Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Hai
Chương Mười Hai

❊ ❊ ❊

CHÚNG ĐẾN RỒI! TÔI TỰ NHỦ. SAU CHỪNG ĐÓ NĂM, cuối cùng bọn Mogadore cũng đã đến đây!.

Tôi quay ngoắt lại, mau đến độ bị sẩy chân và ngã dụi xuống đất. Một cách nhanh nhẹn, tôi lết trở lại khỏi miệng hang, đôi giày quấn vào trong cái mền. Nước mắt trào ra, tim đập loạn xạ, tôi cố xoay xở để lấy lại thăng bằng và phóng đi với khả năng cho phép của đôi chân. Cứ thế, tôi lướt đi trong địa hình tuyết phủ mà chỉ vừa mới đây đã phải cuốc bộ một cách khó khăn; tôi chuyển động nhanh đến mức không ý thức được đôi chân mình đã tiếp đất ở chỗ nào, thậm chí, đã chẳng buồn ngoái đầu lại phía sau để xem có đang bị theo đuôi hay không. Những con đường bên dưới tôi bắt đầu trở thành các bóng mờ, cũng giống như những đám mây trên trời cao kia vậy. Tôi cảm nhận được cái mền đang bay phần phật ở đằng sau vai, nó phất phới trong gió chẳng khác gì chiếc áo choàng của siêu nhân. Bị vấp chân đúng một lần, tôi lăn dài trên đất, nhưng ngay tắp lự, tôi lại bật dậy và lao tới, quăng mình thẳng qua “cái lưng lạc đà”, một lần nữa va ầm xuống đất khi đáp chân. Rồi cuối cùng, tôi cũng phi vút qua những cây phong, và trở lại tu viện; chuyến lội bộ mất tới gần hai mươi - hai lăm phút; cuộc điền kinh trở về mất chưa đầy năm phút. Cũng giống như khả năng thở dưới nước, Biệt Năng siêu tốc độ tự phát lộ khi tôi có dịp dùng đến.

Cởi cái mền quanh cổ, tôi tông mình thẳng vào hai cánh cửa, và ghi nhận được tiếng lanh canh báo hiệu giờ ăn trưa vẳng ra từ nhà ăn. Một cách vội vã, tôi chạy lên cầu thang hình trôn ốc rồi chạy xuống hành lang hẹp, ý thức được rằng Chủ Nhật này là phiên trực của cô Adelina. Tôi bước thẳng vào căn phòng đang mở cửa, chỗ ngủ của các Sơ. Cô Adelina đang ngồi chễm chệ trên một trong hai chiếc ghế lưng cao, quyển Kinh Thánh đang nằm trong lòng. Nhác thấy bóng tôi bước vào, cô gấp sách lại.

- Sao cháu không xuống ăn trưa? – Cô cất tiếng hỏi.

- Cháu nghĩ chúng đã đến rồi – Nói không ra hơi, hai tay tôi run lẩy bẩy. Tôi cúi người xuống, chống cả hai tay lên gối.

- Ai?

- Cô thừa biết là ai mà! – Tôi hét lên, rồi sau đó, trả lời qua kẽ răng: - Bọn Mogadore.

Đôi mắt người đối diện se lại đầy nghi hoặc:

- Ở đâu?

- Cháu đã tới cái hang…

- Hang nào? - Cô Adelina cắt ngang lời tôi.

- Ai mà quan tâm xem là hang nào! Bên ngoài hang có nhiều dấu chân lắm, những dấu giày bốt to…

- Nói chậm lại đi nào, Marina. Những dấu giày bốt ở bên ngoài một cái hang à?

- Vâng – Tôi đáp lời.

Người đối diện nở một nụ cười tự mãn, ngay lập tức, tôi nhận ra rằng quả thật là sai lầm khi tìm đến cô. Lẽ ra tôi phải biết rằng cô sẽ chẳng tin tôi, và tôi không sao ngăn được cảm giác ngớ ngẩn, bị xúc phạm khi đứng trước mặt người giám hộ của mình. Tôi đứng thẳng người dậy, không biết phải làm gì với đôi tay.

