SẤM DỒN TỚI, KÈM THEO ĐÓ LÀ NHỮNG TIA SÉT sáng rực, và trong thứ ánh sáng chói lọi, tôi trông thấy các đám mây phồng ra rồi trĩu xuống. Mưa bắt đầu rơi xuống, kết thành những màn nước dày.
Tên Mogadore trong bộ áo giáp cúi xuống nhìn tôi. Hắn ấn khẩu thần công vào mặt dây chuyền xanh của tôi và nói điều gì đó mà tôi không hiểu. Vết thương nơi bụng tôi đã gần lành, tôi chợt nghe thấy tiếng của Ella gọi tên tôi giữa những tiếng sấm rền.
Nếu tôi sắp chết, thì trước hết, tôi cần phải giải thoát cho Ella. Một người trong chúng tôi cần phải sống để kể lại cho những người khác nghe mọi chuyện. Một cách thận trọng, tôi đưa hai tay lên và hình dung thân cây tách ra. Thế rồi một tia sét giáng xuống từ đằng xa. Trog chớp mắt, tia điện ấy bổ thẳng xuống tên Mogadore đang đứng bên trên tôi, biến hắn thành tro bụi và bị gió cuốn đi mất.
Lồm cồm đứng dậy, tôi nhận ra mình mới chỉ mở thân cây sồi được một nửa. Tôi tiếp tục banh cây thêm ra rồi chạy lại chỗ ấy.
- Ella? Em có sao không?
Cô bé chạy ra khỏi thân cây và gieo người vào vòng tay tôi.
- Em không thấy chị đâu hết – Bé con ghì lấy tôi, giãi bày – Em tưởng rằng em đã mất chị rồi.
- Không có đâu – Vừa nói tôi vừa nhấc chiếc Hộp lên – Đi nào em.
Chúng tôi quay lại, cắm đầu cắm cổ chạy. Bỗng tôi trông thấy chú Crayton và Héctor đang lao về phía chúng tôi. Héctor đang bị thương, anh bạn của tôi choàng tay lên vai chú Crayton để được dìu đi. Mưa gió vẫn dữ dội. Đằng sau hai người họ, những tên Mogadore cùng các con kraul đang từ chỗ bờ hồ đuổi theo. Trông thấy cảnh tượng ấy, tôi bèn bẻ lấy một cành cây to của một thân cây khô mà ném thẳng về phía đám kraul gần nhất. Cú tấn công ấy triệt hạ được một vài con, nhưng số lượng của chúng lại tăng thêm một cách nhanh chóng. Một tên lính Mogadore ném lên một quả lựu đạn, nhưng tôi đã dùng trí lực ngăn cản nó lại giữa không trung rồi quăng trở lại vào giữa bụng hắn. Quả lựu đạn phát nổ, hất tung vài tên Mogadore và mấy con kraul, biến bọn chúng thành tro bụi ướt chẹp nhẹp. Tôi ném hết cái cây này đến cái cây khác, hêt tảng đá này đến tảng đá khác, giết hết lớp kẻ thù này đến lớp kẻ thù khác.
- Giúp chú với! – Chú Crayton hét gọi cầu cứu.
Tôi quay lại đỡ Héctor từ tay chú. Anh bạn của tôi bị cắn ở bụng và có một lỗ đạn nơi cánh tay, cả hai vết thương đều đang đầm đìa máu.
- Nào, mọi người! – Chú Crayton ra lệnh, rút đạn trong áo khoác ra, lắp vào khẩu súng đã cạn kiệt đạn – Chúng ta phải đến được đập nước.
Tôi mở miệng toan đáp lời thì bất chợt có một tia chớp khổng lồ xuất hiện trên đầu chúng tôi. Tia chớp chẻ dọc ngang bầu trời không khác nào những mạch máu của thần thánh, để lại trong không khí một thứ mùi kim loại dễ nhận biết. Một tiếng sấm inh tai dội vào núi. Gió và mưa đột ngột ngưng, tạnh. Các đám mây cứ cuộn tròn, cuộn tròn lại thành hình xoắn ốc, cho đến lúc tạo thành mắt bão, sáng rực giữa nền trời tối tăm; từ trên những đỉnh núi cao, con mắt ấy nhìn xoáy vào cuộc chiến. Không khác chúng tôi, bọn Mogadore cũng bị mê hoặc trước hiện tượng ấy. Và gió lại nổi, đi kèm theo đó là những đám mây đen, sấm và chớp, thoạt đầu diễn ra một cách chậm rãi, rồi sau tăng tốc rất nhanh, nhắm thẳng về phía chúng tôi. Quả là một cơn bão hoàn hảo, một biến cố địa chấn tuyệt đẹp, không như bất kỳ một cảnh tượng nào tôi đã được chứng kiến. Tất cả những gì tôi có thể làm được là chú mục vào những đám mây đang dạt về phía mình giữa những tiếng gầm gừ.
