Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

NHÌN VẺ MẶT CỦA SAM, TÔI CÓ THỂ KHẲNG ĐỊNH RẰNG cậu ra sắp sửa đánh mất sự trung thành để chạy ra ngoài kia thoát thân. Ngay cả đôi vai của tôi cũng xụi xuống khi chú mục vào đôi mắt trắng dã khổng lồ của con thú lúc nó đứng dậy trước mặt chúng tôi. Cũng phải mất một quãng thời gian, con quái vật mới có thể duỗi thẳng cơ cổ, các tĩnh mạch nổi cồm cộm ở hai bên cổ của nó to như những cây cột trong hí trường. Lớp da đen trên khuôn mặt của nó khô ráp và nứt nẻ hệt như mặt đá ở trên cao. Với đôi tay dài ngoẵng, con quái thú có hình dạng của một con khỉ đột ngoài hành tinh.

Vào thời khắc con quái vật đứng thẳng dậy, cao mười lăm mét, thì cái phần cán nơi con dao của tôi đã bao quanh lấy bàn tay phải của tôi.

- Áp sát bên hông! – Tôi thét lên. Sam chạy sang bên trái, còn tôi chạy về mé bên phải.

Ban đầu, cử động đầu tiên của con khỉ đột là hướng về phía Sam, cậu ta ngay lập tức quay phắt đầu lại, chạy quanh bờ rào. Con quái vật nhảy chồm theo sau, đó là lúc tôi lao tới trước, vung dao sang hai bên trái, phải, chém vào khối thịt quanh hai bắp chân của nó. Con thú ngẩng đầu lên và động mũi vào trần nhà, đoạn nó vung tay xuống người tôi, một trong những ngón tay của con khỉ đột quệt trúng phần bắp vế sau của tôi. Lập tức, tôi bị hất tung lên, vai trái đâm thẳng vào vách đá, khớp bị trật.

- John! – Sam thét lên.

Con khỉ đột lại đập tay xuống người tôi một lần nữa, nhưng tôi đã nhanh nhẹn nhảy thoát khỏi nắm đấm của nó; con quái vật khổng lồ có sức mạnh đáng nể, nhưng chậm chạp. Tuy nhiên, cái hang chúng tôi đang chui đầu vào này không đủ to để chạy, cho nên dù có chậm chạp hay không, con thú vẫn chiếm được lợi thế.

Không thấy bóng dáng của Sam ở đâu khi tôi nhào từ tảng đá này sang tảng đá khác. Con quái vật đuổi theo tôi một cách khó khăn. Khi chợt nhận ra là mình có đủ thời gian, một cách chậm rãi, tôi giơ tay trái lên khỏi đầu rồi trở ngược xuống để bàn tay đặt nơi gáy. Con đau lan từ cổ xuống đến gót chân tôi; và trước khi chịu thúc thủ, tôi tiếp tục với tay xuống cho tới chừng cảm nhận được bả vai trật khớp của mình đã trở về lại đúng chỗ. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể tôi, tuy nhiên, điều đó chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn ngủi; tôi bất giác ngẩng mặt lên và nhận ra bàn tay phải của con khỉ đột đang ở ngay trên đầu mình.

Tôi tức thì đưa dao lên, lưỡi dao đâm ngập cán vào lòng bàn tay phải của con quái thú, nhưng điều đó chưa đủ để ngăn không cho những ngón tay của nó quấn gọn quanh người tôi. Con khỉ đột nhấc bổng tôi lên, sức mạnh nơi cú siết của nó khiến con dao của tôi rơi thẳng xuống đất. Tôi ghi nhận được tiếng “keng” của lưỡi dao kim cương; và khi bị dốc ngược đầu xuống, tôi cố vươn tay tơi để có thể dùng siêu năng lực của mình mà lấy lại con dao.

- Sam! Cậu đâu rồi?

Tôi quay cuồng, mất hẳn phương hướng khi con khỉ đột bất ngờ lật ngược tôi trở lại, nó giữ tôi cách chiếc mũi của nó khoảng một mét. Và tôi nhìn thấy Sam đang hiện ra ở chỗ kẽ nứt trên vách đá. Cậu ta chạy đến nhặt con dao của tôi lên và đúng một giây sau đó, con quái thú rú lên vì ngạc nhiên và đau đớn. Nó siết tôi mạnh hơn, tôi có giằng người ra bằng hết sức bình sinh của mình. Rồi con thú loạng choạng lùi lại, tôi đã có thể thoát ra được hai vai, hai cánh tay và hai bàn tay. Nhanh như cắt, tôi bật sáng hai tay, rọi thẳng Lumen của mình vào mắt của con thú. Ngay lập tức, con vật bị lóa mắt, dộng thẳng người vào tường; đó là thời khắc tôi có thể kéo toàn bộ phần cơ thể còn lại ra ngoài, nhảy phóc xuống đất.

