TÔI KHÔNG SAO NGỦ ĐƯỢC. MỘT PHẦN LÀ VÌ chiếc Hộp. Theo tất cả những gì tôi biết được, thì một viên đá trong đó sẽ ban cho tôi sức mạnh để biến đổi thành những nhân vật khác nhau giống như Bernie Kosar, hay một viên có thể tạo ra kim giáp không một thứ gì của kẻ thù có thể chọc thủng được. Nhưng không có bác Henri, làm sao tôi biết được bây giờ? Buồn. Nản.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian tôi không thể ngăn mình không nghĩ về Số Sáu, không thể ngăn mình mường tượng lại cảnh khuôn mặt của cô gái chỉ cách mặt tôi có vỏn vẹn vài xăng-ti-mét, hay như hơi thở ngọt ngào của cô ấy, như lúc đôi mắt cô ấy long lanh dưới ánh mặt trời lặn. Trong khoảnh khắc đó, tôi ao ao ước được ngừng ngay buổi tập chỉ để ôm chầm lấy Số Sáu, ôm cô ấy thật chặt. Thậm chí là hiện thời, đã vài tiếng đồng hồ trôi qua, nỗi mong mỏi thực hiện điều ấy vẫn còn ghim chặt trong tim tôi, khiến tôi không sao chợp mắt được. Điều này gây nên cảm giác tội lỗi vì tôi đã buông lòng với Số Sáu, trong khi người tôi vốn thuộc về chính là Sarah.
Tâm trí có quá nhiều điều khiến tôi không thể trông mong có được một giấc ngủ. Trong tôi đang hòa lẫn nhiều cảm xúc: đau đớn, khát khao, bối rối, mặc cảm tội lỗi. Tôi nằm thêm hai mươi phút thì quyết định sẽ không ngủ nữa. Tốc mền sang một bên, tôi mặc vào người cái quần dài và chiếc áo thun xám. Bernie Kosar theo tôi ra khỏi phòng và bước về cuối lối đi. Tôi ló đầu vào phòng khách xem Sam có đang ngủ không. Cậu ta đang ngủ thật, Sam quấn mền nằm trên sàn nhà chẳng khác nào một con sâu còn nằm trong kén, tôi quay người và lui bước. Phòng của Số Sáu ở ngay bên kia lối đi, cửa phòng của cô bạn đang hé mở. Tôi đứng chú mục vào cánh cửa, chợt có tiếng lịch kịch của Số Sáu trên sàn nhà.
- John hả? – Cô gái khẽ cất tiếng hỏi.
Tôi co rúm người lại, tim hốt nhiên đập liên hồi.
- Ừưư – Tôi đáp, vẫn đứng yên vị ở bên ngoài.
- Anh đang làm gì thế?
- Tôi chẳng làm gì cả - Tôi nhỏ giọng – Tôi không ngủ được.
- Anh vào đi – Số Sáu mời. Tôi mở cửa. Phòng của cô gái tối như bưng, tôi không nhìn thấy gì hết – Mọi thứ có ổn không?
- Ừưư, mọi thứ vẫn ổn – Tôi đáp và bật Lumen vừa đủ sáng, thứ ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn ngủ. Tránh nhìn vào mắt của cô bạn đồng hành, tôi cứ chúi mắt xuống tấm thảm – Trong đầu có nhiều thứ quá, cô biết đấy. Có lẽ tôi đã nghĩ đến chuyện đi dạo, chạy vài vòng hay làm một điều gì đó.
- Nguy hiểm lắm, anh không nghĩ như vậy sao? Đừng quên rằng anh đang nằm trong Danh Sách Mười Kẻ Bị Truy Nã Hàng Đầu của FBI đấy – Số Sáu nhắc nhở.
- Tôi biết rồi, nhưng mà… bên ngoài trời vẫn còn tối lắm, với lại cô có thể khiến cho tôi và cô tàng hình mà, phải không? Tôi muốn nói rằng đó là nếu cô muốn chúng ta cùng đi bên nhau.
