Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Lăm
Chương Hai Mươi Lăm

❊ ❊ ❊

PHÒNG THẨM VẤN ẤM ÁP VÀ TỐI ĐEN NHƯ MỰC. Tôi gục đầu xuống cái bàn phía trước mặt và cố không ngủ; nhưng sau khi đã thức trắng một đêm, tôi không sao ngăn được hai mí mắt của mình sụp xuống. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được mộng báo đang thành hình và ghi nhận được những tiếng thì thầm. Tôi có cảm giác như mình đang bềnh bồng giữa bóng đêm, thế rồi, cứ như là đang bị một khẩu thần công bắn ra, tôi lao đi giữa một đường hầm tối đen. Sắc đen chuyển sang xanh dương. Sắc xanh dương chuyển sang màu lục. Những tiếng thì thầm cứ bám lấy tôi, càng về cuối, đường hầm càng trở nên nhỏ dần. Hốt nhiên, tôi dừng phắt lại, mọi thứ bỗng chìm vào im lặng. Một cơn gió mạnh bất chợt xuất hiện trong một thứ ánh sáng chói lòa, tôi đưa mắt nhìn xuống, mới hay mình đang đứng trên một đỉnh núi tuyết.

Khung cảnh thật hùng vĩ, núi non trải dài hàng dặm liền. Bên dưới tôi là một thung lũng xanh ngắt và một hồ nước trong trẻo xanh lơ. Bị lôi kéo về phía hồ, tôi bắt đầu đi xuống, đúng lúc đó, tôi trông thấy những đốm sáng nhỏ lan tỏa mặt hồ. Hệt như đang đeo mặt chiếc ống nhòm, tầm nhìn của tôi được tăng cường, tôi trông thấy hàng trăm tên Mogadore được trang bị vũ khí hạng nặng đang bắn xối xả vào bốn người đang chạy thục mạng.

Cơn thịnh nộ ngập tràn trong tôi, các màu sắc nhóa đi khi tôi chạy xuống núi. Chỉ còn cách hồ khoảng vài trăm mét nữa, bầu trời trên đầu tôi bỗng gầm gừ với một bức tường mây đen đúa. Những tia sét đánh thẳng xuống thung lũng cùng với tiếng sấm rền vang. Tôi bị hất tung lên khỏi mặt đất khi những tia sáng bắn đầy xung quanh, đó là lúc tôi trông thấy con mắt sáng rực thành hình và nhìn xuống từ những đám mây.

- Số Sáu! – Tôi hét gọi, nhưng tiếng sấm đã át tiếng tôi. Tôi biết là cô ấy, nhưng cô ấy đang làm gì ở đây?

Những đám mây tách ra, có ai đó rơi xuống thung lũng. Sức nhìn của tôi lại được gia cố thêm, tôi cảm nhận được rằng mình đã đoán đúng. Số Sáu đang đứng cùng với hai cô gái trẻ và hai người đàn ông lớn hơn, giữa những tên Mogadore có trang bị vũ khí tối tân; cô ấy đang vô cùng giận dữ. Đôi tay của cô bạn đồng hành giơ cao lên quá đầu, một cơn mưa nặng hạt bắt đầu rơi xuống.

- Số Sáu! – Tôi lại hét gọi. Thế rồi có hai bàn tay từ phía sau thộp lấy vai tôi.

Mở mắt ra, tôi ngóc đầu lên khỏi mặt bàn. Ánh sáng trong phòng thẩm vấn được bật lên, một người đàn ông cao ráo, có một khuôn mặt tròn trịa, đang đứng bên cạnh tôi. Ông ta mặc bộ quần áo com-lê đen, trên dây thắt lưng có gắn huy hiệu. Trong tay của ông ta là chiếc máy tính bảng màu trắng.

- Bình tĩnh đi, nhóc. Ta là Thám tử Will Murphy thuộc FBI. Hôm nay thế nào?

- Rất tốt – Tôi trả lời, vẫn chưa hết sửng sốt trước mộng báo. Số Sáu đang bảo vệ ai vậy kìa?

- Tốt – Người thám tử trả lời và ngồi xuống, trước mặt ông ta là một cây bút cùng một tập giấy màu vàng. Một cách cẩn thận, ông ta đặt chiếc máy tính bảng trên mé bàn phía bên trái.

