Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 383
Phản phệ

❊ ❊ ❊

Thánh đường Hermes, Thông Thiên Tháp.

Mai Ân - tân Giáo hoàng bệ hạ - đang lặng lẽ lắng nghe báo cáo của ba vị giám mục trong mật thất.

Ngoài lão giám mục Thái Phất Luân ra, hai vị đại giám mục mới được thăng chức là Soli Dar và El lần lượt đến từ Thẩm phán quân và Trọng tài đình. Người trước là một thẩm phán trưởng dũng cảm thiện chiến, trong hai mươi lăm năm nhậm chức ở quân đội đã tích lũy được uy vọng cực cao; người sau là phó quan của Hi Sắt, tiếp nhận chức vụ của tiền nhiệm có thể coi là lòng dân mong đợi.

"Việc tiếp nhận trẻ mồ côi tại khu vực Vĩnh Đông trong Tà Nguyệt năm nay rất thuận lợi, quý tộc các đại thành đã hoàn toàn ngả về phía Giáo hội, hiện tại số lượng người được đưa đến Thánh thành cũ đã vượt gấp ba lần dự định," Thái Phất Luân cảm thán nói, "Đây cũng là tin tốt duy nhất trong thời gian gần đây."

Quý tộc chính là như vậy, vừa thấy tình thế không ổn, trở giáo đối với bọn họ mà nói còn đơn giản hơn cả uống nước. Mai Ân gật đầu, "Đây mới chỉ là năm đầu tiên, sau này sẽ càng ngày càng nhiều. Nếu chúng ta có thể chiếm cứ toàn bộ đại lục, số lượng người tiếp nhận hàng năm đều có thể dễ dàng lấp đầy một tòa thành mới."

"Hy vọng là vậy," ông thở dài, "Từ khi đại tuyết rơi đến nay, chúng ta đã gặp phải mấy lần Tà thú tấn công quy mô lớn rồi?"

"Sáu lần," Soli Dar trả lời.

"Sáu lần... trên phòng tuyến đã có hơn trăm thẩm phán võ sĩ ngã xuống," Thái Phất Luân ngữ khí có chút nặng nề, "Thần Phạt quân cũng có mười người tử vong, mà đợi đến năm sau, thế công của Tà thú chỉ có thể hung mãnh hơn."

"So với việc tác chiến cùng ma quỷ, cái này đã coi là nhẹ nhàng rồi," El nhún vai nói, "Mặc dù ta chưa từng tận mắt thấy ma quỷ mạnh mẽ đến mức nào, nhưng trong Thánh thư dường như mô tả chúng không thể chiến thắng vậy. Ta nói này, thật sự có cần thiết phải cố thủ đến cùng ở đây không?"

"Ngươi nói lời này là có ý gì!" Soli Dar nhíu mày, "Thần minh chỉ dẫn phương hướng cho chúng ta, còn ban cho chúng ta sức mạnh, thân là tín đồ, không ở đây kiên thủ tín ngưỡng, ngược lại muốn xoay người bỏ chạy sao?"

"Đừng tranh cãi nữa," Mai Ân gõ gõ quyền trượng. El làm việc cùng Hi Sắt hơn mười năm, cũng lây phải tính khí ăn nói không kiêng nể. Nhìn hai người này, hắn không khỏi nghĩ đến cặp bài trùng lão làng Thái Phất Luân và Hi Sắt, nhìn về phía lão giám mục, phát hiện người sau cũng đang nhìn mình, dường như đang nghĩ đến cùng một cảnh tượng với hắn. "Mục đích cuối cùng của chúng ta là duy trì nhân loại, mà muốn thực hiện mục đích này, ngoại trừ chiến thắng kẻ địch, không còn cách nào khác."

"Vâng, bệ hạ," hai người cung kính cúi đầu.

Nhưng chính bản thân hắn cũng không chắc chắn, tử thủ tại Hermes rốt cuộc có thể chiến thắng ma quỷ hay không.