Tăng thêm ánh sáng ở hai tay, tôi trông thấy Số Sáu đang ngồi dưới đất với hai cái mền phủ lên chân, mái tóc cột ở sau đầu, đuôi tóc xõa xuống qua đôi vai, vài lọn tóc vương quanh khuôn mặt. Cô gái nhún vai, hất hai cái mền sang một bên và đứng dậy. Cô đang mặc quần tập yoga màu đen và áo may-ô trắng. Tôi không sao cưỡng được việc ngó sững vào đôi vai trần của người trước mặt. Bất chợt, đụng phải sự hoài nghi ngớ ngẩn mà Số Sáu cảm nhận được từ đôi mắt của tôi dành cho cô ấy, tôi vội quay sang hướng khác.
- Chắc chắn rồi – Số Sáu xác nhận và đưa tay kéo sợi dây ra khỏi tóc, rồi cột lại theo kiểu đuôi ngựa – Tôi luôn khó ngủ. Nhất là khi phải nằm ở dưới đất.
- Tôi hiểu.
- Anh có nghĩ là chúng ta sẽ đánh thức Sam không?
Tôi lắc đầu. Số Sáu đáp lại bằng một cái nhún vai và chìa tay ra. Tôi nắm lấy ngay lập tức. Số Sáu biến mất, nhưng tay tôi vẫn phát sáng, và tôi có thể trông thấy những vết chân của cô gái của cô gái ấn xuống thảm. Tôi tắt sáng bàn tay, nhón chân cùng cô bạn đồng hành ra khỏi phòng, bước chầm chậm về cuối lối đi. Bernie Kosar lẽo đẽo theo sau. Khi cả hai chúng tôi đã ra tới phòng khách, Sam bỗng đột ngột ngẩng đầu lên khỏi nền nhà, dõi thẳng cặp mắt về phía chúng tôi. Số Sáu và tôi cùng dừng lại, tôi nín cả thở để giữ im lặng. Tôi nghĩ đến sự mê đắm của cậu bạn dành cho Số Sáu, và về nỗi cậu ta sẽ cảm thấy tan nát như thế nào nếu như trông thấy chúng tôi nắm tay nhau.
- Ê, Bernie – Sam làu bàu lên tiếng rồi ngả đầu xuống, trở người sang phía bên kia. Chúng tôi vẫn giữ im lặng trong vài tích tắc nữa, sau đó, Số Sáu dắt tôi qua bên kia phòng, vào bếp, rồi ra ngoài bằng cửa sau.
Tiết trời ban đêm thật ấm áp, không gian vang đầy tiếng rúc của dế và tiếng lá cọ đu đưa. Bước đi tay trong tay cùng Số Sáu, tôi hít vào những hơi ngập tràn buồng phổi, nhận ra điều lạ lùng rằng có vẻ như bàn tay của Số Sáu thật nhỏ bé và mong manh trong bàn tay tôi, cho dù sức mạnh thể chất của cô thật tuyệt vời. Tôi thích cảm giác này làm sao. Bernie Kosar chạy xuyên qua bụi cây rậm rạp nằm dọc theo lối đi rải sỏi, trong lúc Số Sáu và tôi sải từng bước chân không một tiếng động ở giữa đường. Con đường kết thúc, dẫn vào một con đường nhỏ hẹp; hai chúng tôi rẽ trái.
- Tôi không thôi nghĩ về điều cô đã phải trải qua – Tôi bắt đầu lên tiếng phá tan sự im lặng, nhưng điều tôi muốn nói đúng hơn là tôi không thôi nghĩ về cô – Bị bắt giam đến nửa năm trời, phải chứng kiến những gì cô Katarina phải chịu đựng… Chà, cô biết tôi muốn nói gì rồi đấy.
- Thi thoảng tôi đã quên điều ấy. Còn lại thì đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra được.
- Ừưư – Tôi kéo dài giọng – Tôi không biết nữa, rõ ràng là tôi nhớ bác Henri vô cùng, tôi đau đớn khôn xiết khi bác không còn nữa. Thế nhưng sau khi nghe chuyện của cô, tôi mới biết mình thực sự may mắn như thế nào. Tôi đã nói được lời từ biệt với người giám hộ của mình cùng mọi điều. Cả những Biệt Năng đầu tiên của tôi, tôi cũng phải trải qua cùng bác. Tôi hông thể hình dung đến việc phải chịu đựng điều đó một mình giống như cô vậy.