- Thế - Người đối diện bắt đầu đặt một câu hỏi, một cách chậm rãi – Số Sáu gì? Chú mày có sáu cái gì?

- Sao cơ?

- Trong lúc ngủ, chú mày cứ hét lên: số sáu. Chú mày có muốn cho ta biết nó liên quan đến cái gì không?

- Đó là số điểm chấp trong môn đánh golf của tôi – Tôi trả lời. Tâm trí cố nhận diện khuôn mặt của hai cô gái đứng sau Số Sáu trong thung lũng, nhưng họ mờ nhạt quá.

Thám tử Murphy cười khinh khích.

- Ờơơ, phải. Ta và chú mày nói chuyện với nhau một chút được không? Chúng ta hãy bắt đầu bằng cái cái giấy khai sinh mà chú mày đã nộp cho Trường Trung học Paradise đi. Đó là tờ giấy giả mạo, John Smith. Thật ra, chúng ta chẳng tìm thấy bất cứ một thông tin gì về chú mày trước khi chú mày dọn đến thị trấn Paradise mấy tháng trước – Người đối diện cho biết, mắt nheo lại như đang chờ đợi một câu trả lời – Số bảo hiểm xã hội của chú mày là của một người đã chết ở Florida.

- Có câu hỏi nào đâu?

Nự cười của thám tử tỏ ra tự mãn.

- Sao chú mày không bắt đầu bằng cách co ta biết tên thật nhỉ.

- John Smith.

- Được – Ông ta nói – Thế bố của chú mày đâu, John?

- Chết rồi.

- Bất tiện quá.

- Phải, có lẽ đấy là điều bất tiện nhất đối với tôi cho đến giờ.

Viên thám tử viết một điều gì đó vào tập ghi chú.

- Chú mày vốn từ đâu đến?

- Hành tinh Lorien, cách đây ba trăm triệu dặm.

- Hẳn là một chuyến đi rất dài, John Smith nhỉ.

- Cũng mất gần một năm. Lần tới, tôi sẽ mang theo một quyển sách.

Bỏ cây bút xuống bàn, người đối diện đan hai tay vào nhau, đỡ lấy đầu, ông ta ngả người ra phía sau. Thế rồi ông ta bật người về phía trước một lần nữa và giơ chiếc máy tính bảng lên.

- Chú mày có muốn kể với ta cái này là cái gì không?

- Tôi mới là người hy vọng được ông nói cho nghe chứ. Chúng tôi tìm thấy nó ở trong rừng.

Người đàn ông giữ lấy cái mép bảng và huýt sáo.

- Chú mày tìm thấy cái này ở trong rừng? Ở đâu trong rừng?

- Gần một cái cây.

- Chú mày tính câu nào cũng trả lời láo như thế hả?

- Cũng còn tùy, thưa ngài thám tử. Ông có làm việc cho họ không vậy?

Thám tử Murphy đặt chiếc máy tính bảng trở lại trên bàn.

- Ta làm việc cho ai?

- Bọn Morlock, quái vật biển đổi gien ấy – Tôi trả lời, đó chính là điều mà tôi đã nhớ ra đầu tiên ở lớp Quốc ngữ.

Người đối diện mỉm cười.

- Ông cứ việc cười đi, nhưng rồi chúng sẽ sớm đến đây – Tôi cảnh báo.

- Bọn Morlock à?

- Phải, thưa ông.

- Giống như trong phim Cỗ máy thời gian?

- Cái này cũng là một thứ như vậy. Giống như Cẩm nang của chúng tôi.

- Để ta đoán coi; chú mày và tên bạn của chú mày, Samuel Goode, cả hai đều là người Eloi?

- Chính xác là người Lorien. Nhưng vì mục đích của chúng tôi hôm nay, thì người Eloi cũng được.

Viên thám tử lần tay vào trong túi, lấy ra con dao của tôi và đập nó lên bàn. Tôi nhìn lom nhom vào lưỡi dao kim cương dài mười xăng-ti-mét như chưa từng bao giờ được trông thấy nó. Tôi có thể hạ sát người đàn ông này thật dễ dàng bằng cách đưa mắt từ lưỡi dao lên cái cổ của ông ta, nhưng tôi cần phải giải thoát cho Sam trước đã.