Sam dúi con dao vào tay tôi để tôi tiếp tục tấn công, thọc thẳng lưỡi dao vào gan bàn chân con quái vật. Quái vật khổng lồ lại rú lên. Nó chúi người tới đằng trước, và tôi lại chiếu Lumen thẳng vào mắt nó. Con thú tức thì bị mất thăng bằng. Tôi nâng ngay tảng đá phía sau con quái vật lên và phang thẳng vào phần lưng dưới của nó. Con khỉ đột đổ kềnh xuống, đôi tay dài thượt xoài ra và rơi thõng. Đôi bàn tay khổng lồ của quái thú thọc xuống hào chứa đầy dung dịch màu xanh lục đang bốc hơi, một tích tắc sau, không gian vang lên tiếng lèo xèo của da thịt bị đốt cháy. Tôi quan sát cái đầu bất động của con khỉ đột đập thẳng vào bệ phóng trường xung điện và cái cột đá có đặt hai chiếc Hộp. Cú va đập làm vỡ điện trường và hất văng cột đá về phía bên kia cái chuồng, đập mạnh vào vách đá, vỡ tan. Con khĩ đột nằm yên bất động.

- Nói với tôi là cậu đã lên kế hoạch như vậy đi – Sam thốt lên khi theo tôi tiến tới chỗ hai chiếc Hộp.

- Ước gì tôi có thể nói ra được như vậy – Tôi đáp.

Và tôi mở chiếc Hộp của mình, kiểm tra mọi thứ bên trong – bao gồm chiếc hộp cà-phê có đựng tro tàn của bác Henri và viên pha lê thay đổi trạng thái được bọc trong cái khăn.

- Coi bộ ổn đấy – Tôi nhận xét.

Sam cầm chiếc Hộp kia lên.

- Mình đi qua cánh cửa kia thì sẽ ra sao nhỉ? – Sam hất đầu về phía cánh cửa gỗ nhỏ mà hai chúng tôi đã bước vào, hỏi.

Sam và tôi đã diệt thành công con quái vật và đoạt lại được hai chiếc Hộp, nhưng không thể nào trở nên tàng hình để đi lướt qua một trăm tên Mogadore một cách an toàn. Tôi mở chiếc Hộp của mình và tìm hiểu những vật dụng cùng các viên pha lê khác nhau, nhưng một lần nữa, tôi không biết hầu hết chúng dùng để làm gì; những thứ tôi biết cách sử dụng thì lại không thể đưa tôi thoát ra khỏi cái hang núi này. Nhìn quanh quất khắp chuồng, tôi mất dần hy vọng. Tuy vậy, sau khi quan sát lớp da đang tan chảy của con khỉ đột và những khúc xương đang bị phân hủy, tôi lại nảy ra một ý định.

Nhét con dao trở lại trong túi quần jean, một cách chậm rãi, tôi tiến đến bên bờ hào chứa đầy chất lỏng màu xanh lục đang sủi bọt. Hít vào một hơi thật sâu, và một cách thận trọng, tôi nhúng một ngón tay vào thứ dung dịch đó. Đúng như kỳ vọng của tôi, thứ chất lỏng màu xanh lục nóng rẫy nhưng cũng chỉ khiến tôi cảm thấy râm ran như lửa mà thôi. Thứ dung dịch này giống hệt như chất dung nham xanh.

- Sam này!

- Sao cơ?

- Khi tôi nói mở cửa, tôi muốn cậu mở cửa ra thật nhanh và tránh đường ngay tức khắc.

- Cậu đang định làm gì thế? – Cậu bạn của tôi thắc mắc.

Hình ảnh bác Henri lướt viên pha lê Loric lên khắp người tôi trong lúc tôi nằm dài trên bàn, hai tay nhúng trong lửa, chợt sượt qua tâm trí tôi. Tôi sục cả bàn tay xuống hào chất lỏng, vốc dung nham xanh lên, dung nham chảy xuống, nhỏ giọt qua các kẽ tay của tôi. Khẽ khép mắt lại, tôi định thần, và khi tôi mở mắt ra, thứ chất lỏng ấy đã được viên lại thành một quả banh sáng rực, đang lơ lửng bên trên lòng bàn tay của tôi.

- Có lẽ là đây –Tôi trả lời.

- Ghê quá!

Sam chạy về phía cánh cửa gỗ và tôi gật đầu ra hiệu rằng tôi đã sẵn sàng.

Giật tung chiếc cửa ra, Sam hụp về phía bên phải. Một đám Mogadore lăm lăm vũ khí hạng nặng trong tay đang chạy về phía chúng tôi; nhưng nhác trông thấy quả banh lửa màu xanh đang bay về phía mình, chúng vội quay đầu lại. Vào giữa lúc quả banh sắp phang thẳng vào ngực tên Mogadore đầu tiên, tôi dùng trí lực điều khiển quả banh trải rộng ra như một tấm mền lửa. Một số tên Mogadore bị tấm mền lửa ấy quệt trúng , sau một lúc quằn quại trong đám cháy, bọn chúng hóa thành tro bụi.