- Điều đó quả thực, quả thực rất khó khăn, đó là điều chắc chắn. Lẽ ra tôi đã có thể chia sẻ với cô Katarina vào ngày tôi bắt đầu phát triển Biệt Năng tàng hình. Tôi đã có thể chia sẻ với cô nhiều hơn những chuyện riêng tư của con gái khi lớn lên. Họ cũng giống như bố mẹ của chúng ta ở Địa Cầu này, phải không, John?
- Đúng như vậy đấy – Tôi đáp – Điều tôi thấy buồn cười là khi bác Henri đã không còn nữa, những gì tôi nhớ nhất về bác lại là những điều tôi chúa ghét. Chẳng hạn như chúng tôi phải rời bỏ chỗ cũ, cứ thế chạy xe hết giờ này sang giờ khác trên đường cao tốc để đến nơi mới, cái nơi tôi chưa bao giờ nghe qua, trong khi tất cả những gì tôi muốn làm chỉ là thoát khỏi cái xe ấy. Giờ thì những cuộc trao đổi của chúng tôi trên các chuyến hành trình là những điều tôi nhớ nhất. Hay lúc chúng tôi bắt đầu tập luyện ở Ohio, bác cứ bắt tôi làm tới làm lui, làm đi làm lại hoài… Tôi ghét như thế lắm, cô có biết không? Giờ thì khi nhớ lại những chuyện như thế, tôi không thể không mỉm cười.
- Giống như có lần, khi siêu năng lực của tôi cuối cùng cũng đến, chúng tôi tập luyện ở ngoài tuyết, bác Henri đã ném vào tôi tất cả các thứ để tôi học cách đẩy chúng sang hướng khác. Tôi phải ném chúng trở về chỗ cũ, thế rồi bác Henri quăng thẳng chiếc búa đánh tơi thịt vào người tôi, tôi đã dùng đúng vận tốc của nó để ném trở ngược lại bác; và đúng vào cái thời khắc cuối cùng, bác ấy đã phải nhảy để rồi cắm thẳng mặt xuống tuyết để tránh đòn – Tôi kể lại, mỉm cười – Chỗ tuyết ấy lại phủ lên một khóm hồng đầy gai. Cô không thể tin được là cái mũi của bác ấy ra nông nỗi thế nào đâu. Những việc như thế, tôi sẽ không bao giờ quên được.
Một chiếc xe hơi bỗng chạy tấp theo lề đường khiến cả hai chúng tôi phải nép vào hàng rào chờ cho đến khi nó đi qua. Chiếc xe quành vào một lối đi đầy đá dẫn vào một ngôi nhà gần đó, một gã đàn ông trong chiếc xe áo khoác da màu đen bước ra ngoài. Hắn đấm thùm thụp vào cửa trước, hét gọi người trong nhà ra mở cửa.
- Trời. Mấy giờ rồi? – Tôi hỏi Số Sáu.
Cô gái bước về phía người đàn ông và căn nhà, tay tôi vẫn đang trong tay của cô ấy.
- Có quan trọng không?
Khi cả hai chúng tôi còn cách gã đàn ông khoảng ba mét, mùi cồn bỗng sộc vào mũi tôi. Gã đàn ông đã thôi dộng nắm đấm vào cửa để hét.
- Tốt hơn hết là cô nên mở cái cửa này ra, dồ chết tiệt, Charlene, bằng không, cô sẽ không muốn biết là tôi định làm cái gì đâu!
Số Sáu, cùng lúc với tôi, ghi nhận được ở cạp quần của hắn có giắt một khẩu súng lục. Cô bạn đồng hành siết lấy tay tôi.
- Phải cho tên này biết tay mới được – Cô gái thì thào.
