Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
58, Đánh trẻ con

❊ ❊ ❊

Lý Hòa vừa thức dậy vào buổi sáng, phát hiện bên ngoài là một màn trắng xóa, trên mặt đất đã tích tụ một lớp tuyết dày.

Bọn trẻ con có lẽ hỏa khí vượng, Lão Ngũ dắt theo Lý Bái nhỏ chơi ném cầu tuyết trên nền tuyết, chẳng sợ lạnh chút nào.

Lý Hòa xoa xoa hai bàn tay, rụt cổ lại, rửa mặt, đánh răng, rồi vào bếp tự múc một bát cháo loãng, cầm theo nửa cái bánh bao.

Sau đó cậu hỏi Lão Tứ: "A Nương bọn họ đâu rồi?"

"Đi chợ cùng anh ba rồi ạ", Lão Tứ đang cúi đầu hì hục xúc tuyết ngoài sân.

Lý Hòa ăn xong, nhận lấy cái xẻng từ tay Lão Tứ, bảo: "Con xem Lão Ngũ đi làm bài tập đi, đừng để nó chạy nhảy lung tung nữa".

Lão Ngũ không vui, bĩu môi nói: "Hôm nay là Tết mà, Tết là phải được nghỉ ngơi chứ?"

Lý Hòa nói: "Nếu em học giỏi, anh cho em ăn Tết mỗi ngày. Nếu kỳ sau kết quả vẫn thế này, em có thể thử xem bàn tay anh cứng hay mông em cứng hơn. Nhanh lên, đừng nói nhảm, đi xem sách đi".

"Anh ba bảo em trông chừng thằng bé Bái, em mà đi xem sách thì không ai trông nó nữa, nó thích chạy lung tung nhất", Lão Ngũ vẫn tiếp tục tìm lý do.

"3", Lý Hòa bắt đầu đếm ngược, rồi ngừng lại một chút, mặt mày sa sầm nhìn chằm chằm Lão Ngũ hô: "2".

Lý Hòa chưa kịp đếm đến '1', Lão Ngũ đã vội vàng chạy lon ton vào nhà bê ghế, lôi vở bài tập ra bắt đầu giả vờ chăm chú đọc sách.

Lý Hòa nhìn mà nhức cả răng, cậu trực tiếp lấy cuốn sách từ tay nó, lật mấy trang, chỉ vào đó bảo: "Giải hết mấy bài tập phía sau này, hôm nay coi như hoàn thành nhiệm vụ. Nếu làm sai một bài, từ hôm nay trở đi em đừng hòng ra ngoài chơi".

"Nhưng còn phải đi chúc Tết nữa, mùng Một phải đi chúc Tết mà", Lão Ngũ nhìn Lý Hòa với vẻ đáng thương.

Lý Hòa nói: "Mùng mấy cũng không được, đừng lề mề nữa, bắt đầu đi".

Lão Ngũ không tin lời dọa dẫm của Lý Hòa: "Em không biết làm, làm thế nào bây giờ".

"Thế thì đơn giản, cứ ở nhà khỏi đi đâu. Khi nào biết thì đi hỏi chị tư, bao giờ biết làm thì mới được ra cửa", Lý Hòa không muốn đôi co trả giá với nó nữa, giai đoạn này cậu đã đủ khách sáo với nó rồi, Lão Ngũ vẫn là cái tính lười biếng làm chủ.

"Ghét quá!! Ghét quá!!", Lão Ngũ đứng phắt dậy, dậm chân loạn xạ, gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. Mặt con bé vốn đã bị nứt nẻ, thêm cảnh khóc lóc này, da mặt đỏ ửng cả lên.

Lý Hòa đã quá quen với cái chiêu trò ăn vạ lăn lộn này của nó, cậu hạ quyết tâm, không để mình mềm lòng nữa.

Cậu túm lấy nó, xoay mông lại đánh bôm bốp: "Thích khóc đúng không, vậy thì khóc cho đã đi".

Lần này Lý Hòa dùng lực thật sự, cậu rút kinh nghiệm từ kiếp trước, trẻ con vẫn nên dạy dỗ từ nhỏ, đợi đến lúc lớn rồi mới đánh thì tổn thương lòng tự trọng của chúng, một khi đã thù dai thì có khi lại thành kẻ thù.