Bọn Mogadore kéo đến mỗi lúc một đông hơn, tôi ra sức điều khiển hết quả banh dung nham này tiếp liền đến quả banh kia để tiêu diệt chúng. Sam thu gom lấy súng, và khi tình hình tạm lắng lại, tôi thộp thêm hai quả banh chất lỏng màu xanh nữa rồi chạy ra khỏi cửa. Sam chạy bám gót theo sau, bên dưới mỗi cánh tay là một khẩu súng dài đen bóng.

Số lượng những tên Mogadore chạy xuống đường hầm tối đen đang tăng lên, kèm theo những ánh đèn báo động và tiếng còi hú; quả là quá tải. Sam siết cùng lúc hai cò súng, hạ hết hàng Mogadore này đến lớp Mogadore khác, tuy nhiên, đối phương vẫn liên tục kéo đến. Khi đã hết đạn, Sam vội nhặt lên hai khẩu súng khác.

- Tôi có thể lo được ở đây đấy! – Sam hét lên báo cho tôi và hạ thêm một hàng Mogadore khác nữa.

- Tôi đang nghĩ xem, đang nghĩ xem! – Các vách đá nhầy nhụa nước dãi không thể hỗ trợ được gì cho lửa cả, vả lại, trong hai tay tôi không có đủ dung nham để tạo nên sự nguy hiểm. Ở mé bên trái tôi là các thùng khí màu bạc cùng các tháp xi-lô được nối với những ống dẫn lớn, với các vòi và mấy đường ống bằng nhôm.

Bên cạnh tháp xi-lô cao nhất, tôi bắt gặp một bảng điều khiển với những sợi dây điện để lộ ra ngoài. Ghi nhận được những tiếng gào, tiếng thét của những con quái vật trong những cái chuồng có chấn song ở cuối hành lang, tôi tự hỏi chúng đang bị đói đến cỡ nào.

Tôi thảy quả banh lửa vào bảng điều khiển, tấm bảng bắt đầu tan ra trong tia lửa điện. Các chấn song của những cái chuồng nằm dọc theo hai bên vách đá bắt đầu nâng lên, và đó là thời điểm tôi tung quả banh dung nham còn lại xuống dưới đáy các thùng chứa khí và tháp xi-lô.

Thộp lấy tay Sam, tôi kéo cậu bạn trở lại cái chuồng của con khỉ đột. khi vụ nổ diễn ra, tòi ghìm Sam vào mảng tường đá giữa cánh cửa gỗ và cánh cổng thép đang nóng lên, để mặc cho lửa phủ lên khắp người mình. Tai tôi ngập đầy những tiếng tí tách và ong ong nữa.

Hàng tá những con kraul túa ra khỏi cửa chuồng đã được mở, đồng loạt tấn công những tên Mogadore xuất hiện từ phía sau – không mảy may nghi ngờ có biến; vài con piken lao đi giữa những đường hầm cùng những tiếng gào và đôi tay không ngừng quơ quật; con quái thú có sừng đang lao thẳng vể cuối đường hầm, cày nát những tên Mogadore, một số con kraul bị các con piken giẫm đạp; những nhân vật đầu quỉ cánh dơi lượn tròn trên nóc, sẵn sàng bổ nhào xuống ngoạm bất cứ thứ gì có thể chấp nhận được; và con quái vật có lớp da trong suốt đang cắm phập hàm răng vào bắp chân của một con piken. Mọi việc diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, rồi tất cả đều bị nhấn chìm trong biển lửa.

Sau vài phút, lửa phát ra từ cuối đường hầm đang lan tới phần hang xoắn ốc, tiếp tục tiến trình tàn phá cả quả núi, hành lang dài trước mặt tôi ngập ngụa tro tàn và xương quái vật đen hóa đen. Tôi tắt lửa trên người mình và phủi hai tay lên đùi.

Sam bị cháy xém, nhưng nhìn tổng quát thì tất cả đều ổn.

- Tuyệt vời quá, anh bạn – Cậu bạn của tôi bày tỏ sự hài lòng.

- Chúng ta hãy cố gắng ra khỏi đây đi, rồi sau đó tha hồ nhảy múa.

Tôi cắp lấy chiếc Hộp của mình, còn Sam thì ôm chiếc Hộp còn lại. Cả hai chạy nhanh qua những tác phẩm của lửa đang bốc lên thứ mùi chết chóc khiến người ta nghẹt thở. Cái thang đen đúa ở cuối đường hầm hiện ra một cách chắc chắn, và chỉ còn mỗi một tay không, chúng tôi leo lên với chút ít khó khăn. Rồi thì đôi chân của Sam và tôi cũng đặt được lên nền đá xoắn ốc đã bị đốt đen nhẻm, hai đứa chạy hết vòng này đến vòng khác cho tới lúc đến được hang trung tâm.

