Bây giờ tôi sống ở Perth Amboy, New Jersey, dạy viết luận văn và sáng tác, ở trường Đại học cộng đồng Middlesex. Tôi còn là chủ căn nhà ở đường Elm, không mấy xa hãng thép. Nhà tôi không to bằng nhà của các ông chủ hãng rượu mua bằng tiền họ kiếm được, nhưng cũng chẳng tồi tàn. Phần lớn các đồng nghiệp của tôi cho rằng Perth Amboy là bãi rác, nhưng tôi không đồng ý.
Tuy dạy học và sống ở New Jersey không phải là những điều tôi từng mơ ước khi tôi còn trẻ, nhưng tôi đã cố hết sức mình làm cuộc đời tốt đẹp hơn. Tôi có người vợ rất yêu tôi và tôi cũng rất yêu nàng. Cô ấy là người Salcedo và tôi vẫn thường nghĩ là tôi không xứng đáng với cô ấy. Đôi khi chúng tôi bàn về chuyện có con. Thỉnh thoảng tôi cũng thích có con. Tôi không còn chạy theo đàn bà như xưa. Hay nói cho đúng không nhiều như ngày xưa. Khi tôi không dạy học, hay dạy môn bóng chày, hay đi tập thể dục, hay đi chơi với vợ, tôi ngồi ở nhà, và viết. Bây giờ tôi viết rất nhiều. Từ lúc tôi chẳng nhìn thấy gì buổi sáng cho đến không còn thấy gì buổi tối. Bắt chước Oscar. Tôi là một người mới, bạn thấy không, một người rất mới, rất mới.