Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Tám
Chương Mười Tám

❊ ❊ ❊

GIÓ ĐƯA CHÚNG TÔI VỀ PHÍA BẮC, VÀO MỘT NHÀ NGHỈ ở Alabama, cả bọn đã ở lại đây trong hai đêm, và một lần nữa lại phải nhờ đến Sam dùng một trong những thẻ căn cước của tôi. Tiếp đến, chúng tôi chạy xe về phía tây và trải qua một đêm dưới bầu trời đầy sao trong một cánh đồng trống ở Oklahoma. Tiếp theo nữa là hai đêm trong một khách sạn của Holiday Inn ở ngoại ô thành phố Omaha, tiểu bang Nebraska. Rồi từ đây, không rõ vì lý do gì – chí ít thì Số Sáu cũng đã không nói rõ lý do – cô gái cho xe bon một ngàn dặm về phía đông để thuê một căn nhà gỗ nép mình trong núi, thuộc vùng cán xoong của bang Maryland, cách ranh giới Tây Virginia chỉ năm phút đi xe, và cách sào huyệt của bọn Mogadore chưa tới ba giờ. Hiện thời, chúng tôi đang ở cách thị trấn Paradise, Ohio, đúng 197 dặm, nơi khởi nguồn chuyến hành trình của cả bọn; và cách Sarah đúng nửa thùng xăng chạy đường.

Dù rằng trước khi mở mắt ra, tôi đã có thể cảm nhận được hôm nay sẽ là một ngày khắc nghiệt, là một trong những ngày mà thực tế về cái chết của bác Henri đã giáng xuống tôi một đòn cân não, và cho dẫu tôi có làm gì đi chăng nữa thì nỗi đau cũng chẳng chịu rời bỏ tôi mà đi cho. Tôi đã thường xuyên trải qua những ngày như thế này, những ngày chỉ có sự hối hận, cảm giác tội lỗi; và một nỗi buồn rất thật khi biết rằng sẽ chẳng bao giờ tôi còn được nói chuyện với bác Henri nữa. Suy nghĩ này làm tê liệt toàn bộ con người tôi. Tôi ước sao mình có thể thay đổi được mọi chuyện. Nhưng, đúng như có lần bác Henri đã nói: “Có những điều không bao giờ có thể làm lại được.” Và rồi còn Sarah nữa, trong tôi dâng tràn cảm giác tội lỗi: từ khi rời khỏi Florida, tôi đã cho phép bản thân mình gần gũi với Số Sáu đến mức suýt một chút nữa là tôi đã hôn cô ấy.

Hít vào một hơi thật sâu, cuối cùng, tôi cũng mở mắt ra. Thứ ánh sáng nhợt nhạt của buổi sáng rọi vào phòng. Bức thư của bác Henri – tôi nghĩ trong bụng. Giờ đây, tôi không có lựa chọn nào nào khác, buộc phải đọc nó. Tình thế đã trở nên quá nguy hiểm, không còn có thể trì hoãn lại thêm được hơn nữa, sau khi gần như suýt mất tất cả mọi thứ ở Florida.

Luồn tay xuống dưới gối, tôi lấy ra con dao có lưỡi kim cương cùng bức thư. Tôi vẫn luôn luôn giữ hai thứ này sát bên mình. Tôi chú mục vào bì thư một lúc, cố hình dung xem bức thư được viết trong hoàn cảnh nào. Thế rồi tôi thở dài, ý thức được rằng điều đó không quan trọng và rằng tôi chỉ tổ phí phạm thời gian. Cầm con dao, tôi rọc theo dấu niêm và rút phong giấy ra. Tuồng chữ viết tay hoàn hảo bằng mực đen, nét lớn của bác Henri chứa đầy trong năm tờ giấy vàng, có kích cỡ bằng với tài liệu pháp luật. Tôi hít vào một hơi thật sâu rồi chuyển điểm nhìn lên hàng đầu tiên của trang giấy.

