Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Sáu
Chương Sáu

❊ ❊ ❊

CUỐI CÙNG, TÔI CŨNG ĐƯỢC BƯỚC RA NGOÀI SAU khi đã thay quần áo ấm hơn và không quên cắp thêm một chiếc mền mỏng. Trên cao, mặt trời đã ngả đằng tây, bầu trời quang đãng không có lấy một gợn mây nào. Đã bốn giờ rưỡi, vậy là tối đa, tôi còn được một tiếng rưỡi đồng hồ nữa. Tôi không thích sự hối hả của những ngày Chủ Nhật chút nào, không thích cái kiểu ngày giờ cừ từ từ trôi cho đến khi chúng tôi rảnh rỗi được một chút thì thời gian cứ thế phi vùn vụt. Tôi nhìn về hướng đông, ánh sáng phản chiếu trên tuyết khiến tôi phải nheo mắt lại. Cái hang nằm giữa hai ngọn đồi đá. Giờ thì trên mặt đất, tuyết dày như thế này, không biết liệu tôi có thấy nổi miệng hang không nữa. Đội mũ vào và kéo phẹc-mơ-tuya chiếc áo lạnh xong, tôi quàng tấm mền quanh cổ như quàng khăn rồi nhắm về hướng đông mà thẳng tiến.

Đầu đường được đánh dấu bằng hai phong cao. Chân tôi lập tức trở nên lạnh cóng ngay lúc vừa ngập lún vào trong tuyết. Tấm mền kéo lê trên nền tuyết trắng phía sau, xóa nhòa dấu chân tôi. Cứ thế, tôi bước qua những vật mốc cố định con đường – một gờ đá nhô lên, một thân cây hơi ngả. Sau chừng hai mươi phút, tôi đã băng qua được khu đá tạo thành dáng lưng lạc đà, và điều này cho tôi biết rằng mình sắp đến nơi.

Đột nhiên, tôi có dự cảm mơ hồ là bản thân đang bị theo dõi, bị rình rập. Quay phắt người lại, tôi quét mắt lên triền núi. Vẳng lặng. Chí có tuyết. Chiếc mền quàng quanh cổ tôi đã xóa sạch dấu vết của tôi một cách hoàn hảo. Một cảm giác nhoi nhói, chậm rãi chạy lên gáy tôi. Tôi đã trông thấy những chú thỏ hòa mình vào cảnh sắc xung quanh , chẳng thể nhận ra cho tới chừng ở ngay bên trên chúng, tôi ý thức được rằng giá như mình không trông thấy đối phương, thì điều đó không có nghĩa là người ta không trông thấy mình.

Năm phút sau, cuối cùng, tôi cũng phát hiện ra được bụi cây tròn ủm mọc chắn lối vào. Cái miệng hang dễ gợi hình dung một hang chuột chũi to ngoại cỡ được khoan thẳng vào núi đá, và đó chính là điều hiểu lầm của tôi vào những năm trước. Chỉ đến khi nhìn kĩ hơn, tôi mới biết được rằng mình đã sai. Cái hang sâu thẳm và tối đen, sau này, tôi mới có thể trông thấy được những vật không nằm trong phạm vi của thứ ánh sáng ít ỏi từ bên ngoài rọi vào. Tôi rất muốn khám phá bí mật của hang, không biết liệu đó có phải là nguyên nhân khiến Biệt Năng của tôi phát triển hay không: tôi có khả năng nhìn trong đêm tối. Dẫu không thể nhìn thấy trong đêm dễ dàng như ban ngày, nhưng bất cứ nơi nào tối tăm mịt mù nhất thì đối với tôi cũng đều như được thắp nến.

Tôi bới tuyết nơi ngang tầm đầu gối, chỉ vừa đủ chỗ để trượt xuống hang. Thảy chiếc túi xuống trước, tôi cởi chiếc mền quanh cổ và quét tuyết để xóa dấu chân, đoạn treo chiếc mền lên một bên lối vào để ngăn gió. Trong ba mét đầu, ngõ vào rất hẹp, sau đó thì nở rộng hơn, đường đi dốc xuống thoai thoải nhưng vẫn có thể đứng để điều hướng được; cuối cùng, cái hang cũng mở ra.

