Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
Mở rộng sản xuất

❊ ❊ ❊

Liễu Liên Tưởng nghe thấy hai chữ "thương nhân Hồng Kông" thì mắt sáng rực lên, vội vàng nói: "Anh thực sự quen biết thương nhân Hồng Kông sao? Còn có thể đầu tư nữa?".

Lý Hòa nói: "Đương nhiên là được, tôi có thể giới thiệu, đến lúc đó các anh có thể tự mình bàn bạc, đàm phán được đến mức độ nào đều hoàn toàn phụ thuộc vào các anh".

"Thương nhân nước ngoài không thể đầu tư không công được chứ? Có điều lệ gì không?", Liễu Liên Tưởng tỏ ra rất sốt ruột.

Lý Hòa đáp: "Đương nhiên không thể đầu tư không công, tiền của người ta cũng không phải từ trên trời rơi xuống, đúng không? Tôi có thể cố gắng thuyết phục họ liên doanh với các anh. Viện nghiên cứu của các anh cần thành lập một công ty máy tính với mục tiêu chuyển hóa thành tựu khoa học kỹ thuật, việc liên doanh này về mặt chính sách các anh có cho phép không?".

Liễu Liên Tưởng khẳng định ngay: "Về mặt chính sách thì không có vấn đề gì, điểm này tôi có thể bảo đảm".

Anh ta không chỉ là một nhà nghiên cứu mà còn là cán bộ, là người thông thuộc chính sách.

Kiên trì thực hiện chính sách mở cửa đối ngoại, phát triển kinh tế đối ngoại, tận dụng vốn nước ngoài, nhập khẩu kỹ thuật, thúc đẩy xây dựng "Tứ hóa" là quyết sách chiến lược lâu dài không thay đổi của nước ta.

Tận dụng vốn nước ngoài nhiều nhất có thể để đẩy nhanh quá trình xây dựng kinh tế nước nhà là một chính sách cơ bản trong quan hệ kinh tế đối ngoại của nước ta.

Vào tháng 5, ngoài việc phê chuẩn bốn đặc khu kinh tế, Trung ương đã chính thức quyết định mở cửa 14 thành phố ven biển như Đại Liên cùng đảo Hải Nam.

Đồng thời, tuyên bố rõ ràng "cho phép thương nhân nước ngoài mở doanh nghiệp vốn tư nhân".

Cho nên liên doanh căn bản không phải là vấn đề.

"Vậy tôi sẽ sớm liên lạc với thương nhân Hồng Kông để hỏi ý định của người đó". Anh đang cân nhắc xem nên để Vu Đức Hoa qua đây, hay là tay luật sư xui xẻo Thẩm Đạo Như qua. Nếu Vu Đức Hoa qua, thì sẽ biến thành anh hợp tác với Vu Đức Hoa. Nếu Thẩm Đạo Như qua, thì vẫn là một mình anh.

Hơn nữa, đầu tư vào Viện Máy tính kiểu gì cũng không lỗ, bộ Hán card này Liễu Liên Tưởng trong năm đầu tiên ra mắt vào năm 1985 đã bán được hơn 10 triệu.

Trong cuộc bình chọn "Thành tựu kỹ thuật công trình trọng đại của nước ta thế kỷ 20", có tổng cộng 25 thành tựu kỹ thuật công trình trọng đại được bình chọn, trong đó "Xử lý thông tin Hán tự và Cách mạng in ấn" chỉ đứng sau "Lưỡng đạn nhất tinh", xếp thứ hai.

Kể từ khi máy tính xuất hiện, việc phổ biến PC tại Trung Quốc đã gặp phải khó khăn trong việc xử lý Hán tự, bao gồm các vấn đề về nhập, xuất, hiển thị, mã hóa, phông chữ, phần mềm ứng dụng Hán tự... Dưới sự thúc đẩy của nhu cầu này, các loại hệ thống Hán tự đã ra đời.

Ai cũng biết, trong lĩnh vực xử lý thông tin Hán tự, Vương Tuyển là người tiên phong, biến hệ thống sắp chữ laser tiếng Trung trở thành hàng hóa từ năm 1985, quảng bá rộng rãi hệ thống sắp chữ Phương Chính trên thị trường, đây chính là một cuộc "cách mạng in ấn".