Khung cảnh đáng sợ do chính tôi tạo ra ghê rợn hơn những gì tôi có thể tưởng tượng. Trước mặt chúng tôi là hàng đống tro bụi; hàng trăm tên Mogadore đang bò bằng tay và đầu gối ra khỏi các hành lang và đường hầm, bọn chúng bị cháy hoặc vẫn còn đang bốc lửa, gào lên vì đau đớn, không thể cầm được súng, không thể làm được gì khi chúng tôi nhảy qua người chúng. Những tên lính khác đang chạy trên những ria tường xoắn ốc bên trên chúng tôi, một số vẫn còn mang vũ khí, một số thì bị thương.

Tôi bối rối, không rõ đường ra là hướng nào. Trong lúc tôi dẫn đường chạy qua những đường hầm, với sợi dây chuyền nảy lên quanh cổ, Sam và tôi, mỗi đứa lượm một khẩu súng bị bỏ lại. Hai chúng tôi chạy với khẩu súng giơ ngang ngực và sẵn sàng nã đạn vào bất cứ chướng ngại vật nào nằm trên đường. Dù không biết đang đi đâu, song chúng tôi vẫn không ngừng di chuyển cho tới khi đến được các xà-lim giam giữ con người. Đó là lúc tôi ý thức được một cách chắc chắn rằng mình đã đi sai đường. Tôi kéo Sam về hướng ngược lại, nhưng cậu ta như chôn chân xuống đất, ngăn tôi lại. Tôi có thể trông thấy sự lo lắng và hy vọng khắp khởi trên khuôn mặt của cậu bạn. Những cánh cửa của buồng giam đã được nâng lên khỏi mặt đất ba mươi xăng-ti-mét, trường xung điện đã hoàn toàn biến mất.

- Cửa mở rồi, John! – Sam hét lên và đặt ngay chiếc Hộp đang ôm xuống cạnh chân tôi. Tôi buông súng và nhấc chiếc Hộp kia lên. Cuối cùng, cậu bạn của tôi cũng thốt ra cái điều mà tôi ý thức được là nó đang choán hết tâm trí của cậu ta – Ngộ nhỡ bố tôi đang ở đây thì sao?

Tôi nhìn sâu vào mắt Sam, hiểu rằng chúng tôi cần phải kiểm tra. Cậu ta chạy dọc theo mẻ trái của hành lang, thò đầu vào từng xà-lim một mà hét gọi bố. Tôi đang kiểm tra các xà-lim bên phải thì một cậu trai trạc tuổi tôi với mái tóc đen dài thò đầu ra ở bên dưới cửa. Nhác trông thấy tôi, cậu ta đưa tay ra bên ngoài hành lang một cách cẩn trọng.

- Xung điện tắt rồi hả? – Cậu ta hét lên hỏi tôi.

- Chắc thế! – Tôi cũng gào lên mà đáp lại.

Sam vác súng lên vai, cúi đầu xuống bên dưới cánh cửa xà-lim đang nhét cậu trai kia.

- Cậu có biết người đàn ông nào tên Malcolm Goode không? Bốn mươi tuổi, tóc nâu? Ông ấy có ở đây không? Cậu có nhìn thấy ông ấy không?

- Im miệng và lùi lại đi, nhóc – Cậu trai kia vặc lại.

Giọng nói gai góc ấy có cái gì đó khiến tôi cảm thấy bực dọc, ngay lập tức, tôi kéo Sam sang một bên. Cậu trai nắm lấy phần bên dưới cánh cừa mà rứt ra khỏi bức tường đá, đoạn ném vào hành lang như người ta chơi ném đĩa. Vòm hang bắt đầu nức ra, các viên đá bắt đầu rớt xuống. Tôi vội dùng siêu năng lực để bảo vệ cho Sam và tôi không bị đá rơi trúng vào người. Trước khi tôi kịp nói một lời nào, thì cậu trai đã đứng sừng sững trước mặt chúng tôi, hai tay đang xoa vào nhau, phủi bụi. Cậu ta cao hơn tôi, ở trần, trông rất lực lưỡng.

Sam tiến lên, và trước sự ngạc nhiên của tôi, cậu ta chĩa súng vào đầu vào đầu cậu trai nọ.

- Nói cho tôi biết đi! Cậu có biết bố tôi không? Ông Malcolm Goode? Nói đi!

Cậu trai đưa mắt qua Sam và vũ khí của cậu ta, chú mục vào hai chiếc Hộp dưới tay tôi. Đó là thời khắc tôi trông thấy ba vết sẹo trên chân của cậu ta. Chúng giống y hệt với ba vết sẹo của tôi. Rõ ràng cậu ta chính là một thành viên của chúng tôi.

Tôi buông tay rơi chiếc Hộp xuống đất vì ngỡ ngàng.

- Cậu là số mấy? Tôi là Số Bốn.

Kẻ đối diện liếc mắt nhìn tôi, sau đó chìa tay ra:

- Tôi là Số Chín. Rất cừ vì vẫn giữ được mạng sống của mình, Số Bốn.