- Có chuyện gì vậy chú? – Tôi hét lên giữa cơn gió thốc dữ dội.
- Chú cũng không biết nữa! – Chú Crayton trả lời – Chúng ta cần phải tìm chỗ trú ẩn.
Nhưng người hộ vệ của chúng tôi không thể thực hiện bất kỳ một hành động nào, những người xung quanh cũng ở trong tình trạng tương tự. Có vẻ như Héctor cũng quên cả cơn đau nơi những vết thương vì mãi tập trung quan sát.
- Đi! – Cối cùng, chú Crayton đã thét lên hối thúc, đoạn chú quay phắt lại, nã súng vào bọn Mogadore để yểm hộ chúng tôi rút lên một quả đồi thoai thoải rồi chạy xuống một thung lũng.
Tôi đã trông thấy cái đập ở mé bên phải, như một gạch nối giữa hai quả núi thấp hơn. Quãng đường đến đó xa quá, tôi không tin rằng chúng tôi có thể đến đó được. Khuôn mặt của Héctor đã chuyển sang trắng bệch, anh bạn của tôi nhanh chóng bị đuối hơi; tôi dáo dác tìm kiếm chỗ nghỉ ngơi để chữa thương cho người bạn đồng hành. Khẩu súng của chú Crayton chợt im bặt. hoảng hốt, tôi ngoái đầu lại, súng của chú Crayton đã hết đạn. Chú quàng súng lên vai, chạy đuổi theo chúng tôi.
- Chúng ta sẽ không ra tới đập được đâu! – Chú hét thật lớn để chỉ dẫn – Chạy xuống hồ đi!
Mưa lại bắt đầu rơi khi cả bốn chúng tôi chuyển hướng. Những viên đạn tróc nã liên tiếp ghi vào những dấu chân trên cỏ của chúng tôi và văng ra khỏi những tảng đá. Một tiếng gầm lớn vang lên, mây chuyển mình trên đầu chúng tôi. Một tích tắc sau, sự thể không khác nào chúng tôi đang đi dưới một cây cầu: mưa ngừng rơi. Nhìn ngoái lại, tôi nhận ra rằng chỉ cách chúng tôi vài bước chân, mưa vẫn dày và nặng hạt. Gió giật mạnh. Hốt nhiên, bọn Mogadore ở phía sau chúng tôi bị kẹt lại giữa một cơn mưa bão tồi tệ nhất mà tôi từng được trông thấy tận mắt. Chúng hoàn toàn mất dạng giữa một tấm màn mờ mịt.
Các gót giày của chúng tôi lướt đi trên cát, tiến ra phía bờ hồ, Ella và chú Crayton lao đầu xuống nước.
- Tôi không làm được đâu, Marina – Héctor đột ngột dừng lại trước khi đôi chân kịp chạm đến nước và lên tiếng.
Buông chiếc Hộp xuống, tôi nắm lấy cánh tay của anh bạn, động viên.
- Tôi sẽ giúp anh, Héctor. Anh có thể làm được mà.
- Chẳng ăn thua đâu. Tôi không biết bơi.
- Tôi là Marina của Đại Dương đây, Héctor. Anh nhớ không? – Và tôi để cho hơi lạnh tuôn ra khỏi những đầu ngón tay của mình để tuồn vào lỗ đạn trên tay Héctor. Tôi quan sát vết thương chuyển từ màu đen sang xám, đỏ rồi thành một mảng nâu vàng trên chỗ da nhăn nhúm. Rồi một cách nhanh nhẹn, tôi tập trung vào vết cắn trên bụng của Héctor, nơi bên dưới áo, và hốt nhiên Héctor đứng thẳng dậy được gần như ngay tức khắc, tràn trề năng lượng. Tôi nhìn thẳng vào mắt người bạn của mình, dõng dạc – Với cương vị là Nữ hoàng Đại dương, tôi sẽ bơi cùng anh.