19 tháng Một

J---

Bác đã viết bức thư này nhiều lần, trong nhiều năm, không biết liệu nó có phải là lần viết cuối cùng hay không, nhưng nếu như bây giờ cháu đang đọc bức thư này, thì một lẽ chắc chắn, câu trả lời là phải. Bác xin lỗi cháu, John. Bác thật lòng xin lỗi. Cêpan các bác đến với nhiệm vụ là để bảo vệ chín người các cháu bằng mọi giá, kể cả mạng sống của mình. Thế nhưng, khi bác đặt bút viết những dòng chữ này trên chiếc bàn bếp của chúng ta – cháu vừa cứu bác ở quận Athens được mấy tiếng đồng hồ - thì bác hiểu rằng không phải chỉ có nhiệm vụ mới khiến cho cháu và bác sát cánh bên nhau, mà chính tình yêu thương mới là sự kết nối mạnh hơn bất kỳ một nghĩa vụ nào. Kỳ thực là cái chết của bác thế nào cũng sẽ xảy ra. Khác biệt chỉ là thời điểm và cách thức, và giả như không có cháu, thì bác đã chết vào ngày hôm nay rồi. Cho dù bác có chết trong hoàn cảnh nào, xin cháu cũng đừng tự trách bản thân mình. Không bao giờ bác mong được sống hoài mãi ở đây, chúng ta đã rời khỏi Lorien trong ngần ấy năm, bác ý thức được rằng bác sẽ chẳng bao giờ có thể trở về được nữa.

Trong khoảng thời gian giữa lúc bác viết những dòng chữ này và cho đến khi cháu đọc được chúng, bác không biết cháu đã khám phá ra được đến đâu. Bác tin giờ thì cháu đã biết rằng bác còn giấu giếm cháu nhiều lắm, có lẽ nhiều hơn những gì bác nên làm. Bởi trong toàn bộ cuộc đời của cháu, bác muốn cháu tập trung vào việc luyện tập thật chăm chỉ. Bác muốn tạo cho cháu một cuộc sống bình thường trên Địa Cầu trong khả năng của bác. Bác biết cháu sẽ cho rằng điều này thật sự nực cười, nhưng một khi biết được toàn bộ sự thật sẽ chỉ khiến cháu nhận thêm những căng thẳng mà thôi, trong khi cuộc sống của chúng ta đã quá căng thẳng.

Bắt đầu từ đâu nhỉ? Bố của cháu tên là Liren. Ông là một người dũng cảm và mạnh mẽ, ông đã sống một cách chính trực và có mục đích hẳn hoi. Như những gì cháu đã chứng kiến trong mộng báo về chiến tranh, bố cháu đã thể hiện những đức tính này cho đến thời khắc cuối cùng, thậm chí khi ông hiểu rằng không thể giành được thắng lợi trong cuộc chiến này. Và đấy cũng chính là những gì mà bất cứ ai trong chúng ta ra có thể hy vọng được, đó là được chết cùng với lòng tự trọng, được chết cùng danh dự và lòng quả cảm; chết mà biết được rằng mình đã làm được tất cả những gì trong khả năng của mình. Và đó chính là hình mẫu khái quát về bố cháu. Đó cũng chính là hình mẫu khái quát về cháu, ngay cả khi cháu không nhất thiết phải tin vào điều đó.

Tôi ngồi dậy, tựa lưng vào tấm ván đầu giường, đọc đi đọc lại tên của bố mình. Cơn nghẹn trong cổ tôi dần dần biến thành đá. Ước gì có Sarah ở đây thuyết phục tôi đọc tiếp, cô ấy sẽ ngả đầu vào vai tôi. Tôi buộc mắt mình phải nhìn vào đoạn tiếp theo.