Nghĩ đến lời phó thác của Áo Bá Lai Ân, Mai Ân cảm thấy gánh nặng trên vai. Địa ngục cụ thú đã xuất hiện, ma quỷ sau năm năm sẽ cuốn tới, hắn sẽ tận mắt chứng kiến Thần ý chi chiến này trong đời, mà không thể giống như Áo Bá Lai Ân, đem nhiệm vụ phó thác cho người kế nhiệm tiếp theo. Mỗi khi nghĩ đến chỗ này, đều khiến hắn có chút ăn không ngon ngủ không yên.

Trên thực tế, hắn cũng đã nghĩ đến việc để lại cho mình một con đường lui. Sau khi nuốt chửng hạm đội Hắc Phàm của Garcia, hắn không hạ lệnh đốt cháy tàu thuyền, công khai treo cổ tất cả những kẻ phản loạn, mà là giam giữ toàn bộ bọn họ. Ngoại trừ mấy kẻ cầm đầu và một lượng lớn người thế tội tìm từ khu dân nghèo bị đẩy lên pháp trường ra, đa số thủy thủ hiện giờ đều đang ở hải cảng Vĩnh Đông, do thủ hạ đáng tin cậy nhất của chính mình canh giữ.

Giả sử phòng tuyến toàn diện thất thủ, Hạp Loan chính là nơi lánh nạn cuối cùng. Cho dù rút lui về quần đảo Eo Biển đồng nghĩa với việc thoi thóp sống tạm, vĩnh viễn không có khả năng lật mình, ít nhất bản thân hắn có thể vượt qua quãng đời còn lại.

Dù sao thì nhân loại đã dốc toàn lực thử qua hai lần, cũng không thể chiến thắng đối thủ, không phải sao?

Những cuộc thảo luận về việc Giáo hội tiếp theo nên phát triển như thế nào cũng như củng cố thống trị ở Lang Tâm, Mai Ân không nghe lọt tai bao nhiêu. Đợi đến khi ba người thương thảo xong xuôi, hắn tâm tư không yên đáp, "Cứ làm theo lời các ngươi nói đi, cuộc họp hôm nay đến đây là kết thúc."

"Tuân mệnh, bệ hạ." Ba vị giám mục lần lượt đứng dậy hành lễ nói.

Mai Ân rời khỏi mật thất, dưới sự tháp tùng của vệ binh hướng về khu vực Khu mật đi tới.

Theo kế hoạch, hôm nay sẽ có một đợt Thẩm phán quân mới chuyển hóa thành Thần Phạt quân, đây mới là điểm trọng yếu mà hắn quan tâm. Cho dù là kiên thủ hay rút lui, những võ sĩ mạnh mẽ này đều là sự đảm bảo lớn nhất để mệnh lệnh của mình được thực thi.

Tuy nhiên trước đó, hắn còn cần xử lý một phiền phức bổ sung.

Bước qua từng bậc thang đá, Mai Ân tiến vào cơ quan Trọng yếu, rẽ vào hành lang nhà tù nằm ở đoạn giữa của cơ quan. Lần trước tới đây, vẫn là vì bí mật xử tử quốc vương Vương quốc Tro tàn Wimbledon Đệ tam.

Trong hành lang vẫn lạnh lẽo vô cùng, đuốc tùng đốt cháy hai bên tỏa ra ánh sáng vàng vọt ảm đạm, cuối lối đi đen ngòm một mảnh, tựa như cửa vào thông tới vực thẳm không đáy. Không ít người sau khi bị nhốt vào nhà tù, cho đến chết đều không thể rời khỏi nơi này một bước.

Mai Ân đi đến trước phòng số tám mươi lăm, ra hiệu cho vệ binh mở cửa lao.

Cánh cửa gỗ dày nặng phát ra tiếng ma sát chói tai, chấn động lên một trận ai oán và khóc thét nơi mảnh đất tĩnh mịch này, nhưng theo cửa lao lại lần nữa đóng lại, tất cả tiếng kêu bi thảm đều bị ngăn cách ở bên ngoài.

