Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 2111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 338
"Cảnh sát"

❊ ❊ ❊

Vede xoay người xuống giường, thử cử động thân thể. Sau lưng không truyền đến chút cảm giác đau đớn nào, xem ra lời Kỵ sĩ đại nhân nói không sai, cứ mặc kệ vết thương, nó sẽ nhanh chóng khép miệng.

"Cậu không nghỉ ngơi thêm vài ngày sao?" Kukasimu hỏi.

"Ngài ấy chỉ cho tôi hai ngày," Vede khoác chiếc áo khoác cũ nát lên người, xỏ chân vào đôi ủng ống dài lạnh lẽo, "Hơn nữa làm việc sớm một ngày cho họ, thì mới có thể sớm nhận được cháo lúa mạch. Tôi không thể cứ ăn phần của ông mãi, một bát đó căn bản không đủ cho hai người chia nhau."

"Tôi lại thấy khá ổn, cháo lúa mạch ở đây đặc hơn cháo cứu tế ở những nơi khác nhiều, hơn nữa còn nếm được chút vị thịt," lão già lắc đầu, "Đứa nhỏ, trước kia cậu là đội viên tuần tra, có lẽ không hiểu rõ cuộc sống trong khu ổ chuột. Cháo ở đó uống vào y như nước lã, chẳng qua là trong nước canh có thêm vài hạt lúa mạch, để trông có vẻ đầy đặn hơn, thường xuyên sẽ bỏ thêm rễ cỏ hoặc lá cây vào nấu cùng. Cháo lúa mạch Lãnh chúa đại nhân phát chia làm hai phần có lẽ không no, nhưng cũng sẽ không đến mức bị đói."

"Tôi muốn cả hai chúng ta đều được ăn no," cậu thắt dây giày, cười nói.

"Được rồi," Kukasimu thở dài, "Vậy cậu hãy chú ý sức khỏe, đừng cậy mạnh."

Cảm giác kỳ lạ thật, rõ ràng lão chỉ là một con chuột cống phố đen được chọn làm vật thế mạng, giờ đây lại giống như trưởng bối của mình vậy, Vede thầm nghĩ. Kỳ lạ hơn nữa là, bản thân lại cảm thấy cảm giác này không tệ chút nào.

"Tôi sẽ," cậu bật cười lắc đầu, đội mũ trùm lên, "Ông cũng vậy."

Vừa đẩy cửa ra, liền thấy ngoài cửa đang đứng hai nam tử, bộ đồng phục nền trắng thêu đường viền vai và băng tay màu xanh nhạt đã cho thấy thân phận của người tới: họ là nhân viên văn phòng của Tòa thị chính.

Vede cau mày, "Các anh tìm ai?"

Một người trong đó rút ra một tờ giấy liếc mắt nhìn, "Cậu chính là Vede?"

"Phải."

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Kukasimu cũng chú ý tới tình hình bên ngoài.

"Chúc mừng cậu," người kia nở nụ cười, "Cậu đã vượt qua bài kiểm tra trên giấy của đội viên công an, tiếp theo sẽ là một tuần huấn luyện tổng hợp," hắn đưa một tấm thẻ nhỏ vào tay Vede, "Đây là thẻ căn cước tạm thời của cậu, cầm nó đi tới doanh trại Đệ nhị quân, ở đó sẽ có người tiếp đón cậu."

Vede trợn to mắt, "Tôi... đã vượt qua đợt khảo hạch của Lãnh chúa đại nhân rồi sao?"

"Vẫn chưa," nhân viên văn phòng trả lời, "Bài kiểm tra trên giấy chỉ là vòng sàng lọc thứ nhất, cậu còn phải hoàn thành huấn luyện và được Thủ tịch Kỵ sĩ đại nhân công nhận thì mới tính là vượt qua khảo hạch, trở thành đội viên công an chính thức."

Hai người nói xong liền rời đi ngay, không đòi hỏi tiền bạc, cũng không lôi kéo tình cảm, dường như chỉ chuyên tâm tới để thông báo cho cậu mà thôi.

"Cậu thành công rồi!" Lão già kích động vỗ vai Vede nói, "Lúc trước cậu nói gì nhỉ, mình tuyệt đối không thể được chọn."

Vede ngẩn người hồi lâu mới lẩm bẩm, "Bởi vì những câu hỏi đó thực sự quá kỳ lạ."

Lão già hơi sững sờ, "Câu hỏi gì?"

Cậu không nhịn được nhớ lại chuyện xảy ra một tuần trước, từ khi biết tin Vương tử điện hạ chiêu mộ đội viên công an, cũng chính là đội tuần tra đổi cái tên khác, cậu liền làm theo yêu cầu trên thông báo mà ứng tuyển vào Tòa thị chính. Đối phương phản ứng vô cùng nhanh chóng, chỉ mới qua năm ngày, cậu đã nhận được thông báo kiểm tra.

Vede vô cùng tự tin, bản thân không chỉ hoàn toàn phù hợp với điều kiện trên thông báo, mà còn có hơn năm năm kinh nghiệm thực tế, hơn nữa trấn nhỏ này quả thực thiếu hụt nhân viên giám sát dân chúng, khả năng cậu được chọn là rất lớn. Nếu có thể trở thành đội viên tuần tra, dù có sống ở khu nội thành, cũng có thểtùy thời giúp đỡ Kukasimu.