Lý Hòa cũng biết đánh trẻ con là sai, đứa trẻ nghịch ngợm không nghe lời chưa chắc đã là phẩm đức xấu xa, có thể tâm trí của nó chỉ phát triển tới trình độ đó thôi.

Dưới roi vọt sợ rằng khó sinh ra cao đồ, ngược lại dễ sinh ra nghịch tử.

Nhưng Lý Hòa vẫn không nhịn được mà ra tay.

Đánh là đã đánh rồi, nhìn Lão Ngũ khóc lóc thảm thiết, Lý Hòa lại không nhịn được mà tìm kiếm cơ sở khoa học cho hành vi đánh trẻ con của mình, kết quả cuối cùng vẫn chẳng tìm thấy đâu, thiên hạ đúng là không có phương pháp khoa học nào để đánh trẻ con cả.

Nhưng Lý Hòa vẫn luôn tin rằng con người ta ai cũng có phần thú tính ngây ngô, nhất là trẻ con giống như một con ngựa hoang nhỏ, trong tình trạng không hiểu nhân tình thế thái, đặc biệt là khi tâm trí chưa kiện toàn, căn bản không thể giao tiếp bình đẳng được, mà cần phải có sự thuần hóa nhất định.

Thắng thì uy tín của cậu được dựng lên; thua thì cậu phải chạy theo xách mép nó.

Tiếng khóc của Lão Ngũ mỗi lúc một to, nhưng nó nhất quyết không nói một lời nhận lỗi.

Không ít đứa trẻ chơi ngoài sân bị tiếng khóc của Lão Ngũ thu hút tới, bọn chúng reo hò: "Mèo khóc, mèo mặt hoa".

Lão Ngũ nín khóc, lấy tay áo quệt mặt, cầm cầu tuyết đuổi theo đánh bọn chúng.

Lý Hòa mặt đen xì bảo Lão Tứ: "Kéo nó về đây, rửa mặt cho nó, rồi bảo nó tiếp tục đọc sách".

Lão Tứ cũng sợ khi thấy Lý Hòa dữ dằn, đành ngoan ngoãn đi lôi Lão Ngũ về.

Lão Ngũ bị Lão Tứ lôi về trong trạng thái không cam lòng, sau khi rửa mặt xong, nó lại kêu ca: "Lạnh thế này, lạnh tay, em không cầm nổi bút".

Lý Hòa bê lò sưởi đến gần, nhấc ấm trà ra, để lộ đống than hồng ấm áp, nói: "Thế này không lạnh nữa chứ gì? Tiếp tục làm bài tập, đừng kiếm cớ nữa".

Sau đó Lý Hòa không thèm quản nó nữa, dẫn Lý Bái đi chơi trong sân, đi theo phía sau để đề phòng đường trơn thằng bé ngã.

Khi Vương Ngọc Lan quay về, Lão Ngũ chạy lon ton đi mách lẻo, Vương Ngọc Lan sờ vào cái quần bông dày cộm của nó rồi chẳng buồn quan tâm: "Đi chỗ khác chơi đi".

Lý Triệu Khôn có vẻ nhàn rỗi, bày cái mặt già ra định bắt chuyện: "Hũ rượu nhà tao chịu ủy khuất rồi, lại đây, ôm cái nào".

Trong tiếng địa phương ở đây, nhà nào sinh con gái thì gọi là được một hũ rượu, trông chờ con gái lớn lên mua rượu cho uống.

Lão Ngũ nhìn chòm râu lởm chởm đen xì của Lý Triệu Khôn, vẻ mặt ghê tởm chạy xa tít.

Bữa cơm tất niên năm nay, Vương Ngọc Lan không làm những món đạm bạc, trái lại hiếm khi hào phóng, trên bàn bày ra bảy tám cái đĩa, đĩa nào cũng đầy ắp.

Vào thời điểm này, những nhà có thể dọn ra bảy tám cái đĩa không nhiều, dù cuộc sống đã dễ thở hơn, nhưng cũng chỉ giới hạn ở mức vừa đủ ăn no, lấp đầy cái bụng.