- Nhưng cô đang mang cái này – Héctor nhắc nhở, tay trỏ vào chiếc Hộp.
- Thế thì anh phải giữ đi – Nói xong, tôi ấn chiếc Hộp vào tay Héctor.
Và chúng tôi chạy xuống nước cho đến khi đôi chân không còn chạm đến đáy hồ, tôi ôm quanh ngực Héctor bằng tay phải và quạt nước bằng tay trái. Héctor ôm lấy chiếc Hộp ngang bụng và ngửa nổi, đầu nhô lên khỏi mặt nước. Về phần Ella và chú Crayton thì đã rẽ nước đến giữa hồ. Tôi ra sức kéo Héctor về phía họ.
Những đám mây trên cao đang tản ra, hình thành một gợn mây xám mỏng tang. Bọn Mogadore không còn mờ nhạt trong cơn mưa bão nữa, ngay vào thời khắc có thể trông tỏ được mọi thứ xung quanh, chúng đã lại bắt đầu tấn công xuống hồ cùng với hàng tá con kraul rú rít phóng chạy lên trước.
Trên bầu trời, khi đám mây cuối cùng biến mất, thì có một đốm đen nhỏ xíu rơi xuống, càng xuống gần hơn, đốm đen càng tỏ rõ đó là một con người.
Cô gái nhẹ nhàng đáp xuống bãi, cát tỏa ra xung quanh. Đó là một cô gái đẹp một cách ấn tượng với mái tóc đen mượt, trên cổ đeo một sợi dây chuyền có mặt to, màu xanh; và đúng vào thời khắc vừa trông thấy cô gái ấy, tôi ý thức được ngay rằng cô gái chính là người đã xuất hiện trong giấc mơ của tôi, là người tôi đã họa hình trên vách hang.
- Cô ấy là người của chúng ta! – Tôi phấn khích hét lên thông báo.
Cô gái quay người lại, ánh mắt chúng tôi giao nhau, và sau một cái chớp mắt, cô ấy biến mất. Tôi sững sờ, hoang mang, hẳn đó chỉ là một hình ảnh mà tôi đã tự hình dung ra?
- Chị ấy đi đâu vậy? – Ella cất tiếng hỏi.
Như vậy là Ella cũng nhìn thấy cô gái. Như vậy là tôi không hề tưởng tượng ra. Tôi trông thấy hai con kraul gần nhất, mà không biết bằng cách nào đó, đã bị ném tung ra phía sau. Chúng lơ lửng trong không trung, kêu la chí chóe và cắn xé một thứ gì đó ở phía sau, rồi cứ thế, chúng đâm sầm vào nhau, cho đến chừng lả đi. Một con kraul lướt thẳng vào giữa chân của hai tên lính, con còn lại bay lên khoảng không, rơi thẳng vào những con kraul cùng các tên lính khác.
- Tàng hình. Cô gái ấy cô Biệt Năng tàng hình – Chú Crayton thì thào giải thích.
Cô gái ấy biết tàng hình ư? Tôi ngạc nhiên xen lẫn với chút ghen tị, nhưng trên hết là cảm thấy vui mừng. Từng con kraul, hay một tên lính Mogadore cũng thế, vừa chạm vào nước đã bị một bàn tay vô hình lôi ngược trở lại và bị quật thẳng vào nền cát cứng. Một khẩu thần công bị bỏ rơi trên cỏ bỗng tự dưng dậy và nã đạn về mội hướng. Lần lượt từng con kraul một bị triệt hạ. Hàng tá tên Mogadore bị vỡ tung thành những đám bụi mờ.
Từ một hướng khác của hồ nước, các khẩu thần công bắt đầu phát hỏa. Tôi quay lại, phát hiện ra có hơn hai mươi tên lính Mogadore đang lội xuống nước đến thắt lưng. Những luồng ánh sáng bắn tung nước xung quanh chúng tôi, hơi nước khiến tôi chỉ còn trông thấy Héctor lờ mờ ở trước mặt mình.
- Ella? – Tôi hét gọi.
- Em đây! – Tiếng của bé con vang lên ở phía bên trái.
- Em đỡ lấy anh Héctor này.
Cô bé vòng tay ôm ngang ngực Héctor.
- Sao vậy chị?
- Vì chị không thể ở ngoài này giữa lúc chị ấy phải chiến đấu một mình. Đây cũng chính là cuộc chiến của chị mà.
