TÔI TỈNH GIẤC VỚI HAI HÀM RĂNG NGHIẾN CHẶT vào nhau, có cảm giác chua chua trong miệng. Cả đêm, tôi không sao ngủ được, chẳng phải chỉ vì cuối cùng chiếc Hộp cũng đã thuộc quyền sở hữu của tôi, và tôi lo phải thuyết phục cô Adelina cùng mở Hộp với tôi vào sáng nay; mà còn bởi tôi đã để lộ quá nhiều sơ hở với quá nhiều người. Tôi đã thể hiện hầu như đầy đủ các Biệt Năng của mình. Liệu tất cả họ nhớ được bao nhiêu? Liệu tôi có bị vạch trần vào trước bữa sáng hay không? Tôi ngồi dậy, trông thấy Ella ở trên giường. Mọi người trong phòng vẫn còn ngủ; ngoại trừ Gabby, La Gorda, Delfina, và Bonita. Giường của họ vẫn trống trơn.
Tôi toan đặt chân xuống đất thì Sơ Lucia xuất hiện ngay ngưỡng cửa, hai tay chống hông, miệng cong lại tạo nên vẻ giận dữ. Ánh mắt chúng tôi giao nhau, hơi thở của tôi lạc nhịp. Nhưng rồi Sơ lui ra vài bước để bốn cô gái ở giáo đường lảo đảo bước vào phòng, choáng váng và thâm tím, quần áo rách tả tơi, bẩn thỉu. Gabby gieo mình xuống giường, úp mặt xuống gối, hai tay ôm lấy đầu. La Gorda xoa xoa chiếc cằm phúng phính, đặt lưng xuống giường, kèm theo một tiếng càu nhàu. Còn Bonita và Delfina thì chậm rãi trườn người xuống dưới cái mền. Ngay khi bộ tứ đã nằm yên, Sơ Lucia quát lên rằng đã đến giờ phải dậy.
- Nghĩa là mọi người dậy hết cả đi!
Khi tôi đi ngang qua Gabby trên đường ra nhà tắm, cô ta tỏ ra nao núng.
La Gorda đang đứng ở trước gương kiểm tra các vùng da khác màu, nhác trông thấy hình ảnh phản chiếu của tôi lướt ngang qua vai, ngay lập tức, cô ta trở lại với cái vòi nước, tập trung rửa tay. Tôi có thể quen với chuyện này. Tôi thực sự không muốn dọa dẫm ai, nhưng tôi thích cái ý nghĩ người ta sẽ để cho mình yên thân.
Ella bước ra khỏi một trong những ngăn phòng cá nhân và chờ đến phiên rửa ráy nơi la-va-bô. Tôi lo rằng con bé sẽ e sợ tôi trước những gì tôi đã thể hiện trong giáo đường đêm vừa rồi, nhưng đúng vào cái thời khắc vừa trông thấy tôi, Ella liền giơ ngay cánh tay phải lên quá đầu một cách đầy phấn khích. Tôi ghé vào tai em:
- Vậy là em ổn hả?
- Nhờ có chị đó – Bé con nói to.
Ánh nhìn của tôi chạm vào đôi mắt của La Gorda trong gương.
- Này – Tôi thì thầm – Chuyện đêm qua là bí mật của chúng ta. Mọi thứ xảy ra vào đêm qua là bí mật của chúng ta, được không? Đừng nói với ai.
Cô ta đặt ngón tay lên đôi môi đang khép khiến tôi cảm thấy an tâm, nhưng sao cái cách La Gorda nhìn tôi có điều gì đó còn lẩn cẩn. Tuy nhiên, mối thù giữa chúng tôi cuối cùng đã không còn nữa.
Tôi bị ám ảnh về những gì chứa đựng trong chiếc Hộp đến độ bỏ cả việc tìm kiếm tin tức buổi sáng về John và bác Henri Smith trên internet. Tôi không còn kiên nhẫn để chờ đợi Thánh Lễ Misa buổi sáng hầu gặp được cô Adelina, thế nên tôi đi tìm gặp cô hết phòng này sang phòng khác, nhưng tôi chẳng thấy bóng dáng cô đâu. Không gian chợt vang rền tiếng chuông báo hiệu giờ Thánh lễ buổi sáng đã đến.