- Cháu muốn biết chiếc Hộp của cháu ở đâu – Tôi nói tiếp, tông giọng không hoàn toàn biểu lộ sự tự tin, nhưng cũng không hề có dấu vết của sự nhút nhát.

- Chiếc Hộp nào?

- Cô biết đích xác là chiếc Hộp nào mà!

- Điều gì khiến cháu nghĩ là cô còn giữ cái thứ cũ kĩ đó? – Cô Adelina hỏi ngược lại tôi một cách bình thản.

- Bởi vì nếu cô không còn giữ nữa thì chẳng khác nào cô đã quay lưng lại với dân tộc của cô – Tôi nói sẵng giọng.

Người đối diện mở quyển Kinh Thánh ra, tỏ thái độ đang muốn đọc tiếp trở lại. Tôi cũng định bỏ đi, nhưng rồi những dấu giày bốt in trên tuyết lại hiện ra trong suy nghĩ tôi.

- Nó đâu rồi, hả cô? – Tôi hỏi tiếp.

Cô Adelina vẫn tiếp tục phớt lờ tôi, tôi đành dùng trí lực cảm nhận các góc cạnh của quyển sách, độ dày của nó, những trang giấy cũ, và cái bìa xộc xệch. Đoạn tôi gập ngay quyển sách lại. Cô Adelina giật mình.

- Cô nói cho cháu biết đi, nó ở đâu?

- Cháu dám như thế à! Cháu tưởng cháu là ai chứ?

- Cháu là một thành viên của Grade, và vận mệnh của toàn bộ người Lorien phụ thuộc vào sự tồn tại của cháu, thưa cô Adelina! Làm sao cô có thể quay lưng lại với họ? Làm sao cô có thể quay lưng lại với cả loài người nữa? John Smith, người con trai mà cháu tin rằng cũng là một thành viên của Grade, đang phải trốn chạy trên đất Mỹ; và rồi gần đây, khi bị cảnh sát bắt tấp xe vào lề đường, cậu ấy có thể quăng viên cảnh sát ấy đi mà không động vào ông ta. Cháu cũng làm được như thế. Như cháu đã làm với quyển sách của cô đấy. Cô không thấy chuyện gì đang xảy ra sao, cô Adelina? Nếu chúng ta không góp tay ngay từ bây giờ, không chỉ Lorien sẽ bị mất vĩnh viễn, mà cả Địa Cầu này, cái trại trẻ mồ côi, cùng cả cái thị trấn ngớ ngẩn này nữa, cũng sẽ như thế!

- Sao cháu dám gọi nơi này là ngớ ngẩn! – Cô Adelina bước thẳng về phía tôi với hai nắm tay siết lại thật chặt – Đây là nơi duy nhất đã mở cửa cho chúng ta vào, Marina à. Nó là lý do duy nhất khiến chúng ta vẫn còn sống được đấy. Người Lorien làm được gì cho chúng ta? Họ đẩy chúng ta lên một con tàu ròng rã suốt một năm trời, rồi đẩy chúng ta xuống một hành tinh khắc nghiệt mà không có lấy một kế hoạch hay hướng dẫn nào khác ngoài trốn chạy và tập luyện. Tập luyện vì lẽ gì?

- Để đánh bại bọn Mogadore. Để lấy lại Lorien – Tôi lắc đầu – Có lẽ ngay vào lúc này, những người khác đang ở ngoài kia chiến đấu, tìm cách sát cánh bên nhau và về nhà, trong khi cả cô và cháu đều bị mắc kẹt trong cái nhà tù này và chẳng làm gì cả.

- Cô đang sống cuộc đời của cô, có mục đích rõ ràng, đó là giúp đỡ loài người bằng những lời cầu nguyện và sự giúp đỡ. Cháu cũng nên làm như vậy.

- Mục đích duy nhất của cô ở Địa Cầu này lá giúp đỡ cháu.

- Chẳng phải cháu vẫn đang sống đấy ư, không đúng sao?

