Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Ba

❊ ❊ ❊

TÔI ĐANG BỀNH BỒNG TRÊN CỎ, TÔI ĐANG LƯỢN bên trên một dòng sông. Tôi cảm thấy khổ sở và khó nhọc; cứ mỗi lần cố mở mắt ra, thì tôi lại có cảm giác nếu không nhảy qua một thân cây thì cũng là leo lên một quả đồi đá. Tiếng động xunh quanh cứ vang lên không ngừng, phải mất tới vài phút sau, tôi mới nhận ra đó chính là tiếng móng guốc của Bernie Kosar. Tôi được đặt nằm trên lưng con vật và chúng tôi đang di chuyển thật nhanh qua những ngọn núi.

- Cậu tỉnh rồi hả? – Số Chín cất tiếng hỏi.

Tôi ngóc đầu dậy lên khỏi lưng Bernie Kosar, nhận ra là Số Chín đang ngồi ngay sau lưng mình, cả hai chiếc Hộp của chúng tôi đang được cắp ở dưới hai cánh tay của cậu ta.

- Tôi không biết mình làm sao nữa – Tôi nói, khép mắt lại – Chuyện gì… chuyện gì xảy ra vậy.

- Cậu đâm thẳng vào cái thứ xanh xanh ấy. Đó là thứ không bao giờ ở Địa Cầu, ở Lorien hay bất kể một nơi nào khác mà cậu muốn làm đâu – Giọng nói của Số Chín nghe chừng đang bực bội, làm như tôi đã kéo Số Chín ra khỏi bữa tiệc sinh nhật của cậu ta không bằng.

- Tên Setrákus Ra thì sao? – Tôi thắc mắc.

- Ở trong núi đó, một thằng hèn. Tôi không làm sao tìm được lối vào nào khác. Tôi đã quan sát khắp lượt rồi.

Tôi nhoài người dậy, hoảng hốt:

- Sam đâu?

- Không có cơ may, Số Bốn ạ. Một là anh bạn của cậu đã xong đời, hai là cậu ta đang bị treo ngược, đang chú mục vào một con dao.

Tôi nôn thốc nôn tháo. Bernie Kosar gấp gáp hạ mình xuống để tôi có thể leo xuống khỏi lưng nó mà giải quyết vụ ói mửa. Số Chín ra sức giải thích rằng cái trạng thái đó sẽ sớm kết thúc thôi, rằng cậu ta cũng đã từng bị như thế vài lần khi cố thoát ra khỏi cái xà-lim giam giữ mình, rằng viên đá chữa thương dường như không có sức mạnh trước các tác động của trường xung điện; tuy nhiên, tôi vẫn cứ bị váng vất bởi những hình ảnh về Sam bị tra tấn nên không thể nghe ra nổi một điều gì. Tôi ngật ngừ muốn bệnh vì chính sự phản bội của mình chứ nào phải vì cái trường xung điện của bọn Mogadore. Tôi không tin mình có thể tha thứ cho bản thân, rằng chính và tôi mà Sam phải bước vào trong đó, chính ví tôi mà Sam bị bỏ lại phía sau. Tôi đã quay lưng với người bạn thân nhất của mình.

- Chúng ta phải quay trở lại thôi – Tôi xác định – Sam cũng sẽ trở lại vì tôi.

- Không có cơ may nào đâu. Lúc này chưa được. Cậu đã chịu đựng đủ lắm rồi, và như cậu đã nói rồi đó, chúng ta cần tập hợp nhau lại đã.

Tôi cố đứng dậy nhưng rồi ngã gục xuống trên hai tay và hai đầu gối, gần như liền tức thì:

- Cậu thậm chí còn không biết là chúng ta đang ở đâu nữa mà.

- Chúng ta còn cách xe của cậu vài dặm – Số Chín từ tốn nói. Hẳn cậu ta đã ghi nhận được sự khó hiểu trên nét mặt của tôi, bởi lẽ Số Chín mỉm cười và vỗ lưng Bernie Kosar – Hóa ra tôi có khả năng nói chuyện với loài vật. Ai mà biết được? Bernie Kosar đang dẫn đường đấy. Chúng ta đi nào.

Tôi quá yếu nên không thể phản kháng lại được. Bernie Kosar đang phi hết khả năng của mình, bụng của nó lướt qua đầu những cây bụi và những thân cây ngã rạp khi phóng qua những chướng ngại trên đường. Thân thể tôi đau rần, tôi bá lấy người Bernie Kosar khi chúng tôi chạy theo hình chữ chi lên xuống các núi đồi, băng qua hai dòng sông chảy xiết. Một cách chậm rãi, những vì sao đang ló mình trên trời cao thăm thẳm, và tôi biết được rằng có một vì sao trong số ấy đang le lói, rất xa, xa thật xa – đó chính là mặt trời của Lorien, đang phủ sánh sáng xuống một hành tinh đang say ngủ.