Khi cháu mới chỉ còn là một đứa trẻ con, bố cháu hay quanh quẩn bên cạnh, dù rằng ông không cần phải làm như thế. Bố cháu rất yêu cháu, ông ấy có thể ngồi hàng giờ để nhìn cháu chơi trên bãi cỏ với Hadley (giờ thì bác tự hỏi: không biết cháu đã khám phá ra thân phận thật sự của Bernie Kosar chưa?). Và trong lúc bác chắc chắn rằng cháu không nhớ nhiều về những ngáy thơ ấu đó, bác có thể khẳng định với cháu rằng cháu là một chú bé hạnh phúc. Trong một khoảng thời gian ngắn, cháu đã sở hữu một tuổi thơ mà mọi đứa trẻ đều xứng đáng được hưởng, dù rằng không phải tất cả đều nhận được.

Với bố cháu thì bác đã gặp nhiều lần, song còn với mẹ cháu thì bác chỉ gặp có đúng một lần duy nhất thôi. Mẹ cháu tên là Lara, và cũng giống như bố cháu, mẹ cháu dè dặt, đồng thời có phần nhút nhát. Bác kể điều này với cháu, vào lúc này, vì bác muốn cháu biết cháu là ai, có xuất thân như thế nào. Cháu sinh ra trong một gia đình giản dị theo đúng ý nghĩa của từ này, và sự thật mà bác luôn muốn chia sẻ với cháu, đó là chúng ta rời khỏi hành tinh Lorien không phải là vì chúng ta vô tình ở đúng địa điểm vào ngày ấy. Việc chúng ta có mặt ở sân bay, hoàn toàn cũng không phải là chuyện ngẫu nhiên. Bác cháu ta ở đó là vì khi cuộc chiến bắt đầu, các Grade đã tập hợp lại và đưa các cháu đến đó. Nhiều người đã ngã xuống trong chuyến hành trình này. Lẽ ra, các cháu có mười người, tuy cháu chỉ biết có chín người là thoát được thôi.

Nước mắt ràn rụa làm nhòe nhỡn giới của tôi. Tôi lướt những ngón tay lên tên của mẹ. Mẹ Lara. Mẹ Lara và bố Liren. Không rõ cái tên Loric của tôi là gì, liệu nó có bắt đầu bằng chữ L hay không. Tôi tự hỏi, nếu không có chiến tranh, liệu tôi có một đứa em gái hay một thằng em trai hay không. Tôi bị mất đi nhiều thứ quá.

Khi mười người các cháu được sinh ra, Lorien đã cảm nhận được những trái tim, ý chí, tấm lòng mãnh mẽ của các cháu, nên lần lượt Người ban cho mười cháu những vai trò mà tất cả các cháu phải gánh vác: vai trò của mười Chiến Binh Tinh Nhuệ nguồn. Điều này có nghĩa là, vào đúng thời điểm nhất định, các cháu sẽ lớn lên, mạnh hơn bất cứ thứ gì mà Lorien đã từng chứng kiến, mạnh hơn cả mười Chiến Binh Tinh Nhuệ nguồn mà từ họ, các cháu đã nhận được các Biệt Phẩm. Bọn Mogadore ý thức được điều này, đó là lý do vì sao chúng săn lùng các cháu ráo riết đến như thế. Chúng trở nên liều lĩnh đến táo tợn và ùn ùn kéo tới hành tinh này. Bác không bao giờ dám kể với cháu sự thật, bởi bác sợ cháu sẽ trở nên ngạo mạn mà đi chệch hướng; ngoài kia có rất nhiều hiểm nguy đang rình rập, chỉ chờ cho cháu xảy chân. Bác đã thúc giục cháu… trở nên mạnh mẽ hơn, lớn mạnh hơn trong vai trò cháu có trách nhiệm phải gánh vác, và rồi đi tìm các đồng đội của mình. Các cháu, những người còn lại, có thể chiến thắng trong cuộc chiến này.