- Chỉ theo nghĩa đen của từ đó thôi, cô Adelina ạ.

Người giám hộ của tôi lại ngồi vào ghế và mở quyển Kinh Thánh trong lòng ra.

- Lorien đã chết và đã bị chôn vùi rồi, Marina. Còn gì quan trọng nữa?

- Lorien không chết; nó chỉ đang ngủ thôi. Chính cô đã từng nói như thế. Và điều cốt lõi là chúng ta không chết.

Cô Adelina nuốt khan một cách khó khăn.

- Cái chết đã được tuyên án cho tất cả chúng ta – Cô nói, âm điệu có hơi vỡ ra. Nhưng ngay sau đó, với chất giọng nhẹ nhàng hơn, cô tiếp tục – Cuộc sống của chúng ta đã bị đọa đày ngay từ lúc đầu. Trong lúc còn ở đây, chúng ta nên làm điều tốt để kiếp sau được thảnh thơi.

- Sao cô lại có thể nói như thế được?

- Bởi vì đấy là sự thật. Chúng ta là những kẻ cuối cùng của một chủng tộc đang hấp hối, và chẳng mấy chốc nữa, chúng ta sẽ bị diệt vong mà thôi. Có lẽ Chúa sẽ giúp được chúng ta khi thời khắc đó đến.

Tôi lắc đầu. Tôi không thích nói về Chúa.

- Chiếc Hộp của cháu đâu? Ở trong phòng này, có phải không? – Tôi rảo bước quanh phòng, quét mắt khắp lượt những rìa trần, đoạn cúi mọp xuống và nhìn săm soi bên dưới mấy cái gầm giường.

- Thậm chí cháu có lấy được nó đi chăng nữa, không có cô, cháu cũng không mở được đâu – Cô Adelina khẳng định – Cháu biết điều đó mà.

Cô ấy nói không sai. Nếu như tôi tin vào những gì người giám hộ nói vào những năm trước, khi tôi vẫn còn tin vào những gì cô đã nói, thì không có cô, quả là tôi không thể mở được chiếc Hộp. Kết quả vô vọng ấy đốn ngã tôi. Những dấu giày bốt trên tuyết; John Smith đang trên đường trốn chạy; nỗi sợ hãi vì hoàn toàn bị giam giữ một cách tuyệt đối trong Santa Teresa; và cô Adelina, Cêpan của tôi, người có nhiệm vụ đỡ đần, trợ giúp trong sự nghiệp phát triển Biệt Năng của tôi, lại bỏ lơi nhiệm vụ của chúng tôi. Cô thậm chí còn không biết tôi hiện đang sở hữu những Biệt Năng gì. Tôi có khả năng nhìn được trong đêm tối, thở dưới nước, chạy siêu tốc độ; di chuyển mọi thứ bằng ý nghĩa; và làm hồi sinh những cây đang bên bờ vực của cái chết. Nỗi lo lắng tràn ngập trong tôi, và vào đúng cái thời khắc tồi tệ nhất có thể xảy ra thì Sơ Dora bước vào phòng, hai tay chống nạnh.

- Sao không vào bếp hả?

Tôi nhìn Sơ và đáp lại y chang cái vẻ cau có mà Sơ đang dành cho tôi.

- Ôi, hãy im giùm cho! – Dứt tiếng kêu cảm thán, tôi bước thẳng ra khỏi phòng trước khi Sơ kịp bồi thêm một lời nào. Tôi chạy đến cuối hành lang, bước nhanh xuống cầu thang, với tay thộp lấy chiếc áo khoác và tông cửa chạy ra ngoài.

Sau khi nhìn quanh quất khắp nơi, tôi thả bộ trong bóng râm ở bên đường. Mặc dù tôi vẫn còn cảm giác bị theo dõi, nhưng bên ngoài, có vẻ như không có gì là không ổn. Và tôi chạy xuống đồi, tâm trạng vẫn chưa trở lại bình thường; rồi tôi nhắm đến quán cà-phê, và tôi bước vào vì đó là nơi duy nhất còn mở cửa. Khoảng một nửa trong số hai mươi bàn đang có người ngồi, tôi lấy làm biết ơn về điều đó; tôi đang mong xung quanh có người. Lúc vừa toan ngồi xuống thì tôi nhận ra Héctor đang ngồi một mình trong góc, lẳng lặng uống rượu.