Nói rồi cậu ta kiểm tra chiếc Hộp mà tôi vừa mới buộng rơi. Sam hạ súng xuống, lững thững bước về phía cuối hành lang, dừng lại vài giây để nhìn vào một phòng giam. Số Chín đặt tay lên ổ khóa, ngay lập tức, chiếc khóa rung lên và bật mở. Một luồng ánh sáng vàng rực hất lên khuôn mặt của cậu ta lúc cậu ta lật nắp chiếc Hộp.

- Quỉ tha ma bắt, đúng rồi – Số Chín cười và đặt tay vào bên trong, đoạn, cậu ta rút ra một viên đá nhỏ xíu màu đỏ, đưa cho xem – Cậu cũng có một trong mấy cái này chứ?

- Tôi không biết nữa. Hình như vậy – Tôi hơi xấu hổ làm sao khi chỉ hiểu được có chút ít những món đồ bên trong chiếc Hộp của chính mình.

Số Chín kẹp viên đá vào giữa hai đốt ngón tay và xỉa nắm đấm vào bức tường gần nhất. Một khoảng sáng hình nón xuất hiện, và liền tức khắc, chúng tôi có thể trông thấy một xa-lim trống không ở bên kia vách đá.

Sạm chạy về phía chúng tôi.

- Gượm đã! Cậu có thiết bị nhìn X-quang hả?

- Tên mọt sách này là số mấy vậy? – Số Chín hỏi tôi, tiếp tục sục tay vào chiếc Hộp một lần nữa.

- Cậu ấy tên Sam. Không phải là người Lorien, nhưng là đồng minh của chúng ta. Sam đang đi tìm bố.

Cậu ta ấn vào tay Sam viên đá đỏ.

- Cái này giúp cậu tìm nhanh hơn đấy, Sammy. Cứ giữ chặt và dí vào vách đá.

- Cậu ấy là con người mà anh bạn – Tôi giải thích – Làm sao sử dụng cái này được.

Số Chín đặt ngón cái lên trán Sam. Tóc Sam ngay lập tức dựng đứng lên, và tôi ghi nhận được mùi điện lực trong không khí.

Sam lùi lại.

- Aaaa.

Số Chín lại cho tay vào trong Hộp.

- Cậu chỉ có thời gian là mười phút thôi đấy. Tiến hành đi.

Tôi ngạc nhiên trước việc Số Chín có năng lực truyền sức mạnh cho con người. Sam chạy xuống hành lang, kiểm tra các xà-lim chỉ bằng một cú phẩy tay. Khi tiến đến cánh cửa lớn bằng kim loại ở cuối đường, cậu bạn của tôi chĩa hòn đá vào nó, lập tức thấy lộ ra hơn một tá tên Mogadore được trang bị vũ khí đang ở bên kia, một tên đang kết nối lại các sợi dây điện ở một bàn phím.

- Sam! – Tôi vừa hét vừa nâng súng lên – Lùi lại!

Chao ôi. Cánh cửa nâng lên, và những tên Mogadore lao tới. Sam thoát lui, nã đạn qua vai.

- Cậu có Biệt Năng nào khác không? – Tôi hỏi Số Chín, giọng nói át hẳn tiếng súng của mình.

Cậu ta nháy mắt, sau đó chạy thẳng lên trần nhà nứt toác ở một tốc độ cực nhanh. Bọn Mogadore không hề nhận ra cho đến lúc Số Chín đáp xuống ở phía sau lưng chúng, và như thế đã quá trễ đối với bọn Mogadore. Số Chín là một cơn lốc xoáy tàn phá giữa đám Mogadore với một sự hung hãn mà tôi không biết là người Lorien cũng sở hữu khả năng đó; thậm chí ngay cả Số Sáu cũng sẽ phải cẩm thấy ấn tượng nếu được chứng kiến. Sam và tôi ngừng bắn, để một mình Số Chín dùng tay không mà xả thây lũ Mogadore.

Khi cuộc chiến kết thúc, Số Chín chạy lên mé vách đá phía bên trái hành lang, lượn một vòng lên trần hang rồi lướt đi trên mé vách đá bên phải, kéo theo một đám bụi tro.

- Phẩn lực hút của Trái Đất – Sam nhận xét – Quả là một Biệt Năng tuyệt vời.

Số Chín dừng lại trước chiếc Hộp của mình và vung chân đóng nó lại.

- Tôi còn có khả năng thẩm âm rất tốt nữa, tới cả mấy dặm lận đấy.

- Được rồi, chúng ta đi thôi – Dứt lời, tôi nhấc chiếc Hộp của mình lên. Số Chín đặt chiếc Hộp của mình lên bờ vai vạm vỡ một cách dễ dàng và cúi nhặt một khẩu súng trên sàn.

- Những xà-lim kia thì sao? – Cậu ta hỏi Sam, tay chỉ về phía cuối hành lang. Hơn một trăm cánh cửa xà-lim nằm dọc theo những vách đá, ngang qua nơi bọn Mogadore đã vào.