Sà vào một trong những hàng ghế cuối cùng, tôi ngồi bên cạnh Ella, nháy mắt với bé con. Tôi nhận ra cô Adelina đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên. Vào giữa chừng buổi cầu nguyện, cô Adelina bất chợt ngoái lại nhìn tôi. Trong tình thế ấy, tôi chỉ lên cái hốc của giáo đường, nơi cô đã giấu chiếc Hộp nhiều năm trước. Đôi lông mày cô nhướng lên.
- Cô chẳng hiểu cháu nói gì cả - Cô Adelina lên tiếng sau buổi Thánh lễ.
Hai cô cháu chúng tôi đang đứng dưới ô cửa sổ kính màu có hình thánh Joseph, nằm về mé trái của giáo đường, trên người loang lổ những đốm màu vàng, nâu và đỏ. Ánh mắt của người đối diện tỏ ra nghiêm khắc, đồng điệu với dáng vẻ của cô.
- Cháu tìm thấy chiếc Hộp rồi.
- Ở đâu?
Tôi hất đầu lên, về phía bên phải.
- Cô mới là người quyết định khi nào thì cháu đã sẵn sàng, và cháu chưa hề sẵn sàng. Chưa sẵn sàng một chút nào hết – Cô Adelina gằn giọng.
Tôi so hai vai, quai hàm đanh lại.
- Trong mắt cô, cháu sẽ chẳng bao giờ sẵn sàng cả, bởi vì cô đã mất hết niềm tin rồi, cô Emmalina ạ.
Cái tên vừa được thốt ra ấy làm cho người đối diện ngạc nhiên. Cô khẽ hé miệng và ngừng hẳn một tràng chỉ trích đang chực tuôn ra thành lời.
- Cô không hề hay biết cháu đã phải chịu đựng những gì với đám con gái khác đâu. Trong lúc cô đi đi lại lại với quyển Kinh Thánh, cầu nguyện và lần tràng hạt, cô chẳng thèm quan tâm rằng cháu bị bắt nạt, rằng cháu chỉ có một người bạn, rằng tất cả các Sơ đều ghét cháu, và rằng cả thế giới ngoài kia đang cần cháu bảo vệ! Kỳ thực là tới hai thế giới! Lorien và Địa Cầu đang cần cháu, trong khi cháu phải chui đầu vào đây chẳng khác nào một con vật trong sở thú, và cô chẳng thèm bận tâm.
- Tất nhiên là cô luôn luôn quan tâm chứ.
Tôi bắt đầu khóc.
- Không, cô chẳng quan tâm đâu! Không, cô không hề quan tâm! Có lẽ cô chỉ quan tâm khi cô là Odetta, và một chút quan tâm khi cô là Emmalina mà thôi; còn khi cô là Adelina và cháu là Marina thì cô chẳng hề quan tâm đến cháu, cũng như chẳng hề quan tâm tới tám người còn lại hay nhiệm vụ chúng ta phải làm ở chốn này. Cháu xin lỗi, nhưng cháu không thể chịu đựng được việc cô nói cháu về chuyện cứu rỗi linh hồn, trong khi đó là tất cả những gì cháu đang thực hiện. Cháu đang cố bảo vệ chúng ta. Cháu đang cố làm thật tốt, còn cô thì hành sự như thể cháu là kẻ ác gì gì đấy!
Cô Adelina tiến một bước về phía trước, tay cô mở rộng thể hiện một vòng ôm, nhưng một điều gì đó đã khiến cô rụt tay lại và thoái lui một bước. Vai cô nhô lên khi cô chuẩn bị khóc. Đôi tay tôi tức khắc ôm chầm lấy cô, và hai cô cháu tôi ôm lấy nhau.
- Có chuyện gì vậy? Sao Marina không ở trong nhà ăn?
Chúng tôi quay lại, nhận ra Sơ Dora đang đứng khoanh tay trước ngực. Một cây thánh giá bằng đồng đang lủng lẳng trên cổ tay Sơ.
- Đi đi – Cô Adelina thì thầm – Chúng ta sẽ nói chuyện này sau.
Quẹt tay lên má, tôi đi lướt qua Sơ Dora. Khi vừa ra khỏi giáo đường, tôi nghe thấy tiếng tranh cãi rất gay gắt giữa Sơ Dora và cô Adelina, giọng nói của hai người oang oang, vang rần khắp trần nhà hình vòng cung. Tôi xới hai tay vào tóc, trong lòng khấp khởi hy vọng.