- Sao anh không đến dự El Festín?

Anh bạn của tôi ngẩng mặt lên. Anh ta đã cạo râu nhẵn nhụi, đôi mắt tỏ ra tỉnh táo và sắc sảo. Có vẻ như Héctor đang thư giãn, thậm chí anh ta còn mặc quần áo chỉnh tề. Chưa bao giờ tôi trông thấy Héctor như thế này, dù chỉ trong một khoảnh khắc. Không rõ điều này sẽ tồn tại được bao lâu.

- Tôi tưởng Chủ Nhật, anh không uống rượu chứ - Tôi nói tiếp, rồi ngay lập tức ước mình đã không buột miệng ra những lời lẽ ấy. Lúc này, Héctor và Ella là hai người bạn duy nhất của tôi, và hôm nay thì một người đã biến mất. Tôi không muốn làm cho Héctor buồn một chút nào.

- Tôi cũng nghĩ như vậy – Héctor đáp lời, không tỏ ra mếch lòng – Nếu cô biết có người đang cố nhấn chìm nỗi niềm của mình, thì hãy để cho người đó biết rằng nỗi niềm của hắn cũng biết bơi đấy. Nào, ngồi xuống, ngồi xuống đi – Người bạn của tôi rối rít, anh ta đá chiếc ghế sang cho tôi. Tôi buông phịch thân mình xuống ghế - Cô ổn không?

- Tôi ghét nơi này lắm, Héctor ạ. Tôi ghét cay ghét đắng nơi này.

- Một ngày tệ hại hay sao?

- Ở đây, ngày nào cũng là một ngày tệ hại.

- Ôi dào, nơi này không kinh khủng đến thế đâu.

- Sao lúc nào anh cũng vui được vậy?

- Nhờ có rượu – Héctor cười nhếch một bên miệng. Anh ta rót một ly rượu trong cái chai của mình, có vẻ như đó là ly đầu tiên – Tôi không khuyên người khác đâu. Nhưng có vẻ như nó giúp được cho tôi đấy.

- Ôi Héctor – Tôi kêu lên – Tôi ước sao anh không uống nhiều như thế.

Anh bạn của tôi cười thành tiếng khanh khách, và nhấp thêm một ngụm nữa.

- Thế cô có biết tôi mong ước gì không?

- Anh ước gì?

- Tôi ước sao không phải lúc nào cô cũng buồn như thế, Marina thuộc về biển cả à.

- Tôi không biết mình như thế kia đấy.

Người đối diện nhún vai:

- Tôi đã nhận ra điều đó, Héctor vốn là một người rất sâu sắc.

Tôi đưa mắt sang trái rồi sang phải, ngừng lại một lát để tập trung vào từng người một. Rồi tôi cầm chiếc khăn ăn đặt vào lòng. Song, không biết nghĩa sao, tôi lại bỏ chiếc khăn trở lại bàn. Và sau đó, tôi lại đặt nó lên đùi mình.

- Kể cho tôi biết chuyện gì đã làm cô phiền lòng đi – Héctor ân cần yêu cầu, rồi nhấp một ngụm rượu lớn hơn.

- Mọi thứ, anh à.

- Mọi thứ sao? Kể cả tôi hả?

Tôi lắc đầu.

- Được rồi, như vậy không phải là mọi thứ.

Đôi lông mày của anh bạn tôi nhướng lên và chau lại.

- Cho tôi biết đi.