- Chúng ta phải đi thôi – Tôi đề nghị, ý thức được rằng chúng tôi đang liều thử vận may của mình. Chẳng còn mấy giây nữa, chúng tôi sẽ bị bao vây. Tuy nhiên, điều đó không thuyết phục được Sam.

Cậu bạn của tôi xông thẳng vào bên dưới cánh cửa lớn, trong tay vẫn nắm giữ viên đá đó. Mười hai tên Mogadore khác bất ngờ xuất hiện ở một đường hầm ẩn mình – nó vốn nằm ngay ở chính giữa chúng tôi, mà chúng tôi không biết. Sam áp người vào vách đá và xả súng. Tôi trông thấy vài tên Mogadore hóa thành tro bụi, nhưng rồi tầm nhìn của tôi bị chắn bởi một đám kraul, miệng con nào con nấy đều đang chảy nước dãi.

Tôi tập trung trí lực vào một tảng đá, tôi điều khiển tảng đá ấy phang thẳng vào lũ kraul, tiêu diệt được vài con. Số Chín nắm lấy hai chân sau của một con kraul và quật thẳng nó vào tường. Cậu ta quật thêm hai con nữa, sau khi xong việc, cậu ta quay sang tôi cười. Tôi toan hỏi chuyện gì vui thế thì Số Chín bất thần ném thẳng một tảng đá vào tôi. Tôi chỉ vừa kịp thời gian để tránh, và một loáng sau, lưng tôi đã dính đầy tro đen.

- Chúng ở khắp nơi! – Số Chín cười.

- Chúng ta phải đến chỗ Sam – Tôi cố chạy qua Số Chín thì bàn tay của một con piken khổng lồ đá tóm lấy cả hai chúng tôi.

- Sam! – Tôi hét gọi – Sam!

Sam không hề nghe thấy tiếng chúng tôi giữa tiếng súng liên hoàn của cậu ta. Con piken đưa chúng tôi sang hướng khác, và, hệt như một đoạn phim quay chậm lại, tôi hoàn toàn mất dấu người bạn tốt nhất của mình. Trước khi tôi có thể hét lên một lần nữa, con piken đã ném chúng tôi sang đường hầm đối diện. Tôi va vào vách đá và rơi bịch xuống một chiếc Hộp, chiếc Hộp còn lại nện thẳng vào người tôi. Tôi ộc hơi ra ngoài; và khi ngẩng mặt lên, tôi trông thấy Số Chín đang khạc máu xuống đất. Cậu ta cười toe.

- Cậu điên à? – Tôi thắc mắc – Cậu thích trò này hả?

- Tôi bị nhốt ở đây hơn một năm rồi. Đây là ngày tuyệt vời nhất của tôi ở đây.

Hai con piken chui vào đường hầm, chắn đường chạy về phía Sam của chúng tôi, Số Chín quệt máu dưới cằm và mở nắp chiếc Hộp của mình. Cậu ta lấy ra một cái ống bạc ngắn củn, cái ống ấy bắt đầu vươn dài ra hơn một mét tám và tỏa ra một thứ ánh sáng màu đỏ. Số Chín giơ cao cây gậy ấy trên đầu, lao thẳng về phía hai con piken. Tôi đứng dậy, toan tham gia với cậu ta thì chợt cảm thấy bị thốn đau ở hai be sườn. Tôi sục tay vào chiếc Hộp để lấy viên đá chữa thương, và ngay khi tôi vừa mò ra được nó thì Số Chín đã hạ xong hai con piken rồi. Chạy lại chỗ tôi theo hướng trần hang, cậu ta vung cây gậy về một bên, và khi còn cách tôi khoảng sáu mét, Số Chín hét lên, đánh động cho tôi rời chỗ, vừa lúc một cây gậy sáng đỏ sượt qua đầu tôi chẳng khác nào một ngọn lao, đâm thẳng vào bụng của một con piken vừa xuất hiện.

- Không có gì – Số Chín lên tiếng trước khi tôi kịp thốt lên lời nào.

Những con piken khác bắt đầu ùa vào cuối đường hầm. Khi tôi quay đầu lại để chạy thì một bầy chim có thân hình trong suốt cùng những chiếc răng sắc lẻm ồ ạt bay túa về phía chúng tôi. Số Chín thộp lấy sợi dây có kết những viên đá xanh lục trong Hộp ra, tung về phía đàn chim. Sợi dây lơ lửng trong không trung, và nó trở thành một cái lỗ đen, đã hút hết lũ chim vào trong ấy.

Rồi cậu ta khép mắt lại, sợi dây đá lao thẳng về phía những con piken, xoay mòng rồi thả đám chim vào mặt chúng. Số Chín trỏ vào tôi, hét to:

- Ném đá đi!

