Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1363 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
97.

❊ ❊ ❊

Hà Phương sáng sớm đang ở trong sân xúc tuyết, thấy Lý Hòa về, bèn giúp anh lấy một chậu nước nóng rửa mặt, cười hỏi: "Ăn sáng chưa?".

Lý Hòa tháo găng tay trước, cởi sạch bịt tai, mũ, khăn quàng ra, sau đó xoa xoa tay, rồi mới đặt tay vào chậu rửa mặt, nghỉ ngơi một chút mới bắt đầu rửa mặt: "Ăn rồi. Cái lò sưởi này cũng được đấy chứ, mạnh hơn ở ký túc xá trường nhiều".

Hà Phương nói: "Tôi lắp thêm bộ tản nhiệt và van điều nhiệt, không thì anh tưởng sao?".

Lý Hòa liếc mắt một cái đã nhìn thấy cái bộ tản nhiệt bằng gang đen sì, cục mịch dưới bậu cửa sổ: "Cái này cô làm thế nào mà lắp được lên đây, thật là giỏi quá đi".

Bộ tản nhiệt thực ra còn gọi là tấm tản nhiệt, nó chính là dùng phương thức tỏa nhiệt để làm tăng nhiệt độ trong phòng.

Hà Phương nói: "Đồ ngốc, cho dù tôi không học vật lý, thì ở quê tôi, bộ tản nhiệt đâu phải thứ hiếm lạ gì, không biết dùng bộ tản nhiệt thì chẳng phải bị người ta cười chê sao. Tôi chỉ vẽ một bản thiết kế, tìm một thợ đúc đến đúc cho một cái, bộ tản nhiệt ở ký túc xá tôi ở đều là tự tay tôi làm cả đấy".

Lý Hòa biết Hà Phương không có nhiều tiền tiết kiệm, bèn cố ý hỏi: "Thế chắc tốn không ít tiền nhỉ?".

Hà Phương đắc ý nói: "Chẳng tốn một xu".

"Cái gì? Thợ đúc đó không phải họ hàng của cô chứ? Sao lại không lấy tiền?".

Hà Phương lườm Lý Hòa một cái, cười tinh quái: "Ban đầu tôi có trả tiền, làm xong lắp vào ký túc xá, hiệu quả tốt vô cùng. Nhiều giáo viên hỏi tôi mua ở đâu, tôi bảo là tìm thợ đúc làm. Họ thấy tìm người làm phiền phức quá, nên đều nhờ tôi đặt giúp. Sau đó giáo viên trong khu tập thể cũng đều nhờ tôi đặt, rồi...".

Lý Hòa tỏ vẻ thông minh ngắt lời cô: "Rồi cô ăn chênh lệch giá ở giữa à?".

Hà Phương nói: "Chỉ có anh là thông minh thôi, tôi là loại người như vậy sao? Nếu tôi ăn chênh lệch tiền của các thầy cô, thì tôi còn ra thể thống gì nữa".

"Thế tôi lại tò mò rồi, cô nói nghe xem nào", Lý Hòa bày tỏ tư duy của mình hơi theo không kịp.

"Là sau đó ông thợ đúc thấy tôi đặt nhiều, nên bớt giá cho tôi. Hai cái bộ tản nhiệt tôi tự lắp này chẳng phải coi như không tốn tiền sao".

Lý Hòa nói: "Thế thì vẫn như nhau cả thôi?".

"Sao mà giống nhau được, một đằng là tôi lừa thầy cô để kiếm lợi. Một đằng là ông thợ bớt giá cho tôi, vì muốn tôi sau này còn nhớ đến việc làm ăn của ông ấy, anh nói xem có giống nhau không?", Hà Phương phụng phịu nói.

"Được rồi, tôi sai rồi không được sao? Giận cái gì chứ", Lý Hòa nghĩ lại thấy đúng là không giống nhau, lại không nhịn được hỏi: "Thế cô kiếm được bao nhiêu tiền?".

Hà Phương thấy Lý Hòa nhận sai, cũng không bắt bẻ nữa, mày giãn mắt cười giơ hai ngón tay lên: "Anh đoán xem?".

"Chỉ 200 tệ thôi à?", Lý Hòa lập tức cảm thấy công việc kinh doanh này làm chẳng có gì thú vị.

