Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn
Chương Bốn

❊ ❊ ❊

- KHI BỌN CHÚNG BẮT ĐƯỢC HAI CÔ CHÁU TÔI, tôi chỉ mới mười ba tuổi – Số Sáu giải thích khi chúng tôi bước vào địa phận của bang Tennessee, sau mười lăm phút chạy xe ra khỏi Nhà nghỉ Trucksville. Tôi đề nghị cô bạn đồng hành kể cho chúng tôi nghe về nỗi làm thế nào mà cô và cô Katarina lại bị bắt – Khi ấy chúng tôi đang ở miền Tây Texas, sau một phen cao chạy xa bay khỏi Mexico vì một lỗi lầm ngớ ngẩn. Lúc đó, cả hai cô cháu đều bị mê hoặc trước thông tin của Số Hai đã viết trên internet, mặc dù vào thời điểm ấy, chúng tôi không biết đó là Số Hai, song cũng hồi âm lại. Hai chúng tôi đang sống biệt lập ở Mexico, trong một thị trấn lâu đời và xa xôi hẻo lánh, chúng tôi chỉ muốn biết liệu đó có phải là một trong các Grade hay không mà thôi.

Tôi gật đầu, ý thức được cô gái đang nói về điều gì. Khi bác Henri và tôi còn ở Colorado, bác Henri cũng trông thấy trang blog – nhật kí cá nhân – được trưng ra trên mạng. Lúc ấy, tôi đang tranh tài trong một cuộc thi viết chính tả, và vết sẹo đã thành hình khi tôi đang ở trên sân khấu. Ngay lập tức, tôi được đưa đến bệnh viện, các bác sĩ đã trông thấy vết sẹo thứ nhất, cũng như vết sẹo thứ hai mới nguyên đang cháy bùng xuyên đến tận xương. Khi bác Henri lật đật chạy đến, người ta đã cáo buộc bác tội ngược đãi trẻ em, sự cố này nghiễm nhiên trở thành chất xúc tác để hai bác cháu chạy khỏi tiểu bang và tạo lập nhận dạng mới, khởi đầu mới.

“Chín, giờ còn tám. Các bạn có đó không?” – Tôi đọc lại theo hồi ức.

- Không sai.

- Vậy, người trả lời là hai cô cháu? – Tôi hỏi.

- Không sai.

- Vậy người trả lời là hai cô cháu – Tôi lẩm bẩm nhắc lại. Bác Henri đã chụp ảnh màn hình để tôi được nhìn thấy. Bác đã nỗ lực xâm nhập chiếc máy vi tính để xóa sổ thông tin đó trước khi có sự biến, nhưng rồi vẫn không đủ nhanh. Số Hai bị giết hại. Ngay sau đó, đã có kẻ xóa ngay câu nhắn. Cả hai bác cháu đều nghĩ tác giả là bọn người Mogadore ấy kia.

- Là cô Katarina hồi âm đấy, chỉ viết một cách đơn giản là: “Tụi mình đây”, thế mà chưa đầy một phút sau, vết sẹo đã xuất hiện – Số Sáu cho biết và lắc đầu – Số Hai đưa thông tin đó lên mạng thật khờ khạo hết sức, thể nào cô bạn ấy cũng là người kế tiếp mà. Tôi vẫn không hiểu tại sao Số Hai lại liều mạng đến như vậy.

- Thế hai cô cháu có biết cô ấy ở đâu không? – Sam đột ngột hỏi xen vào.

Tôi đưa mắt sang Số Sáu.

- Hai cô cháu có biết không? Bác Henri cho rằng ở Anh, nhưng mà cũng không dám khẳng định.

- Không biết nữa. Tất cả những gì chúng tôi biết được là nếu chúng nhanh chân đến được chỗ cô ấy, thì chẳng mất bao lâu, chúng cũng sẽ lần ra được chỗ của chúng tôi.

- Nhưng, làm sao mà các cô biết được rằng chính cô ấy đã đưa thông tin lên mạng? – Sam thắc mắc.

Số Sáu chuyển điểm nhìn sang người vừa thốt ra câu hỏi đó.

- Anh muốn nói gì vậy?

- Tôi không biết nữa; các bạn thậm chí còn chưa dám xác định là cô gái ấy ở đâu, thế thì tại sao lại biết đó cô ấy?

- Chà, tôi muốn nói là, tôi đã thấy cô và John cẩn thận như thế nào. Tôi không thể hình dung được là một người nào đó trong các bạn lại làm trò gì ngốc nghếch như thế khi biết mình là kẻ tiếp theo. Nhất là các bạn đã biết mọi thứ về bọn Mogadore. Tôi không cho rằng để mào đầu, các bạn lại đưa lên mạng một thông tin nào đó.