Vòm hang cao và vang vọng, năm bức vách nối kết hài hòa với nhau tạo thành một hình đa giác hoàn chỉnh. Phía sau góc phải có một dòng suối nằm vắt qua. Không rõ nguồn nước đến từ đâu hay sẽ đổ về đâu – từ một bức vách bỗng đổ ra rồi biến mất vào lòng đất – thế nhưng lượng nước chẳng bao giờ thay đổi, nghiễm nhiên trở thành một kho nước đá bất kể là thời gian trong ngày hay vào mùa nào. Với nguồn nước ngọt lúc nào cũng sẵn đấy, nơi đây trở thành một chỗ trốn tránh thật tuyệt hảo cho các Sơ, đám con gái trong tu viện – thậm chí là cả cô Adelina nữa, trước bọn Mogadore. Đây cũng là chỗ tuyệt hảo để sử dụng và cải thiện Biệt Năng của tôi.

Đặt chiếc túi bên bờ suối, tôi bỏ các món thực phẩm có thể để lâu ra ngoài, bày trên gờ đá: các thanh sô-cô-la, vài gói yến mạch trộn, bột yến mạch, ngũ cốc, sữa bột, một hũ bơ đậu phộng, mấy lon trái cây, rau củ, và súp. Đủ dùng cho mấy tuần liền. Chỉ khi mọi thứ đã được bỏ ra hết rồi, tôi mới đứng dậy và cho phép mình đối diện với cảnh vật cùng những khuôn mặt đã được tôi vẽ trên vách.

Kể từ lần đầu tiên được cầm lấy cây cọ ở trường, tôi đã đam mê hội họa. Hội họa cho phép tôi được nhìn thấy những thứ mình muốn và không nhất thiết phải theo cách của chúng; đây là một lối thoát, một cách để bảo vệ suy nghĩ và kí ức của mình, là cách để tạo ra những giấc mơ cũng như hy vọng.

Rửa qua cây cọ, tôi chà cho mềm lớp lông cứng, rồi pha với màu với nước và lớp bùn lắng chỗ khe suối, tạo thành tông màu đất hợp với cái màu xám xịt của vách hang. Xong xuôi, tôi đi lại phía bức tranh mới chỉ hoàn chỉnh một phần của John Smith, khuôn mặt ấy chào đón tôi bằng một nụ cười ngập ngừng.

Tôi dành nhiều thời gian để vẽ đôi mắt xanh thẫm của người con trai, cố tạo nét cho thật giống. Nhưng đốm sáng nơi mắt khó thể hiện quá; trong lúc mệt mỏi vì cố gắng hết sức, tôi lại bắt đầu một bức họa mới, chính là hình ảnh cô gái với mái tóc đen nhánh trong giấc mơ của tôi. Không giống như đôi mắt của John, tôi không gặp bất kỳ một khó khăn nào với ánh mắt của cô gái, mặc nhiên để cho vách hang xám xịt tạo nên vẻ huyễn hoặc của nó; mà giả như tôi có huơ một ánh nến trước khuôn mặt này, thể nào màu sắc cũng sẽ có phần thay đổi, cũng như tôi dám chắc đôi mắt của cô gái cũng hệt như vậy, tùy thuộc vào tâm trạng cũng như ánh sáng ở quanh cô. Đó chỉ là cảm giác của tôi. Vài gương mặt khác tôi đã họa là Héctor, cô Adelina, một số người bán dạo ở thị trấn mà tôi gặp mỗi ngày. Bởi cái hang quá tối và sâu, tôi tin các bức vẽ của mình chắc chắn chẳng có ai nhìn thấy, ngoại trừ tôi. Tuy nhiên, vẫn có rủi ro đấy, tôi biết chứ, nhưng tôi không sao ngăn mình lại được.