Tôi rất muốn thổ lộ với Héctor bí mật của mình biết chừng nào, rằng vì sao tôi lại ở đây, và thực sự tôi đến từ nơi nào. Tôi rất mong được kể với người đang ngồi đối diện với mình về cô Adelina, cũng như vai trò của cô lẽ ra phải thế nào và hiện thời, thay vào đó là gì. Tôi muốn anh bạn của tôi biết về những người khác ở ngoài kia đang trốn chạy, hay chiến đấu, mà cũng có khi là đang ngồi thừ ra như tôi một cách vô dụng. Giá như có ai đó mà tôi dám chắc sẽ là đồng minh của mình, có thể sẵn lòng giúp đỡ mình, thì người đó đảm bảo sẽ là Héctor. Anh bạn ấy, rốt cuộc, là người bảo vệ và giữ gìn, người sinh ra đã sở hữu sức mạnh và lòng can đảm; và đơn giản là bởi ý nghĩa cái tên đã được ban cho.

- Có bao giờ anh cảm thấy mình không thuộc về nơi này không, Héctor?

- Có chứ. Cũng có lúc như thế.

- Thế sao anh lại ở đây? Anh có thể đi bất cứ nơi đâu mà.

Người đối diện nhún vai:

- Có mấy lý do đấy – Héctor rót thêm rượu vào ly – Trước tiên là không có ai chăm sóc cho mẹ tôi. Thứ nữa, nơi này là nhà tôi, tôi thấy ngoài kia chẳng có gì tốt hơn cả. Kinh nghiệm dạy cho tôi biết rằng chẳng phải những nơi có phong cảnh khác đi một chút thì mọi thứ ở đó đều tốt đẹp.

- Có lẽ vậy, nhưng tôi không thể nào đợi được để ra khỏi nơi đây. Tôi chỉ còn khoảng hơn bốn tháng nữa để rời khỏi trại trẻ mồ côi, anh có biết không? Với lại anh đừng kể với ai nghe chuyện này nhé, tôi nghĩ rằng tôi sẽ ra đi sớm hơn thời hạn đó.

- Tôi không cho rằng điều đó là hay đâu, Marina. Cô còn quá trẻ, không thể tự lo cho mình được. Mà cô tính đi đâu cơ chứ?

- Đi Mỹ - Tôi đáp ngay không một chút ngập ngừng.

- Mỹ à?

- Ở đó có người tôi cần tìm.

- Nếu cô đã nhất quyết như vậy thì tại sao cô còn chưa đi?

- Tôi sợ - Tôi đáp gọn lỏn – Đa phần đều là do sợ.

- C6 không phải là người đầu tiên đâu – Anh bạn của tôi từ tốn nói, rồi ngừng một lúc để uống cạn cái ly. Đôi mắt của Héctor không còn mang vẻ sắc sảo nữa – Mấu chốt để thay đổi là không được sợ.

- Tôi biết chứ.

Cửa ra vào chợt xịch mở; một người đàn ông cao ráo trong chiếc áo khoác dài, trên tay là một quyển sách cũ, bước vào. Ông ta đi lướt ngang qua chúng tôi và chọn một cái bàn ở góc xa. Người đàn ông vừa xuất hiện sở hữu một mái tóc đen và một đôi lông mày rậm. Bên trên viền môi trên là một bộ ria dày. Trước đây, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ông ta; nhưng khi người lạ ấy ngẩng đầu lên và tiếp nhận ánh nhìn của tôi, ở người đàn ông ấy có một thứ gì đó khiến tôi không có thiện cảm, và ngay lập tức, tôi lảng mắt sang chỗ khác. Trong nhỡn giới của mình, tôi biết rõ ràng ông ta vẫn đang chú mục vào tôi. Tôi cố phớt lờ bằng cách cố gắng tiếp tục câu chuyện với Héctor, hay nói một cách chính xác là tôi đang lắp bắp những điều vô nghĩa, trong lúc quan sát anh bạn rót rượu vào ly; chỉ lắng nghe và không nói gì thêm vào bất cứ điều gì mà Héctor cho biết.

Năm phút trôi qua, người lạ vẫn không rời khỏi mắt khỏi tôi khiến tôi bực bội đến mức cả quán cà-phê dường như đang quay mòng mòng trong mắt tôi. Chồm người qua chiếc bàn, tôi thì thầm với Héctor:

- Anh có biết người ngồi ở góc xa kia là ai không?

