KHI TÔI LAO NGƯỜI QUA CÁNH CỬA ĐANG CHÁY phừng phừng và tiếp đất trên tấm thảm màu nâu đang cháy của phòng khách, một vài thứ chợt lướt qua tâm trí tôi, Sam. Bức thư của bác Henri. Chiếc Hộp. Chiếc hộp cà-phê có đựng tro tàn của bác Henri. Tôi bươn mình trong biển lửa để di chuyển được dễ dàng từ phòng này sang phòng khác.
- Sam – Tôi hét lên – Cậu đâu rồi, Sam?
Qua khỏi phòng khách, tôi trông thấy toàn bộ bức tường phía sau nhà đang bốc cháy ngùn ngụt. Cả căn nhà sẽ đổ sập trong khoảng một phút nữa. Tôi phóng người vào các phòng, liên tục gọi tên Sam. Cửa nhà tắm vỡ tung trước cú đạp của tôi. Rồi tôi kiểm tra đến nhà bếp, phòng ăn; và đúng vào thời khắc tôi cố tìm ở phòng khách một lần nữa, thì bất chợt, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, tôi trông thấy chiếc Hộp cùng một số đồ đạc cá nhân của chúng tôi, trong đó có chiếc máy tính xách tay, chiếc hộp cà-phê đựng tro tàn của bác Henri, và bức thư chưa mở; tất cả đang nằm bên mép hồ bơi. Và ở giữa mặt nước có một thứ gì đó nho nhỏ đang bập bềnh mấp mô; đó là cái đầu của Sam. Trông thấy tôi, cậu ta vẫy rối rít.
Phi người qua ô cửa sổ, tôi hất bung tấm lưới sắt, rồi lao đầu xuống hồ bơi; lửa xung quanh tôi lập tức rít lên những tiếng lèo xèo và chuyển thành khói đen, xám.
- Cậu vẫn ổn chứ?
- Tôi, tôi nghĩ vậy - Cậu bạn của tôi trả lời. Cả hai chúng tôi leo lên khỏi mặt nước, đứng bên những thứ mà Sam đã có thể mang ra được khỏi đám cháy.
- Có chuyện gì vậy?
- Ôi trời ơi, bọn chúng đến. Chúng đến đây rồi. Bọn Mogadore ấy – Ngay vào thời khắc nghe Sam thốt ra những lời này, tôi thấy cơ thể mình muốn đổ bệnh. Quai hàm tôi run run. Sam nói tiếp – Tôi thấy chúng ở cửa sổ trước nhà, rồi thì bùm, cả căn nhà bốc lửa. Tôi vơ hết những gì có thể…
Trên nóc nhà bất chợt có một sự chuyển động. Giữa những hơi lửa ngùn ngụt, tôi ghi nhận được sự hiện diện của một tên do thám Mogadore khổng lồ trong chiếc áo choàng dài, đội mũ và đeo mắt kính đen, đang thả từng bước xuống dốc mái, từng bước đi của hắn ngập trong lớp khói mềm. Hắn mang theo một thanh kiếm dài lấp lánh.
Khuỵu gối xuống tôi nắm lấy ổ khóa của chiếc Hộp, và ổ khóa chào thua trước cú siết đầy ánh sáng của tôi. Gạt những viên pha lê dưới đáy Hộp qua một bên, tôi cầm con dao găm có lưỡi kim cương lên. Lửa quay cuồng quanh nhà phản chiếu độ sắc của nó. Trước sự ngạc nhiên của tôi, chiếc cán cầm vươn dài và ôm lấy toàn bộ bàn tay phỉa của tôi.
- Cậu lui ra sau đi -Tôi bảo Sam.
Tên do thám tiến đến mái hiên sắt của mái nhà sắp đổ sụp và nhẹ nhàng buông xuống sân trong bên dưới, đôi chân hắn giậm vỡ nền bê-tông khi tiếp đất. Tên Mogadore vung kiếm ra phía trước, tạo nên một vệt sáng dài. Tôi điều tiết lại hơi thở, cố ôn lại trong đầu những bài tập của tuần trước.