Được một lúc, tôi bước lên, vén cái mền qua một bên và thò đầu ra ngoài hang. Chẳng thấy gì ngoài những đụn tuyết trắng và viền đáy vầng thái dương đang bắt đầu chạm đến đường chân trời – báo cho biết đã đến lúc tôi phải quay về. Tôi chưa vẽ được nhiều hay tới độ mình mong muốn. Trước khi rửa sạch mấy cây cọ, tôi bước lại phía bức vách đối diện với John và chú mục vào một ô vuông đó, to mà tôi đã hí hoáy quệt cọ từ trước. Trước lúc cái hình vuông đó được tạo nên, tôi đã làm một chuyện ngớ ngẩn hết sức, một chuyện mà tôi ý thức được rằng sẽ tố cáo tôi là Grade, đó là viết hẳn một danh sách.

Chạm tay lên cái hình vuông ấy, tôi nghĩ đến ba con số đầu tiên hiện đang nằm sau lớp áo màu, lần tay lên lớp màu khô rạn ấy, tôi không sao thoát khỏi cảm giác phiền muộn sâu xa trước ý nghĩa của những nhát cọ. Giả như cái chết của họ có mang lại được điều gì đó an ủi, thì chính là giờ đây, mọi người đã có thể an nghỉ và không còn phải sống trong nỗi sợ hãi nữa.

Rời khỏi mắt bức hình ô vuông, khỏi danh sách đã bị hủy, bị che phủ, tôi rửa sạch mấy cây cọ vẽ và thu dọn các thứ.

- Tuần tới gặp lại nhé – Tôi cất tiếng với các khuôn mặt.

Trước khi rời khỏi hành lang, tôi ngẫm lại bức họa đã vẽ trên vách cạnh lối vào lối ra. Đây là bức tranh đầu tiên tôi đã cất công thể hiện tại chốn này, cái hồi đầu khoảng mười hai tuổi; tôi cứ vẽ dần lên, hết năm này sang năm khác, hầu hết là cùng một bối cảnh. Đó chính là quang cảnh Lorien nhìn từ cửa sổ phòng riêng của tôi, và tôi vẫn nhớ một cách hoàn hảo. Những ngọn đồi mấp mô, những đồng cỏ với những thân cây cao vút. Một nhánh sông xanh lơ chảy qua địa hình. Đó là mấy tiểu họa vẽ mấy con Chimæra đang uống dòng nước mát. Thế rồi từ tít đằng xa, ở tận trên cao, đứng vượt hẳn lên chín cánh cổng hình vòng cung tượng trưng cho chín Chiến Binh Tinh Nhuệ của hành tinh, là bức tượng Pittacus Lore, trông nhỏ đến mức gần như chìm hẳn vào khung cảnh; song không thể nào nhầm lẫn nó với một cái gì khác được, nó nổi trội giữa mọi thứ; là ngọn nguồn hy vọng.

Hối hả rời khỏi hang, tôi trở về tu viện, không quên cảnh giác với bất cứ điều gì khác lạ. Khi tôi rời khỏi con đường mòn, mặt trời cũng vừa hạ xuống bên dưới đường chân trời, nói một cách khác là tôi đã trễ. Đẩy hai cánh cửa gỗ sồi nặng trình trịch ra, tôi ghi nhận được có một hồi chuông lanh cnah chào đón; vậy là có người mới dọn đến.

Tôi nhập cùng đám bạn đang trên đường về chỗ ngủ. Ở đây, chúng tôi có cách chào đón truyền thống, đứng bên cạnh giường mình, chắp tay sau lưng, chú mục vào cô gái mới đến và lần lượt giới thiệu về mình. Hồi đầu mới chuyển tới, tôi dị ứng với chuyện này lắm, ghét cái cảm giác phơi mình ra trong khi tất cả những gì mình muốn làm là che giấu.