Héctor lắc đầu:

- Không, nhưng tôi cũng biết là ông ta đang quan sát chúng ta. Ông ta đến đây từ hôm thứ Sáu, cũng ngồi ở chỗ đó và đọc quyển sách đó.

- Ở ông ta có điều gì đó tôi không ưa được, nhưng tôi không biết cụ thể là điều gì.

- Cô đừng lo, có tôi ở đây mà – Anh bạn tôi trấn an.

- Tôi cần phải đi thôi – Tôi nói khẽ khàng. Một sự thôi thúc phải rời khỏi chốn này hốt nhiên cồn lên trong tôi. Tôi cố gắng không nhìn gã đàn ông lạ mặt, nhưng không được. Giờ thì hắn đang đọc sách, bìa của quyển sách ấy hướng thẳng về phía tôi như thể hắn muốn tôi trông thấy. Cái bìa trông dễ gãy và mòn vẹt, bám một lớp bụi xám.

PITTACUS VÙNG MYTILENE

VÀ CUỘC CHIẾN ATHEN

Pittacus? Pittacus? Gã đàn ông xa lạ lại nhìn tôi, mặc dù tôi không thể trông thấy phần dưới khuôn mặt của hắn, nhưng đôi mắt kia cho thấy hắn đang nở một nụ cười ranh mãnh. Tôi có cảm tưởng như mình bị cả một đoàn tàu hỏa húc vào. Liệu đây có phải là tên Mogadore đầu tiên của tôi không?

Tôi đứng bật dậy, một bên đầu gối va vào mặt dưới bàn khiến cho chai rượu của Héctor suýt một chút nữa là đổ xuống. Chiếc ghế của tôi ngửa ra sau, chổng kềnh xuống đất. Tất thảy mọi người có mặt trong quán cà-phê đều ngoái đầu lại nhìn.

- Tôi phải đi thôi, Héctor – Tôi cuống quít – Tôi phải đi thôi.

Nói rồi tôi loạng choạng đi ra khỏi cửa và lao như tên bắn về nhà, chạy nhanh hơn cả một chiếc xe hơi, chẳng bận tâm xem có người nào khác nhìn thấy hay không. Chỉ vài giây sau, tôi trở lại Santa Teresa. Tôi tông cửa, lao vào phòng rồi đóng sầm lại. Tựa lưng vào hai cánh cửa, tôi khép mắt, cố gắng thở chầm chậm, ngừng cơn run rẩy ở hai cánh tay, hai cẳng chân, và vành môi dưới đang lập bập. Mồ hôi túa ra đầm đìa trên mặt tôi.

Và tôi mở mắt ra. Cô Adelina đang đứng sừng sững trước mặt tôi, tôi chúi đầu vào vòng tay của cô, không còn quan tâm đến bao căng thẳng cách đây một tiếng đồng hồ. Một cách ngập ngừng, người giám hộ ôm lấy tôi, có lẽ bối rối trước sự bộc lộ tình cảm bất ngờ nơi tôi, điều mà suốt bao năm trời qua, tôi chưa từng thể hiện. Rôi cô đưa người ra xa, tôi mở miệng toan kể với cô những gì đã nhìn thấy, nhưng cô đưa một ngón tay lên môi theo đúng cái cách tôi đã làm với Ella tại Thánh Lễ Misa. Đoạn cô quay lưng lại và bỏ đi.

Tối hôm đó, sau bữa tối và trước giờ cầu nguyện, tôi đứng ở cửa sổ gần giường ngủ, nhìn ra ngoài màn đêm, quét mắt bao quát cảnh vật xung quanh, tìm kiếm điều đáng ngờ.

- Chị Marina. Chị đang làm gì thế?

Tôi quay phắt lại. Ella đang đứng ngay đằng sau tôi; tôi đã không nghe thấy tiếng chân của bé con bước đến gần. Cô bé di chuyển giữa các hành lang hệt như một chiếc bóng.

- Em đây rồi – Tôi nói như reo, thở phào nhẹ nhõm – Em vẫn ổn chứ?