Tôi làm theo chỉ dẫn của cậu ta, ném hết hòn đá này đến hòn đá khác vào đám thú nhốn nháo. Những con piken cùng các con quái điểu nhanh chóng bị tiêu diệt trước sự tấn công của chúng tôi.

Thêm vài con piken khác túa vào đường hầm, gầm rú. Tôi thộp lấy tay Số Chín, ngăn cậu ta không tấn công nữa.

- Chúng sẽ còn đến nữa – Tôi nhìn nhận – Chúng ta phải tìm Sam và ra khỏi đây thôi. Sô Sáu sẽ gặp chúng ta sau.

Số Chín gật đầu và chúng tôi khởi động guồng chân. Ở con đường tiếp theo, chúng tôi rẽ trái, không rõ mình đang đi đúng hướng hay càng lúc càng lạc hướng. Mỗi ngã rẽ mới đều xuất hiện thêm kẻ thù ở phía sau. Ở mỗi đường hầm, Số Chín lại ra tay hạ gục một số đối phương, cậu ta dùng siêu năng lực kéo đổ vòm hang hay các vách đá xung quanh, cũng như thực hiện các cú ném đá hoàn hảo.

Chúng tôi trở đến một cây cầu đá cong cong, dài ngoằng, giống như cây cầu mà tôi và Sam đã bước qua, bên dưới là cái hồ dung nham xanh đang tỏa đầy nhiệt lượng. Bên kia cây cầu hẹp là đội quân Mogadore đông đảo đang rầm rập chạy tới, phía sau chúng tôi là những con piken đang lao ra khỏi đường hầm, đuổi theo ráo riết.

- Biết đi đằng nào bây giờ? – Tôi thét hỏi khi cả hai chúng tôi đặt những bước chân đầu tiên lên cầu.

Số Chín đáp:

- Chạy xuống phía dưới đi.

Sau khi lên tới đỉnh cầu, Số Chín bỗng thộp lấy tay tôi, cả thế giới của tôi như bị lật ngược lại cho đến khi bàn chân của chúng tôi bám vào mặt dưới của cây cầu. Và không một lời cảnh báo, Số Chín đột ngột buông tay tôi ra; kỳ lạ thay, bằng cách nào đó, đôi giày của tôi vẫn bám vào được một cách vững vàng vào bụng cầu. Tôi đưa hai tay lên hướng đầu, vốc lên một mớ dung nham xanh, và vào thời khắc chúng tôi đã dừng chân được ở bờ bên kia, tôi đã nặn xong một quả banh xanh rực lửa hoàn chỉnh. Không chút chần chừ, tôi tung quả banh ấy vào đám Mogadore ở trên cầu và dùng trí lực kéo giãn dung nham ra, trùm lên bọn chúng. Khi rẽ vào một cái hang khác, tai chúng tôi vẫn còn ghi nhận được tiếng da thịt kêu lèo xèo.

Đến chỗ một con dốc đứng thì tôi bị hụt hơi. Và trong lúc ước lượng quãng rơi, tôi bị một luồng hơi từ đằng sau quật đến. Tôi đổ chúi người về phía trước rồi lăn xuống với tốc độ chóng mặt; cuối cùng, cũng đến được mép đất, bả vai tôi bị trật khớp trước đó của tôi nện thẳng xuống nền đá.

Tôi lăn mình nằm úp bụng xuống với cơn đau ngoài sức tưởng tượng. Cú bắn đã nã thẳng vào lưng tôi, các thớ cơ trên người tôi đau rần. Tôi không làm sao mà thở cho được, huống hồ là lục trong Hộp tìm viên đá chữa thương. Điều duy nhất mà tôi có thể làm được là chú mục vào ánh trăng bàng bạc thoát ẩn thoát hiện ở cuối đường hầm. Tấm bạt. Nó đang dao động theo cơn gió rừng. Tôi đã trở lại vị trí xuất phát.

Và tôi ghi nhận được tiếng đá đang đổ sụp xuống ở phía sau. Tôi cảm thấy đau khủng khiếp, đau hơn những gì tôi đã mường tượng, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ được là rời khỏi quả núi.

- Tiến thẳng lên phía trước. Lối ra ở đó đấy. Rồi chúng ta sẽ hợp nhau lại – Tôi cố hết sức xoay xở để có thể nói được bấy nhiêu lời.

Nếu có thể ra được bên ngoài, tôi có thể tự chữa thương, giấu hai chiếc Hộp của chúng tôi ở trong rừng. Và có lẽ lúc này, Bernie Kosar đã có thể vào với chúng tôi bởi các thùng ga đã bị phá hủy. Bốn tên Mogadore canh ở cửa cũng không còn. Số Chín lao ra khỏi tấm bạt và lẩn vào rừng. Tôi bám theo sau. Mùi hôi thối từ xác động vật mau chóng ập vào mũi chúng tôi, Số Chín và tôi cùng bịt miệng lại, người bạn đồng hành lủi nhanh vào trong một hàng cây. Còn tôi thì ngã người vào một thân cây. Có lẽ tôi cần phải nghỉ năm phút. Sau đó, chúng tôi sẽ trở lại tìm Sam, sẵn sàng đương đầu với một trận sống mái.