- Phải đó, Sam.

- Thế nên có lẽ chúng đã bắt được Số Hai và cố lôi một vài người các bạn ra ngoài trước khi giết chết cô gái ấy, điều này có thể lí giải vì sao cô ấy bị giết chết chỉ vài giây sau khi có người hồi âm. Hẳn là một trò bịp bợm không hơn không kém. Còn nếu không thì Số Hai cũng thừa hiểu rằng chúng sẽ làm gì, cho nên cô ấy mới tự tử hòng cảnh báo cho các bạn tránh xa hay sao đó. Ai mà biết được. Chỉ là phỏng đoán thôi mà, đúng không?

- Phải – Tôi đáp gọn lỏn. Đúng là những suy luận thông minh. Tôi chưa ngờ đến những điều này bao giờ. Chẳng biết bác Henri có nghĩ như vậy không.

Chúng tôi suy nghĩ điều đó trong thinh lặng. Số Sáu cho chạy xe với tốc độ giới hạn, vài chiếc xe khác vượt qua mặt chúng tôi. Con đường quốc lộ thẳng tắp những cột đèn cao quá đầu tạo cho mấy quả đồi mấp mô ở đằng xa những hình thù quái dị.

- Có lẽ cô ấy sợ và tuyệt vọng – Tôi đoán đại – Hẳn điều ấy đã khiến Số Hai có hành động ngốc nghếch, chẳng hạn như đưa một thông tin bất cẩn lên internet.

Sam nhún vai:

- Tôi thấy không có lí nào lại như vậy.

- Ừ - Tôi tán thành – Nhưng biết đâu chúng đã giết Cêpan của cô ấy rồi, nên cô ấy mới hoảng loạn. Khi ấy, Số Hai mới mười hai, cũng có khi là mười ba tuổi. Cứ thử hình dung lúc cậu mười ba tuổi mà chỉ có một mình xem – Tôi tranh luận, trước khi kịp nhận ra mình đang mô tả chính xác hoàn cảnh của Số Sáu. Cô bạn đồng hành đưa mắt sang tôi, rồi tập trung trở lại với con đường.

- Chưa bao giờ cô cháu tôi cho rằng đó là cái bẫy – Số Sáu lên tiếng – Chỉ nghĩ rằng là thật thôi. Thế rồi chúng tôi lấy làm lo sợ. Nơi mắt cá chân của tôi chợt nóng như thiêu như đốt. Khó có thể nghĩ được cho ra hồn khi đang có cảm giác như chân của mình đang bị cưa xẻo.

Tôi gật đầu liền tắp lự.

- Nhưng thậm chí sau nỗi sợ hãi đầu tiên ấy, hai cô cháu tôi vẫn không xem xét đến khía cạnh này. Chúng tôi vẫn tiếp tục lặp lại, chính điều này đã khiến bọn chúng lần ra. Thật quái gở khi làm như thế. Có lẽ anh đúng đấy, Sam. Tôi chỉ biết ước mong rằng chúng ta, tất cả những người còn lại, sẽ khôn ngoan hơn.

Câu nói cuối cùng của cô bạn đồng hành lơ lửng trong không trung. Giờ thì chỉ còn lại sáu người thôi. Sáu người chúng tôi chống lại chừng ấy kẻ thù. Vậy mà không có cách nào khác để biết được làm sao có thể tìm những đồng đội khác. Chúng tôi là hy vọng duy nhất. Sức mạnh của những con số. Sức mạnh của sáu người. Ý nghĩ ấy khiến tim tôi đập nhanh gấp hai lần bình thường.

- Sao thế? – Số Sáu hỏi tôi.

- Chỉ còn lại sáu người chúng ta.

- Tôi biết rồi. Thì sao?

- Sáu người chúng ta, có lẽ một vài người vẫn còn có Cêpan đồng hành; mà cũng có khi là không. Vậy mà sáu người phải chiến đấu chống lại, với ai mà biết được có bao nhiêu tên Mogadore? Một ngàn? Một trăm ngàn? Hay một triệu?

- Này, đừng có quên tôi nha – Sam lại xen vào – Còn có Bernie Kosar nữa chứ.

Tôi gật đầu.

- Xin lỗi Sam; cậu nói đúng. Tám người chúng ta – Thế rồi đột nhiên tôi nhớ ra một điều khác – Số Sáu, có biết gì về con tàu thứ hai đã rời khỏi Lorien không?

- Con tàu khác, ngoài con tàu của chúng ta phải không?