Cách song sắt, hắn nhìn thấy bóng dáng của Khiết Lạc.

Thuần Khiết Giả đang quay lưng lại cửa vào, nửa thân trên trần trụi, hai tay bị còng trên thanh sắt trên đỉnh đầu, bắt buộc phải nhón mũi chân mới có thể miễn cưỡng chạm đất. Trên tấm lưng trắng nõn có hàng chục vết roi đỏ tươi, máu chảy xuống đã đông cứng.

"Mùi vị của roi huấn giới của Trọng tài đình thế nào?" Mai Ân hỏi, "Hy vọng điều này có thể khiến ngươi hiểu ý nghĩa của sự tuân tùng."

"Ừm..." Khiết Lạc thấp giọng rên rỉ một tiếng, giống như từ trong mơ tỉnh lại, hơi nghiêng đầu, "Hóa ra là Giáo hoàng bệ hạ đến rồi. Sự tuân tùng mà ngài nói, rốt cuộc là chỉ sự tuân tùng ngài, hay là đối với các giám mục khác cũng phải giữ thái độ cung kính?"

Ngữ khí hơi có chút khinh bạc của nàng khiến Mai Ân nhíu mày, nhưng vừa nghĩ tới bản thân hiện giờ đã là Giáo hoàng bệ hạ, khác xa với chức vị giám mục lúc trước, liền đè xuống sự khó chịu trong lòng. Sau trận giáo huấn này, nàng cũng nên hiểu hiện tại chính mình đã có quyền sinh sát trong tay đối với nàng, "Là tuân tùng mệnh lệnh của ta. Khi ta yêu cầu ngươi hỗ trợ các giám mục khác hoàn thành nhiệm vụ, ngươi cũng phải phục tùng chỉ thị của đối phương."

"Là như vậy sao?" Nàng không tỏ thái độ đáp, "Đã ngài yêu cầu như vậy, ta tự nhiên sẽ làm theo."

"Mở còng tay của nàng ra," Mai Ân phân phó vệ sĩ.

Trải qua thời gian dài treo còng, hai tay của nàng gần như bị kéo trật khớp, mềm nhũn rủ xuống, dường như không có chút sức lực nào. Giáo hoàng dùng quyền trượng hất áo của nàng lên, ném lên vai nàng, "Tiếp theo ta có một nhiệm vụ muốn giao cho ngươi đi làm, đi theo ta."

Khiết Lạc cứ để chiếc áo khoác lên người mình, hoàn toàn không quan tâm đi theo hắn ra khỏi hành lang nhà tù.

"Tà Nguyệt năm nay rất có khả năng kéo dài tới năm tháng, đối với Thánh thành là một thử thách gian nan, đối với những nơi khác chịu ảnh hưởng của Tà Nguyệt lại càng như vậy," Mai Ân đi đến cuối khu vực cơ quan, xuyên qua thông đạo vách sắt hẹp dài, lần nữa đi tới trước lồng nâng. Từ sau khi đăng cơ làm Giáo hoàng, hắn vẫn luôn bận rộn các sự vụ của Giáo hội, hiện tại coi như là lần đầu tiên đặt chân đến nơi này với tư cách người chấp chưởng. "Ta ra lệnh ngươi cùng những Thuần Khiết Giả khác, đi tới Vương quốc Tro tàn, nhân cơ hội cục diện hỗn loạn do trận đại tuyết này mang lại, tiêu diệt kẻ phản loạn Timothy Wimbledon và Roland Wimbledon, đã rõ chưa?"

Cửa lồng nâng đóng lại, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng kẽo kẹt của trục quay, lồng sắt bắt đầu chậm rãi hạ xuống, nhưng hắn không nghe thấy lời đáp lại của đối phương.

Đáng chết, xem ra trận đòn roi này vẫn chưa khiến nàng ngoan ngoãn. Mai Ân trầm mặt xoay người, lại nhìn thấy Khiết Lạc nhếch khóe miệng, trong mắt lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

Sau đó một đạo u quang lao thẳng về phía hắn.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:370
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.