Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
75、Người Nga

❊ ❊ ❊

Gầy Gò trở về khi vẻ ngoài lấm lem nhếch nhác, cằm mọc đầy râu ria, gương mặt từng tuấn tú nay đã hốc hác đi. Gã nghiêng đầu nhìn cô con gái nhỏ đang say ngủ trong lòng, việc đầu tiên là ôm lấy con bé mà hôn tới tấp.

Đứa bé nhìn thấy khuôn mặt đầy râu ria của bố, chẳng biết là bị dọa sợ hay bị râu đâm phải mà lập tức òa khóc.

Hà Phương liền gạt Gầy Gò ra, ôm con bé vào lòng: "Anh mau đi cạo râu, tắm rửa đi, trông như người rừng ấy".

Cô thấy thái độ của Gầy Gò thì trong lòng cũng coi như yên tâm, cô biết bố mẹ chồng không hài lòng chuyện sinh con gái.

Thế nhưng cô không bận tâm đến thái độ của bố mẹ chồng, chỉ quan tâm thái độ của Gầy Gò thôi, Gầy Gò để tâm là được.

Gầy Gò tắm rửa xong xuôi liền đưa con cho bố mẹ, rồi đóng cửa phòng lại, lột sạch đồ của vợ. Nước xa không cứu được lửa gần, lâu ngày không "ăn mặn", dục vọng nam nữ khó nén, sóng trào cuộn dâng, từng đợt không sao kiềm chế nổi.

Hà Phương tuy trách cứ sự lỗ mãng của Gầy Gò, nhưng niềm ngọt ngào trong lòng thì không sao nói hết.

Gầy Gò nghỉ ngơi vài ngày, tiếp theo đương nhiên là phải bày tiệc rượu.

Gã muốn không khí vui vẻ, nên những người thân quen đều mời đến hết. Cũng chẳng đi nhà hàng làm gì, cứ bày bảy tám bàn ngay trong sân nhà mình, có cả họ hàng lẫn bạn bè.

Gầy Gò giờ đã khác xưa, hàng xóm láng giềng đương nhiên nể mặt, đến góp vui lấy cái tình, sau này còn gặp lại, nên không khí rất náo nhiệt.

Gầy Gò nói với Lý Hòa: "Anh, anh giúp con bé đặt cái tên đi".

Lý Hòa không chút do dự từ chối: "Nghĩ cũng đừng nghĩ, cậu là bố đẻ của nó, chuyện này phải tự cậu làm thôi". Người ta kính trọng anh, nhưng anh không thể vì thế mà thực sự coi mình là cái gì to tát, đi đặt tên cho con người ta. Quan trọng là tuổi tác của anh ở đây, nếu anh bảy tám mươi tuổi thì còn có thể cậy già lên mặt mà đặt tên giúp được.

Gầy Gò nói: "Em không có văn hóa mà".

Lý Hòa nói: "Chỉ là chuyện lật từ điển thôi, dù sao giai đoạn này cậu cũng đang rảnh, tự mình làm đi". Nói xong, anh còn cụng ly với Ruột Heo ngồi bên cạnh: "Chúng ta uống, đừng để ý đến cậu ta".

Ruột Heo nói: "Hay để tôi đặt? Đảm bảo đặt cái tên kêu như chuông".

Gầy Gò bực dọc nói: "Đi chỗ khác chơi đi, cậu còn chẳng biết chữ nhiều bằng tôi đâu. Mọi người uống đi, tôi đi mời rượu từng bàn đây".

Lý Hòa nhìn đám người trên bàn này, họ đều không còn là những thiếu niên bốc đồng động tí là đòi đánh đòi giết như trước nữa, thời gian thật quá bào mòn con người.

Khi ăn cơm xong, Gầy Gò muốn tìm Lý Hòa bàn chuyện, Lý Hòa bảo: "Việc nhà cậu nhiều thế, lo xong việc nhà trước đã, cũng không vội nhất thời được".

Gầy Gò bắt đầu thức đêm lật từ điển, tìm cái tên thích hợp cho con gái. Đầu sắp bạc trắng rồi mà vẫn chẳng tìm được cái tên nào ưng ý, cái tên như thế nào mới xứng với con gái gã đây.

Lão Lý hiếm khi ở nhà, cứ lấy nắm đấm che miệng ho khù khụ.

Lý Hòa nói: "Ông đừng có mà dễ dàng ‘đi’ như thế, vẫn nên đi bệnh viện khám xem, tôi không gánh nổi trách nhiệm đâu".

"Không nói được thì cũng không ai coi ông là câm đâu, ông đây tinh thần tốt lắm, một cơn ho không lấy được mạng tôi đâu". Gân xanh trên thái dương Lão Lý nhảy lên rất nhiệt tình, rồi lại ho tiếp.

Hà Phương bưng bát trứng xào gừng tới: "Ăn một chút sẽ đỡ thôi".

Lão Lý không khách sáo, ăn vèo cái là hết. Vừa định theo thói quen châm thuốc lào, lại thôi, lầm bầm: "Ai, không hút được nữa rồi".

Nói xong liền về phòng nằm, cơm tối cũng chẳng ăn nữa.

Trời quá nóng, để giải nhiệt, Hà Phương nấu một nồi cháo đậu xanh.

Dưa chuột xào ớt, cà tím kho, đậu que muối, trứng muối bày ngay ngắn trên chiếc bàn vuông nhỏ. Lý Hòa nói: "Đốt que hương muỗi đi, nhiều muỗi quá".

