuyện một lúc, rõ ràng Hà Phương đang làm việc rất trôi chảy, nhàn nhã tự tại.

Hà Phương hỏi, "Ăn ở nhà ăn có quen không?"

"Nhà ăn giáo viên khá hơn chút, nhưng cũng chỉ đến thế. Anh đi mua thức ăn đây, tối nay em trổ tài nhé?"

Thấy Hà Phương gật đầu, anh mới ra ngoài mua thức ăn.

Buổi tối, ông Lý nói, "Các người về rồi, ta cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi chút".

Mấy ngày nghỉ Nguyên Đán không thấy bóng dáng ông Lý đâu.

Hà Phương nói, "Mấy con chó con mấy hôm trước đâu, sao chỉ còn lại ba con thế?"

"Nhà ông Vu bế đi một con, ông sư kia bế đi một con, chỗ Thọ Sơn đưa đi một con. Ba con còn lại thì ta nuôi một con, trong cái sân em mua nuôi hai con nữa", Lý Hòa đều đã tính toán kỹ càng.

Hà Phương cười nói, "Em ngày nào cũng không có nhà, chẳng phải bỏ đói chúng sao, cứ để chỗ anh nuôi trước đi".

"Được rồi, ngủ đi, trời lạnh thế này, em nhớ đốt lò sưởi đấy", đợt rét đã tới, đôi chân Lý Hòa đã không còn nghe lời nữa.

"Chờ chút, anh thử cái này xem", Hà Phương lấy từ trong túi ra một chiếc áo đưa cho Lý Hòa, "Cái áo bông đó của anh đừng mặc nữa, làm thầy giáo thì phải có dáng vẻ của thầy giáo. Kiểu áo khoác da này năm nay rất thịnh hành, bên trong là lót nhung, mùa đông mặc thêm chiếc áo len bên trong nữa là không lạnh đâu".

"Phát lương rồi à?", Lý Hòa cũng chẳng khách khí, cởi ngay chiếc áo bông ra, khoác lên mình chiếc áo da, còn xoay một vòng đầy điệu đà, "Được đấy, mắt nhìn khá lắm".

Hà Phương nhìn Lý Hòa vài phút liền, cười nói, "Đợi vào đông mua thêm một chiếc nữa, có cái để thay giặt".

"Cũng được", Lý Hòa quả thật cần mua thêm vài bộ quần áo ra dáng hơn, làm thầy giáo và làm sinh viên, sự khác biệt vẫn là rất lớn.

Hà Phương đột nhiên lạnh lùng hỏi một câu, "Cô ấy sắp về rồi nhỉ?"

"Ai?", Lý Hòa không hiểu.

"Chẳng phải là ba năm sao, em nhớ hồi cô ấy mới đi, anh sống dở chết dở mà", Hà Phương dường như đang tự nói một mình, nói xong lại phì cười, "Tốt lắm".

"Chắc sắp rồi", Lý Hòa nói câu này không quá chắc chắn, nghĩ đến lá thư gần đây của Trương Uyển Đình, trong lòng thầm thấy có chỗ không ổn, cô ấy bảo cô ấy muốn đi xem thế giới rộng lớn hơn, "Cô ấy bảo có thể sẽ đi Anh, anh cũng không chắc".

Thần sắc Lý Hòa toát lên nỗi cô đơn khó tả, Hà Phương nhìn thấy mà lòng đau nhói, tựa như cây bút máy đâm vào mạch máu rút máu, rút một đoạn, đau một đoạn, giữa anh và em vốn không có duyên phận, đều là do em cố chấp gượng ép.

Chẳng có gì đáng cảm động, bởi vì tình cảm đáp lại chỉ vì cảm động thì cô không cần.

Cuối cùng vẫn cười nói, "Anh cũng đi rửa mặt rồi ngủ đi".

Những ngày sau đó lại là một vòng lặp vô tận, ngày tháng cứ lặp đi lặp lại không chút đổi thay.

Tuyết lớn giữa đông ập tới, Lý Hòa ngoài những tiết học mỗi ngày, từ lớp học về đến ký túc xá, chẳng muốn đi đâu nữa.

Vừa ăn cơm trưa xong, dùng báo giấy lau đi một bãi nước mũi lớn, cảm thấy hơi khó chịu.