Điều cuối cùng bác cần phải cho cháu biết là chúng ta chuyển đến thị trấn Paradise không phải do tình cờ. Biệt Năng của cháu đến trễ khiến bác đâm lo, và nỗi lo ấy đã bùng nổ thành nỗi hốt hoảng thực sự lúc vết sẹo thứ ba xuất hiện nơi chân của cháu – biết rằng cháu là mục tiêu tiếp theo – bác đã quyết tâm đi tìm người có khả năng nắm giữ chìa khóa tìm kiếm những người còn lại.

Khi mọi người đến Địa Cầu, có chín người Địa Cầu chò chúng ta, họ là những người hiểu được tình hình của chúng ta, cũng như nhu cầu phải phân tán người. Họ chính là bạn đồng minh của người Lorien, và lần cuối cùng chúng ta ở đây – mười lăm năm trước – tất cả họ đều được nhận một thiết bị truyền dẫn, thiết bị này sẽ tự động kích hoạt khi kết nối được với một trong những chiếc tàu của ta. Đêm hôm ấy, cả chín người đều ở đây để cung cấp cho chúng ta những hướng dẫn trong việc thay đổi từ Lorien sang Địa Cầu, để giúp chúng ta khởi động. Chưa một ai trong chúng ta đã từng đặt chân đến đây. Khi đoàn người ra khỏi con tàu, mỗi người được trao hai bộ quần áo, một túi tài liệu giúp chúng ta học lối thức của hành tinh này và một mảnh giấy có ghi một địa chỉ. Những địa chỉ này chỉ nơi bắt đầu, không phải là nơi để trú ngụ, và không một ai trong chúng ta biết được những người kia được chỉ định đến đâu. Địa chỉ của hai bác cháu mình là một thị trấn nhỏ ở phía bắc California. Đây là một nơi tĩnh lặng, tuyệt vời, chỉ cách bờ biển mười lăm phút. Tại đấy, bác đã dạy cháu đi xe đạp, thả diều và những điều đơn giản khác như cột dây giày – việc này, bác đã phải tự dạy mình trước tiên. Chúng ta đã lưu lại đây trong vòng sáu tháng, sau đó, tự đi con đường của mình, khi bác hiểu rằng chúng ta cần phải làm như vậy.

Người đàn ông đã gặp cháu và bác, người hướng dẫn của chúng ta, vốn là người ở vùng này – thị trấn Paradise. Bác đi tìm ông ấy vì bác rất muốn biết những người khác đã đi đâu. Tuy nhiên, khi chúng ta đến đây, hẳn những vì sao đã vô hình rơi xuống, bởi lẽ người đàn ông ấy không còn ở đây nữa.

Người đàn ông đã gặp hai bác cháu ta vào ngày đầu tiên, người đã đưa những chỉ dẫn về văn hóa để chúng ta làm theo, người đã lo các chỗ ở đầu tiên cho hai bác cháu ta, người ấy tên là Malcolm Goode. Ông ấy là bố của Sam.

Điều bác đang kể với cháu lúc này, John, là bác tin rằng Sam nói đúng; bác tin bố của cậu bé ấy đã bị bắt cóc. Vì Sam, bác chỉ có thể hy vọng rằng ông ấy vẫn còn sống. Và nếu như Sam vẫn còn đi cùng với cháu, thì bác nhờ cháu nói lại với chú bé về thông tin này, và bác mong rằng nhờ thế, Sam sẽ tìm được sự an ủi ít nhiều.

Hãy trở thành người mà cháu cần phải trở thành nhé, John: mạnh mẽ, đầy sức mạnh và không bao giờ được quên lấy một phút những điều cháu đã tích lũy được trên đường đời. Hãy cao thượng, tự tin và dũng cảm. Hãy sống với chính lòng tự trọng, quả cảm mà cháu đã được thừa hưởng từ bố cháu, và cháu hãy tin vào trái tim, ý chí, cũng như hành tinh Lorien vẫn tin vào chính bản thân nó cho đến tận ngày hôm nay. Không bao giờ được mất niềm tin vào bản thân, cũng không bao giờ được để mất hy vọng. Cháu hãy nhớ rằng dẫu cho thế giới này có ném vào cháu những gì tồi tệ nhất, có quay lưng lại với cháu, thì lúc nào cũng vẫn phải giữ nguyên niềm hy vọng.