Ở ngưỡng cửa, đứng bên cạnh Sơ Lucia là một bé gái nhỏ nhắn có mái tóc màu nâu vàng, đôi mắt nâu tò mò và vóc dáng nhỏ bé không khác nào một con chuột. Người mới đến nhìn dán mắt xuống nền nhà băng đá, hết đứng trụ chân này rồi đến trụ chân kia trong một dáng vẻ không lấy gì làm thoải mái. Mấy ngón tay của cô bé cứ mân mê không ngừng chỗ nhấn eo chiếc váy bằng len màu xám có họa tiết hoa hồng. Trên tóc gài một chiếc kẹp nhỏ màu hồng, chân mang một đôi giày đen có khóa bạc. Tôi lấy làm tiếc cho cô bé. Sơ Lucia chờ cho tất cả chúng tôi đều nở nụ cười, cả thảy là ba-mươi-bảy nụ cười, rồi mới lên tiếng:

- Đây là Ella. Cô bé mới bảy tuổi và sẽ ở lại đây với chúng ta từ giờ cho đến khi dọn ra ngoài. Ta tin rằng tất cả mọi người sẽ làm cho cô bé có được cảm giác hoan nghênh.

Về sau người ta rỉ tai nhau rằng bố mẹ của bé gái đã bị chết trong một vụ tai nạn xe hơi, và cô bé được chuyển đến đây vì không có bà con thân thuộc.

Ella khẽ ngước mắt lên khi mỗi người giới thiệu tên của mình, còn phần lớn thời gian thì em chỉ cắm xuống mặt đất. Rõ ràng em đang sợ và buồn, tôi có thể khẳng định rằng Ella thuộc tuýp người dễ bị bắt nạt. Cô bé sẽ không thể trụ lại ở đây lâu được đâu.

Tất cả chúng tôi lục tục kéo đến giáo đường để Sơ Lucia giải thích với Ella tầm quan trọng của ngôi giáo đường đối với trại trẻ mồ côi. Ở cuối nhóm, Gabby García đứng ngáp dài, và tôi đã ngoái lại nhìn cô ta. Bất ngờ, ở đằng xa, chỗ bức tường phía bên kia Gabby, chỗ một trong những vuông kính trong của ô cửa sổ lắp kính màu có một người đang đứng ở bên ngoài ghé mắt nhìn vào. Tuy bóng tối đang buông xuống, nhưng tôi vẫn nhìn ra được ông ta, đó là một người vạm vỡ, tóc đen và có đôi lông mày rậm. Cặp mắt của người đàn ông nhắm thẳng vào tôi; không thể nghi ngờ gì về điều ấy. Tim tôi chợt lỡ mất một nhịp đập. Tôi thở dốc và lui xuống một bước. Ai nấy đều quay phắt đầu lại.

- Marina, con có sao không? – Sơ Lucia hỏi han tôi.

- Dạ không có gì – Tôi lắc đầu – À, dạ, con không sao. Con xin lỗi.

Tim tôi đập mạnh, hai tay run lẩy rẩy. Tôi phải đan hai tay vào nhau để không ai nhận ra. Sơ Lucia còn nói một một điều gì đó nữa về chuyện chào đón Ella, nhưng tôi đang mất tập trung nên không nghe được. Tôi nhìn trở lại ô cửa sổ. Nhân vật đó đã biến mất. Mọi người đang giải tán.

Hối hả bước qua phía bên kia giáo đường, tôi nhìn ra ngoài. Chẳng thấy ai cả, nhưng tôi vẫn có thể ghi nhận được duy nhất dấu vết một đôi giày ống in trên tuyết. Có lẽ là một người nào đó muốn nhận con nuôi đang quan sát trẻ mồ côi từ đằng xa, hoặc giả là bố của ai đang lén nhìn cô con gái mà mình không thể chu cấp. Mặc dù nghĩ thế, song không hiểu sao tôi lại vẫn cứ thấy bất an. Tôi không thích cái cách người đàn ông đó nhìn xoáy thẳng vào mình.

- Cháu ổn chứ? – Một giọng nói ở phía sau lưng tôi chợt vang lên. Giật nảy mình, tôi quay đầu lại. Chính là cô Adelina, cô đang đứng với hai tay đan lại đặt trước bụng. Một chuỗi tràng hạt đang đung đưa giữa các ngón tay của cô.