Số Chín đang lục lạo trong chiếc Hộp của mình. Tôi khép mắt lại, ứa nước mắt. Hốt nhiên tôi giật nảy mình, có một vật gì đó ram ráp đang chạm vào bàn tay trái của tôi. Mở mắt ra, tôi nhận biết được ngay là Bernie Kosar – trong hình thể của một chú chó – đang liếm vào các ngón tay của tôi.

- Tao không xứng đáng đâu – Tôi thủ thỉ với người bạn nhỏ của mình – Tao là một thằng ngốc. Tạo thật đáng nguyền rủa.

Bernie Kosar nhận ra các vết thương cũng như những giọt nước mắt của tôi, đoạn nó quay sang ngửi ngửi khuôn mặt của Số Chín rồi hóa thành một con ngựa.

- Oaaa! – Số Chín lùi lại ngay tức khắc – Mày là con quái nào thế?

- Chimæra! – Tôi thì thào – Nó là một người bạn rất tốt. Cũng thuộc hành tinh Lorien.

Một cách mau mắn, Số Chín vuốt ve chiếc mõm của Bernie Kosar, đồng thời ấn viên đá chữa thương lên lưng tôi. Trong lúc cơ thể tôi đang dần hồi phục, thì có một con bão đang định hình ở bên trên quả núi.

Trên bầu trời bất chợt xuất hiện những tia sét và tiếng sấm gầm, điều này đồng nghĩa với việc Số Sáu đã quay trở lại. Tôi mừng đến mức đứng phắt ngay dậy, bất chấp cơn đau ở lưng. Thế nhưng, các áng mây lại đang chuyển mình và căng ra theo kiểu tôi chưa từng chứng kiến bao giờ; bầu trời bỗng nhiên trở nên thật hung hiểm. Vậy là không phải Số Sáu rồi. Cô ấy không quay trở lại để giúp chúng tôi.

Tôi chú mục vào đám mây hình phễu chỉ hiện diện trong những mộng báo tồi tệ nhất của tôi đang thành hình.

Bernie Kosar lùi lại khi một con tàu vũ trụ hình cầu trắng như viên ngọc trai đáp xuống giữa trung tâm cơn bão. Con tàu vũ trụ ấy đáp ngay xuống trước lối vào quả núi, tạo nên những chấn động trên mặt đất. Thế rồi cũng giống hệt như những gì tôi đã trông thấy trong mộng báo, một cánh cửa chợt xuất hiện ở bên hông của con tàu, mở ra. Tên thủ lãnh Mogadore trong mộng báo của tôi đá đến.

Số Chín há hốc miệng ra vì ngạc nhiên.

- Setrákus Ra. Hắn đến rồi. Chính là hắn.

Tôi im lặng, đờ người vì sợ hãi.

- Thì ra đó chính là tên của hắn – Cuối cùng, tôi cũng thốt được nên lời, dù chỉ là tiếng thì thào.

- Đó đã từng là tên của hắn. Vì những gì chúng đã tra tấn tôi và Cêpan của tôi mỗi ngày, tôi sẽ đâm hắn bằng cái này – Cây gậy đỏ lóe sáng trong tay Số Chín. Hai đầu cán gậy chợt biến hình thành hai lưỡi dao – Tôi sẽ giết chết hắn. Cậu hỗ trợ tôi nhé.

Setrákus Ra – với hình thể to lớn, đáng gờm va lờ mờ - đi thẳng tới cửa hang, nhưng trước khi bước vào trong, hắn dừng lại. Giữa cơn gió điên cuồng và mưa xối xả, hắn quay lại, chuyển điểm nhìn về phía chúng tôi. Từ đằng xa, tôi vẫn có thể nhận ra rõ ràng ánh sáng nhàn nhạt của ba mặt dây chuyền trên cổ hắn.

Số Chín và tôi lao ra khỏi lùm cây cùng với Bernie Kosar từ phía sau cũng phóng lên; nhưng quá trễ, Setrákus Ra đã biến mất vào trong hang. Cùng lúc đó, một trường xung điện giống như thứ đã phủ lên các cánh cửa xà-lim chợt xuất hiện ngay ở lối vào.

- Không! – Số Chín hét váng lên. Cậu ta dừng lại, dộng cây gậy xuống mặt đất.

Với con dao trong tay, tôi vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Tôi nghe thấy tiếng Số Chín gào gọi tôi dừng lại, nhưng tất cả những gì tôi ý niệm được chỉ là phải tiêu diệt cho được Setrákus Ra, giải cứu cho Sam, giải cứu cho bố của cậu ấy, và kết thúc cuộc chiến tranh này, ngay tại đây, ngay tại lúc này. Khi tôi đâm sầm vào trường xung điện, mọi thứ bỗng biến thành một màu đen.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.