Và bác tin, một ngày nào đó, các cháu sẽ tìm được đường về nhà.

Yêu thương,

Người bạn và Cêpan của cháu,

-H

Máu dồn lên hai tai tôi. Dẫu cho bác Henri có viết điều gì đi chăng nữa, tôi vẫn ý thức được trong sâu thẳm trái tim mình rằng nếu chúng tôi rời khỏi thị trấn Paradise vào thời điểm bác mong muốn, thì hẳn bác sẽ vẫn còn sống. Bác cháu tôi vẫn còn được ở bên nhau. Bác đã tới trường để cứu tôi, bởi lẽ đó là nhiệm vụ của bác, và cũng bởi vì bác yêu tôi. Giờ thì bác đã không còn nữa.

Hít vào một hơi thật sâu, tôi quệt mu bàn tay lên mặt rồi bước ra khỏi phòng. Tuy chân bị đau, Sam vẫn khăng khăng đòi lên tầng hai, dẫu Số Sáu và tôi có đề nghị được dọn lên đó. Tôi bước lên cầu thang và gõ cửa phòng người bạn Địa Cầu của mình. Bước vào trong phòng, đưa tay bật chiếc đèn để bên cạnh giường Sam, tôi trông thấy chiếc kính cũ của bố cậu ta nằm trên chiếc bàn để đầu giường. Sam cựa mình.

- Sam? Này Sam. Tôi xin lỗi đã đánh thức cậu, nhưng có một chuyện hệ trọng cậu cần phải biết.

Điều này cuốn hút sự chú ý của Sam, cậu ta tốc mền ra:

- Thế thì cậu nói đi.

- Trước tiên, cậu phải hứa với tôi rằng sẽ không nổi đóa. Tôi muốn cậu hiểu rằng tôi không hề hay biết gì về chuyện tôi sắp sửa kể ra sau đây, cho tới thời điểm này. Với lại, bác Henri có những lý do nào đó nên không thể trực tiếp nói thẳng với cậu, vậy, cậu phải thể tất cho bác ấy.

Sam lật đật ngồi dậy và ngả lưng vào tấm ván đầu giường.

- Trời đất, John. Nói ngay đi.

- Cậu hứa đi đã.

- Được rồi, tôi hứa.

Tôi trao cho cậu bạn của mình bức thư.

- Lẽ ra tôi phải đọc nó sớm hơn, Sam. Tôi thực sự xin lỗi vì đã không làm như thế.

Nói xong, tôi bước ra khỏi phòng, khép cửa lại, để Sam có được những giờ phút riêng tư đáng được hưởng. Tôi không biết Sam sẽ phản ứng như thế nào. Chẳng thể nói trước được một người sẽ chấp nhận ra sao về lời đáp dành cho câu hỏi mà họ đã phải thắc mắc gần như suốt cả cuộc đời, một câu hỏi lúc nào cũng ám ảnh họ.