Ella gật đầu, nhưng đôi mắt nâu to tròn của em lại tiết lộ với tôi theo hướng khác.

- Chị đang làm gì thế? – Cô bé lặp lại câu hỏi.

- Chị chỉ nhìn ra bên ngoài, thế thôi.

- Để làm gì hả chị? Mỗi lúc đi ngủ, chị cũng đều nhìn ra bên ngoài cửa sổ như vậy.

Bé con nói không sai; mỗi đêm, kể từ lúc cô bé dọn đến, kể từ lúc tôi trông thấy gã đàn ông đang quan sát mình nơi cửa sổ giáo đường, tôi luôn nhìn ra bên ngoài mỗi lúc đi ngủ để tìm kiếm bất cứ một dấu hiệu nào của hắn. Giờ thì tôi đã dám đoan chắc đó chính là kẻ mà tôi đã nhìn thấy trong quán cà-phê hôm nay.

- Chị đang tìm kẻ xấu, Ella à. Thi thoảng, ngoài kia hay có mấy kẻ xấu.

- Vậy sao? Trông chúng như thế nào hả chị?

- Khó nói lắm – Tôi trả lời – Chị nghĩ chúng rất cao, thường trông đen đúa và hèn hạ. Một số tên thậm chí còn lực lưỡng nữa, giống như thế này nè – Tôi nói thêm, và gồng mình lên.

Ella cười khúc khích đồng thời tiến lại phía cửa sổ. Cô bé kiểng chân lên để nhìn ra bên ngoài.

Kể từ lúc tôi ở trong quán cà-phê đến giờ đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng, tôi cũng đã xoay xở để có thể bình tĩnh được một chút. Đặt ngón tay trỏ lên ô cửa sổ mờ sương, tôi vẽ một hình ảnh lên trên đó, tạo thành hai tiếng “kíttt” ngân vang lên.

- Đó là số ba – Ella reo lên.

- Đúng rồi đấy, bé con. Chắc chắn là em có thể làm tốt hơn thế, phải không nào?

Cô bé mỉm cười, đưa ngón tay lên phần kính sát bậu cửa sổ, chẳng mấy chốc sau, bé con đã khái quát được một ngôi nhà trong nông trại tuyệt đẹp và một cái chuồng gia súc ở sân sau. Tôi quan sát con số ba của mình nhập vào hình cái tháp xi-lô hoàn hảo.

Hôm nay, số ba là lý do duy nhất khiến tôi bỏ đi đến quán cà-phê. Đó là khoảng cách của John Smith và tôi. Và giờ thì tôi đã hoàn toàn khẳng định được rằng cậu ấy chính là Số Bốn, dựa theo tình hình kẻ thù săn lùng cậu; cũng như tôi chắc mẩm gã đàn ông trong quán cà-phê chính là một tên Mogadore. Thị trấn này quá nhỏ bé, hiếm khi nào tôi trông thấy người nào mà không nhận ra, và lại quyển sách của hắn – Pittacus vùng Mytilene và Cuộc chiến Athen – lẫn cái ánh nhìn chằm chặp của hắn, không thể nào chỉ là sự tình cờ ngẫu nhiên được. tôi đã nghe cái tên “Pittacus” từ thời thơ ấu, cả một quãng thời gian dài trước khi chúng tôi chuyển đến Santa Teresa.

Con số của tôi: Số Bảy. Hiện thời, đó là chỗ ẩn thân duy nhất của tôi, hàng rào phòng thủ vĩ đại nhất của tôi. Có lẽ không công bằng, nhưng tôi sẽ không thể chết được cho tới khi nào ba người khác phải chết trước tôi. Miễn là lớp hộ thân còn phát huy tác dụng, tôi cho rằng đó là lý do vì sao tôi được tự do bỏ đi, không bị tấn công ngay tại quán cà-phê. Nhưng có một điều chắc chắn: nếu hắn là người Mogadore, hắn thừa biết tôi ở đâu, hắn có thể bắt tôi bất cứ lúc nào hắn muốn, vì vậy cứ giữ tôi cầm chừng cho tới khi đã tiêu diệt được từ Số Bốn đến Số Sáu. Ước gì tôi biết được cách giữ chúng ở khoảng cách an toàn, cũng như lý do vì sao tôi lại được ngủ trên chiếc giường của mình vào tối hôm nay. Tôi biết lớp hộ thân đảm bảo rằng chúng không thể giết chúng tôi mà không tuân theo tuần tự, chỉ đơn thuần là như thế. Nhưng có lẽ không chỉ dừng lại ở đó.