Gã đàn ông lại nện tay vào cánh cửa thình lình cho đến khi ánh đèn chỗ cửa sổ trước nhà bật sáng. Rồi nơi cửa ra vào chợt có một giọng phụ nữ thét lên:
- Anh đi đi! Anh đi đi, Tim.
- Mở cửa ra ngay – Gã đàn ông quát ngược trở lại – Bằng không thì… Chaelene! Bằng không, cô có nghe thấy không?
Chúng tôi tiến sát đến bên Tim. Tôi có thể ghi nhận được một hình xăm đã nhạt màu ở nơi cổ mé tai trái của hắn, đó là hình của một con đại bàng đang quắp một con rắn.
Người phụ nữ trong nhà cũng thét vọng ra, giọng nói run rẩy hơn trước:
- Hãy để cho tôi được yên, Tim! Tại sao anh lại đến đây? Sao anh không chịu để cho tôi yên chứ?
Gã đàn ông lại đấm vào cửa và hét lên dữ tợn hơn. Tôi đã toan kẹp cổ hắn, siết lấy con đại bàng cùng với con rắn đang ở ngay trên cổ hắn, thì ánh mắt tôi bắt được hình ảnh chỗ lưng quần Tim, khẩu súng ngắn của hắn đang từ từ trườn ra cho đến khi nó bay ra khỏi người hắn bằng bàn tay vô hình của Số Sáu. Cô bạn đồng hành của tôi dí nòng súng vào gáy gã đàn ông, ấn súng vào mái tóc nâu của hắn, và lên cò súng đánh “cách” một tiếng.
Gã đàn ông thôi nện vào cửa. Hắn cũng thôi cả thở. Số Sáu ấn khẩu súng vào đầu gã đàn ông mạnh hơn, rồi di sang bên phải, xoay hắn lại. Cảnh tượng khẩu súng treo lơ lửng trước mặt khiến Tim mặt cắt không còn một hột máu. Hắn chớp mắt liên hồi và lắc đầu nguầy nguậy, hy vọng được tỉnh dậy trên giường hay phía sau ngõ hẻm của một quán bar nào đó mà hắn đã đến. Số Sáu đưa khẩu súng qua lại, tôi chờ cho cô lên tiếng, nói một điều gì đó khiến gã đàn ông phải sợ chết khiếp, nhưng thay vào đó, Số Sáu đột nhiên quay khẩu súng về phía chiếc xe hơi của Tim. Và cô bóp cò, tấm kính chắn gió thủng ngay một lỗ, kèm theo các đường nứt toác xung quanh. Gã đàn ông hét lên, giọng gã trở nên the thé rồi biến thành tiếng khóc òa.
Số Sáu lại chĩa khẩu súng vào mặt Tim, buộc hắn phải thôi làm rộn; một dòng nước mũi chảy xuống môi trên của gã đàn ông.
- Tôi xin, tôi xin, tôi xin – Hắn nài nỉ - Tôi xin lỗi, trời ơi. Tôi, tôi, tôi sẽ đi ngay bây giờ. Tôi thề mà. Tôi sẽ đi ngay – Số Sáu lại lên cò súng một lần nữa. Tôi trông thấy tấm màn ở ô cửa sổ trước nhà được vén sang bên phải, để lộ ra khuôn mặt của một phụ nữ tóc vàng, có vóc người tầm thước. Tôi siết chặt tay Số Sáu, cô bạn đồng hành cũng làm như thế với tôi – Tôi đi ngay đây. Để tôi đi, tôi đi – Gã đàn ông lắp bắp với khẩu súng. Số Sáu chĩa súng vào chiếc xe hơi của hắn một lần nữa và trút sạch ổ đạn bằng một tiếng nổ thật lớn; ô cửa sổ phía sau bên chỗ người lái vỡ tung thành hàng ngàn mảnh.