Tôi bước xuống các bậc thang và bỏ ra ngoài cửa sau cùng với Bernie Kosar, chú chó của tôi phóng thẳng vào rừng. Tôi ngồi trên cái bàn ngoài trời, nhìn thấy hơi thở của chính mình trong tiết trời mát mẻ tháng Hai. Bóng tối bị đẩy về phía tây, trong khi ánh sáng đầu ngày đang lan tỏa ở phương đông. Chú mục vào mảnh trăng bán nguyệt, tôi tự hỏi liệu Sarah có đang ngắm nó không, hoặc giả một đồng đội nào đó có giống như tôi, đang ngước nhìn lên trên đó? Tôi cũng như các bạn khác, năm người vẫn còn sống, có trách nhiệm nhận lãnh vai trò của các Chiến Binh Tinh Nhuệ. Tôi vẫn không hiểu điều này có nghĩa là gì. Thế rồi tôi khép mắt lại, ngửa mặt lên trời. Và tôi cứ giữ nguyên tư thế ấy cho đến khi cánh cửa ra vào mở ra sau lưng tôi. Ngoái đầu lại, tôi tưởng là sẽ trông thấy Sam, nhưng hóa ra là Số Sáu. Cô bạn đồng hành thản nhiên ngồi lên chiếc bàn ngoài trời, bên cạnh tôi. Tôi khẽ mỉm cười, nhưng cô không đáp lại.

- Tôi nghe thấy tiếng chân anh đi ra ngoài này. Mọi chuyện có ổn không? Anh và Sam hục hặc nhau hay sao thế? – Số Sáu lên tiếng bày tỏ nỗi thắc mắc.

- Cái gì? Đâu có. Sao vậy?

- Tất cả những gì tôi biết được là anh ta đang ngồi trên chiếc ghế ở tầng dưới mà khóc, không chịu nói gì với tôi hết.

Tôi im lặng một lát trước khi trả lời.

- Vừa rồi tôi mới đọc bức thư để lại của bác Henri. Có một số chuyện về Sam mà cậu ta và tôi chưa kể với cô. Đó là chuyện về bố của Sam.

- Bố của Sam làm sao? Có gì bất ổn hả?

Tôi xoay người lại, đầu gối của chúng tôi chạm vào nhau.

- Cô hãy nghe đây. Khi tôi gặp Sam ở trường, cậu ta luôn bị ám ảnh về sự mất tích của bố, vào một ngày ông ấy từ cửa hàng tạp hóa trở về nhà. Người ta tìm thấy chiếc xe tải của bố Sam cùng cái kính của ông trên mặt đất, bên cạnh chiếc xe tải. Cô biết cái kính mà cậu ta lúc nào cũng mang theo bên mình chứ?

Số Sáu ngoảnh đầu lại, nhìn vào bên trong khung cửa ra vào.

- Gượm đã. Kia là cái kính của bố anh ấy có phải không?

- Phải rồi. Vậy nên Sam tin rằng bố của mình bị người ngoài hành tinh bắt cóc. Thoạt đầu, tôi luôn cho rằng đó là một ý nghĩ điên rồ; nhưng tôi, tôi không biết nữa, tôi cứ để cho cậu ấy tin như thế, bởi tôi mà làm tiêu tan hy vọng tìm bố của bạn mình thì tôi là một kẻ như thế nào chứ? Tôi có ý muốn chờ cho chính miệng Sam kể ra với cô tất cả những điều này, nhưng tôi vừa mới đọc thư của bác Henri. Cô sẽ không thể tin nổi là trong thư có cái gì đâu.

- Có cái gì thế?

Tôi kể cho cô bạn nghe mọi chuyện, rằng bố của Sam là một bạn đồng minh của người Lorien, ông đã gặp bác Henri và tôi khi con tàu vũ trụ hạ cánh, rằng tại sao bác Henri lại chuyển đến thị trấn Paradise.

Số Sáu tuột xuống khỏi chiếc bàn, ngồi trên băng ghế một cách ngượng nghịu.

- Hóa ra chỉ ngẫu nhiên thôi mà Sam lại ở chỗ này chỗ kia.

- Tôi không cho là như vậy. Cô hãy nghĩ xem. Chỉ tình cờ mà trong số tất cả những người ở Paradise, tôi chỉ có được một người bạn thân, và tình cờ người đó lại là Sam ư? Theo tôi, hai đứa tôi gặp nhau là do số phận.

- Có lẽ anh nói đúng.

- Quả là tuyệt quá phải không, chính bố của Sam trong đêm ấy đã giúp hai bác cháu tôi.