Thế rồi trước khi có người kịp ngăn tôi lại, tôi đã lặn ngay xuống dưới mặt nước, và lập tức, cảm nhận được nước đang dập dềnh trong hai buồng phổi của mình. Tôi bơi sâu xuống cho đến khi màu xanh lục xen lẫn với xanh lam của hồ chuyển thành xám. Tôi trông thấy thân thể khổng lồ của Olivia ở bên dưới; con vật đang nằm bất động dưới đáy hồ, những luồng máu vẫn chưa hết cuộn lên từ hàng trăm vết thương do bị cắn trên lưng.
Tôi nhắm thẳng về phía bờ, và sau khoảng một phút, tôi đã có thể nhìn thấy những đôi chân của bọn Mogadore. Tôi bơi đến bên cạnh tên xa nhất ở bên trái. Trụ chân xuống lớp bùn dưới lòng hồ, tôi bất ngờ phóng mình lên khỏi mặt nước. Tên Mogadore không kịp có thời gian để phản ứng. Tôi dùng trí lực hất tung hắn ra giữa hồ và thu lấy khẩu thần công vào tay mình, đoạn nã đạn vào hắn; tay tôi không lúc nào rời cò súng. Rồi đến những tên Mogadore đứng dọc theo bờ hồ cũng đều lần lượt bị bắn tung thành tro bụi. Sau khi đã hạ hết những tên Mogadore ở đó, tôi hướng đầu súng về phía hàng trăm tên Mogadore còn lại đang đứng quanh những chiếc xe.
Bất chợt, từ phía sau lưng tôi có một cử động trong nước, và tôi đã đối phó quá trễ: một con kraul bất thần nhảy lên, cắm phập răng vào hông tôi. Cơn đau ập đến ngay tắp lự và thật kinh khủng, tôi có cảm giác như ai đó đang đóng sắt nung vào be sườn của mình. Con quái vật đè sấp tôi xuống nước và ấn tôi xuống nền cát. Tôi hụt hơi và thét lên khi con vật hất ngửa tôi ra sau rồi ngã ầm trở lại xuống nước. Tôi chắc mẩm đây là cách thức chết của mình, nhưng bỗng nhiên, cái mõm của con kraul há ra, và tôi được giải phóng khỏi hai hàm răng của con thú, rơi ngã sấp xuống bờ hồ. Cái mõm của con kraul tiếp tục ngoác ra cho đến khi tôi ghi nhận được một tiếng xương bị bẻ gãy rời. Rồi cô gái có mái tóc đen mượt xuất hiện ra trước mặt tôi, hai bàn tay đang ghì lấy hai cái hàm run rẩy của con quái thú. Cô gái đáp lại cái nhìn của tôi một thoáng trước khi xé banh hàm của con kraul, hạ gục nó.
- Bồ ổn chứ? – Cô gái lên tiếng hỏi.
Tôi vén áo lên và áp bàn tay vào vết thương.
- Mình sẽ ổn sau một tích tắc.
Cô gái hụp đầu xuống tránh một luồng hơi từ một khẩu thần công.
- Tốt quá. Bồ là số mấy?
- Mình số Bảy.
- Còn mình là Số Sáu – Cô gái trả lời rồi biến mất.
Hơi lạnh túa ra từ các đầu ngón tay của tôi phả lên cơ thể của chính mình, tuy nhiên, tôi ý thức được rằng mình sẽ không thể liền da được hoàn toàn trước lúc một binh đoàn lính Mogadore khác kéo đến. Tôi lăn mình xuống hồ và ở yên trong nước. Khi vết thương gần lành hẳn, tôi mới trồi lên khỏi mặt nước.
Số Sáu đứng trên nóc của một trong những chiếc Humvee bọc sắt cùng với một thanh kiếm sáng chói. Cô đấu một lúc với mấy tên lính: chém lia thây chúng ra, ngăn được một cú phát hỏa từ một khẩu thần công bằng thanh kiếm, dùng siêu năng lực để điều khiển một khẩu thần công bay lên cao rồi nã đạn xuống hàng tá tên Mogadore đang đứng ở vòng ngoài đội quân. Sau đó, Số Sáu phóng thanh kiếm vào bọn chúng, xuyên xâu liền một lúc ba tên lính. Cô thộp lấy khẩu súng thần to lớn buộc trên nóc của mộc chiếc xe và nã đạn xuống hơn chục tên Mogadore nữa trong vòng vài giây.