- Cái này dùng để làm gì hả John? Tại sao chú mày lại cần một con dao như thế này?

- Tôi không biết mấy thứ dao như thế này dùng để làm gì, thưa ông. Để gọt thì phải?

Người đối diện cầm tệp giấy ghi chép và cây bút lên.

- Sao chú mày không kể cho ta nghe chuyện xảy ra ở Tennessee?

- Tôi chưa tới đó bao giờ - Tôi đáp – Nghe bảo nơi đó đẹp lắm. Có lẽ khi ra khỏi đây, tôi sẽ đến đó, làm một chuyến, xem chỗ này chỗ kia. Ông có gợi ý nào cho tôi không?

Viên thám tử gật đầu, ném tập giấy trở lại trên bàn rồi phóng thẳng cây bút vào người tôi. Chẳng cần, dù chỉ là nhấc một ngón tay lên thôi, tôi cũng đã có thể làm chệch hướng bay của cây bút, để nó bật ra khỏi bức tường; tuy nhiên, thám tử Murphy không hề để ý, ông ta bước ra khỏi cánh cửa thép cùng với chiếc máy tính bảng và con dao của tôi.

Chẳng mấy chốc sau đó, tôi bị đẩy trở lại vào xà-lim cũ. Tôi phải thoát khỏi chỗ này.

- Sam? – Tôi hét lên.

Tay bảo vệ ngồi bên ngoài xà-lim của tôi đứng bật dậy, quất cây gậy tuần tiêu vào các ngón tay của tôi. Tôi buông tay khỏi các chấn song trước khi bị nện phải.

- Câm họng đi – gã đàn ông ra lệnh, trỏ cây gậy vào tôi.

- Ông tưởng tôi sợ ông hả? – Tôi hỏi khiêu khích. Dụ tay bảo vệ vào xà-lim xem ra là một sự lựa chọn khá hay.

- Tao có thể cho mày nếm mùi địa ngục đó, đồ nhãi ranh. Mày mà cứ như thế thì sẽ hối không kịp đấy.

- Ông hãy thử xem đánh tôi có nổi không; tôi quá nhanh nhẹn, còn ông thì béo phị.

Tay bảo vệ cười hềnh hệch.

- Sao mày không chịu ngồi xuống giường và câm cái miệng lại, hả?

- Ông biết là tôi có thể giết ông bất cứ lúc nào mà, đúng không? Thậm chí chẳng cần phải động lấy một cái ngón tay nữa.

- Ồ, thế hả? – Gã đàn ông mia mai. Rồi hắn tiến tới, hơi thở nặng mùi, không khác nào mùi cà-phê bị hỏng – Thế sao mày không làm đi?

- Đang thấy trống rỗng và đau khổ - Tôi trả lời – Nhưng hai thứ này cuối cùng cũng biến mất thôi, đó là lúc tôi sẽ tỉnh lại và đi khỏi đây.

- Tao chẳng chờ đợi được tới lúc ấy đâu, ảo thuật gia Houdini à – Hắn vặc lại.

Tôi sắp khích được gã đàn ông bước vào bên trong, chỉ cần hắn vừa mở khóa cửa một cái thôi là coi như Sam và tôi đã được giải thoát.

- Mày nói thử coi – Tay bảo vệ sẵng giọng.

Tôi quay người lại, chổng mông lên.

- Thế hả, thằng oắt con! – Tay bảo vệ lần tay lên bảng điều khiển trên vách, và khi hắn đi lại chỗ cửa xà-lim của tôi, thì bỗng cả dãy buồng giam vang lên những âm thanh rầm rầm, chát chúa, inh tai. Tay bảo vệ xảy chân, ngã va đầu vào các chấn song, ngã khuỵu gối. Tôi thụp người xuống, và theo bản năng, lăn sâu vào gầm giường. Không gian vang dậy những tiếng ồn ào, huyên náo – những tiếng thét, tiếng súng ngân, tiếng kim loại va vào nhau lách cách và những tiếng nổ lớn. Còi báo động hú vang rền, ở lối đi chợt xuất hiện một ánh đèn màu xanh.