- Tuyệt nhất trần đời ấy chứ. Anh có nhớ anh ấy đã nói rằng ở bên chúng ta, tình cảm của anh ấy lại tăng lên đó không?

Tất nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao mà quên cho được.

- Nhưng có một chuyện. Trong thư, bác Henri có nói rằng đúng là bố của Sam đã bị bắt cóc, có khi là bị giết nữa, và kẻ hành sự chính là bọn Mogadore.

Cả hai chúng tôi ngồi trong im lặng, cùng ngắm mặt trời đang chậm rãi nhô lên ở đường chân trời. Bernie Kosar chạy ra khỏi cánh rừng, nằm ngửa ra để được xoa vào bụng.

- Ê, Hadley – Vừa nghe thấy tôi gọi như thế, chú chó chổm dậy ngay tức thì, đầu ngẩng lên - Ừ - Tôi cúi xuống, dùng cả hai tay gãi gãi vào cằm con vật – Tao biết rồi.

Sam bước ra. Đôi mắt đỏ hoe. Cậu ta ngồi xuống băng ghế, bên cạnh Số Sáu.

- Chào Hadley – Sam nói với Bernie Kosar. Con vật sủa lên vài tiếng đáp lại và liếm vào tay kẻ vừa chào mình.

- Hadley ư? – Số Sáu hỏi lại.

Chú chó lại cất tiếng sủa vang như xác nhận.

- Tôi biết chứ - Sam nói – Lúc nào tôi cũng ý thức được chuyện đó, từ ngày bố tôi biến mất.

- Cậu lúc nào cũng đúng cả - Tôi bộc bạch thiện cảm dành cho cậu bạn của mình.

- Tôi đọc thư có được không? – Số Sáu ướm hỏi.

Sam trao bức thư cho Số Sáu. Tôi đưa tay phải về phía trang đầu tiên và bật sáng bàn tay để giúp cô bạn đọc nó. Sau đó, Số Sáu lật giở tiếp các trang; đọc xong, cô đưa trả lại cho tôi.

- Tôi thật sự rất lấy làm tiếc, Sam ạ - Số Sáu bảy tỏ sự cảm thông.

Tôi tiếp lời:

- Nếu không nhờ bố cậu, bác Henri và tôi đã không thể tồn tại nổi.

Số Sáu quay sang tôi:

- Anh biết không, thật lạ lùng khi bố mẹ anh lại là chú Liren và cô Lara. Hay nói một cách khác, thật lạ lùng khi tôi không tự mình nhận ra điều đó. Anh còn nhớ đến tôi hồi còn ở hành tình Lorien không, John? Bố mẹ anh và bố mẹ tôi – tên của bố mẹ tôi là Arun và Lyn – hai gia đình là bạn thân của nhau đấy. Tôi biết chúng ta không được ở bên cạnh bố mẹ nhiều, nhưng tôi vẫn còn nhớ là đã có đến nhà anh chơi mấy lần. Lúc đó anh chỉ mới chập chững biết đi thôi, tôi nghĩ như vậy.

Tôi mất mấy giây mới nhớ lại những gì bác Henri có lần đã kể. Đó là ngày Sarah từ Colorado trở về, ngày chúng tôi thừa nhận đã yêu nhau. Rồi sau khi Sarah đi khỏi, bác Henri và tôi ngồi ăn tối với nhau, bác đã cho biết: Kỳ thực, bác không biết con số của cô bé, hay có bất cứ một ý niệm nào về nơi ở của cô bé ấy. Cô bé là một ttong những đứa trẻ cũng lưu lạc đến Địa Cầu này cùng chúng ta, là con của hai người bạn rất thân với bố mẹ cháu. Họ thường nói với nhau rằng duyên số đã định hai đứa con của họ lớn lên sẽ gắn kết với nhau.