- Thế tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? – Số Chín cất tiếng hỏi khi chúng tôi cùng chạy nước kiệu trong bóng tối.

Tôi im lặng, tự hỏi không biết bác Henri sẽ bảo bước tiếp theo của chúng tôi là gì? Không rõ khuôn mặt của bác trông sẽ ra sao. Liệu bác có cười vì lấy làm tự hào rằng tôi đã lấy lại được chiếc Hộp, giải thoát được cho một Grade, triệt hạ được nhiều tên Mogadore trong suốt quá trình này không; hay bác sẽ lấy làm thất vọng vì tôi không kết liễu được tên thủ lãnh của đối phương khi có cơ hội, và vì đã bỏ Sam lại?

Cứ vài giây một, hình ảnh Sam bị nhốt sau một trong những cánh cửa thép kia lại hiện ra trong tâm trí tôi. Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt của mình lăn xuống cổ của Bernie Kosar. Tôi ghét nghĩ đến điều này biết bao; tuy nhiên, tôi thà chết còn hơn là bị tra tấn để lấy thông tin của chính mình.

Tôi rất muốn trách Sarah vì đã bán đứng chúng tôi cho cảnh sát, nhưng rồi tôi cũng chỉ biết lên án chính mình vì đã liên lạc với cô ấy trong khi mọi người đều khuyên tôi không nên làm như vậy. Vẫn im lặng, tôi thúc gót vào Bernie Kosar, và người bạn của tôi tiếp tục phi nước đại.

Hiện Số Sáu đang ở Tây Ban Nha, hy vọng rằng cô ấy đang ở bên cạnh một Grade khác. Một phần trong tôi rất muốn lên máy bay phóng thẳng đến chỗ cô ấy, nhưng sau màn đào tẩu của tôi khỏi một cơ sở liên bang và chân dung của tôi vẫn còn nằm trong Danh Sách Những Kẻ Bị Truy Nã Hàng Đầu của FBI, tôi không cho rằng mình có khả năng thực hiện điềi đó.

Chúng tôi đã đến được bên chiếc SUV. Bước xuống khỏi lưng của Bernie Kosar, tôi tiến đến mở khóa cửa sau, Số Chín bỏ hai chiếc Hộp vào thùng xe một cách nhẹ nhàng. Trườn người lên băng ghế sau, với cảm giác chán ghét bản thân mình, tôi hỏi người bạn đồng hành có lái xe được không.

- Tôi đang chờ đợi cậu lên tiếng nhờ vả tôi đấy – Số Chín trả lời.

Tôi trao cho cậu ta chiếc chìa khóa và cảm nhận được liền sau đó động cơ xe bắt đầu khởi động.

Dưới cơ thể của tôi có một vật gì đó, tôi trở mình nằm nghiêng và quờ thấy chiếc kính của bố Sam. Tôi đưa nó lên quá đầu, để cho mặt trăng phản chiếu vào hai tròng kính, đoạn hít vào một hơi thật sâu, tôi thì thầm:

- Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi, Sam ạ. Tôi xin hứa với cậu – Và rồi, trong lúc tưởng mọi thứ không còn có thể tệ hại hơn được nữa, thì tôi lại bị giáng thêm một đòn nữa còn mạnh hơn cả trường xung điện – Ôi, quỉ tha ma bắt! Cái địa chỉ của Số Sáu về thời điểm chúng tôi sẽ găp nhau… Nó nằm trong túi của Sam. Tôi thật là ngốc hết biết! Giờ thì làm sao chúng ta có thể tìm thấy nhau bây giờ?

Ngoái đầu lại phía sau, Số Chín trấn an tôi:

- Đừng lo, Số Bốn. Mọi thứ đang xảy ra vì một lẽ nào đó. Nếu chúng ta cần phải gặp Số Sáu, Số Năm hay bất cứ ai đi nữa thì rồi sẽ gặp được thôi. Và nếu Sam cũng vẫn là một phần của tất cả những chuyện này thì rồi cũng sẽ là như vậy.

Bernie Kosar nhảy lên băng ghế sau trong hình dạng của một chú chó và liếm lên má tôi. Tôi vỗ nhẹ lên đầu người bạn nhỏ, buông ra một tiếng thở dài thườn thượt, không dám tin rằng sau khi mọi thứ trở nên vô cùng tồi tệ hại trong bốn mươi tám tiếng đồng hồ qua, tôi lại để vuột mất địa chỉ mà Số Sáu đã viết. Ngó ra ngoài ô cửa sổ, tôi quan sát gió đang thổi về phương bắc, tự hỏi liệu gió có đang nhắn nhủ điều gì với tôi không, hay, ít ra cũng đang chỉ cho tôi hướng đi đúng như Số Sáu luôn tin rằng nó hiệu nghiệm với chính bản thân cô.