Tôi lăn người lại, nằm ngửa và trở hai bàn tay để nắm lấy sợi xích buộc giữa hai cổ tay, và trong lúc dùng chân để lấy đà bật thẳng người dậy, tôi đã dứt đứt bung sợi xích nối còng tay với còng chân ra làm hai. Rồi tôi dùng siêu năng lực để mở khóa còng và bỏ mặc chúng rơi xuống đất. Tôi cũng làm tương tự như vậy với chiếc còng ôm lấy hai mắt cá chân của tôi.

- John! – Sam hét lên ở chỗ hành lang.

Tôi trườn ra tới trước cửa xà-lim.

- Tôi đây!

- Có chuyện gì vậy hả?

- Tôi cũng tính hỏi cậu như vậy đó! – Tôi hét lại.

Các tù nhân khác cũng đang thét gào sau cá chấn song. Tay bảo vệ bị ngã trước xà-lim của tôi càu nhàu và loay hoay đứng dậy. Máu tuôn ra từ vết thương trên trán ông ta.

Mặt đất lại rung lên, lần này hung bạo và diễn ra lâu hơn, ở bên phải, một cơn mưa bụi trút xuống hành lang. Tôi không thể trông thấy một thứ gì trong giây lát, nhưng cũng cố với tay ra ngoài chấn song và hét lên với tay bảo vệ.

- Cho tôi ra khỏi đây!

- Ê! Sao mày tháo còng tay ra được vậy?

Gã đàn ông bị mất phương hướng thấy rõ, hắn rảo vài bước về bên phải, rồi dợm một vài bước về bên trái, tảng lờ những tay bảo vệ khác đang chạy lướt qua với những khẩu súng lăm lăm trong tay. Cả người hắn phủ đầu bụi.

Một ngàn phát súng chợt xuất hiện ở cuối hành lang bên phải. Đáp lại chúng là tiếng gầm rống của một con quái vật.

- John!- Sam thét lên bằng một tông giọng cao mà tôi chưa bao giờ nghe thấy ở cậu ta.

Tôi nhìn thẳng vào mắt của tay bảo vệ, quát:

- Nếu ông không thả tôi ra, tất cả chúng ta sẽ phải chết ở đây đấy.

Tay bảo vệ chuyển điểm nhìn về nơi phát ra tiếng gầm, nỗi kinh hoàng hiện rõ trên nét mặt của hắn. Một cách chậm rãi, gã đàn ông đưa tay tới khẩu súng, nhưng hắn chỉ vừa mới chạm được tới cái báng súng thì khẩu súng đã bay khỏi vị trí vốn vẫn đeo bên hông của hắn. Tôi quá rành cái màn này – tôi đã từng chứng kiến cảnh tương tự khi đi dạo nửa đêm ở Florida. Tay bảo vệ nhìn quanh quất trong sự ngạc nhiên rồi tháo chạy.

Số Sáu hiện nguyên hình trước cửa xà-lim giam tôi, sợi dây chuyền lớn vẫn yên vị trên cổ của cô bạn đồng hành, và giây phút vừa giáp mặt với cô ấy, tôi đã ý thức được ngay rằng cô ấy đang rất giận tôi. Tôi cũng ý thức được rằng Số Sáu đang muốn cứu tôi ra khỏi nơi này thật nhanh.

- Dưới kia có chuyện gì vậy, Số Sáu? Sam có ổn không? Tôi chẳng thấy được gì hết – Tôi lên tiếng.

Nhìn xuống lối đi, Số Sáu tập trung vào một thứ gì đó, thế rồi một xâu chìa khóa bay theo lối đi, vào thẳng tay của cô. Số Sáu tra chìa khóa vào một bảng kim loại trên vách. Cánh cửa xà-lim giam tôi mở ra. Tôi chạy ra khỏi đó, thế là cuối cùng cũng có thể quan sát được khắp hành lang. Hành lang rất dài, ít nhất là từ chỗ tôi đến lối thoát cũng phải có ít nhất bốn mươi xà-lim. Tuy nhiên, lối thoát không còn nữa, hẳn trước kia, chỗ này là một bức tường, và ánh mắt của tôi bị hút vào cái đầu không lồ có sứng của một con piken. Hai tay bảo vệ đang nằm trong miệng của con quái vật, nước dãi của nó hòa với máu đang nhiễu xuống khỏi hai hàm răng sắc như dao.

