Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
110、Gà vịt

❊ ❊ ❊

Lý Hòa trở về nhà, vừa mở cửa ra đã thấy sân bãi hỗn độn, ba con chó trong nhà đang cắn xé con chó của nhà bà lão họ Vu, lông bay đầy đất.

Anh vội vàng lao tới, đá văng mấy con chó ra, "Tiểu Hắc, chúng mày là anh em ruột đấy, vậy mà cũng cắn nhau được à? Hê, Đại Hoàng, đây là con gái ruột của mày mà mày cũng không nhận ra sao".

Tai một con chó đã bị cắn rách chảy máu, con chó này là của nhà bà lão họ Vu, người đi rồi nhưng chó không mang đi được, đành để lại cho Lý Hòa nuôi giúp.

Giờ trong nhà đã có bốn con chó, Lý Hòa nhìn mà thấy hơi đau đầu. Hiện tại bà lão họ Vu cũng đã đi, sau này không có ai ở nhà thì ai sẽ cho chúng ăn đây?

Lý Hòa nhìn căn nhà trống trải, trong lòng dâng lên nỗi buồn khó tả.

Lão Lý đã sang Thái Lan, ông cụ Vu đã qua đời, bà lão họ Vu cũng đã đến Hồng Kông, Phó Hà đi Hương Hà, Thọ Sơn thì càng ít khi ghé qua.

Ngay cả Hà Phương giờ anh cũng không gặp được nữa.

Sau Tết, Hà Phương lại phụ trách thêm một lớp bồi dưỡng, bận rộn đến mức chân không chạm đất, cũng chẳng có thời gian nghỉ ngơi, cơ bản là đã không về nhà nữa, tất cả quần áo, chăn màn đều chuyển đi sạch sành sanh.

Cái gọi là lớp bồi dưỡng ấy đều là giảng viên của các trường đại học ở địa phương, rất nhiều trường đang trong quá trình tái cơ cấu, thiếu hụt giáo viên trầm trọng, những khóa đào tạo kiểu này trở nên vô cùng cần thiết.

Lý Hòa cứ thế ngồi bệt xuống bậc cửa, không biết làm gì cho phải, cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Tiểu Uy thò đầu vào, cười hề hề nói: "Em đi ngang qua, thấy cửa mở nên biết chắc là anh về rồi".

Lý Hòa lười cả ngẩng đầu: "Dạo này đang làm gì đấy?".

"Dạo này đang giúp chị Hà tìm mặt bằng ạ", Tiểu Uy đắc ý nói. Một năm nay theo sau Lư Ba, cậu ta cũng kiếm được không ít tiền.

"Chị ấy không có việc gì thì tìm mặt bằng làm gì?", Lý Hòa dạo này cũng đã lâu không gặp Phó Hà.

Tiểu Uy đáp: "Chị Hà nói chị ấy muốn mở cửa hàng nội thất".

"Mở cửa hàng nội thất? Tìm được nhà chưa?", Lý Hòa không ngờ Phó Hà lại có gan lớn đến vậy.

"Chưa ạ, yêu cầu của chị ấy cao quá, cứ nhất quyết phải diện tích lớn, lại còn phải hai tầng nữa, xem không ít chỗ rồi mà chẳng ưng ý chỗ nào", Tiểu Uy nói với giọng hơi phàn nàn, cậu ta đã theo Phó Hà chạy đôn chạy đáo không biết bao nhiêu lần, đến nỗi ngón chân cũng phồng rộp cả lên.

Cậu ta không biết Phó Hà lấy đâu ra một cuốn tạp chí nội thất nước ngoài, nhìn thấy các trung tâm nội thất ở nước ngoài nên mê mẩn, nhất định đòi làm theo quy mô đó.

"Vậy cậu giúp chị ấy chạy thêm mấy chỗ nữa đi, chị ấy đâu có bạc đãi cậu, than phiền cái gì", Lý Hòa không muốn bận tâm đến những chuyện này, chỉ tiếp tục nói: "Cậu dẫn mấy con chó này sang chỗ Thọ Sơn giúp tôi, bà Vu đi rồi, sau này không có ai cho ăn nữa".

Tiểu Uy chỉ cái lồng ở sân trước hỏi: "Thế mấy con gà vịt này thì sao ạ?".

Mấy con gà đã chạy ra khỏi lồng, chạy loạn cả sân, Lý Hòa suýt chút nữa quên mất chúng, cũng đành bất lực: "Vậy tìm cái xe ba gác, chở hết qua đó đi".

Lý Hòa tìm mấy sợi dây, thắt nút vào cổ từng con chó rồi đưa đầu dây cho Tiểu Uy.

Tiểu Uy cẩn thận cầm lấy dây, vừa mới định thử kéo, hai con chó lớn đã nhe răng trợn mắt với cậu, như thể muốn chồm tới ngay lập tức, làm cậu sợ đến mức vứt phắt dây xuống đất.

"Anh, việc này em làm không nổi".

Lý Hòa thấy đúng là không ổn, Tiểu Uy không trông được chó, trên đường mà đông người, chó chồm ra làm va chạm người thì phiền phức: "Vậy để tôi mang sang, cậu tìm xe ba gác đi, bắt hết gà vịt cho tôi lên xe".

Tiểu Uy về nhà tìm được một chiếc xe ba gác, lại gọi thêm một thằng nhóc ở đầu ngõ cùng bắt gà vịt, bắt được con nào là nhét thẳng vào bao tải.