Vào thời khắc đôi giày của tôi đưa tôi lao về phía trước, tên do thám cũng gầm lên và phóng người về phía tôi, chiếc áo choàng của hắn bay phấp phới phía sau. Tôi trông thấy hình ảnh của mình trong tròng kính của kẻ thù đúng một giây trước khi thanh kiếm của hắn phạt ngang qua người tôi. Tôi lùi lại đủ xa để tránh, nhưng ngay vào lúc lấy lại thăng bằng, tôi va trúng phải vệt sáng mà thanh kiếm để lại. Cơn đau bùng nổ nơi cổ và thắt lưng tôi. Tôi bị đánh bật ra sau và rơi thẳng xuống hồ.
Khi đã ngoi lên khỏi mặt nước, tôi nhận ra Sam đang thủ thế với tên Mogadore. Hai bàn tay trần của cậu bạn tôi đưa lên dứ dứ; đôi vai đung đưa qua lại. Tên do thám ngoác miệng ra cười, hắn buông thanh kiếm xuống nền bê-tông, rồi làm động tác nhai lại từ thế chiến đấu của Sam. Và trước khi tôi có thể nâng người lên khỏi hồ bơi để trợ sức, Sam đã dồn sức nặng xuống chân trái và vung chân phải lên. Chiếc giày bên phải sũng nước của cậu bạn tôi sút ra, bay thẳng vào giữa mặt tên Mogadore bằng một lực mà hắn đã phải loạng choạng lùi lại vài bước.
Choáng váng, tên do thám nhặt thanh kiếm lấp lóa lên. Tôi đã leo lên được trên hồ bơi trước khi hắn kịp chạm đến Sam, và tôi đã đưa con dao lên chặn lại đường gươm đang trên đà chém xuống. Hai chiếc lưỡi kim loại va vào nhau, một quả cầu ánh sáng tỏa ra rực rỡ đến nỗi mắt tôi không thể ghi nhận ngay được điều gì. Khi ánh sáng nhạt đi, thanh kiếm của tên do thám bị gãy vụn ở tại chỗ đã tiếp xúc với lưỡi dao của tôi. Không bỏ lỡ khoảnh khắc còn đang sửng sốt của đối phương, tôi găm con dao vào ngực hắn và kéo xuống một đường rạch. Kẻ đối diện tức thì hóa thành tro bụi bám đầy chân tôi.
Cuối cùng, căn nhà đổ sụp – các mảnh gỗ vỡ bắn tung ra các hướng khác nhau, các cửa sổ bị xé toang, bứt rời khỏi các bức tường – mái nhà bị dàn phẳng phủ trùm lên tất cả hệt như một quyển sách bị gãy gáy. Trên cao, một đám mây bão ùn ùn xuất hiện và một tia chớp xé ngang bầu trời giáng xuống ở mé bên kia căn nhà.
- Chúng ta phải tới chỗ Số Sáu ngay! – Sam hét lên.
Cậu ta nói chí phải; cự li quá gần của tia sét cho thấy cô bạn đồng hành của chúng tôi đang ở giữa cuộc chiến hoặc là vừa mới kết liễu được một tên. Còn một tay để không, tôi nhấc chiếc Hộp lên và ném qua bức tường gạch phía sau ngôi nhà, sau khi đã chắc mẩm bên ngoài quang đãng. Sam thảy mọi thứ cho tôi; sau đó, tôi kéo cậu ta lên bức tường xi-măng. Chúng tôi cùng nhảy xuống và lăn người trên đám cỏ ướt phía bên kia bức tường. Giấu mọi thứ vào một bụi cây rậm rạp, cả hai đứa tôi chạy vòng ra sân trước.
Ở chính giữa lối vào, chỉ cách chiếc SUV của chúng tôi vài bước, Số Sáu đang khóa đầu một tên do thám, các thớ cơ trên hai tay cô co giãn theo nhịp trong một tư thế siết. Hai tên do thám khác đang tiến đến gần. Tên bên trái chĩa một ống hình trụ dài vào thẳng người tôi, ngay tức thì một luồng sáng xanh đánh bật tôi ra sau. Tôi không sao thở được, cũng không thể nhìn thấy được gì hết. Tôi lăn người vào đám cỏ cao và cảm nhận được sức nóng từ phía ngôi nhà.