Có kinh nghiệm từ lần mất điện trước, lúc ăn cơm, nến và đèn dầu đều được thắp sẵn từ sớm.

Quả nhiên, cơm mới ăn được một nửa thì mất điện, vì đã có chuẩn bị tâm lý nên cũng không hoảng loạn lắm, chỉ là hơi tối một chút, mọi người vẫn ăn uống bình thường.

Vẫn như mọi năm, nhận tiền mừng tuổi, đi chúc Tết, đánh bài.

Vẫn tại chiếu bạc ở ủy ban thôn, Lý Hòa hỏi Lưu Lão Tứ đang cúi gằm mặt: "Cậu giống con gà trống bị vặt lông thế này, có chuyện gì à?"

Đối với "ông trùm" thu mua phế liệu này, Lý Hòa vẫn có thiện cảm.

Trần Vĩnh Cường nói: "Còn chuyện gì nữa, lại hỏng rồi chứ sao. Tôi bảo này Lão Tứ, đàn bà thiếu gì, làm bộ mặt khổ sở cho ai xem chứ".

Lưu Lão Tứ bực bội đáp: "Cha kiếp anh, kẻ no không biết người đói khổ, nói mấy lời này có ý nghĩa gì không hả".

Trần Vĩnh Cường nói: "Cậu phải nhanh chóng phát tài mới được, tôi bảo cậu đi thu mua heo sống cùng tôi thì cậu lại không muốn, cậu nói xem ngày nào cũng chạy lên huyện mày mò mấy cái thứ sắt vụn thì có ích gì, kiếm được mấy xu lẻ".

Lý Huy nói: "Tôi bảo nó đi hút cát cùng tôi, nó cũng không chịu, bằng không năm nay cậu có tiền cưới vợ rồi, con cái đầy đàn rồi, cần gì phải ở đây thở dài thườn thượt".

Lưu Lão Tứ bị kích bác đỏ bừng mặt, tức giận nói: "Các người thì biết cái gì, ở đây toàn là bảo bối đấy, cái trạm thu mua của nhà họ Hồ ở công xã kia kìa, các người có biết người ta một năm kiếm được bao nhiêu không, nói ra dọa chết các người".

Trần Vĩnh Cường ngậm một điếu thuốc, liếc mắt nói: "Kiếm được bao nhiêu thì cũng là của người ta, đâu phải của cậu, cậu kích động cái gì".

Đều là chơi với nhau từ nhỏ, nói chuyện cũng không có ác ý gì, ở với nhau quen rồi nên ăn nói thẳng thắn thôi.

Lý Hòa lại không ngờ Lưu Lão Tứ lại bắt đầu nghề thu mua phế liệu từ sớm như vậy, cười bảo Lưu Lão Tứ: "Đừng nghe bọn họ, làm nghề phế liệu là con đường tốt đấy, sau này cậu chắc chắn sẽ sống tốt hơn bọn họ".

Điều Lý Hòa nói là sự thật, không nói đến Lưu Lão Tứ, sau này người ta cũng có hàng chục triệu tài sản là đằng khác.

Lưu Lão Tứ được khích lệ, nói với những người khác: "Các người xem, Nhị Hòa bảo tốt thì nhất định là tốt, hai thằng ranh con các người, mới đọc được mấy chữ mà dám so với Nhị Hòa à".

Trần Vĩnh Cường nói: "Người ta Nhị Hòa đang an ủi cậu đấy, không muốn cậu mất mặt thôi, cậu mà đến lời này cũng không nghe ra thì đúng là sống uổng phí rồi".

Giải tán chiếu bạc, đã hơn mười một giờ đêm, Lý Hòa đi về nhà, phát hiện Lưu Lão Tứ đi theo phía sau, quay đầu hỏi: "Lão Tứ, tìm tôi có việc gì à?"

Lưu Lão Tứ khom lưng, rụt cổ, hai tay thụt vào trong tay áo, mũi sụt sịt, lo lắng hỏi: "Nhị Hòa, lời cậu nói lúc nãy, không phải lừa gạt tôi đấy chứ?"

(Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.