- Chạy về hướng bắc đi – Tôi thốt lên – Tôi nghĩ hướng bắc sẽ tốt đó.

- Được rồi, anh bạn – Số Chín nhấn ga.

Tôi nhìn sang Bernie Kosar, chú bạn nhỏ của tôi đã cuộn người lại và ngủ tự lúc nào.

Chúng tôi chôn xác của Héctor ở cuối con đập, nơi tiếp giáp của khối bê-tông trắng với rìa cỏ xanh.

- Có lần anh ấy đã nói với cháu rằng chìa khóa để thay đổi là từ bỏ nỗi sợ hãi – Tôi lên tiếng, nhìn thẳng vào mắt của Ella, chú Crayton và Số Sáu – Cháu không biết mình đã từ bỏ được nỗi sợ hãi hay chưa, nhưng sự thay đổi đang diễn ra không ngừng. Nó đang thay đổi. Cháu chỉ biết hy vọng rằng tất cả mọi người có thể giúp cháu vượt qua.

- Mình là một đội mà chị - Ella đáp lời tôi – Lẽ tất nhiên là chúng ta sẽ như vậy rồi.

Sau khi trao xong những lời tạm biệt, chúng tôi trèo lên thang của đập nước. Mọi người đứng trên tầng cao nhất mà nhìn xuống thung lũng và cái hồ. Ở bên kia đập là hệ thống cửa đập đang ngăn một cái hồ lớn, và tôi không sao ngăn được suy nghĩ rằng đó là phép ẩn dụ cho tâm trạng của tôi lúc này. Trước mặt tôi là quá khứ - nhỏ nhoi, xa xăm và gắn liền với cuộc thảm sát, là sự đe dọa sẵn sàng ập đến vào bất cứ lúc nào. Phía sau tôi cùng các đồng đội Grade, tương lai thật rộng lớn bị các thế lực độc ác cản đường.

Quay sang Số Sáu, tôi cất tiếng hỏi:

- Bồ có biết một người tên là John Smith ở Ohio không? Có phải anh ấy cũng là một thành viên của chúng ta không?

Nụ cười của cô bạn mới mở rộng:

- Mình có biết John. Anh ấy là Số Bốn.

Tôi nắm lấy tay của Ella bằng bàn tay phải và nắm tay của Số Sáu bằng bàn tay trái, chúng tôi cứ đứng như thế một lúc lâu, để yên cho làn gió núi thổi tung mái tóc. Ella nhìn sang Số Sáu, khe khẽ hỏi:

- Mình sẽ đi Mỹ có được không chị?

- Lớp hộ thân của chúng ta đã bị phá vỡ. Giờ thì chị không thấy tại sao tất cả chúng ta lại không thể ở bên nhau được – Số Sáu nhún vai, chuyển điểm nhìn về lại cái hồ ở bên dưới.

Chú Crayton bất chợt lên tiếng bảo với chúng tôi:

- Chú chẳng ưa nói chuyện như thế này một chút nào, nhưng trời luôn lặng trước khi có bão đấy, các cô gái ạ. Giờ thì chúng ta đã thắng quá nhiều trận, và kẻ thù của chúng ta không thể nào ngồi yên được nữa đâu. Các cháu đã mạnh lên rất nhiều so với bọn chúng, rồi đây, chúng sẽ ném vào các cháu mọi thứ mà chúng có được. không còn là những đoàn quân với vài trăm tên lính và một mớ quái vật nữa. Thủ lãnh của chúng sẽ sớm đến đây thôi. Hắn tên là Setrákus Ra.

- Ai ạ? – Tôi thắc mắc.

- Tên là Setrákus Ra – Chú Crayton lắc đầu – Và chú không cho rằng chúng ta đã sẵn sàng để đương đầu với hắn.

- Vậy, mình phải đi thôi – Tôi góp ý – Chúng ta sẽ đến Ohio để sát cánh bên John Smith.

- Chính xác là Tây Virginia. Đúng hai tuần – Số Sáu cất tiếng.

- Chú không chắc đó là ý kiến sang suốt – Chú Crayton bắt đầu bước đi – Trước tiên, chúng ta cần tập hợp những người khác đã.

Số Sáu bước theo người đàn ông.

- Quả lá ý kiến hay, nhưng cháu không biết họ đang ở đâu, chú ạ.

- Chú có biết – Chú Crayton từ tốn nói, không quay lưng lại - Chú còn biết cả những con Chimæra của chúng ta đang ở đâu nữa. Nếu tên Setrákus Ra cho rằng mọi chuyện đều dễ dàng, thì hắn sẽ phải đối mặt với thứ khác.

Chúng tôi bước theo người hộ vệ, sải những bước chân đầu tiên về phía bên kia đập nước.

END.

Mời bạn ghé thăm Đào Tiểu Vũ eBook để tải nhiều ebooks hơn nữa.

Image

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.