Đêm qua, trước khi trở lại phòng ngủ, tôi có mang chiếc Hộp vào hành lang tối tăm, chật hẹp, nằm về phía bên trái của giáo đường, qua khỏi những bức tượng cổ ăn sâu vào tượng đá. Giờ thì chiếc Hộp đang yên vị bên trên ngọn tháp hẹp của gác chuông nằm về phía bắc, nằm an toàn sau cái cửa làm bằng gỗ sồi được khóa trái. Hiện tôi để tạm chiếc Hộp ở đây; nhưng tôi không thể thuyết phục cô Adelina cùng mở sớm với tôi được, tôi sẽ phải tìm một cách khác.
Không thấy bóng dáng Ella trong nhà ăn, tôi lo ngại Biệt Năng của mình, bằng cách này hay cách khác, đã gây tác dụng phụ người khiến bé con phải vào bệnh viện cũng nên.
- Cô bé đang ở văn phòng Sơ Lucia – Một cô gái báo cho tôi biết khi tôi hỏi nhóm con gái ở chỗ bàn gần cửa nhất – Có một cặp vợ chồng đang ở đó với cô bé nữa. Chắc họ tính nhận nuôi Ella hay sao ấy – Nói xong, cô gái xúc một muỗng đầy trứng vào đĩa của mình và chép miệng – May mắn thật.
Hai đầu gối tôi khuỵu xuống, tôi đã phải bấu lấy mép bàn để không ngã quỵ xuống đất. Tôi không có quyền buồn trước ý nghĩ Ella sẽ rời khỏi trại trẻ mồ côi, nhưng cô bé là người bạn duy nhất của tôi. Lẽ tất nhiên tôi ý thức được rằng cô bé sẽ nằm trong danh sách ngắn ngủi của những bé có thể được nhận làm con nuôi. Ella mới bảy tuổi, đáng yêu; có em bên cạnh thật tuyệt vời biết bao. Tôi thật lòng mong em sẽ tìm được một mái nhà, nhất là sau khi đã mất hết bố mẹ; tuy nhiên, tôi vẫn chưa sẵn sàng để cô bé đi, bất kể điều đó ích kỷ như thế nào.
Khi cô Adelina và tôi đặt chân đến chốn này, hai cô cháu đã quyết định rằng tôi sẽ không bao giờ được nhận làm con nuôi, nhưng giờ thì tôi ngồi đây và nghĩ bụng giá như tôi được chọn thì sự việc có thể đã tốt hơn chăng. Biết đâu có người đã yêu tôi rồi.
Và tôi nghĩ đến chuyện nếu như Ella được nhận ngay vào ngày hôm nay, thể nào cũng phải mất một khoảng thời gian để xem xét và chấp thuận tất cả các thủ tục giấy tờ; điều này có nghĩa là bé con sẽ ở lại một tuần, cũng có khi là hai, ba tuần nữa. Tuy vậy điều đó cũng khiến tôi buồn biết mấy, tôi lại càng nung nấu thêm ý định rời khỏi nơi này ngay khi đã mở được chiếc Hộp.
Tôi tức tốc rời khỏi nhà ăn và tìm áo khoác, đoạn rón rén lẻn ra khỏi hai cánh cửa ra vào, rồi thả bộ xuống đồi, chẳng quan tâm đến chuyện mình không đến lớp. Vẫn cảnh giác đề phòng gã đàn ông có quyển sách Pittacus, tôi luôn đi trên vỉa hè, phía sau những người bán dạo trên đường Calle Principal, từ bóng râm này chuyển sang bóng râm khác.
Khi tôi đi ngang qua El Pescador, một nhà hàng thôn dã, tôi trải tầm mắt xuống con ngõ nhỏ rải đầy sỏi, bất chợt, tôi trông thấy cái nắp thùng rác động đậy rồi rơi thẳng xuống đất. Sau đó, cái thùng rác bắt đầu lắc lư và nghiêng ngả, tôi nghe trong thùng có tiếng giãy giụa. Rồi nơi mép thùng bất chợt xuất hiện một đôi chân đen-trắng. Thì ra là một con mèo đang xoay xở chòi đạp, leo lên miệng thùng rồi nhảy xuống mặt đường. Lúc này, tôi phát hiện bên thân phải của con mèo có một vết cắt dài. Một bên mắt của nó sưng phồng, sụp xuống. Dường như con vật sắp sửa ngã lăn ra đất vì mệt và đói, nó nằm lên đống rác chẳng khác nào đã chịu thúc thủ.