- Ừ, con tàu bay sau chúng ta ấy. Hay ít ra là tôi đã nghĩ như vậy. Chở mấy con Chimæra. Mười lăm thì phải, ba Cêpan, và hình như là có một đứa trẻ. Tôi đã chiêm bao thấy nó khi bác Henri và tôi cùng luyện tập, dù bác không tin tưởng lắm. Tuy nhiên về sau, bao nhiêu điều tôi chiêm bao được đều tỏ ra là có thật hết.

- Tôi không biết.

- Con tàu lao vào không trung trong một quả tên lửa cũ kĩ, trông như tàu con thoi của NASA đó. Cô biết không, nó chạy bằng dầu nên để lại cả một đuôi khói phía sau.

- Thế thì con tàu ấy không thể đến đây được rồi – Số Sáu khẳng định.

- Ờơơ, bác Henri cũng nói như vậy.

- Chimæra hả? – Sam lại đột ngột cất tiếng hỏi – Loài sinh vật giống với Bernie Kosar phải không? – Tôi gật đầu. Cậu ta vui hẳn lên – Có lẽ đó là lý do vì sao Bernie lại đến được đây. Nếu tất cả họ đã đến được đây thì hai người có thể tưởng tượng được không, sau khi chứng kiến những gì mà Bernie đã làm trong cuộc chiến?

- Quá tuyệt vời chứ còn gì nữa – Tôi xác nhận – Nhưng tôi vẫn tin Bernie ngày xưa sở dĩ có mặt ở đây là do đã tham gia chuyến hành trình trên con tàu của chúng tôi.

Tôi vuốt xuôi theo lưng của Bernie Kosar, cảm nhận được những vảy máu vẫn còn phủ khắp cơ thể con vật. Thở dài, Sam ngả người ra lưng ghế, vẻ nhẹ nhõm hiện ra trên khuôn mặt, có lẽ cậu ta đang hình dung tới cảnh vào phút cuối cùng, đội quân Chimæra đến giúp chúng tôi đánh bại bọn Mogadore. Số Sáu nhìn vào kính chiếu hậu, hai ánh đèn pha của chiếc xe hơi phía sau rọi thành một dải sáng dài hắt lên gương mặt cô. Số Sáu nhìn trở lại con đường, khuôn mặt hằn đầy nét nội tâm thường thấy ở bác Henri, khi bác ngồi phía sau bánh lái.

- Bọn Mogadore – Cô bạn đồng hành của tôi mở đầu câu chuyện một cách nhẹ nhàng, khẽ nuốt khan khi Sam và tôi đều nhất loạt hướng sang cô – Chúng lần theo chúng tôi vào ngay cái ngày hai cô cháu vừa trả lời xong tin nhắn của Số Hai, trong một thị trấn tiêu điều ở miền Tây Texas. Từ Mexico, cô Katarina đã lái xe suốt mười lăm tiếng đồng hồ liền, khi ấy trời đã về khuya, cả hai chúng tôi đều mệt mỏi rã rời do không một ai được chợp mắt hết. Cả hai cô cháu dừng lại ở một nhà nghỉ ven đường quốc lộ, chẳng khác mấy với căn nhà mà chúng ta vừa mới rời khỏi. Đấy là một thị trấn nhỏ bé hệt như trong một bộ phim về miền viễn Tây thời trước, có đầy những chàng cao-bồi và nông trại. Thậm chí ở bên ngoài mấy tòa nhà còn có những cây cột để cho người ta buộc ngựa vào nữa. Quả thật lạ lùng, nhưng chúng tôi vừa mới rời khỏi một thị trấn lâu đời ở Mexico, vậy nên chẳng ai đắn đo gì về chuyện ở lại.

Số Sáu ngừng lời khi có một chiếc xe hơi vượt qua mặt chúng tôi. Nhìn theo chiếc xe ấy rồi kiểm tra đồng hồ tốc độ một thoáng, cô bạn đồng hành tập trung trở lại với con đường.