Khi đã có thể mở mắt ra, tôi trông thấy tên do thám với chiếc ống đứng trực sẵn ở ngay bên trên tôi. Một cách chậm rãi, tôi lấy lại cảm giác ở tay và chân; hơi thở của tôi cũng trở lại bình thường. Cán cầm của con dao vẫn bao lấy bàn tay phải của tôi. Tên Mogadore điều chỉnh lại nút bấm trên ống, có lẽ chuyển chế độ từ làm choáng sang sát hại, thế rồi hắn giẫm lên cổ tay phải của tôi. Tôi cố vung chân lên cao, nhưng đôi chân của tôi không hề phản ứng theo như cách tôi mong muốn, chúng chỉ choài đạp một cách yếu ớt do luồng hơi tôi vừa hứng trọn làm tôi tê liệt. Nòng ống của tên do thám chĩa thẳng vào giữa hai mắt tôi, bất giác, tôi nghĩ đến khẩu súng mà Số Sáu đã hướng vào gã đàn ông say rượu mới cách đây một tiếng đồng hồ. Tới rồi, tôi thầm nhủ trong bụng. Nhiệm vụ của những tên Mogadore đã hoàn tất. Số Bốn, xong. Bây giờ đến lượt Số Năm.
Tôi ghi nhận hàng trăm tia sáng trong ống đang được kích hoạt, bện xoắn vào nhau cho đến khi nhập lại làm một; và đúng vào thời khắc tên do thám đặt ngón tay lên cò súng, thì Bernie Kosar đã táp thẳng vào đùi hắn. Tên Mogadore lảo đảo ở bên trên tôi đúng một tích tắc trước khi cái đầu của hắn bị một tia sét trên trời cắt phăng khỏi thân thể. Cái đầu lăn tròn trên cỏ ngay bên cạnh đầu tôi; mũi của tên do thám và của tôi chạm hẳn vào nhau trước khi cái đầu ấy vỡ tan thành tro bụi, và tôi phải thực hiện cấp kỳ mọi thứ trong khả năng của mình để không hút phải thứ tro bụi ấy. Cái cơ thể ở bên trên tôi cũng ngã xuống, làm cho chiếc quần jean của tôi bị phủ đầy tro.
- Dậy đi! – Số Sáu hốt nhiên xuất hiện ở ngay chính chỗ đứng vừa tức thì của tên do thám, hét lên với tôi.
Sam cũng xuất hiện ở ngay bên trên tôi, gương mặt của cậu ta săn lại và lem luốc.
- Chúng ta phải rời khỏi đây ngay, John.
Tiếng còi hú inh ỏi cất lên trog đêm, cách đây khoảng một dặm, cũng có khi là ít hơn. Bernie Kosar liếm lên mảng tai bên trái của tôi và rít lên khe khẽ.
- Tên thứ ba sao rồi? – Tôi thều thào hỏi.
Số Sáu nhìn sang Sam và gật đầu.
- Tôi giữ lấy thanh gươm của hắn và dùng chính thanh gươm ấy để chống lại hắn – Cậu bạn của tôi giải thích.
Tôi khoác lên vai Số Sáu, cô bạn đồng hành dìu tôi vào băng ghế sau của chiếc SUV. Bernie Kosar ngồi lên chân tôi, liếm liên tục vào cánh tay trái bất động của tôi. Sam tra chìa khóa vào ổ khởi động đồng thời ngồi vào phía sau tay lái, trong lúc Số Sáu đi lấy đồ đạc của cả bọn. Ngay khi xe chúng tôi vừa chạy ra đến đường quốc lộ thì tai tôi không còn nghe thấy tiếng còi hú nữa, tôi đã có thể thư giãn và tập trung vào cánh tay phải. Cán cầm của con dao đã biến hình, rời khỏi các khớp ngón tay và cổ tay của tôi. Tôi buông con dao xuống bên cạnh chân.
