Để kích thích Vu Đức Hoa, Lý Hòa vẫn ký một bản thỏa thuận đánh cược với anh ta, quy định rằng nếu thu nhập hàng năm vượt quá 50 triệu, lợi nhuận vượt quá 15 triệu, Lý Hòa sẽ chia thêm cho anh ta 8% cổ phần. Nếu thu nhập hàng năm dưới 35 triệu, lợi nhuận dưới 9 triệu, Vu Đức Hoa phải chia 5% cổ phần cho Lý Hòa.
Thỏa thuận đánh cược là một dạng thỏa thuận giữa bên đầu tư và bên gọi vốn về những tình huống không chắc chắn trong tương lai khi ký kết hợp đồng. Nếu điều kiện đã thỏa thuận xảy ra, bên đầu tư có thể thực hiện một quyền lợi nào đó; nếu điều kiện không xảy ra, bên gọi vốn sẽ thực hiện quyền lợi của mình. Cho nên, thỏa thuận đánh cược thực chất chính là một dạng của quyền chọn.
Vu Đức Hoa vẫn tính toán nghiêm túc một phen, thu nhập năm ngoái của anh ta rơi vào khoảng 15 triệu, lợi nhuận tầm 4 triệu. Thực tế chỉ cần duy trì quy mô tăng gấp đôi, anh ta đã có khả năng không thua. Nhưng nếu thắng, 8% cổ phần vẫn cực kỳ hấp dẫn. Cuối cùng anh ta hít sâu một hơi rồi nói: "Được, tôi đồng ý, đánh cược một phen cũng chẳng sao".
Lý Hòa nói: "Tôi sẽ bảo Thẩm Đạo Như chuẩn bị hợp đồng, sau khi về Hồng Kông, các anh tự sắp xếp thời gian đi, tôi sẽ không can thiệp nữa".
Anh chỉ đợi đội ngũ bên phía Thẩm Đạo Như đi vào quỹ đạo, mình sẽ làm một ông chủ buông tay, lười quản mấy chuyện vặt vãnh này.
Vu Đức Hoa vừa đi khỏi, Lý Hòa đang định lười biếng một chút, nằm trên ghế nghỉ ngơi một lát, nào ngờ Tô Minh lại ôm một xấp sổ sách dày cộp đi vào.
Lý Hòa nói: "Cậu không đi hẹn hò với người yêu đi, chạy đến chỗ tôi so đo với sổ sách làm gì?".
"Vừa mới đưa cô ấy về xong, đây chẳng phải đến chỗ anh ngay đây sao", Tô Minh đẩy xấp sổ sách trên bàn về phía Lý Hòa, "Anh, về lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đối chiếu sổ sách với anh. Anh xem đi, anh từng nói anh em ruột thịt cũng phải sòng phẳng mà".
Lý Hòa lắc đầu, đến lười động đậy. Nếu sổ sách rõ ràng mạch lạc, không cần nói cũng biết anh chắc chắn sẽ xem, dù sao cũng có thể phát hiện ra nhiều vấn đề kinh doanh từ báo cáo tài chính. Nhưng từ Lý Ái Quân đến Phó Hà, rồi đến Thọ Sơn và Tô Minh, không một ai có sổ sách đạt chuẩn tài chính cả.
Quá đơn giản, chỉ ghi chép dòng tiền thuần túy, mất đi chức năng phân tích tình hình thu chi tài chính.
Hiện tại người duy nhất có thể đạt chuẩn tài chính chỉ có Vu Đức Hoa, dù sao cũng có đội ngũ tài chính chuyên nghiệp, nhân viên kế toán. Báo cáo vừa đưa qua là có thể phân tích khả năng trả nợ, phân tích cơ cấu quyền sở hữu của doanh nghiệp, đánh giá mức độ sử dụng vốn nợ.
Còn sổ sách kiểu như của Tô Minh, Lý Hòa nhìn mà da đầu tê dại.
"Không xem, qua một bên chơi đi, đi cùng bạn gái nhiều vào, đừng tốn thời gian ở chỗ tôi".
Tô Minh nói: "Vậy không xem thì thôi, ngày mai tôi bảo Bình Tùng mang tiền qua cho anh".
"Cứ giữ lấy đi, đến lúc đó cậu đưa cho Vu Đức Hoa là được", Lý Hòa lại kể chuyện mình và Vu Đức Hoa cho cậu ta nghe một lần nữa, rồi hỏi, "Cậu cảm thấy ở bên đó rốt cuộc thế nào? Nếu thật sự không ổn thì về đi, cậu mới yêu đương thế này, chẳng lẽ lại yêu xa sao?".
"Không sao, tôi thương lượng với cô ấy rồi, cô ấy cũng ủng hộ tôi ra ngoài bôn ba. Bình thường công việc cô ấy cũng bận, không có nhiều thời gian đi cùng tôi. Nói thật, lúc mới qua mới là khổ, đủ loại người, lừa lọc trộm cắp cướp giật đều có đủ cả. Rất nhiều người ngoại tỉnh lần đầu đến Quảng Châu nhập hàng, dễ bị lừa nhất, họ thậm chí còn không biết nhập hàng ở đâu. Thậm chí còn không biết nhân dân tệ không nhập được hàng".
Lý Hòa thở dài: "Tiền tuyến của cải cách mở cửa, mở cửa là thật, nhưng loạn cũng là thật".