- Hai cô cháu tôi đi kiếm gì đó để ăn tối. Chúng tôi đang ăn được nửa chừng thì bỗng nhiên có một người đàn ông bước vào và ngồi xuống. Ông ta mặc áo sơ-mi màu trắng có thắt nơ, nhưng đấy là kiểu nơ của miền viễn Tây ấy cơ, bộ đồ ông ta đang mặc cũng lỗi thời nữa. Chúng tôi phớt lờ người khách mới bước vào ấy, tôi thậm chí còn nhận ra mấy thực khách khác trong quán cũng ngó chòng chọc vào ông ta, hệt như cái cách họ chĩa ánh mắt về phía chúng tôi vậy. Ngay lập tức, người đàn ông quay lại, đưa mắt về phía chúng tôi, nhưng vì trước đây, bất kỳ ai cũng làm như vậy, nên tôi không bận tâm lắm. Lúc ấy, tôi cũng chỉ mới mười ba tuổi đầu, vào thời điểm đó, thật khó có thể nghĩ đến chuyện gì khác ngoại trừ ăn và ngủ. Thế nên sau khi ăn xong, hai cô cháu tôi trở về phòng. Cô Katarina vào nhà tắm, và khi cô bước ra trong chiếc áo ngoài thì ở cửa chợt có tiếng gõ. Hai cô cháu tôi nhìn nhau. Cô Katarina cất tiếng hỏi là ai thì nghe có tiếng đàn ông trả lời rằng ông ta là người quản lí nhà nghỉ, ông ta đem khăn sạch và đá tới; không nghĩ ngợi gì, tôi bước ra mở cửa.

- Ôi không – Sam thảng thốt kêu lên.

Số Sáu gật đầu.

- Chính là người đàn ông đeo chiếc nơ miền viễn Tây trong quán ăn. Ông ta bước thẳng vào phòng và đóng cửa lại. Khi ấy, quá dễ dàng nhận thấy là tôi đang đeo sợi dây chuyền. Ông ta biết chính xác tôi là ai, cũng như cô Katarina và tôi biết ngay lập tức người không mời mà đến ấy là kẻ nào. Bằng một cử động nhanh như cắt, gã đàn ông rút trong cạp quần ra một con dao và chém thẳng vào đầu tôi. Hắn ra đòn quá nhanh, tôi không có thời gian để phản ứng lại. Tôi vẫn chưa có Biệt Năng, không có vũ khí phòng thân. Tôi đã chết. Thế rồi điều kì lạ nhất trần đời đã xảy ra. Khi con dao cắm vào đầu tôi, thì cái đầu của hắn bị chẻ ra. Tôi không hề có bất kỳ một cảm giác nào. Sau này tôi mới biết là bọn chúng không biết gì về sự hoạt động của lớp hộ thân, gã đàn ông ấy không thể giết được tôi cho tới chừng từ số một đến số năm lần lượt đã bị giết hại. Gã đàn ông đổ sụp xuống sàn và ngay lập tức hóa thành tro bụi.

- Hay quá – Sam hồn nhiên reo lên.

- Khoan đã – Tôi lên tiếng cắt ngang – Từ những gì tôi đã trông thấy thì bọn Mogadore rất dễ nhận diện kia mà. Da chúng trắng phếch. Răng và mắt chúng… - Tôi ngừng lời – Làm sao mà hai cô cháu lại không biết điều đó trong quán ăn nhỉ? Sao cô lại để cho hắn vào phòng?

- Tôi dám chắc chỉ có tụi do thám và lính tráng mới có dáng vẻ như vậy. Chúng thuộc dòng Mogadore quân ngũ mà. Dù sao thì cô Katarina cũng đã nói như vậy. Những tên còn lại trông cũng bình thường như con người y hệt chúng ta thôi. Kẻ bước vào quán ăn có dáng dấp của một nhân viên kế toán: áo sơ-mi trắng ngắn tay có đeo nơ, quần đen và kính trắng. Hắn thậm chí còn để ria ngố nữa. Tôi còn nhớ là da hắn rám nắng. Hai cô cháu không hề biết là chúng đã bám theo.

- Điều đó thì rõ rồi – Tôi cất giọng mỉa mai rồi hình dung đến hình ảnh con dao cắm vào đầu Số Sáu nhưng thay vào đó lại lấy mạng tên Mogadore. Giả như ngay lúc này cũng có một tên cố cầm dao làm điều tương tự với tôi, thể nào tôi cũng chết chắc. Cố xua tan ý nghĩa trong đầu, tôi hỏi – Cô có cho rằng chúng vẫn còn lai vãng ở Paradise không?

Số Sáu không trả lời trong cả phút, và khi cô bạn đồng hành bắt đầu lên tiếng thì tôi lại ước sao cô ấy vẫn trung thành với sự im lặng đó.

- Tôi cho rằng có thể chúng vẫn còn ở thị trấn ấy.

- Vậy là Sarah đang gặp nguy hiểm.

- Tất cả mọi người đều gặp nguy hiểm, John ạ. Mọi người mà chúng ta biết ở Paradise , cả những người mà ta không biết ở Paradise nữa.