Mười lăm phút sau, Số Sáu bảo Sam tấp xe vào lề đường, và chúng tôi bon thẳng vào bãi đậu xe sáng đèn của một quán ăn đã đóng cửa. Cô bạn đồng hành nhảy ra ngoài trước khi xe kịp ngừng hẳn, không đóng cửa lại.
- Phụ tôi một tay nào? – Số Sáu ra lệnh.
- Số Sáu, lúc này tôi không muốn là kẻ vô dụng đâu, nhưng quả thật là tôi không thể cử động nổi tay, chân của mình.
- Trời, cố gắng lên. Chúng ta phải cắt đuôi chúng – Cô giải thích – Bằng không thì anh sẽ chết. Nghĩ mà xem.
Tôi cố ngồi thẳng dậy và cảm nhận máu đang lưu thông đều xuống hai chân. Tôi bước ra khỏi chiếc xe và tần ngần ở đó trong bộ quần áo cháy bươm, không biết cô bạn cần giúp cái gì.
- Anh tìm con bọ đi – Số Sáu yêu cầu – Sam, anh cứ để máy nổ nhé.
- Được – Cậu bạn tôi trả lời.
- Tìm cái gì cơ? – Tôi hỏi lại.
- Chúng dùng bọ theo dõi để lần theo các xe đấy. Tin tôi đi. Chúng đã làm như thế với tôi và cô Katarina rồi.
- Con bọ trông thế nào?
- Tôi không biết. Nhưng ít thời gian lắm, anh ráng tìm mau đi.
Tôi rất muốn cười phá lên. Bây giờ chẳng có bất cứ một việc gì trên đời mà tôi có thể làm nhanh được cả. Trong lúc Số Sáu bắt đầu chạy quanh chiếc SUV thì tôi chống một bên gối xuống, một cách chậm chạp và xoay xở để chui xuống gầm, bật sáng hai bàn tay để soi gầm xe. Bernie Kosar đánh hơi, bắt đầu từ cái hãm xung rồi tiến dần lên phía trước. Và tôi đã nhận diện ra được gần như ngay tức thì, đó là một cái thiết bị tròn, nhỏ - không lớn hơn đồng hai mươi lăm xu – được gắn vào tấm nhựa.
- Lấy được rồi – Tôi reo lên, và giật nó ra. Lết người ra bên ngoài, vẫn trong tư thế nằm ngửa, tôi đưa cho Số Sáu cái thiết bị. Cô gái xem xét qua loa rồi đút vào túi.
- Cô không hủy nó à?
- Không – Cô bạn đồng hành trả lời – Anh kiểm tra lại xem. Chúng ta phải chắc chắn rằng không có cái thứ hai, thứ ba…
Tôi lại chui vào gầm xe với hai tay bật sáng, lướt từ dưới chiếc SUV lên trên đầu. Tôi không tìm thấy được gì thêm nữa.
- Anh chắc chắn chứ? – Số Sáu hỏi khi thấy tôi đứng lên.
- Ừ.
Cả bọn trở lại vào trong chiếc xe. Chiếc xe phóng đi. Đã hai giờ sáng, Sam cho xe bon thẳng về phía tây. Với sự hướng dẫn của Số Sáu, anh bạn tôi duy trì ở vận tốc tám mươi lăm và chín mươi dặm một giờ. Tôi không thôi nơm nớp lo lắng về nỗi gặp cảnh sát. Sau khi chạy được ba mươi lăm dặm, Sam điều khiển xe ra thẳng xa lộ và lái về phương nam.
- Gần tới rồi đấy – Số Sáu báo cho biết. Hai dặm đường sau, cô bạn đồng hành bảo Sam rời khỏi xa lộ - Dừng lại! Ở đây, dừng lại nào!
Sam đạp thắng, chiếc SUV dừng lại bên cạnh một chiếc xe container đang để máy, chủ xe đang bơm xăng. Trong trạng thái tàng hình, Số Sáu bước ra ngoài, khép hờ cửa.
- Cô ấy làm gì thế? – Sam thắc mắc.