- Em và chị, bây giờ chúng ta thành một đội nhé – Tôi lên tiếng đề nghị Ella đang thêm những nét cuối cùng trên bức tranh cửa sổ, cô bé cong các ngón tay lại, đặt lên đầu của mấy con bò để tạo sừng.

- Chị muốn thành một đội với em hả? – Bé con hỏi lại, giọng nói chứa đầy ngờ vực.

- Chắc chắn rồi – Tôi trả lời và giơ ngón út ra – Mình móc ngoéo nhé.

Bé con cười thật tươi và móc ngón tay út vào ngón tay của tôi. Tôi lắc tay đúng một cái.

- Rồi, coi như xong rồi đó – Tôi khẳng định.

Sau đó, hai chị em chúng tôi cùng quay trở lại ô cửa sổ, Ella đưa bàn tay lên xóa bức tranh.

- Em không thích tranh nằm ở đây.

- Chị cũng không thích nó nằm ở đây, tin chị đi. Nhưng em đừng lo, chị em mình sẽ ra khỏi đây sớm thôi.

- Chị nghĩ như thế à? Chị em mình cùng đi với nhau ư?

Tôi xoay người lại và nhìn thẳng vào mắt bé con. Không phải ý tôi hoàn toàn như vậy, nhưng không buồn suy nghĩ đến lần thứ hai, tôi gật đầu tán thành. Tôi hy vọng đấy không phải là điều tôi sẽ lấy làm hối hận sau khi hứa.

- Nếu khi chị đi mà em vẫn còn ở đây thì mình cùng đi với nhau. Chịu không?

- Chịu chứ! Em sẽ không để cho bọn chúng làm gì chị đâu.

- Ai cơ? – Tôi không khỏi thắc mắc.

- Mấy kẻ xấu đó.

Tôi mỉm cười.

- Chị rất lấy làm cảm kích vì điều đó.

Ella rời ô cửa sổ và bước đến ô cửa sổ khác, một lần nữa, em lại nhón chân để nhìn ra ngoài. Như thường lệ, bé con di chuyển hệt như một bóng ma, không để lại bất kỳ một tiếng động nào. Tôi vẫn không rõ hôm nay Ella đã trốn ở đâu, nhưng dù có là nơi nào, thì đó cũng là nơi không ai nghĩ phải tìm ở đó. Một suy nghĩ bất chợt sượt qua đầu tôi.

- À, Ella này, chị nhờ em giúp cho một chuyện – Tôi nói. Ella buông khỏi cánh cửa sổ và đưa mắt sang tôi một cách hy vọng – Chị đang cố tìm một vật ở nơi này, nhưng nó đang bị cất giấu.

- Cái gì vậy hả chị? – Bé con thắc mắc, đẩy người tới phía trước đầy hào hứng.

- Đó là một chiếc hộp. Hộp bằng gỗ, trông rất cũ kĩ, em có thể hình dung chiếc hộp trên một con tàu cướp biển ấy.

- Nó ở đây ư?

Tôi gật đầu.

- Nó ở quanh quẩn đâu đó trong này, nhưng chị không biết cụ thể là ở chỗ nào. Có người đã giấu nó rất kĩ. Em là cô bé thông minh nhất mà chị được biết. Chị chắc chắn là em sẽ tìm thấy được nó ngay.

Bé con cười thật tươi, gật đầu cái rụp:

- Em sẽ tìm cho chị, chị Marina! Chị em mình là một đội mà!

- Phải rồi – Tôi tán thành – Chị em mình là một đội.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.