Nhưng cậu không ngờ, bài kiểm tra ngay từ đầu đã nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Hơn một trăm người tham gia tuyển chọn ngồi trong một đại sảnh, Kỵ sĩ đại nhân phát cho từng người một xấp giấy, yêu cầu trả lời tất cả câu hỏi được liệt kê bên trên, và viết nắn nót vào giấy, còn nói người thẩm duyệt cuối cùng chính là Vương tử điện hạ. Phương thức kiểm tra này lập tức gây ra sự xôn xao lớn trong đám đông, tuy trên thông báo có viết rõ yêu cầu phải biết đọc biết viết, nhưng không ai ngờ đối phương lại chơi thật.

Khi đó đã có hơn một nửa người ngây người ra, Vede tuy có thể đọc hiểu vấn đề trên giấy, nhưng sau khi quét qua một lượt, cũng ngẩn người tại chỗ - đó đều là những câu hỏi kỳ quái gì vậy? Ví dụ như: ngươi là một người đánh xe ngựa, đang lái xe tứ mã đi trên một con đường núi chật hẹp, trong thùng xe ngồi hai bình dân. Lúc này phía trước đường đột nhiên xuất hiện một nhóm lưu dân, ngươi không tránh kịp, chỉ có thể chọn tông vào bọn họ, hoặc để xe ngựa rơi xuống vực thẳm. Trường hợp trước sẽ dẫn đến cái chết của đông đảo lưu dân, trường hợp sau sẽ khiến hai bình dân mất mạng, mà bất kể tình huống nào, ngươi đều có thể nhờ thân thủ nhanh nhẹn mà sống sót. Vậy lựa chọn của ngươi là gì? Xin hãy dùng ít nhất ba trăm từ để trình bày lý do.

Câu hỏi này thực sự khiến người ta không hiểu nổi, tuy có nhắc đến một bên là bình dân, bên kia là lưu dân, nhưng con số cụ thể đều mơ hồ không rõ, muốn cân nhắc cũng không biết bắt đầu từ đâu. Hơn nữa cậu luôn cảm thấy, tông chết một đám lưu dân xem ra chẳng có gì ghê gớm, nhưng chưa chắc đã là đáp án Vương tử điện hạ muốn.

Vậy lựa chọn để bình dân đi chết? Chẳng lẽ đây lại là đáp án chính xác sao?

Mà trên cả tờ giấy, đều viết những câu hỏi kỳ quái tương tự, cậu lúc đó thậm chí còn cảm thấy Điện hạ đang cố tình làm khó bọn họ, thực tế đội viên công an thực thụ đã sớm được xác định rồi.

"Không có gì, có lẽ là tôi nghĩ lệch rồi," Vede hít sâu một hơi, "Vậy bây giờ tôi tới doanh trại đây."

"Ừm," Kukasimu cười lớn, "Tôi thấy cậu nhất định có thể trở thành đội viên công an chính thức."

... Doanh trại Đệ nhị quân nằm ở phía bắc trấn nhỏ, bên ngoài tường đá nội thành, khi Vede chạy tới nơi này, phát hiện Thủ tịch Kỵ sĩ đại nhân đã đợi sẵn trong doanh trại.

"Từ hôm nay trở đi, các người chính là cảnh sát dự bị," đợi mọi người tề tựu đông đủ, Carter lên tiếng, "Một tuần tiếp theo, các người phải sống trong doanh trại này, tiếp nhận huấn luyện đặc biệt. Người đạt yêu cầu thì ở lại, người không đạt thì cút về chỗ cũ! Ta sẽ cho các người hiểu thế nào gọi là kỷ luật, thế nào gọi là phục vụ cho Vương tử điện hạ!"

Đây mới là dáng vẻ khảo hạch trong ký ức của Vede, chỉ là... trong hơn một trăm người đăng ký, đối phương chỉ giữ lại mười lăm người? Cậu liếc mắt nhìn quanh, từ cách ăn mặc và khí sắc mà xem, ngoài bản thân ra, những người khác đều là cư dân bản địa.

Quả nhiên, điều kiện yêu cầu biết chữ không phải là nói đùa.

"Báo cáo!" Có người giơ tay.

Carter nhếch mép cười, "Ồ? Ngươi đối với quân đội một bộ kia ngược lại khá quen thuộc nhỉ? Nói đi."

"Hắc hắc, anh trai tôi ở Đệ nhất quân," người kia gãi gãi sau đầu nói, "Xin hỏi đại nhân, cảnh sát là gì? Chúng ta không phải là đội viên công an sao?"

"Cảnh sát là một phần của hệ thống công an, các người có thể hiểu là nhân viên trị an trong lãnh địa của Điện hạ, cần phải bắt giữ tội phạm, đả kích hành vi phạm pháp, duy trì trật tự lãnh địa, chấp hành chính sách do Điện hạ và Tòa thị chính ban bố, cũng như giúp đỡ những lãnh dân gặp khó khăn."

"Giúp đỡ lãnh dân? Nhưng ngài vừa nói, chúng ta là phục vụ cho Vương tử điện hạ..."

"Hai bên không có khác biệt, phục vụ lãnh dân của Điện hạ, chính là phục vụ cho Điện hạ. Sao, ngươi còn muốn vào lâu đài hầu hạ ngài ấy à?" Carter nhún vai, "Trở thành kỵ sĩ ưu tú trước đã rồi hãy nói."

Tuy nhiên kỵ sĩ đều là quý tộc... Vede nghĩ, địa vị và bọn họ những bình dân này có cách biệt một trời một vực, không phải cứ muốn làm là làm được.

"Nhớ kỹ, các người vừa là người chấp hành pháp luật, cũng là người bảo vệ nhân dân. Bây giờ, đi vào trong lều đổi đồng phục đi," Thủ tịch Kỵ sĩ vỗ tay, "Tiếp theo, vừa vặn có một nhiệm vụ cần giao cho các người đi hoàn thành."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:62
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.