- Tôi cũng không biết nữa.
Sau vài tích tắc, cửa xe mở ra rồi giập vào. Số Sáu hiện lại nguyên hình và nhắc Sam trở lại đường quốc lộ, lần này là nhắm thẳng về phương bắc. Cô bạn thả lỏng người để thư giãn một lát, không còn nắm rịt lấy cái bảng đồng hồ nữa.
- Cô đã sẵn sàng cho tôi hỏi là cô vừa mới làm gì chứ? – Tôi lên tiếng.
Số Sáu ngoái lại nhìn, đáp:
- Chiếc xe tải đó đang trên đường tới Miami. Tôi gắn thiết bị dò tìm vào bên dưới cái toa kéo của nó. Hy vọng bọn chúng sẽ mất vài giờ lần theo người đàn ông kia xuống phía nam, trong khi chúng ta chạy lên hướng bắc.
Tôi lắc đầu:
- Quả là một đêm thú vị cho bác tài xế.
Khi chiếc SUV đưa cả bọn chúng tôi chạy qua khỏi địa phận của thành phố Ocala, Số Sáu bảo Sam cặp vào lề, đậu ở phía một trung tâm thương mại cách xa lộ vài phút chạy xe.
- Tối nay chúng ta sẽ ngủ ở đây – Số Sáu thông báo – Chúng ta sẽ thay phiên nhau ngủ.
Sam mở cửa, xoay người để đưa chân ra ngoài chiếc SUV.
- Này các bạn! Lẽ ra tôi phải nhận thấy từ trước rồi mới phải, nhừng mà chà, tôi bị thương khá nặng rồi đây, nó đang bắt đầu trở đau và tôi sắp ngất.
- Cái gì? – Tôi lụi cụi bước ra khỏi xe và đứng trước mặt Sam. Cậu ta kéo ống quần jean bám đầy bùn đất bên chân phải lên, phơi ra một vết thương nằm bên trên đầu gối, nhỏ hơn thẻ tín dụng một chút nhưng sâu cỡ hai xăng-ti-mét. Máu khô lẫn máu tươi đóng bết trên đầu gối và ống chân Sam.
- Ôi trời ơi, Sam – Tôi thảng thốt kêu lên – Cậu bị lúc nào vậy?
- Ngay trước khi tôi chộp được thanh kiếm của tên Mogadore đó. Tôi đã kéo nó ra khỏi chân mình.
- Được rồi, nào, ra khỏi xe đi – Tôi thúc giục – Nằm trên đất ấy.
Số Sáu đưa đầu vào dưới cánh tay Sam để giúp cậu ta ra bên ngoài.
Tôi lại mở chiếc Hộp và lấy ra hòn đá chữa thương.
- Tốt nhất là nên bấu vào cái gì đó đi, trời ơi. Cái này có khi cũng… đau lắm đó – Số Sáu đưa tay ra và Sam nắm ngay lấy.
Giây phút tôi áp hòn đá vào vết thương của Sam, là giây phút cậu ta quằn quại vì đau, mỗi thớ cơ đều săn lại. Có vẻ như cậu ta sắp ngất đến nơi. Vùng đá bao quanh vết thương chuyển sang trắng, đen, rồi đỏ tươi như máu; ngay lập tức tôi cảm thấy hối hận vì đã dùng hòn đá này cho con người Địa Cầu. Có bao giờ bác Henri nhắc nhở rằng nó không có tác dụng đối với họ không nhỉ? Tôi cố nhớ lại điều đó, trong lúc Sam rên rỉ từng cơn dài chiếm hết hơi của cậu ấy. Sam thả lỏng tay Số Sáu ra, và một cách chậm rãi, cậu ta lại thở đều đặn. Một phút sau, Sam đã có thể ngồi dậy được, rồi cậu ta lên tiếng:
- Trời ơi, tôi muốn làm người ngoài hành tinh biết chừng nào. Các bạn có nhiều thứ hay thật đấy.
- Cậu làm tôi lo lắng mất một giây đó nhé, anh bạn – Tôi nói – Không biết nó có tác dụng với cậu như mấy thứ khác trong Hộp hay không.