"Không ngờ tới đúng không? Đoán không ra chứ gì?".

"Không thể là 2000 tệ chứ?", Lý Hòa nhìn vẻ đắc ý này của Hà Phương là biết ngay là chỉ có thể cao hơn chứ không thấp hơn.

"Đương nhiên là 2000 tệ rồi, tôi còn lừa anh làm gì".

"Chúc mừng, lại thành tiểu phú bà rồi", Lý Hòa lại phải nhìn Hà Phương bằng con mắt khác, người phụ nữ này đúng là có đầu óc kinh doanh.

Hà Phương pha cho Lý Hòa một tách trà, đột nhiên thở dài nói: "Chỉ tại tôi gan nhỏ quá, không thì còn kiếm được nhiều hơn. Trường chúng tôi có giáo viên buôn giấy ủy quyền, quay tay một cái là hơn trăm ngàn. Đa số giáo viên trong trường đều biết. Hơn trăm ngàn đấy, đủ cho tôi kiếm cả đời rồi".

Lý Hòa nhận tách trà, cười nói: "Chẳng lẽ cô cũng muốn đi làm dân buôn à, cũng phải có cái bản lĩnh đó mới được chứ".

Hà Phương nói: "Có bản lĩnh đó tôi cũng không làm, dính vào đó nguy hiểm lắm, tôi đâu có ngốc. Anh ở trường thế nào?".

"Tạm ổn thôi, văn phòng có mấy người, nói chuyện toàn vòng vo, thật là mệt mỏi".

Hà Phương hóm hỉnh nói: "Mệt à? Mệt là đúng rồi, thoải mái chỉ dành cho người chết thôi".

Lý Hòa lại bị nghẹn cứng họng, không nói được câu nào, đôi khi thật sự không thể trò chuyện tử tế được nữa.

Tiểu Uy đi tới, mặt mày hớn hở với Lý Hòa: "Anh Lý, anh về rồi ạ, lâu lắm không gặp anh".

"Cậu ngày nào cũng làm gì thế?".

"Em thì ngày nào cũng giúp anh Ba chạy việc vặt", Tiểu Uy đã trải qua chút tôi luyện, làm việc tuy có ổn định hơn, nhưng tính cách vẫn không thay đổi gì mấy.

Nếu nói có thay đổi, thì là điều kiện kinh tế khá hơn, tiền tiêu vặt trong tay nhiều hơn, tương ứng thái độ của bố mẹ cậu cũng dịu lại, sau từng ấy thời gian, cũng coi như miễn cưỡng mặc nhận sự thật cậu đã nghỉ việc, không thừa nhận cũng chẳng còn cách nào, gạo đã nấu thành cơm rồi.

Lý Hòa nói: "Gần đây không có việc gì, anh Ba cho tôi nghỉ phép".

"Anh Minh của cậu có nói khi nào về không?", Lý Hòa đã sớm nhận được điện thoại của Tô Minh, nói cuối năm về, nhưng chưa có thời gian cụ thể.

"Chắc là trong hai ngày tới thôi, anh Bình Tùng hôm kia mới nhận được điện báo. Anh Phan cũng gửi điện báo về, nói cuối năm không về nữa, đón tết ở Đông Bắc luôn".

Lý Hòa uống thêm hai ấm trà nữa, thật sự uống không còn vị gì, lại bảo Tiểu Uy thay lá trà khác.

"Gần đây không xảy ra chuyện gì chứ?".

"Không có gì lớn. Ồ, đúng rồi, Ruột Heo đánh nhau với người ta, trán bị người ta đập cho nở hoa, đang nằm bệnh viện kìa, cái tết này coi như không yên ổn rồi".

"Chẳng phải bây giờ cậu ta cũng giỏi giang lắm sao? Sao lại để người ta đè đầu cưỡi cổ thế?", Lý Hòa buồn cười hỏi.

Tiểu Uy khinh khỉnh nói: "Trước đây là anh Phan và anh Minh bảo kê cho cậu ta, nên cậu ta mới vênh váo, tưởng mình ngon lành rồi, lại tách ra làm riêng. Anh xem, bây giờ ai thèm nhìn mặt cậu ta, cái tiệm kia cũng mở không yên ổn. Mấy hôm nay đang nài nỉ anh Tùng ra mặt tổ chức tiệc hòa giải, anh Tùng nể mặt nên mới ra mặt giúp".