- Không! Được rồi, được rồi! – Gã đàn ông gào lên. Hốt nhiên, chỗ mé trong bắp đùi của hắn chợt xuất hiện một khoang nước làm cho lớp vải quần Jean chỗ ấy đậm màu hơn một cách khác thường. Số Sáu vẫy khẩu súng ra hiệu về phía ô cửa sổ trước nhà, Tim nhìn theo và giao mắt với người phụ nữ tóc vàng đang đứng bên trong – Anh sẽ không bao giờ trở lại nữa đâu. Anh sẽ không, không, không bao giờ trở lại – Khẩu súng ngoắc sang trái hai lần, ra dấu hắn có thể đi. Gã đàn ông như muốn giật bung cánh cửa xe để chui vào. Những viên đá bắn tứ tung dưới bốn chiếc lốp khi Tim lui xe ra khỏi lối vào rồi vọt thẳng về phía cuối đường. Người phụ nữ ở ô cửa sổ vẫn chú mục vào khẩu súng ngắn đang treo lơ lửng bên cạnh cửa ra vào, và đó là lúc Số Sáu quăng khẩu súng bay qua ngôi nhà bằng một lực đảm bảo sẽ gửi nó sang vùng lân cận.
Cả hai chúng tôi cùng chạy ra đường, cứ thế giữ nhịp guồng chân cho tới khi không còn trông thấy ngôi nhà nào ở xung quanh nữa. Ước gì lúc này, tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt của Số Sáu.
- Tôi có thể làm tròn đó suốt cả ngày – Số Sáu lên tiếng – Giống như siêu nhân vậy đó.
- Người ở Địa Cầu thích siêu nhân lắm – Tất cả những gì tôi có thể nghĩ được để nói ra chỉ là như thế - Cô có nghĩ người phụ nữ sẽ gọi cảnh sát không?
- Không đâu. Có lẽ bà ấy nghĩ rằng đó chẳng qua là một giấc mộng tồi tệ.
- Cũng có thể là một giấc mộng tuyệt vời nhất mà bà ấy từng có – Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại. Câu chuyện của chúng tôi chuyển sang tất cả những gì tốt đẹp mà chúng tôi có thể làm cho Địa Cầu bằng Biệt Năng của mình nếu không cứ mãi bị săn đuổi hay ghét bỏ.
- Sao cô có thể tự tập luyện được vậy? – Tôi thắc mắc – Tôi không sao hình dung được những điều mình đã học nếu không có bác Henri rèn rũa cho.
- Tôi còn có lựa chọn nào khác đâu? Hoặc chúng ta phải thích nghi, hoặc chúng ta phải bỏ mạng. Vậy nên tôi thích nghi. Trước khi bị bắt, cô Katarina và tôi đã tập luyện mấy năm rồi, nhưng đến khi các Biệt Năng cùa tôi phát lộ thì chưa một lần nào cả. Cuối cùng, khi tôi ra khỏi cái hang, tôi đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ không để cho cái chết của cô ấy trở thành vô nghĩa, và cách duy nhất để thực hiện điều đó là tìm cách trả thù. Vậy nên tôi bắt đầu lại ở nơi đã bỏ dở. Ban đầu, quả thật rất khó khăn, nhất là chỉ có một thân một mình, nhưng từng chút, từng chút một, tôi mày mò thêm và trở nên mạnh hơn. Vả lại, tôi có nhiều thời gian hơn anh. Biệt Năng của tôi đến sớm hơn anh, và tôi lớn tuổi hơn anh nữa.
- Cô biết không – tôi thổ lộ - Ngày sinh nhật lần thứ mười sáu của tôi, hay ít ra cái ngày tôi đã tổ chức là sinh nhật với bác Henri… cách đây hai ngày.
- John! Sao anh không nói với chúng tôi? – Số Sáu sửng sốt kêu lên, thế rồi buông tay tôi ra, cô bạn đồng hành xô tôi một cách tinh nghịch, khiến cho tôi ngay lập tức hiện nguyên hình – Lẽ ra chúng tôi đã tổ chức rồi.
Mỉm cười, tôi đưa tay tới, cảm giác mò mẫm trong bóng đêm. Số Sáu lại nắm lấy tay tôi, đan các ngón tay vào tay tôi, để ngón cái của tôi ở bên trên ngón cái của cô ấy. Dòng suy tư về Sarh chợt lướt qua đầu tôi, tôi nhận thức được rằng mình đang xua nó đi ngay tắp lự.