- Dạ, cháu không sao – Tôi trả lời.

- Trông cháu như vừa nhìn thấy ma vậy.

Còn tệ hơn ma nữa, tôi nghĩ bụng, nhưng không nói ra thành lời. Đã bắt đầu biết sợ từ sau cú tát sáng nay, tôi cho cả hai tay vào túi.

- Có người đứng ở cửa sổ nhìn cháu – Tôi thì thào – Vừa mới tức thì thôi.

Đôi mắt người đối diện nheo lại.

- Cô nhìn đi. Nhìn mấy dấu chân đó – Nói rồi tôi quay trở lại, chỉ về phía mặt đất.

Tấm lưng cô Adelina duỗi thẳng ra và cứng lại, trong một khoảnh khắc, tôi cho rằng cô lo lắng; nhưng rồi cô thả lỏng người ra và bước về phía trước. Cô ghi nhận các dấu chân.

- Chắc chắn là chẳng có gì đâu – Cô Adelina quả quyết.

- Cô nói chẳng có gì là sao? Làm sao cô có thể khẳng định như thế được?

- Cô chẳng lo đâu. Người đó có thể là bất kỳ ai.

- Hắn ngó chòng chọc vào cháu.

- Marina, tỉnh lại đi. Hôm nay có thêm người mới đến, vậy là ở đây có cả thảy ba mươi tám người. Mọi người sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ các cháu an toàn, nhưng điều đó không có nghĩa là không có một cậu nhóc nào trong thị trấn thi thoảng lại lân la đến nhìn trộm đâu. Các Sơ thậm chí còn bắt gặp vài tên ấy cơ. Và đừng có tưởng, dù chỉ trong một phút, là các Sơ không biết có mấy đứa các cháu ăn mặc thế nào, thay quần áo trên đường tới trường để trông cho khêu gợi ra sao. Chẳng mấy chốc nữa, trong các cháu sẽ có sáu người bước vào tuổi mười tám, mọi người trong thị trấn đều biết điều đó. Vậy nên cô mới không lo về người đàn ông cháu đã trông thấy. Có lẽ chẳng phải ai khác mà chính là một cậu con trai ở trong trường đấy.

Tôi dám chắc không phải là nam sinh trong trường nhưng tôi không nói ra.

- Dù sao, cô cũng muốn xin lỗi về chuyện sáng nay. Cô đánh cháu như vậy là không đúng.

- Không có gì, cô ạ - Tôi đáp vội, và trong một phút, tôi định khơi lại chuyện John Smith, nhưng rồi lại quyết định để sang một bên. Thế nào cũng lại thêm xích mích cho mà xem, trong lúc tôi thì lại đang muốn tránh né chiêu này. Tôi nhớ xiết bao những ngày xưa của hai cô cháu. Sống ở đây mà không phải chịu sự giận dữ của cô Adelina quả thật khó quá chừng.

Trước khi người đối diện kịp nói thêm lời nào, Sơ Dora chợt hối hả bước đến gần và thì thầm điều gì đó vào tai cô Adelina. Cô Adelina nhìn tôi, gật đầu và mỉm cười.

- Khi khác chúng ta lại nói chuyện.

Rồi cả hai người phụ nữ cùng bước đi, bỏ lại tôi một mình. Tôi nhìn lại hai cái dấu giày, một cơn rùng mình chạy dọc theo sống lưng của tôi.

Cho đến cả tiếng đồng hồ sau, tôi cứ đi đi lại lại từ phòng này sang phòng khác và phóng tầm mắt xuống đồi, về phía thị trấn đang ẩn mình trong bóng tối, nhưng lúc này tôi không còn trông thấy bóng dáng của người lạ kia đâu nữa. Có khi cô Adelina nói đúng cũng nên.

Vậy nhưng, dù đã ra sức cố thuyết phục mình như thế nào, tôi cũng vẫn không cho rằng mọi chuyện lại diễn ra theo đúng như suy nghĩ của cô Adelina.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.