Suýt chút nữa là tôi đã hé lộ với Số Sáu những gì bác Henri đã nói, nhưng nhớ lại cuộc đối thoại ấy xoay quanh tình cảm của tôi dành cho Sarah khiến cảm giác tội lỗi mà tôi đã từng có lúc cùng Số Sáu đi dạo lại ập đến.

- Ừưư, quả là điên thật. Nhưng tôi thật sự không nhớ gì cả - Tôi trả lời.

- Dù sao, chuyện về các Chiến Binh Tinh Nhuệ cũng như chúng ta phải đảm trách vai trò của họ quả là vấn đề nặng ký. Thảo nào mà bọn Mogadore lại liên tục ra tay – Số Sáu nhận xét.

- Rõ ràng là có lý do.

- Chúng ta phải trở lại Paradise thôi – Sam đột ngột cắt ngang.

- Ừưư, phải đấy – Số Sáu cười tán thành – Những gì chúng ta cần làm là tìm những người còn lại. Cần phải tiếp tục tìm kiếm thông tin trên máy tính xách tay thôi. Và tập luyện thêm nữa.

Sam đứng dậy.

- Không, tôi nói nghiêm túc đấy, các bạn. Chúng ta phải trở lại. Nếu bố tôi có để lại thứ gì, thì đó chính là cái thiết bị truyền dẫn, có lẽ tôi biết cách tìm nó. Khi tôi lên bảy tuổi, bố tôi có nói rằng tương lai của tôi được vẽ trên chiếc đồng hồ mặt trời. Tôi có hỏi bố tôi rằng ông đang nói gì vậy, thì bố tôi chỉ trả lời rằng nếu các vì sao vô hình rơi xuống thì tôi cần phải tìm Bộ Chín và đọc bản đồ ngày sinh của tôi trên chiếc đồng hồ mặt trời.

- Bộ Chín là cái gì mới được? – Tôi ngạc nhiên vì thấy lạ.

- Đó là một nhóm chín vị thần trong thần thoại Ai Cập.

- Chín? – Số Sáu hỏi lại – Chín vị thần?

- Thế còn đồng hồ mặt trời là sao? – Tôi tiếp tục thắc mắc.

- Bây giờ thì tôi mới bắt đầu hiểu ra – Sam thốt lên. Cậu bạn tôi bắt đầu đi vòng quanh cái bàn và sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. Bernie Kosar nhay nhay mấy gót chân của nó – Tôi hay lấy làm bực bội vì bố hay nói những điều lạ lùng mà chỉ có bố mới hiểu. Vài tháng trước khi bị mất tích, bố tôi đào một cái giếng ở sau nhà và bảo rằng nó sẽ hút hết nước mưa ở mấy cái rãnh, thế mà sau khi đổ bê-tông xong đâu vào đấy, bố tôi lại đặt một cái đồng hồ mặt trời rất đẹp lên trên nắp đá. Rồi bố đứng nhìn vào cái giếng và bảo tôi: “Tương lai của con được vẽ trên chiếc đồng hồ mặt trời đấy Sam.

- Và cậu đã chẳng thèm tìm hiểu? – Tôi hỏi.

- Tất nhiên là có chứ. Tôi xoay cái đồng hồ mặt trời, thử ngày tháng và thời gian sinh, rồi thêm mấy thứ khác nữa, nhưng chẳng thấy gì. Cả một thời gian dài, tôi cho rằng đó là một cái giếng ngớ ngẩn có cái đồng hồ mặt trời ở bên trên. Nhưng bây giờ, sau khi đã được đọc thư của bác Henri, có nói về những vì sao vô hình, tôi biết đây chính là manh mối cho tất cả những điều này. Giống như bố nói mà như thể không nói với tôi vậy – Sam cười thật tươi – Bố thật thông minh.

- Cậu cũng vậy – Tôi bổ sung thêm – Trở về Paradise lúc này, đúng là đâm đầu vào chỗ chết, nhưng giờ thì tôi không nghĩ là chúng ta còn có lựa chọn nào khác.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.