- Cô ấy là người như thế nào? – Tôi hòi – Cô Katarina ấy.
Im lặng, dễ có đến một lúc lâu.
- Có lòng trắc ẩn. Lúc nào cô Katarina cũng giúp đỡ người khác. Cô cũng vui tính nữa. Chúng tôi hay đùa rồi cười vang, có vẻ khó tin khi thấy tôi hay nghiêm nghị nhỉ.
Tôi cười khinh khích.
- Tôi có nói như vậy đâu, là cô nói đấy chứ.
- Mà này, đừng có đánh trống lảng. Sao anh không nói gì về sinh nhật vậy?
- Tôi không biết. Tôi cũng quên luôn, đến hôm qua mới nhớ, mà mọi thứ đang diễn ra như thế này, thấy vô vị lắm.
- Sinh nhật của anh mà, John; không hề vô vị chút nào. Đang bị săn đuổi như vậy, sinh nhật nào của bất kỳ ai trong chúng ta may mắn có được chính là lý do cần phải tổ chức đấy. Dù sao đi nữa, nếu biết trước, có lẽ tôi sẽ nhẹ tay với anh hơn trong lúc tập luyện.
- Ừưư, chắc cô cảm thấy day dứt lắm khi đã dập nhừ tử một tên con trai trong ngày sinh nhật của hắn – Tôi bỡn cợt, rồi thúc khuỷu tay vào Số Sáu. Cô bạn đồng hành cũng huých lại tôi.
Bernie Kosar phóng ra từ bụi mâm xôi và lon ton chạy theo chúng tôi. Mấy hạt gai bám lên lông chú chó không khác nào miếng dán, tôi buông tay Số Sáu để gỡ chúng ra.
Đi đến cuối con đường, hiện ra trước mắt chúng tôi là những luống cỏ cao và dòng sông uốn lượn. Tôi và Số Sáu quay lại, thong dong thả bước trở về nhà.
- Có bao giờ cô bực tức vì không lấy lại được chiếc Hộp không? – Tôi cất tiếng sau vài phút im lặng.
- Xét về mặt nào đó, tôi nghĩ nó thúc đẩy tôi nhiều hơn. Không còn chiếc Hộp nữa, tôi chẳng thể làm gì được với nó. Thế nên tôi làm những gì mà tôi tự cho là khôn ngoan và chọn cách tập trung vào tìm kiếm những người còn lại. Tôi chỉ hy vọng rằng mình sẽ tìm thấy được Số Ba trước bọn chúng.
- Chà, cô đã tìm thấy tôi. Tôi không thề hình dung rằng mình lại còn tồn tại đến thời điểm này nếu không có cô. Hay như Bernie Kosar nữa. Thậm chí là cả Sarah – Ngay khi tôi vừa nhắc đến tên Sarah, nắm tay của Số Sáu dành cho tôi có phần nới lỏng. Một cảm giác tội lỗi dâng tràn trong ngực tôi trong suốt hành trình hai chúng tôi trở về nhà. Tôi yêu Sarah, nhưng quả là khó hình dung ra một cuộc đời có cô ấy khi tôi phải ở quá xa, lại đang trên đường trốn chạy, mà không có ý niệm tương lai sẽ đưa mình đến đâu. Cuộc đời duy nhất tôi có thể mường tượng được lúc này là cuộc đời tôi đang sống, cuộc đời có Số Sáu.
Về đến nơi, hốt nhiên tôi lại phát hiện ra rằng mình đang mong cho cuộc tản bộ này không kết thúc. Tôi cố ghì lại, bước chậm hơn, chùng chình ở lối dẫn vào nhà.
- Cô biết đấy, tôi chỉ biết đến cô với danh xưng Số Sáu – Tôi mở lời – Cô có cái tên nào khác ở một thời điểm nào đó không.
- Tất nhiên là có, nhưng tôi không sử dụng thường lắm. Tôi không đi học như anh.
- Chà, thế cô đã từng mang tên gì?
- Maren Elizabeth.
- Ôi, thật chứ?
- Sao trông anh có vẻ ngạc nhiên quá vậy?