- Tôi cũng vậy – Số Sá tiếp lời, đoạn cô bạn đồng hành cúi xuống, hôn lên cái má cáu bẩn của Sam.
Anh bạn của tôi lại nằm trở xuống và thở dài. Số Sáu cười, đưa tay xoa xoa lên cái đầu lởm chởm tóc của cậu ta. Hốt nhiên, tôi tự thấy mình lạ lùng khi trong lòng bỗng nổi cơn ghen tị.
- Tôi muốn ở lại đây cơ – Cậu bạn của tôi bộc bạch – Mãi mãi.
- Anh biết sao không? Tụi tôi gặp may khi đã ra ngoài đi dạo – Số Sáu thổ lộ sau khi cả bọn lại trở vào ngồi trong chiếc SUV.
- Đúng thế - Tôi góp lời.
Sam ghếch má phải lên tựa ghế để có thể nhìn thấy được cả hai chúng tôi.
- Sao hai người lại đi dạo vậy?
- Tôi không ngủ được. Số Sáu cũng thế - Tôi đáp; theo từng lời như vậy thì đúng là sự thật, nhưng nó không thể xua đuổi cảm giác tội lỗi trong tôi. Tôi vẫn ý thức được rằng Sarah là cô gái dành cho tôi, nhưng tôi không sao ngăn được những cảm xúc mới mẻ đã nảy sinh.
Số Sáu thở dài.
- Anh biết điều đó có nghĩa là gì mà, đúng không?
- Sao cơ?
- Có lẽ chúng đã mở chiếc Hộp của tôi rồi.
- Cô không thể khẳng định được điều đó.
- Đúng, đúng là như vậy. Nhưng sau khi tôi cầm lấy viên đá từ chiếc Hộp của anh, nó bắt đầu khởi hoạt và làm cho tay tôi bị đau, chưa bao giờ tôi có cảm giác bấn loạn như lúc bị viên đá gây ra như thế cả. Và giờ thì tôi nghĩ rằng nó có mối liên kết nào đó với chiếc Hộp của tôi.
- Chúng có chiếc Hộp của cô tính đến nay đã được ba năm rồi – Tôi nhìn nhận – Cô cho rằng chúng có thể mở Hộp mà không có chúng ta, và chúng ta không phải chết sao?
Số Sáu nhún vai:
- Tôi cũng không biết nữa. Có lẽ thế chăng? Tuy nhiên, tôi có cảm giác thề này: chúng đã thâm nhập vào chiếc Hộp của tôi, và khi tôi chạm vào viên đá đó, bằng cách này hay cách khác, đã dẫn những tên do thám đến nhà của chúng ta.
- Thế tại sao lại chỉ có một số tên thôi? – Sam thắc mắc giữa những cái ngáp – Ý tôi là sao chúng không chờ củng cố lực lượng rồi hãy tấn công.
- Có lẽ chúng sợ và hoang mang – Số Sáu phỏng đoán.
- Hay chăng một tên trong bọn chúng muốn làm anh hùng – Tôi suy luận.
Cô bạn đồng hành hạ kính bên ô cửa sổ phía mình ngồi xuống và nghe ngóng. Sau khi đã yên lòng, cô giải thích theo suy nghĩ của mình.
- Do quá coi thường thôi. Lần tới sẽ có nhiều tên hơn. Những con piken và những con kraul, bất cứ thứ gì, chúng cũng có thể quăng vào chúng ta được.
- Có thể cô nói đúng – Sam thì thào. Cậu chàng đang sắp thiếp đi – Tôi sẽ cho các bạn biết một điều: cái trò trốn chạy này làm tôi đuối thật đấy.
- Thử làm trong suốt mười một năm ròng đi – Tôi thốt lên.
- Hình như tôi có nhớ nhà chút chút – Cậu ta lẩm bẩm.
Tôi đưa người tới phía trước và nhận thấy Sam đang cầm chiếc kính cũ của bố để trong lòng, đó là chiếc kính dày cộp mà cậu ta vẫn thường hay đeo hồi còn ở trong thị trấn Paradise.