Lý Hòa nói: "Được rồi, không có việc của cậu nữa, về nhà đón tết cho tốt đi".

Tiểu Uy sau khi về, đi ra sân sau.

Hà Phương đang giặt quần áo, nói với Lý Hòa: "Anh xách ấm nước nóng trên lò qua đây cho tôi, vẫn hơi lạnh tay".

Lý Hòa thêm chút nước nóng vào chậu, hỏi: "Cô khi nào đi?".

"Vé tàu mua xong rồi, mai đi luôn. Nếu anh về muộn thêm một ngày nữa là chắc chắn không gặp được tôi đâu. Còn anh?".

"Tôi không về nữa, qua tết tìm thời gian rồi về", Lý Hòa nghĩ về nhà cũng chẳng có việc gì, mọi thứ đều coi như ổn định, Lý Triệu Khôn không quậy phá, Lão Tứ Lão Ngũ việc học tạm thời cũng không phải lo, Lý Long thu mua phế liệu thấy ra tiền, đang làm rất hăng say.

Dường như mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió, anh vẫn muốn đợi sau tết, tàu hỏa bớt đông đúc rồi hãy về.

"Nhân tình của Từ Gia Mẫn tôi đã trả sạch cho anh rồi, hai người không nợ nần gì nhau nữa, cô gái đó thật sự khôn lanh vô cùng".

"Sao tôi không thấy nhỉ?", Lý Hòa cảm thấy cô gái đó là người khá bồng bột, sao mà nhìn ra khôn lanh được chứ.

Hà Phương khinh khỉnh nói: "Đã bảo chỉ có anh ngốc thôi".

Lý Hòa không phục nói: "Sao lại biến thành tôi ngốc nữa rồi, tôi ngốc chỗ nào?".

"Ai, nói với anh không rõ được. Anh có ngốc hay không tôi cũng chẳng biết, tóm lại cô gái đó không ngốc".

"Cô ấy đến tìm cô à?", Lý Hòa hỏi.

Hà Phương cười nói: "Đương nhiên phải tìm tôi, sở của họ vừa điều đi một sở trưởng chính, cô ấy đang trong thời khắc quan trọng, nếu tôi không kết nghiệp được cho cô ấy thì cô ấy còn cửa nào nữa. Tóm lại là cô ấy lãi rồi. Tôi đoán qua tết cô ấy có thể được thăng một cấp".

Cô đứng dậy, dùng sức giũ nước trên quần áo, rồi nhón chân đầy khó nhọc treo quần áo dưới hiên nhà.

Lý Hòa hỏi: "Cần giúp không?".

Hà Phương gật đầu nói, đưa chiếc áo đã treo sẵn vào móc cho anh: "Vậy anh làm đi".

Lý Hòa nhón chân lên, phát hiện ra cũng không với tới.

Ngượng chín mặt!

Hà Phương cười ngất.

Ăn cơm trưa xong, Phó Hà mặc một chiếc áo bông màu xanh lá to sụ, đầu đầy tuyết trở về.

Hà Phương bảo cô cởi áo bông ra, lại giúp cô lau tuyết trên đầu: "Em cứ nhất định phải tranh thủ về lúc tuyết lớn thế này làm gì".

Phó Hà lạnh đến run cầm cập, nghiến răng nói: "Em không phải sợ về muộn không gặp được mọi người sao. Chị, còn đồ ăn không, em đói muốn chết đây này".

"Được, em đợi chút, chị đi hâm nóng lại".

Phó Hà cảm khái: "Có lò sưởi thật tốt".

Lý Hòa đưa ấm trà cho cô: "Uống chút đi".

"Cảm ơn anh", Phó Hà dùng đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh đón lấy ấm trà, uống một ngụm trà nóng, trong lòng mới thở phào một cái: "Em đi xe khách, ôi mẹ ơi, tuyết to quá, xe lọt xuống hố, cả xe chúng em phải xuống đẩy, tốn bao nhiêu công sức".

Đợi Hà Phương bưng cơm canh lên, Phó Hà bắt đầu ăn ngấu nghiến.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.