- Tôi không biết nữa; Maren Elizabeth, nghe rất kiêu kì và đầy nữ tính. Tôi tưởng cô phải có một cái tên mạnh mẽ và giàu chất thần thoại kia, chẳng hạn như Athena, hay Xena gì đó, giống như nữ chúa chiến binh, cô hiểu chứ? Hay thậm chí là Storm. Storm thì hợp với cô lắm đấy.
- Tôi phải cho anh biết điều này mới được: tôi đã từng là một cô bé con chít ruy-băng lên tóc đó.
- Á à, màu gì?
- Màu hồng.
- Tôi sẵn sàng trả tiền để được nhìn thấy hình ảnh đó.
- Hãy quên chuyện ấy đi, anh không có đủ tiền đâu.
- Tôi cũng phải cho cô biết điều này mới được- Tôi đáp lại, cũng bắt chước cái giọng tinh nghịch mà cô bạn đồng hành vừa mới sử dụng – Tôi đang sở hữu một chiếc Hộp toàn những viên đá quí hiếm, có thể tùy nghi sử dụng. Chỉ cần cho tôi biết đường đến hiệu cầm đồ là xong.
Số Sáu cười vang, sau đó bảo với tôi:
- Tôi sẽ chú ý tìm một chỗ.
Cả hai chúng tôi vẫn đang đứng ở đầu lối dẫn vào nhà, tôi ngẩng mặt lên nhìn sao và trăng, những vì tinh tú chiếm đến ba phần tư bầu trời. Tôi lắng nghe tiếng gió và tiếng chân Số Sáu trên sỏi khi chuyển thế đứng trụ chân này sang chân kia. Tôi hít vào một hơi thật sâu.
- Tôi thật lòng rất vui vì chúng ta đã cùng nhau đi dạo – Tôi thổ lộ.
- Tôi cũng thế.
Tôi nhìn vào chỗ đứng của Số Sáu, mong sao cô hiện hình để tôi có thể đọc được cảm xúc của cô lúc này.
- Cô có thể hình dung nếu như đêm nào cũng giống như đêm nay không: được sống một cuộc sống của mình mà không phải lo lắng điều gì như ai đang trốn ở đâu đó, lúc nào cũng phải ngoái lại nhìn xem mình có đang bị theo dõi hay không? Chẳng phải sẽ tuyệt vời lắm sao, khi có thể quên đi cái thứ theo dõi mình từ đâu đó xa thăm thẳm, dù chỉ một lần thôi?
- Tất nhiên sẽ tuyệt vời biết mấy nếu được như thế - Số Sáu tán thành – Và sẽ rất tuyệt vời khi cuối cùng, chúng ta sẽ có được sự xa xỉ đó.
- Tôi ghét cái điều chúng ta phải làm. Tôi ghét vị trí hiện thời của chúng ta. Tôi ao ước sự thể sẽ khác đi – Tôi tìm kiếm hành tinh Lorien trên nền trời và buông tay cô bạn đồng hành. Số Sáu trở về nguyên hình dáng cũ. Tôi đặt hai tay lên cô bạn đồng hành, kéo cô ấy về phía mình.
Số Sáu hít vào một hơi thật sâu.
Ngay lúc tôi vừa ngả đầu tựa vào đầu Số Sáu thì ở phía sau nhà bỗng vang lên một tiếng đất đá nổ tan. Số Sáu và tôi cùng thét lên, ngã nhào xuống đất. Một quầng lửa vươn cao lên đến tận nóc nhà, chẳng mấy chốc, lửa lấn chiếm toàn bộ không gian bên trong.
- Sam! – Tôi gào lên. Từ khoảng cách mười lăm mét, tôi giật tung hai cánh cửa sổ ra. Chúng vỡ tan tành, rơi thẳng xuống hành lang bê-tông. Khói tuôn ra cuồn cuộn.
Trước khi kịp hiểu ra điều gì, tôi đã phóng như bay về phía trước. Hít vào một hơi thật sâu, tôi tung mình, lao thẳng vào nhà, phá bung cánh cửa ra khỏi các bản lề.