- Quay lại bây giờ vẫn chưa phải là quá trễ đâu, Sam ạ. Cậu thừa biết như thế mà, phải không?
Cậu bạn của tôi cau mày:
- Tôi không trở lại đâu – Lần này, sự quả quyết trong giọng nói của Sam không còn mạnh mẽ như lần đầu tiên cậu ta khẳng định trong nhà nghỉ ở Bắc Carolina – Tôi sẽ không trở về cho đến khi nào đã tìm thấy được bố tôi; không trở về cho đến khi tối thiểu tôi cũng phải biết được điều gì đã xảy đến cho bố của mình.
Bố của anh ấy? – Số Sáu nói không phát tiếng với tôi, tỏ ra khó hiểu.
Để sau đi – Tôi cũng đáp lại không thành tiếng.
- Được rồi – Tôi nói thành lời – Cuối cùng, chúng ta cũng sẽ tìm ra thôi – Rồi quay sang Số Sáu, tôi hỏi – Thế sáng mai, mình đi đâu?
- Giờ thì có vẻ như bọn chúng đã mở chiếc Hộp của tôi rồi, có lẽ phải xem coi gió sẽ đưa ta đi đâu. Gió vẫn chưa khiến tôi thất vọng – Cô bạn đồng hành nói bằng giọng trầm ngâm, và đưa mắt sang tôi – Anh có biết rằng nếu không có gió và tôi không đang thèm cà-phê trong một buổi tối ở Pennsylvania, buổi tối trước khi có cuộc tấn công ở thị trấn Paradise, thì tôi sẽ chẳng có mặt kịp lúc không?
- Cô đang nói chuyện gì vậy? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Lúc ấy, tôi đang lang thang ở miền trung tây, có cảm giác mọi người đang ở Ohio, hoặc Tây Virginia hay Pennsylvania, sau khi đã tìm được các tin tức trên internet, mà tôi cũng lo ngại rằng có thể những tin tức ấy là tác phẩm của tụi Mogadore ở quận Athens, gần nhóm người phát hành tạp chí về người ngoài hành tinh cũng nên. Tuy nhiên, sau một vài tuần tìm kiếm bất thành, tôi chắc mẩm mình đã mất dấu mọi người rồi. Tôi áng chừng hai bác cháu anh đã di chuyển tới California hay Canada. Thế nên tôi đến đó, đứng trong bãi đậu xe của trung tâm thương mại này, mệt mỏi và bối rối, gần như suy sụp. Thế rồi có một luồng gió mạnh ùa ngang qua người tôi, mở tung cánh cửa dẫn vào một quán cà-phê nằm ở mé bên trái; tôi nghĩ đến chuyện mình cần phải nạp năng lượng cho bản thân nên đi ngược trở lại đó và nhận ra một điều: ở góc khuất của quán cà-phê có một cái máy vi tính mở sẵn cho khách. Tôi mua một ly cà-phê thật to và lại bắt đầu cuộc tìm kiếm trên internet. Hiển nhiên, tôi tìm thấy một bài báo viết về vụ hỏa hoạn tại một ngôi nhà mà anh đã tung người ra khỏi đó.
Tôi cảm thấy hổ thẹn khi biết rằng việc tìm ra tôi quá dễ dàng đến như thế. Chả trách sao bác Henri cứ muốn nhốt tôi ở nhà hoặc ở trường suốt.
- Nếu không phải nhờ cơn gió mở tung cánh cửa ấy, có lẽ tôi sẽ đi ăn, nhấm nháp cà-phê cho đến khi sang ngày. Tôi đã viết ra giấy tất cả những thông tin có thể tìm thấy về hai người, rồi chạy xuống đường tìm một tiệm copy hoạt động suốt đêm. Đó là lúc tôi gửi fax cùng bức thư có con số của tôi, cố gắng cảnh báo cho mọi người, hay tối thiểu, cũng nhắn nhủ rằng hãy cố gắng cầm chừng cho tới khi tôi đến. Và thế là tôi đã có mặt vừa kịp lúc.