Người nghiên cứu phát triển xử lý thông tin Hán tự có rất nhiều, mà Viện Máy tính thuộc Viện Khoa học Trung Quốc chính là đơn vị tiên phong về xử lý Hán tự trên PC, Hán card thương hiệu Liên Tưởng là một trong những loại được tung ra sớm nhất, và rất nhanh chóng trở thành loại Hán card có doanh số lớn nhất, ảnh hưởng lớn nhất.

"Thầy Lý, việc này tôi sẽ sớm báo cáo với Viện, nhưng anh không được đùa tôi đâu đấy", Liễu Liên Tưởng vẫn hơi căng thẳng, lỡ như báo cáo sớm mà cuối cùng phát hiện ra là dã tràng xe cát, thì chẳng khác nào anh cho lãnh đạo "leo cây", sau này còn lăn lộn thế nào được nữa.

Lý Hòa nghiêm túc nói: "Cán bộ Liễu, tuy tôi còn trẻ, thường thích nói đùa, nhưng không có thói quen nói dối. Tôi lấy nhân phẩm của mình ra đảm bảo được không? Chỉ cần bên anh không có vấn đề, tôi sẽ đi nói với thương nhân Hồng Kông. Tuy nhiên, nếu vì tỷ lệ đầu tư hay số tiền đầu tư mà hỏng việc, thì tôi không chịu trách nhiệm đâu".

"Đương nhiên rồi, nào, thầy Lý, chúng ta cạn ly này, tôi về sẽ lập tức trao đổi với lãnh đạo".

Hai người cụng ly xong, Liễu Liên Tưởng liền móc ra một nắm tiền lẻ, vội vàng thanh toán, chào Lý Hòa một tiếng rồi rời đi.

Mùa hè đã đến rồi, nghỉ hè còn xa nữa sao?

Chỉ gói gọn trong một chữ "nóng", lá cây hai bên đường đều héo rũ, huống chi là người.

Lý Hòa đang hóng mát dưới giàn nho, Phó Hà đầy mồ hôi quay về, cầm lấy ấm trà trên bàn, tu một hơi hết sạch: "Nóng chết mất thôi".

Nói xong, cô lại dùng vạt áo sơ mi lau mồ hôi trên mặt, để lộ cả bụng.

Lý Hòa từ trước Tết đến sau Tết đều không gặp cô, thậm chí còn nghĩ bụng không lẽ con nhỏ này ôm tiền bỏ chạy rồi?

Phó Hà rõ ràng là bị rám nắng đi một vòng, khuôn mặt tròn trịa trước kia vất vả lắm mới bồi bổ được cũng không còn, cằm nhọn hoắt ra, nhưng ngược lại trông càng bắt mắt hơn.

Lý Hòa hỏi: "Cô làm gì mà vội vàng hấp tấp thế? Lâu như vậy không thấy mặt mũi đâu".

"Tôi vừa từ Hương Hà về đây mà, một tháng tôi phải tới đây mấy lần cơ, chỉ là anh và chị Hà ở trường không nhìn thấy tôi thôi, không tin anh cứ hỏi Chu Bình với Thọ Sơn xem", Phó Hà ngồi xuống ghế, lại quay đầu vài vòng rồi hỏi: "Chị Hà đâu, tôi ra sân trước cũng không thấy người".

Lý Hòa nói: "Về quê rồi, chắc vài ngày nữa là về".

Hà Phương không có ở đây, chuyện ăn uống của anh đành tạm bợ qua loa, không mì sợi thì cũng là bánh bao, chăm chỉ hơn tí thì chạy bộ ra quán ăn.

Nhàn rỗi xuống... không đúng, là ngày nào cũng nhàn, nhàn đến mức chán chường, nên anh lại đi dạo quanh chợ hoa một vòng, mua không ít hoa mẫu đơn và hoa lay ơn.

Phó Hà lôi ra một cuốn sổ đưa cho Lý Hòa: "Anh, anh xem qua xem?".

"Cái gì?".

"Sổ sách!".

Lý Hòa nhìn thái độ đó của Phó Hà cũng khẳng định là đã kiếm được lời, nhưng khi cầm cuốn sổ, mở trang cuối cùng, trực tiếp nhìn phần dư thừa thì cũng chỉ chưa đầy 4 vạn tệ.

Nghĩa là nửa năm qua Phó Hà kiếm còn không bằng anh kiếm trong một tuần, lập tức mất hứng, nhưng nghĩ lại không lỗ là tốt rồi, anh lại ném sổ sách cho Phó Hà: "Được, không tệ, tiếp tục cố gắng".