"Anh, anh đúng là có tầm nhìn xa trông rộng, bắt đầu sưu tầm nhiều đồ cổ như vậy. Bây giờ có giá lắm, rất nhiều người nhập hàng không tìm được ngoại tệ, liền đi thu gom đồ cổ khắp nơi để đổi ngoại tệ với người Hồng Kông, sau đó dùng ngoại tệ nhập một lô hàng, quay về bán đi cũng kiếm được một khoản đậm. Cũng có người bị lừa, nhiều người đi nhập tivi màu, máy giặt các thứ, chỉ mới thấy máy mẫu đã ngu ngơ đưa tiền cọc, đúng là chẳng biết kêu ai. Chúng em nhìn thấy nhiều lắm".
Lúc này, Quảng Châu, Thâm Quyến đã trở thành trung tâm phân phối hàng hóa, không chỉ có sản phẩm của Hồng Kông tràn vào, mà rất nhiều nhà máy trong nước vì để tạo ra ngoại tệ, cũng sẽ chở máy giặt, tủ lạnh, tivi màu loại này đến Quảng Châu, nhưng không ngoại lệ là họ chỉ nhận ngoại tệ.
Cũng có những người thông minh, cậy thế trong tay có nhiều ngoại tệ, trước tiên gom hàng vào tay, sau đó bán lại cho những người không có ngoại tệ, kiếm chênh lệch ngoại tệ và chênh lệch hàng hóa, coi như nằm không cũng kiếm được tiền, lại đỡ được nỗi khổ bôn ba đường dài.
"Ăn một lần khôn một dại thôi".
Tô Minh cười nói: "Là bị thiệt rồi, nhưng có khôn ra được hay không thì em không biết. Có những người sau khi bị hại, họ liền vỡ lẽ ra, lập tức mua máy mẫu về rồi cũng bắt đầu giở trò lừa tiền cọc".
Lý Hòa ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại cũng nằm trong bản tính con người.
Sau khi Tô Minh đi, Phó Hà lén lút chạy tới nói: "Anh có thấy Tô Minh giống một người không?".
"Cậu ta thì giống ai, chẳng phải vẫn thế à?".
Phó Hà lắc đầu, cười nói: "Anh, em phát hiện cậu ấy càng ngày càng giống anh, cái giọng điệu nói chuyện đó, cái thần thái đó, giống anh phải bảy tám phần rồi".
Lý Hòa nghĩ lại, cậu quen Tô Minh đã gần năm năm rồi, năm năm thời gian cứ thế trôi qua không hay biết gì.
"Tối ăn gì?".
"Gói sủi cảo cho anh nhé?".
Lý Hòa lắc đầu, sủi cảo Phó Hà gói còn kém xa Hà Phương, vỏ không ra vỏ, nhân không ra nhân, anh lười ăn lắm, "Cơm đi, xào thịt kho tàu, đừng cho nhiều xì dầu quá".
"Chị Hà lúc đi nói, tối không được cho anh ăn nhiều quá, sáng phải ăn ngon, tối phải ăn ít".
"Cô ấy có ở đây đâu, em quản cô ấy làm gì, anh đang tuổi lớn, sao có thể thiếu thịt được, mau đi đi", Lý Hòa giục Phó Hà.
Phó Hà nghe câu này muốn nhịn cười mà không nhịn được, "Được, anh đang tuổi lớn".
Sau bữa tối, Lý Hòa thêm ít cơm vào bát chó, con chó bây giờ còn kén chọn hơn cả người.
Cụ bà họ Vu qua hỏi: "Tiểu Lý, hay là sang năm cùng ăn tết với chúng tôi đi, đông người cho náo nhiệt".
Lý Hòa cười nói: "Táo Quân vẫn còn ở nhà đây, biết đâu Táo Quân thương tôi ăn rau cháo qua ngày, sang năm cho tôi phát tài lớn thì sao, cụ không hưởng ké được phúc phần này của tôi đâu".
Cụ bà họ Vu cười mắng: "Đồ con cái chết tiệt này, không biết lòng tốt, cứ như ai thèm Táo Quân nhà cậu không bằng. Không đến thì thôi, tôi ấy à, còn đỡ tốn hai bát cơm".
Hai người quen nhau rồi, nói chuyện cũng chẳng cần khách sáo nữa.
Việc có tin Táo Quân hay không, Lý Hòa hoàn toàn xem vào tâm trạng, gặp thần phật đầy trời thì vái một cái, không gặp thì thôi, đôi khi phần nhiều là để thỏa mãn thứ nghi thức cảm ẩn sâu trong xương tủy.
Mặc dù trong quá trình hiện đại hóa của thành phố, rất nhiều phong tục cũng dần dần phai nhạt, sau khi có đường ống dẫn ga, bếp lò đất vốn là nơi trú ngụ của Táo Quân đã sớm không còn tồn tại.
Nhưng một số nhà hàng nông gia vẫn lấy bếp lò đất làm điểm nhấn, nói rằng cơm canh nấu bằng bếp lò đất và củi rơm, đúng là ngon hơn cái thứ nấu bằng bếp ga nhà bạn tự nấu.
Lý Hòa hỏi Phó Hà: "Đồ tết mua đủ cả chưa?".
Phó Hà đếm ngón tay nghĩ một hồi: "Chỉ thiếu mỗi câu đối tết anh chưa viết thôi".
"Được, ngày mai viết câu đối".