- Sam! – Tôi hét lên, nhưng cậu ta không trả lời. Tôi quay sang Số Sáu – Sam đang ở dưới kia!

Cô bạn đồng hành biến mất ngay trước mắt tôi, và đúng năm giây sau, tôi trông thấy một cánh cửa xà-lim nữa bật mở. Sam hối hả chạy về phía tôi. Tôi hét lên:

- Được rồi, Số Sáu! Chúng ta hãy dọn dẹp cái mớ này đi.

Cách mũi tôi đúng vài xăng-ti-mét ngắn ngủi, khuôn mặt của cô bạn đồng hành bất chợt xuất hiện.

- Chúng ta sẽ không chiến đấu với con piken kia. Không phải ở đây.

- Cô đùa sao? – Tôi hỏi lại.

- Có một chuyện quan trọng hơn mà chúng ta phải làm, John à – Số Sáu nói bằng giọng gắt gỏng – Chúng ta phải đi Tây Ban Nha ngay lập tức.

- Ngay bây giờ ư?

- Ngay bây giờ! – Dứt lời, Số Sáu nắm tay tôi kéo đi theo cho tới lúc tôi phải chạy hết tốc độ.

Sam ở ngay đằng sau tôi. Nhờ có chùm chìa khóa của Số Sáu mà chúng tôi có thể lọt qua được hai lớp cửa. Khi cánh cửa thứ hai mở bung, thì trước mặt chúng tôi là bảy tên Mogadore đang chạy tới, chúng mang theo những chiếc ống có hình dạng giống khẩu thần công và những thanh kiếm. Như một phản xạ tự nhiên, tôi lần tay lấy con dao, nhưng không có. Số Sáu ném cho tôi khẩu súng của một tay bảo vệ rồi để tôi và Sam lại phía sau. Cô bạn cúi đầu xuống để định thần. Tên Mogadore dẫn đầu bị vật quay lại, thanh kiếm của hắn vung ngang, chém vào hai tên ở đằng sau, biến chúng thành tro bụi. Số Sáu đá vào lưng tên Mogadore ấy, làm hắn ngã thẳng vào thanh kiếm của chính mình. Số Sáu lại tàng hình trước khi kẻ thù chết hẳn.

Sam và tôi hụp xuống tránh luồng hơi thứ nhất của khẩu thần công, luồng hơi thứ hai làm cháy cổ áo sơ-mi của tôi. Tôi bắt đầu nã đạn, bắn như trút đạn ra khỏi khẩu súng khi lướt vào giữa đám tro. Tôi giết được một tên Mogadore và nhặt khẩu thần công mà hắn đánh rơi lên. Hàng trăm tia sáng phát động vào đúng giây phút ngón tay của tôi chạm vào cái cò súng, thế rồi một tia sáng xanh lục phụt ra, xuyên qua một tên Mogadore khác. Tôi chĩa súng vào hai tên cuối cùng, song Số Sáu đã xuất hiện ở đằng sau chúng; cô bạn đồng hành của tôi dùng siêu năng lực nâng cả hai đối thủ lên tới trần nhà, sau đó, nện chúng thẳng xuống đất trước mặt tôi, rồi đập lại động tác ấy lần nữa. Chiếc quần jean tôi mặc bê bết bụi tro.

Số Sáu mở một cánh cửa khác, cả bọn chúng tôi bước vào một căn phòng lớn với hàng tá ngăn làm việc cá nhân đang bốc lửa. Trần nhà lỗ chỗ những lỗ thủng đang cháy. Một số tên Mogadore đang bắn vào cảnh sát, và cảnh sát cũng đang nã đạn bắn trả. Số Sáu tước thanh kiếm của tên Mogadore gần nhất rồi chặt phăng tay hắn, đoạn nhảy qua một ngăn làm việc đang bốc lửa ngùn ngụt. Tôi lại bắn vào lưng tên Mogadore một-tay đang loạng choạng ấy, ngay lập tức, hắn vỡ toang thành mớ tro đen rơi xuống đất.