"Da anh dày thế mà cũng sợ muỗi à?", Hà Phương tuy miệng nói vậy nhưng vẫn đi đốt hương muỗi.

"Đây, để trước mặt anh này". Cái bàn vuông nhỏ quá thấp, Hà Phương cúi người đưa vào tay Lý Hòa. Cổ áo chiếc áo lót bên trong trễ xuống để lộ một khe rãnh, khiến mắt Lý Hòa nóng rực.

"Cô đánh nhiều phấn hồng làm gì..." Lý Hòa vừa húp cháo loãng vừa hỏi.

"........" Sắc mặt Hà Phương lập tức từ đỏ chuyển sang đen.

Hôm sau, Gầy Gò đến từ sáng sớm.

Lý Hòa mời gã ăn chút cháo loãng.

Gầy Gò nói: "Chuyến này tụi mình đi đúng thật đấy anh ạ. Em với Đồng Tiến Bộ cùng đến một nơi gọi là Irkutsk, ôi chao toàn là người Trung Quốc mình. Đám người đó làm từ sớm lắm rồi, khoảng năm 80 đã bắt đầu làm, làm đồ da, buôn gỗ, ai ai cũng giàu nứt đố đổ vách. Giàu nhất vẫn là mấy người làm buôn toa tàu ấy, đổi về toàn là phân bón, xi măng cả toa tàu, tiền kiếm được cứ như nước chảy vậy".

Đồng Tiến Bộ mà Gầy Gò nhắc đến chính là người vùng Đông Bắc đã dẫn gã đi đó. "Vậy sao hai người lại đi Mãn Châu Lý, không đi Hắc Hà?".

"Đó là vì thằng cha Đồng Tiến Bộ lúc đầu không tin tưởng mình, toàn tung chiêu giả đấy thôi, thực ra là Mãn Châu Lý chứ không phải Hắc Hà".

"Biên giới bên đó không ai quản à?", Lý Hòa nhất thời chưa nắm bắt được manh mối ở đây.

"Hì hì, mấy cái đường đi nước bước bên trong này, cũng phải đến nơi em mới biết. Người ở trên cử sang đều treo biển ‘Công ty Tổng Thương mại Ngoại quốc’ và ‘Hợp tác xã Tiêu thụ Ngư nghiệp’ để làm ăn tư nhân. Mọi người trong lòng ai cũng biết tỏng, chỉ cần không làm gì quá lố thì không ai quản. Nhưng có một điều, là không được giấu ngoại tệ riêng, chính là cái loại Franc Thụy Sĩ ấy, mà bị tra ra thì nguy to. Chỉ cần có ngoại tệ thì chuyện gì cũng dễ giải quyết".

Còn về việc tại sao công cụ thanh toán ở nước thứ ba lại dùng Franc Thụy Sĩ, Lý Hòa cũng hiểu, đám người Nga với đế quốc Mỹ vẫn chưa thuận nhau. Đối với trong nước mà nói, bất kể là Franc Thụy Sĩ hay đô la Mỹ, đều là công cụ thanh toán quan trọng, căn bản không có gì để chê.

Chỉ cần có ngoại tệ, mọi chế độ, quy định đều phải thỏa hiệp vì nó.

Dưới sự chỉ đạo của tay lái lụa Gorbachev, người Nga đã điều chỉnh các chính sách đối kháng, bước vào vòng lặp tự hủy vô tận.

Kể từ đầu những năm tám mươi, quan hệ Trung - Xô ấm dần lên, các loại hình thương mại hàng đổi hàng ở biên giới đã dần hình thành. Thậm chí khi chiến tranh biên giới xảy ra, do hai bên đều không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, nên người ở đây vẫn cứ làm ăn như thường.

Mà sau khi hai bên đàm phán hòa bình, Liên Xô cũng không gây khó dễ cho Trung Quốc về vấn đề thương mại, vì vậy việc buôn bán ở đây ngày càng trở nên thường xuyên hơn.

Các loại hình thương mại biên giới hợp pháp hoặc không hợp pháp ở biên giới Trung - Xô diễn ra tấp nập.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Hòa ngày càng nắm chắc hơn. Muốn đến Liên Xô đào người, tìm tài liệu, đều phải sắp xếp ổn thỏa từ trước, chuẩn bị trước rất lâu, dưới tay còn phải có một đội ngũ không nhỏ.

Dù nhìn thì thấy còn sáu bảy năm nữa mới đến ngày Liên Xô tan rã, nhưng không chừng "chim ưng" (Mỹ) đã phục kích từ sớm rồi.

Anh một là không có quan hệ, hai là không có vốn, sao có thể là đối thủ của họ, có khi đến cả nước canh cũng chẳng được húp.

Vì vậy, anh buộc phải sử dụng một số thủ đoạn quyết liệt hơn.

Lý Hòa hỏi: "Người tên Đồng Tiến Bộ này có đáng tin không?".

Gầy Gò gãi gãi đầu không biết trả lời thế nào: "Thằng cha này đầu óc linh hoạt, trong tay không có lấy một xu mà cứ đòi hùng hục đi làm thương mại biên giới, gan không phải là không to. Điểm xấu thì không nói ra được, chỉ là cực kỳ ham tiền, đến mức mất đầu cũng chẳng tiếc".

"Tao bảo mày đến địa bàn của người Nga, mày có nỡ rời xa vợ con không?", Lý Hòa không chắc chắn hỏi.

Nào ngờ Gầy Gò hào hứng nói: "Có tiền kiếm được thì tại sao không đi, nhất định phải đi chứ".

(Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.