- Tôi nghiệp mày quá – Tôi thốt lên thành tiếng, ý thức được rằng sẽ chữa cho chú mèo trước khi sải thêm một bước nữa xuống lối đi.
Tôi ngồi sụp xuống một bên gối, cạnh con vật. Nó rên lên ư ử, và khi tôi đặt tay lên bộ lông của con vật, tôi không hề nhận được bất kỳ một sự kháng cự nào. Hơi lạnh nhanh chóng tỏa ra từ tôi sang con mèo, còn nhanh hơn cả lúc tôi truyền cho Ella, hay truyền lên chính gò má của tôi. Không rõ Biệt Năng đang phát triển mạnh mẽ hơn hay nó có tác động nhanh hơn đối với loài vật. Bốn chân của con vật duỗi thẳng ra, các bàn chân xòe rộng, hơi thở cũng dần dần rõ tiếng hơn cho đến khi trở thành những tiếng rừ rừ rành rọt. Thật nhẹ nhàng, tôi trở mình con vật sang một bên để kiểm tra phần thân bên phải, nhận ra vết thương đã liền với khoang lông màu đen mềm mượt. Ngay cả bên mắt sưng húp giờ cũng đã có thể mở ra và nhìn tôi. Tôi đặt tên cho con vật là Legacy, bảo – Nếu mày muốn quá giang ra khỏi thị trấn, Legacy, thì chúng ta cần nói rõ với nhau. Vì tao nghĩ tao sắp sửa rời khỏi đây sớm, nên tao với mày có thể đi cùng nhau.
Hốt nhiên, tôi giật nảy mình, ở cuối ngõ có người xuất hiện; thì ra là Héctor đang đẩy mẹ trên chiếc xe lăn.
- Aaa, Marina của đại dương! – Anh bạn của tôi hét lên.
- Chào Héctor Ricardo – Tôi bước về phía hai mẹ con Héctor. Người mẹ trông suy sụp quá và hầu như không còn nhận thức được gì nhiều. Tôi e rằng sức khỏe của bà đang trở nặng.
- Bạn cô là ai đây? Chào anh bạn nhỏ - Héctor cúi xuống, gãi nhẹ vào cằm Legacy.
- Chỉ là một người bạn tôi mới vớ được trên đường thôi.
Chúng tôi cùng bước đi trong yên bình, trò chuyện về thời tiết, về Legacy, cho đến khi đến trước cửa nhà của hai mẹ con Héctor.
- Héctor à? Dạo này anh có trông thấy gã đàn ông có ria cầm theo quyển sách ở quán cà-phê không?
- Không – Anh bạn của tôi trả lời – Gã ấy có gì khiến cô phải phiền lòng dữ vậy?
Tôi dừng bước.
- Chỉ là hắn trông giống một kẻ mà tôi biết thôi.
- Chỉ thế thôi sao?
- Phải – Héctor có thể cho rằng tôi nói dối, nhưng cũng biết được phần nào thông tin, không tò mò nữa. Tôi cảm nhận được rằng anh ta sẽ đề phòng gã đàn ông mà tôi chắc mẩm là một tên Mogadore; chỉ mong sao Héctor không bị thương.
- Gặp cô thật tốt quá, Marina. Nhớ hôm nay là ngày đi học đấy nhé – Anh bạn của tôi nháy mắt. Tôi gật đầu một cách ngượng nghịu. Héctor mở khóa cửa trước, bước lùi vào trong, kéo chiếc xe lăn có người mẹ bệnh tật ngồi trên vào theo với mình.
Ngoảnh lại phía sau, mọi thứ thật quang đãng, tôi tiếp tục cất bước, trong đầu nghĩ về chiếc Hộp, về thời điểm tôi có thể trò chuyện trở lại với cô Adelina. Tôi cũng nghĩ về John đang trên đường trốn chạy, về Ella và khả năng người ta nhận nuôi bé con, và về vụ ẩu đả đêm hôm qua trong giáo đường. Đến cuối đường Calle Principal, tôi nhìn chằm chằm vào ngôi trường; tôi ghét cái cửa ra vào lẫn các ô cửa sổ, bực dọc với toàn bộ thời gian tôi phải ru rú ở trong đó, giữa lúc tôi cần phải di chuyển, thay đổi tên ở mỗi quốc gia mà mình đặt chân tới. Không biết tôi nên lấy tên gì ở Mỹ.