Tôi trông thấy viên Thám tử Murphy đang nằm bất tỉnh ở dưới đất. Số Sáu lướt mình qua những ngăn làm việc cá nhân, vung kiếm nhanh đến mức thanh kiếm chỉ còn là cái bóng mờ. Những tên Mogadore xung quanh cô bị hóa thành tro. Cảnh sát rút lui qua một cánh cửa nằm xa về mé trái, trong lúc Số Sáu quay cuồng giữa những tên Mogadore đang vây sát xung quanh. Tôi cũng ráo riết hủy diệt kẻ thù ở vòng ngoài.

- Kìa! – Sam chỉ vào một lỗ hổng khổng lồ dẫn thẳng ra bãi đậu xe. Không chút chần chừ, cả ba chúng tôi nhất loạt lao mình qua những đám khói lửa; và trước khi phóng mình vào bầu không khí lạnh lẽo của buổi sáng, tôi hốt nhiên trông thấy con dao của mình cùng chiếc máy tính bảng đang nằm lăn lóc trên một cái bàn trong văn phòng. Tôi với tay tới, thộp lấy cả hai thứ; sau đó chỉ vài giây, tôi đã cùng Số Sáu và Sam rơi xuống một cái hào sâu khiến mình mẩy ai nấy đều lấm lêm bùn đất.

- Bây giờ không nói về chuyện đó nữa – Số Sáu vung tay, gắt gỏng. Cô đã bỏ lại thanh kiếm cách đây một dặm. Còn tôi thì ném khẩn thần công của bọn Mogadore vào một bụi cây.

- Nhưng cô đã lấy được chưa?

- John, không phải lúc này.

- Nhưng cô đã…

Số Sáu bất ngờ dừng lại.

- John! Anh có muốn biết chiếc Hộp của anh hiện đang ở đâu không?

- Trong cốp xe hơi? – Tôi hỏi, đôi lông mày nhướng lên ra ý xin lỗi.

- Không – Cô bạn đáp sẵng – Đoán lại đi.

- Trong một cái tùng rác Dumpster?

Số Sáu đưa hai tay lên quá đầu và một luồng gió mạnh thổi bay tôi lên cho tới lúc tôi và thẳng vào một thân cây sồi khổng lồ. Rồi Số Sáu bước tới chỗ tôi, hai tay nắm lại.

- Cô ta có khỏe không?

- Ai cơ? – Tôi không hiểu nên hỏi lại.

- Cô bồ của anh đó, đồ ngu! Có đáng không? Có đáng phải bỏ rơi tôi chiến đấu một mình giữa một bầy Mogadore để lấy lại chiếc Hộp cho anh, còn anh thì đành tâm đi gặp cô nàng Sarah bé bỏng yêu quí kia không? Có đáng để bị bắt không? Những cái hôn của anh đủ chưa, có đáng để đưa cái mặt mình lên báo một lần nữa hay không?

- Không đâu – Tôi lầm bầm – Tôi nghĩ Sarah đã đưa chúng ta vào tròng.

- Tôi cũng nghĩ như vậy đấy – Sam lên tiếng.

- Còn anh nữa! – Số Sáu quay phắt lại, chỉ tay vào Sam – Anh cũng cùng một giuộc! Tôi tưởng anh thông minh hơn chứ, Sam. Anh có khác gì thiên tài đâu, thế mà anh lại cho rằng đi tới một nơi cảnh sát luôn để mắt tới là hay ho hả?

- Tôi có bao giờ cho mình là thiên tài đâu – Sam vừa phân bua vừa cúi nhặt chiếc máy tính bảng mà tôi đã đánh rơi lên, phủi đất. Số Sáu tiếp tục bước đi – Số Sáu, tôi không có lựa chọn nào khác. Thật đấy. Tôi đã cố gắng hết sức lôi John trở lại để tìm và giúp cô.

- Đúng vậy – Tôi lẩm bẩm xác nhận và đứng lên – Cô đừng trách Sam.

- Chà, John, trong lúc hai kẻ si tình các người ôm hôn nhau, tôi vì giúp anh mà bị dập cho tơi tả. Nếu không có Bernie Kosar biến thành con voi-gấu khổng lồ giúp cho thì hẳn tôi đã bỏ mạng rồi. Chúng đã lấy chiếc Hộp của anh. Chắc chắn nó sẽ được nằm bên cạnh chiếc Hộp của tôi trong cái hang ở Tây Virginia.

- Thế thì tôi sẽ đến đó – Tôi nói một cách chắc nịch.