Cuối cùng, chỉ còn lại khoảng hơn hai mươi tên lính và có lẽ bốn con kraul. Số Sáu đưa một tay lên đầu trong lúc tay còn lại tiếp tục xả súng và tiêu diệt những chiếc Humvee ở quanh bãi bờ. Những đám mây đen bắt đầu thành hình trên đầu những quả núi, rồi một tia sét lóe lên và đánh thẳng xuống mặt đất gần chỗ cô bạn mới của tôi. Ngay từ lúc ấy, bọn Mogadore tỏ ra sợ sệt. Một số tên vứt bỏ vũ khí và chạy về phía cánh rừng.
- Lên bờ thôi – Tôi hét lên, hoảng hốt trước tia sét.
Ella kéo vội Héctor lên mép hồ. Chú Crayton cũng lên theo.
Tiến đến cạnh Số Sáu, tôi nhặt hai khẩu súng thần công lên, cố trụ vững chân khi liền một lúc siết hai cò súng, biến lính thành tro bụi, tiêu diệt thêm hai con kraul. Một tên lính bị thương, nấp sau một xác xe Humvee, tung một quả lựu đạn vào lưng Số Sáu, nhưng tôi đã bắn vỡ nó ngay trên không trung. Vụ nổ đánh bạt Số Sáu cùng khẩu súng. Một thoáng sau đó, tên lính bị thương ấy bị vỡ tan thành tro bụi.
Tôi không sao rời khỏi mắt Số Sáu. Sức mạnh của cô bạn ấy thật đáng nể. Chiếc mặt dây chuyền màu xanh cứ nảy lên không ngừng trên cổ khi khẩu súng bên một tay của cô ấy liên tiếp hạ hết những tên lính này đến tên lính khác. Cô bạn quay sang bên trái bắn nổ tung một con kraul, rồi lại quay sang bên phải đoạt mạng của những tên Mogadore khác bằng tia sét sáng rực.
Thung lũng đầy ắp ánh sáng và khói bụi, nóng hầm hập, nhiều chỗ bị bén lửa nên đã hóa thành than. Tôi nhình quanh quất xung quanh mình, không dám tin rằng chiến thắng đã thuộc về chúng tôi chỉ trong vài giây đồng hồ. Chú Crayton chạy đến, tôi dúi vào tay chú một khẩu súng của mình, ngay lập tức, chú nã đạn vào những tên lính đang rút lui vào cánh rừng. Héctor cũng chạy lại với chiếc Hộp của tôi. Trong thoáng chốc, sau lưng tôi đã tề tựu đầy đủ Héctor và Ella. Tôi gật đầu với Số Sáu và mỉm cười với những người bạn xung quanh của mình, đinh ninh rằng điều tệ hại nhất đã kết thúc; nhưng rồi chính vào cái thời khắc ấy, Ella bỗng nhướng mắt lên trên đầu tôi, khuôn mặt cô bé ngay lập tức chuyển sang trắng bệch.
- Piken! – Bé con thét lên.
Bốn con quái vật có sừng đang chạy hết tốc lực xuống sườn núi. Ngay bên dưới chúng tôi, Số Sáu đang mãi chiến đấu với những tên lính và con kraul còn sót lại. Tôi nhổ bật gốc tất cả những cây linh sam màu bạc trong khả năng của mình rồi phóng chúng đi như phóng những quả tên lửa. Bốn cây linh sam đâm thẳng vào con piken đầu tiên, con quái vật ngã ngửa ra phía sau, vướng vào đường chạy của ba con còn lại; con piken bị giẫm đạp và chết trong cảnh náo nhiệt đó.
- Số Sáu! – Tôi hét lớn và chỉ tay vào những con piken đang phóng rầm rập xuống thung lũng. Số Sáu tiếp nhận được lời cảnh báo, quay lại, bắn gục ngay con quái vật ở mé bên trái. Nó ngã lăn xuống với tốc độ cực nhanh hơn hai con còn lại đang tiếp tục lao tới. Cô bạn mới của tôi phải nhảy ra khỏi chiếc Humvee, trước khi xác con piken va thẳng vào xe với một tiếng ầm đinh tai nhức óc.