Sau khi hút hết mấy điếu thuốc trong hộp, cảm thấy cơ thể đã bắt đầu cứng đờ, môi khô đến mức có thể cắt đau cả lưỡi, có sinh viên đến gõ cửa, "Thầy Lý, giáo sư Ngô tìm thầy".

"Ngô Toàn Đắc?", Lý Hòa hỏi, trường có mấy vị giáo sư họ Ngô.

Sinh viên gật đầu.

"Có biết việc gì không?", Lý Hòa hỏi tiếp.

"Không nói ạ, chỉ bảo tìm thầy qua đó, đến văn phòng của thầy ấy", sinh viên trả lời thành thật.

"Cảm ơn, thầy biết rồi, mặc áo vào rồi thầy qua ngay", Lý Hòa mặc quần áo tử tế xong liền đi thẳng đến văn phòng khoa Điện tử.

Trước cửa văn phòng, anh phủi phủi tuyết trên người, một cơn gió lạnh thổi tới, anh thu cổ vào trong cổ áo, co người lại, vừa định ho một tiếng, nhưng lại sợ bị người ta nhìn thấy, đành nén hơi thở đó lại.

Nghe thấy một tràng cười sảng khoái, Lý Hòa nghe thấy có chút quen tai.

Gõ cửa, được đáp lời, cái nhìn đầu tiên thấy hai bóng người quen thuộc, Lý Hòa kích động vô cùng, anh không ngờ nhanh như vậy đã có thể gặp lại đồng nghiệp cũ, suýt chút nữa là không tự chủ được mà gọi tên ra.

Nhưng cuối cùng vẫn hít sâu một hơi, "Giáo sư Ngô tìm em ạ?"

"Vào đi, ngồi đã", giáo sư Ngô nói xong lại chỉ Lý Hòa nói với hai người đang ngồi trên ghế sô pha, "Vị này chính là Lý Hòa, bài luận văn các anh xem chính là do cậu ấy viết lúc tốt nghiệp, tốt nghiệp xong ở lại trường, hiện tại là giáo viên vật lý khoa Điện tử của chúng tôi".

Hai người ngồi trên sô pha lập tức đứng dậy, lần lượt bắt tay Lý Hòa, một người để râu quai nón đeo kính dùng sức nắm chặt tay Lý Hòa nói, "Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu, hôm nay mới được gặp cậu".

Tay Lý Hòa bị bóp đến hơi đau, dùng sức gỡ mấy cái mà vẫn không ra. Lý Hòa thầm mắng, mẹ kiếp thằng Quách béo, mày là dân đúc khuôn, sức lực lớn như thế, cơ thể "tiểu thịt tươi" hiện tại của ông đây sao chịu thấu.

Bản thân Lý Hòa sức tay cũng không nhỏ, thế mà sao cũng không thoát ra được, có thể thấy được, sức tay lão Quách này lớn đến nhường nào.

Quách béo tên đầy đủ là Quách Đông, sinh viên du học Liên Xô thập niên sáu mươi, thực ra bây giờ không hề béo, chỉ là sau này béo lên, mọi người mới gọi là Quách béo.

Người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn đi cùng vội vàng kéo người có râu quai nón ra, "Lão Quách, ông sức lực lớn, ông lại không phải không biết, bóp đau thầy Lý người ta rồi".

Người có râu quai nón Quách Đông vội vàng nói, "Ngại quá nhé, thầy Lý, mừng quá nên quá khích".

Lý Hòa cảm kích liếc nhìn Tề Công Huân một cái, không uổng công kiếp trước là đôi bạn thân chí cốt với ông. Tề Công Huân cũng mới ngoài 30 tuổi, là lớp thanh niên "Lão Tam Giới", sau khi Lý Hòa đi làm cũng được ông chiếu cố không ít.

"Hai vị này là biên tập viên tạp chí Binh khí, họ khá hứng thú với bài luận văn kia của cậu", giáo sư Ngô chỉ vào hai người giới thiệu với Lý Hòa, rồi mặc áo bông của mình vào, cười nói, "Các cậu cứ nói chuyện trước đi, tôi còn chút việc, đi bận trước đây".

Tề Công Huân nói với giáo sư Ngô, "Cảm ơn lão Ngô, ông cứ đi làm việc đi, quay đầu chúng ta đi uống chút".

"Được, tôi chờ", giáo sư Ngô nói xong liền rời khỏi văn phòng, tiện tay đóng cửa lại.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.