- Không, chúng ta sẽ đi Tây Ban Nha. Hôm nay.

- Không, không! – Tôi hét lên, phủi sạch hai ống tay áo – Để tôi lấy lại chiếc Hộp đã.

- Chà, thế thì tôi sẽ đi Tây Ban Nha.

- Tại sao lại là bây giờ? – Sam thắc mắc.

Chiếc SUV của chúng tôi bắt đầu hiện ra.

- Tôi vừa kiểm tra internet. Ở đó đang có chuyện lớn. Cách đây độ một tiếng đồng hồ, có kẻ nào đó đã đóng lên sườn núi ở Santa Teresa một biểu tượng khổng lồ, biểu tượng đó giống y hệt những dấu vết quanh mắt cá chân của chúng ta. Có người đang cần chúng ta giúp đỡ và tôi sẽ lên đường.

Cả bọn nhảy vào xe. Một cách chậm rãi, Số Sáu lái xe xuống đường. Sam và tôi nép người dưới những ô cửa sổ ở băng ghế sau. Bên chiếc ghế phụ lái, Bernie Kosar sủa lên mấy tiếng, mừng vì có cơ hội được ngồi ở đó.

Sam và tôi cùng lướt tay tới lui trên bàn phím của chiếc máy tính xách tay, cả hai đứa đọc đi đọc lại một bài báo viết về Santa Teresa đến hai, ba lần. Biểu tượng được đóng trên núi chắc chắn là thuộc về Lorien.

- Lỡ đây là cái bẫy thì sao? – Tôi giả định – Bây giờ, chiếc Hộp của tôi quan trọng hơn – Nói vậy thì có thể ích kỷ đấy, nhưng trước khi rời khỏi châu lục này, tôi muốn có lại Biệt Phẩm được kế thừa của mình. Có lẽ việc bọn Mogadore mở chiếc Hộp của tôi, đối với tôi cũng cấp bách như chuyện đang xảy ra ở Tây Ban Nha vậy – Tôi muốn biết làm sao đến cái hang được – Tôi đề nghị.

- John! Hãy thực tế đi. Vậy anh sẽ không cùng tôi đến Tây Ban Nha hay sao? – Số Sáu chất vấn – Sau tất cả những chuyện này, anh sẽ để tôi và Sam một mình?

- Các bạn, nghe này. Cũng tại Santa Teresa, có tin rằng một người phụ nữ đã được chữa lành bệnh, và thật bất ngờ, bà không còn bị bệnh thoái hóa nan y nữa. Lúc này, Santa Teresa đã trở thành cái nôi của mọi hoạt động. Tôi cược rằng mọi thành viên của Grade đang lên đường đấy – Sam báo cho biết.

- Nếu vậy – Tôi nói – Thì tôi lại càng không đi. Tôi sẽ lấy chiếc Hộp về.

- Đúng là mất trí – Số Sáu kêu lên.

Tôi nhoài người lên chiếc ghế phụ lái để mở ngăn chứa những vật nhỏ. Mấy ngón tay của tôi lần tìm kiếm hòn đá, rồi tôi buông nó rơi xuống lòng Số Sáu trước khi lại hụp người xuống nấp dưới gầm .

Cô bạn đồng hành cầm viên đá màu vàng nhạt lên trên vô-lăng, xoay nó dưới ánh mặt trời, cười, hỏi:

- Anh đã lấy Xitharis ra à?

- Tôi đã nhận ra rằng nó có thể có ích vào một lúc nào đó – Tôi trả lời.

- Nhưng sẽ không kéo dài lâu đâu, hãy nhớ cho như thế - Cô bạn đồng hành nhắc nhở.

- Trong bao lâu?

- Một tiếng đồng hồ, có khi còn ít hơn.

Cái thông báo này khiến lòng người dễ nản quá, tuy nhiên, nó vẫn mang lại cho tôi cơ hội mà tôi đang cần.

- Cô có thể làm ơn nạp nó được không?

Khi Số Sáu đặt viên Xitharis lên thái dương, tôi hiểu rằng cô bạn đồng hành đã đồng ý để cho tôi đi lấy chiếc Hộp về, còn cô ấy sẽ lên đường tiến thẳng đến Tây Ban Nha.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.