Chú Crayton và tôi bắn điên cuồng vào hai con quái thú còn lại, nhưng chúng quá nhanh; khi vừa xuống đến thung lũng, hai con piken lập tức tách ra. Giữa những đám mây trên bầu trời bỗng dậy vang tiếng sấm khi Số Sáu đứng dậy, và một tia sét khổng lồ giáng thẳng xuống một con piken, cắt đứt lìa một tay của nó. Con quái vật gầm lên và ngã khuỵu chân xuống, nhưng một cách chóng vánh, nó đã lấy lại ngay được thăng bằng và với một bên cơ thể đang chảy máu ròng ròng, con piken ấy vẫn mặc nhiên lao tới tấn công. Con piken còn lại chạy tránh hướng bắn của chú Crayton, đâm bổ tới hướng khác. Tất cả chúng tôi nhất loạt chạy lại chỗ Số Sáu, phần Héctor có chậm hơn với chiếc hộp của tôi đang ôm trong tay. Hai con piken cùng xổ đến, và trước khi tôi kịp có hành động ngăn lại, con quái vật một tay cúi xuống, vồ lấy Héctor cùng chiếc Hộp của tôi.
- Không! – Tôi thét lên thất thanh – Héctor.
Tôi bị sững sờ đến mức khi con pike ném cái thân thể bất động của Héctor cùng chiếc Hộp của tôi xuống hồ, tôi đã chẳng nghĩ ngay đến việc dùng siêu năng lực mà đỡ lấy Héctor hay chiếc Hộp để không bị chìm xuống nước.
Sau khi đã hạ thủ được con piken kia, Số Sáu quay về phía cúng tôi và giơ cả hai tay lên trời. Một tia sét khác bổ xuống, cắt đứt lìa đầu con quái vật.
Lần đầu tiên trong cả ngày hôm nay, đây là quãng thời gian của sự im lặng. Tôi ngả người vào Số Sáu, nhìn Ella, chú Crayton, những quầng lửa và khung cảnh điêu tàn ở phía sau lưng mọi người; ý thức được rằng những khoảnh khắc tĩnh lặng này sẽ trở thành điều hiếm gặp trong toàn bộ cuộc đời của tôi.
- Chiếc Hộp của cháu, Marina – Chú Crayton lên tiếng nhắc – Cháu phải lấy nó lại.
Quay sang Số Sáu, tôi ôm lấy cô bạn mới của mình.
- Cảm ơn bồ. Cảm ơn bồ, Số Sáu.
- Chắc chắn rằng một lúc nào đó, tụi mình sẽ lại có dịp để thực hiện điều này – Số Sáu vòng tay ôm lấy vai tôi.
- Mình là Marina. Đây là chú Crayton và em Ella. Cô bé là Số Mười.
Chú Craton bắt đầu giải thích cho Số sáu nghe về Ella và con tàu thứ hai, trong lúc tôi lững thững đi về phía hồ. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được sự trầm tĩnh. Tôi bơi ra giữa hồ và lặn xuống, cứ mặc nhiên để cơ thể mình chìm trong nước cho tới lúc không còn ánh sáng và đôi chân tôi chạm được đến đáy bùn. Tôi quờ quạng dưới đáy cho đến lúc thấy được chiếc Hộp của mình. Sau một đỗi vần tới lui chiếc Hộp, tôi mới lôi được nó lên khỏi lớp bùn. Bơi bằng một tay, tôi bắt đầu trồi lên. Khi nước đã chuyển sang màu xanh lơ, tôi trông thấy cơ thể của Héctor, vội quàng cánh tay còn lại lên thắt lưng của người bạn rất tốt bụng này.
Ella và chú Crayton cùng Số Sáu đang đứng đợi ở trên bờ. Tôi buông chiếc Hộp xuống, vỗ hai bàn tay ướt lên chân, tay, cổ và khắp tấm lưng nghiền nát của Héctor, hy vọng và cầu nguyện rằng cảm giác lạnh lẽo sẽ đến giữa những đầu ngón tay của mình.
- Cậu ấy chết rồi – Chú Crayton lên tiếng, kéo vai tôi lại.
Nhưng tôi không chịu bỏ cuộc. Trong tôi dậy lên cái cảm giác căm ghét bản thân mình vì đã không cố gắng với tình cảnh tương tự đã từng xảy đến với cô Adelina, tôi áp tay lên khuôn mặt của Héctor. Tôi luồn tay vào mái tóc xám của bạn mình. Tôi thậm chí còn nâng bổng Héctor lên khỏi bờ cát vài xăng-ti-mét và thực hiện lại mọi cố gắng, nhưng đó là sự thật: Héctor đã không còn nữa.