Legacy kêu meo meo quanh chân tôi khi tôi quay trở ngược về làng. Vẫn sải bước trong bóng râm, tôi quan sát kỹ càng các con đường trước mặt. Rồi tôi ghé mặt vào ô cửa sổ quán cà-phê, vừa hy vọng, vừa không mong muốn sẽ trông thấy tên Mogadore có bộ ria rậm. Hắn không có ở đó, nhưng có Héctor, anh ta đang cười điều gì đó mà người phụ nữ ở bàn bên cạnh vừa mới nói xong. Thế nào tôi cũng sẽ nhớ Héctor nhiều như tôi nhớ Ella cho mà xem. Tôi có hai người bạn, không phải chỉ một người.
Hụp đầu xuống khi đi ngang qua ô cửa sổ, tôi không thể ngăn mình không nhìn xuống bộ lông mượt mà với hai màu trắng-đen của Legacy. Chưa đầy một tiếng đồng hồ trước, chú mèo còn đang nằm ở một con ngõ, máu chảy loang lổ trên một đống rác, thề mà bây giờ đã đầy năng lượng rồi. Năng lực chữa thương và thổi cuộc sống mới vào cây cối, động vật và con người của tôi là một trách nhiệm lớn lao. Việc chữa trị cho Ella khiến tôi cảm thấy mình đặc sắc, đặc biệt hơn trước, chẳng phải vì tôi thấy mình giống như một người hùng, mà bởi tôi đã giúp được người cần được giúp đỡ. Tôi đi lướt qua thêm vài cánh cửa nữa ở trên đường. Tiếng cười của Héctor văng ra khỏi ô cửa sổ của quán cà-phê cứ lượn lờ quanh hai bên vai tôi. Tôi chợt nhận ra là mình cần phải làm gì.
Cửa trước nhà Héctor đã khóa, nhưng khi tôi đi vòng ra phía sau cửa sổ đầu tiên tôi thử mở đã bật ra dễ dàng. Legacy liếm vào chân của nó, trong lúc tôi trèo lên và nhảy vào nhà thông qua ngã cửa sổ. Rất hồi hộp và căng thẳng; chưa bao giờ tôi đột nhập vào nhà người khác cả.
Trong gian nhà nhỏ nhắn tối như bưng, không khí thật nặng nề. Mọi bề mặt trông thấy được đều phủ kín các hình vẽ của các nhân vật Thiên Chúa giáo. Tôi tìm được ngay căn phòng của mẹ Héctor. Bà đang nằm trên một chiếc giường đôi kê trong góc, mấy tấm mền khẽ nâng lên hạ xuống một cách chậm rãi theo từng nhịp thở. Đôi chân của người phụ nữ cong vẹo theo một tư thế không tự nhiên, trông thật yếu ớt. Trên chiếc bàn đầu giường đặt lỉnh kỉnh những lọ thuốc, một xâu tràng hạt, một cây thánh giá, một bức tượng nhỏ hình Đức mẹ đồng trinh với đôi tay chắp lại cầu nguyện, cùng với khoảng mười vị thánh mà tôi không rõ tên. Tôi quỳ xuống sàn nhà, bên cạnh chiếc giường có bà Carlotta đang nằm thiêm thiếp. Đôi mắt của người phụ nữ khe khẽ mở ra, lướt nhìn xung quanh. Tôi đông cứng người lại, nín thở. Tôi chưa bao giờ trò chuyện với mẹ của Héctor, nhưng khi nhận ra tôi đang thu mình ở bên cạnh, trong ánh nhìn của bà có lấp lánh sự nhận biết. Người phụ nữ mở miệng toan cất lời.
- Suỵtt – Tôi lên tiếng trước – Cháu là bạn của anh Héctor, Senora Ricardor. Cháu không biết liệu bác có hiểu cháu không, nhưng cháu ở đây là để giúp bác.
Mẹ của Héctor tiếp nhận những gì tôi nói với đôi mi mắt giần giật. Tôi đưa tay lên, chạm nhẹ mu bàn tay trái lên một bên má của bà, rồi tôi đặt tay lên trán. Mái tóc xám của người phụ nữ khô cứng và giòn rụm. Bà khép mắt lại.