Phó Hà nhìn biểu cảm này của Lý Hòa liền biết anh không hài lòng, cô còn đang đợi được khen cơ mà.

Kể từ khi xưởng nội thất khai trương, cô đã cùng hai chàng trai trong làng in dấu chân khắp các cửa hàng cung tiêu nội thất toàn thành phố. Một chiếc túi vải bạt, một cái miệng dẻo chính là vũ khí sắc bén để thắng lợi trên thương trường. Bây giờ cơ bản đã có kênh phân phối ổn định, cũng không cần chạy đôn chạy đáo nữa.

Hơn nữa, nhiều tay con buôn biết được địa chỉ đã trực tiếp lái xe tải lớn hoặc máy kéo tới tận nơi chở hàng, việc tiêu thụ không hề có vấn đề gì.

Tuy rất mệt, nhưng nụ cười của "ông Mao" đã mang lại cho cô động lực rất lớn, thường xuyên kiếm được một khoản tiền, cô lại chấm chút nước bọt lên đầu ngón tay, đếm từng tờ một.

Phó Hà lại lấy ra một xấp tiền từ trong túi đặt lên bàn, một xấp tiền đều mới tinh: "Anh, anh đếm đi, trừ đi nửa phần trăm chia cho thôn, chỗ này đều là tiền lãi".

Khi cô đi thương lượng với thôn, điều kiện là thôn chỉ chiếm năm phần trăm, cung cấp địa điểm và nhân sự. Còn cô phụ trách cung cấp vốn và chạy việc bán hàng.

Phần lớn nam thanh niên trong thôn đều làm việc ở đó, mỗi tháng đều được phát lương, đồng nghĩa với việc cả thôn có thu nhập ổn định.

Từ khi kiếm được tiền, cô nói chuyện cũng cứng rắn hơn, ở đó tiếng nói của cô còn có trọng lượng hơn cả bí thư đại đội, quả thực như cá gặp nước.

Lý Hòa xua tay: "Nếu cô thiếu tiền dùng thì cứ lấy hai phần của cô đi, của tôi thì khỏi chia. Trong kinh doanh có một thuật ngữ gọi là mở rộng sản xuất tái đầu tư, kiếm được tiền mà cứ chia chác thì làm sao mà lớn mạnh được, cứ mua tiếp thiết bị, tiếp tục mở rộng quy mô đi".

Số tiền này, anh thực sự không để vào mắt.

Phó Hà nghiến răng nói: "Vậy của tôi cũng không chia nữa, tiếp tục đầu tư".

Lý Hòa nói: "Còn một loại gọi là lương, cô không nhận lương à?".

Phó Hà không thèm nghĩ ngợi liền nói ngay: "Anh, em đã nhận không hai phần cổ phần rồi, sao còn nhận lương được, anh không phải cố tình trêu chọc em đấy chứ".

"Lương của người khởi nghiệp cũng là chi phí vận hành và quản lý công ty, cái này đương nhiên phải phản ánh vào sổ sách. Đến cuối năm mới biết được tình hình lợi nhuận của công ty ra sao. Chi phí thời gian mà người khởi nghiệp bỏ ra cũng là chi phí, cái này bắt buộc phải tính vào". Lý Hòa cũng là căn cứ theo tình hình chung của các công ty khởi nghiệp, không những phải phát, mà còn phải phát nhiều, làm cho sổ sách lỗ đi để giảm thuế.

Phó Hà đáp: "Mấy cái này em không hiểu, nhưng em biết là mình không thể nhận, nếu không em thành loại người gì chứ".

"Một tháng lấy tầm 50 tệ đi, cô còn phải ăn uống, mua sắm quần áo, kết bạn nữa chứ". Lý Hòa nhìn chiếc áo sơ mi kẻ đỏ nhăn nhúm trên người Phó Hà rồi nói tiếp: "Cô cũng là ông chủ lớn ông chủ nhỏ rồi, mau đi mua bộ quần áo tử tế mà mặc, diện ra khí chất của ông chủ đi".

Phó Hà nhìn lại bộ đồ trên người mình, ngẫm nghĩ chắc là Lý Hòa chê cô quê mùa rồi.

Rửa mặt một cái, cũng chẳng sợ nóng, lập tức chạy đi mua quần áo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:209
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.