Có lẽ toàn bộ Paradise đang nằm trong sự kiểm soát toàn phần, tôi ý thức được rằng trong vòng bán kính năm mươi dặm của thị trấn không cón có chỗ cho sự an toàn để đi lại. Gọi điện thoại. Thậm chí là gửi một bức thư, cũng có khi vô tình mà giúp cho bọn chúng khám phá ra sự ảnh hưởng của Sarah đối với tôi, về mối liên hệ của hai đứa chúng tôi.

- Vậy – Sam nói tiếp, rõ ràng là muốn quay trở lại câu chuyện – Gã nhân viên kế toán Mogadore ngã xuống sàn, chết. Rồi sao nữa?

- Cô Katarina thảy chiếc Hộp cho tôi rồi thu gom hành lí, cả hai cô cháu lao ra khỏi nhà nghỉ, cô Katarina vẫn mặc nguyên chiếc áo choàng ấy. Ở bên ngoài, chiếc xe tải không khóa, chúng tôi nhảy thẳng vào trong. Bất ngờ một tên Mogadore khác từ phía sau nhà nghỉ phóng ra. Cô Katarina hoảng loạn đến mức không sao tìm được chìa khóa. Tuy nhiên, cô cũng khóa được cửa xe, và các ô cửa sổ cũng đã được kéo hết kính lên. Song, gã đàn ông cũng chẳng bỏ phí một giây nào, đã đấm thẳng tay vào ô cửa bên ghế dành cho khách và túm lấy áo tôi. Cô Katarina thét váng lên, trong lúc đó, mấy người đàn ông bắt đầu hành động.

Trong quán ăn, mọi người bắt đầu lục tục túa ra ngoài xem. Tên Mogadore không còn cách nào khác, buộc phải buông tôi ra để đối diện với những người đàn ông ấy.

- Chìa khóa ở trong nhà nghỉ! – Cô Katarina gào lên. Cô nhìn thẳng vào tôi, đôi mắt mở to, tráo trưng và tuyệt vọng. Cô đang sợ hãi. Cả hai cô cháu tôi đều sợ hãi. Tôi đâm bổ ra khỏi xe và chạy ngược trở lại vào phòng để lấy chìa khóa. Những người đàn ông ở Texas, chính họ là lý do duy nhất khiến chúng tôi trốn thoát được, đã cứu sống hai cô cháu tôi. Khi tôi cầm xâu chìa khóa ra khỏi nhà nghỉ thì trông thấy một người Texas đang chĩa súng vào tên Mogadore ấy – Không biết sau đó mọi chuyện thế nào, vì cô Katarina đã lái xe đi ngay, và chúng tôi cũng không hề ngoái đầu nhìn lại. Vài tuần sau, hai cô cháu giấu chiếc Hộp đi, ngay lúc đó bọn chúng bắt được chúng tôi hoàn toàn.

- Chẳng lẽ bọn Mogadore đã không lấy được mấy chiếc Hộp của ba người đầu tiên? – Sam thắc mắc.

- Tôi chắc chắn bọn chúng đã tịch thu được, nhưng sử dụng làm sao được kia chứ? Vào thởi khắc chúng tôi chết đi, chiếc Hộp sẽ tự động khóa lại, mọi thứ bên trong sẽ trở nên vô dụng hết – Cô bạn đồng hành trả lời, và tôi gật đầu, ý thức được điều đó qua những cuộc trò chuyện của bác Henri trước đây.

- Những đồ vật ấy không chỉ là không còn giá trị - Tôi nói thêm – Mà còn bị rã ra giống như bọn Mogadore khi bị giết ấy.

- Tuyệt quá – Sam rêu lên.

Rồi tôi sực nhớ đến tờ giấy ghi chú mà tôi đã tìm thấy lúc đến cứu bác Henri ở quận Athens, bang Ohio.

- Có phải những người mà bác Henri tìm đến đã ấn hành tạp chí “Họ Đi Lại Giữa Chúng Ta” không?

- Ừưư…

- Hình như họ có được nguồn từ người đã bắt được một tên Mogadore và tra tấn hắn để lấy thông tin, ông ta biết được rằng Số Bảy đang bị truy lùng ở Tây Ban Nha, còn Số Chín thì đang ở đâu đó bên Nam Phi.

Số Sáu ngẫm nghĩ trong một thoáng. Cô bạn đồng hành bặm môi lại và liếc nhìn kính chiếu hậu.

- Tôi biết Số Bảy là một cô gái bởi do tôi nhớ được điều đó trên chuyến tàu – Vào lúc thời khắc Số Sáu thốt ra những lời ấy thì có một hồi còi inh ỏi cất lên ngay phía đằng sau chúng tôi.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.