Lý Hòa dặn: "Cắt cái lỗ trên bao tải đi, không thì chúng chết ngạt đấy".

Gà vịt tổng cộng chưa đến mười con, nhưng bắt thì vô cùng phiền phức.

Cánh gà chưa từng được tỉa lông bao giờ, Tiểu Uy vừa vội, chúng lập tức vỗ cánh bay lên tường, kêu cục tác như thể đang chế nhạo.

"Cục cục cục", Tiểu Uy cố sức gọi gà, nhưng gà không chịu xuống, cậu tức đến mức mắng: "Có giỏi thì đừng xuống đây".

Thằng nhóc bên cạnh nảy ra ý hay: "Hay là mình lấy ít gạo nhử nó xuống đi".

Thằng bé này tên là Phùng Khố Tử, tuổi tác xấp xỉ Tiểu Uy, cũng bỏ học từ cấp hai, chỉ là không có số hưởng như Tiểu Uy và Vương Tân Dân, tốt nghiệp là có việc làm luôn. Sau khi bỏ học nó cứ vất vưởng ở đầu ngõ, đi đâu cũng không được chào đón, nhìn là biết sống rất chật vật. Thấy Tiểu Uy phất lên nên nó chủ động bám lấy.

Nói là làm, Tiểu Uy bốc một nắm gạo rải xuống sân, gõ cái máng ăn kêu cạch cạch, lại "cục cục cục" gọi gà, tiếng động vang vọng cả sân trước sân sau.

Thế mà đám gà trên tường vẫn trơ ra.

Lý Hòa đứng bên cạnh nhìn, cũng chẳng còn cách nào, đám gà này cũng biết người quen, bình thường có Hà Phương ở đây, chỉ cần khẽ gọi một tiếng là chúng nó đã chạy lon ton lại gần rồi.

Hà Phương có trêu đùa thế nào chúng cũng chịu, đôi khi đây chính là sự tin tưởng giữa người và vật, nên anh mới nuôi mãi, không nỡ giết con nào.

Hàng xóm láng giềng thỉnh thoảng cũng nói là làm màu, nuôi gà vịt mà không giết thịt thì định làm gì.

"Thôi được rồi, thả hết trong bao ra đi, để sau tính tiếp", Lý Hòa nói với hai đứa trẻ.

Tiểu Uy đành nghe lời, đổ gà vịt ra khỏi bao, cởi dây buộc chân cho chúng: "Thế anh không ở nhà, ai cho ăn?".

"Cậu không cho ăn thì ai cho?", Lý Hòa sai bảo Tiểu Uy cũng chẳng chút khách khí.

"Em á?", Tiểu Uy muốn khóc tới nơi, vội xua tay: "Việc này em gánh không nổi".

Phùng Khố Tử lại nói với Tiểu Uy: "Tiểu Uy, không sao, nếu cậu bận không làm được thì không phải còn có tớ sao, bọn mình hai người cơ mà".

Tiểu Uy nhìn Lý Hòa, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Lý Hòa lại có chút coi trọng thằng nhóc Phùng Khố Tử này, trẻ con mà ăn nói xử sự biết chừng mực.

Nó muốn thể hiện trước mặt Lý Hòa, nhưng không nói trực tiếp với anh mà lại lấy danh nghĩa giúp đỡ Tiểu Uy để nói chuyện, quan trọng nhất là không làm mất mặt Tiểu Uy.

Lý Hòa chỉ đưa cho Tiểu Uy một chiếc chìa khóa cổng lớn, cửa phòng khách và phòng ngủ anh đều khóa kỹ càng, không phải không tin tưởng Tiểu Uy, mà là sợ chúng táy máy làm hỏng đồ đạc trong phòng, mấy món bình vại bên trong cái nào cái nấy đều trị giá vài triệu, anh không muốn mạo hiểm.

Anh dặn dò Tiểu Uy thêm vài điều cần lưu ý rồi dắt mấy con chó đi về phía quán ăn của Thọ Sơn. Gà thì một ngày cho ăn một bữa là được, chứ chó thì không thể, bữa nào cũng phải có đầy đủ.

Lý Hòa một tay dắt hai sợi dây, mấy con chó trên đường cũng không yên phận, cứ chực lao lên trước, kéo cả người Lý Hòa chạy theo.

Đúng lúc ba bốn giờ chiều, quán ăn của Thọ Sơn không bận rộn lắm, Chu Bình đang cùng một cô bé ngồi xổm ở cửa nhặt rau, thấy Lý Hòa đến liền đứng dậy vui vẻ nói: "Anh ngồi đi, em rót chén trà cho anh".

Cô biết Lý Hòa thích uống trà nhất, thậm chí nước lọc bình thường anh còn chẳng buồn đụng vào.

Lý Hòa nói: "Chờ chút đã, mang mấy con chó ra sân sau trước, nhà không có ai rồi".

Căn nhà làm quán ăn này vốn dĩ đã rộng, sâu bên trong còn có một cái sân nhỏ, Lý Hòa cởi dây, chốt cửa lại, mấy con chó liền chạy nhảy tung tăng trong sân.

Tuy nhiên lại diễn ra một bi kịch "cha con tương tàn", con chó vốn được nuôi trong sân nhà Thọ Sơn cũng bị bắt nạt kêu ăng ẳng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.