Tim tôi đập mạnh, tôi nhìn thấy tay mình run lên khi đưa tay đặt lên bụng người bệnh; chỉ có lúc ấy, tôi mới cảm nhận được bà yếu và bệnh ra sao. Một làn hơi lạnh râm ran trườn lên cột xương sống của tôi, tỏa xuống hai tay và tuôn ra ở các đầu ngón. Bất chợt, tôi cảm thấy hoa mắt. Nhịp thở của tôi trở nên nhanh hơn, tim đập tăng tốc độ. Tôi bắt đầu đổ mồ hôi thay vì cơn lạnh râm ran khiến cho da tôi trở lạnh. Bà Carlotta mở mắt ra, một tiếng rên khe khẽ thoát ra khỏi miệng bà.
Tôi khép mắt lại.
- Suỵtt, được rồi, được rồi – Tôi trấn an cả hai chúng tôi. Thế rồi, hơi lạnh bắt đầu phả từ người tôi sang cơ thể người phụ nữ, tôi bắt đầu đẩy lùi cơn bệnh đi. Cơn bệnh dùng dằng một cách ngoan cố, cố bám chặt vào bên trong cơ thể của mẹ Héctor, nhưng rốt cuộc cũng phải buông lỏng một cách miễn cưỡng; những mảng bệnh dai dẳng nhất cuối cùng cũng chịu rời bước.
Sự chuyển động khiến bà Carlotta co giật và run rẩy, tôi cố hết sức giữ lấy bà. Thế rồi tôi mở mắt ra, vừa lúc trông thấy sắc màu nhợt nhạt trên khuôn mặt của bà Carlotta chuyển sang hồng hào.
Cơn chóng mặt bất ngờ ập tới, tôi nhấc vội hai tay ra khỏi thân thể của mẹ Héctor rồi ngã người ra sàn nhà. Tim tôi đập dồn dập trong lồng ngực, mạnh đến độ khiến tôi hoảng hốt; cứ như thể trái tim đang cố bứt ra khỏi cơ thể tôi vậy. Sau đó, rất đột ngột, trái tim của tôi chợt giảm tốc độ, và khi tôi đã có thể đứng dậy được, tôi trông thấy bà Carlotta ngồi dậy, dáng vẻ bối rối như thể đang cố nhớ xem mình đang ở đâu và tại sao lại có mặt ở nơi này.
Hối hả chạy vào bếp, tôi uống liền một hơi ba ly nước. Khi tôi quay trở lại, bà Carlotta vẫn đang còn mãi xác định lại phương hướng. Tôi quyết định thật nhanh – tiến đến chỗ chiếc bàn kê ở đầu giường, vơ lấy và xem lần lượt mười lọ thuốc, dò cái nhãn mình đang muốn tìm: CẢNH BÁO: CÓ THỂ GÂY BUỒN NGỦ. Tôi mở cái lọ đó, dốc ra bốn viên và bỏ vào túi.
Không trả lời mẹ của Héctor, tôi ra khỏi phòng. Nhưng trước khi bỏ đi, tôi đã ngoái đầu lại nhìn bà Carlotta thêm một lần nữa. Bà đang chú mục vào tôi với đôi chân đã lành, duỗi thẳng, đung đưa trên giường như chuẩn bị đứng dậy.
Tôi vội vã rời khỏi ngôi nhà và tìm thấy Legacy đang ngủ bên dưới ô cửa sổ đằng sau. Vẫn chọn các ngõ hẻm và những con đường nhỏ, tôi đi về trại trẻ mồ côi với chú mèo trong tay, trong lòng tự hỏi Héctor sẽ phản ứng như thế nào khi nhận ra mẹ mình đã khỏi bệnh? Tuy nhiên, vấn đề là trong cái làng nhỏ bé này, các bí mật không tồn tại được lâu. Hy vọng duy nhất của tôi chỉ là không ai trông thấy tôi vào hay ra ngôi nhà ấy, và rằng bà Carlotta không nhớ điều gì xảy ra cả.
Bên ngoài hai cánh cửa, tôi kéo phẹc-mơ-tuya chiếc áo khoác xuống một nửa, rồi một cách cẩn thận, tôi bỏ Legacy vào trong. Tôi biết được nơi có thể giữ nó an toàn: trên gác chuông phía bắc, cùng với chiếc Hộp. Chiếc Hộp – tôi thầm nhủ: Mình phải mở nó ra.