YÊU LÀ MỘT CẢM GIÁC LẠ THƯỜNG, CHO DÙ TA CÓ đang làm gì, suy nghĩ của chúng ta cứ hướng về phía người ấy. Có khi ta đang lấy một cái ly trong tủ, ta đang đánh răng, hay ta đang nghe ai đó kể chuyện, vậy mà rồi tâm trí cứ lãng đãng bay về khuôn mặt của người ấy, mái tóc của người ấy, mùi hương của người ấy; tự hỏi lòng mình xem người ấy đang mặc gì, và lần tới gặp mình, người ấy sẽ nói sao? Rồi trên cả trạng thái mơ màng thường trực ấy, cái bụng của ta có cảm giác như được cột vào sợi giây thun, và cứ tưng lên tưng xuống cho đến khi cuối cùng, sẽ yên vị bên cạnh trái tim.
Đó là cảm giác của tôi từ ngày đều tiên tôi gặp Sarah Hart. Tôi có thể đang tập luyện cùng Sam hoặc cố tìm kiếm đôi giày phía sau chiếc SUV, nhưng những suy nghĩ về khuôn mặt của Sarah, đôi môi, cũng như nước da màu ngà của cô ấy. Từ băng ghế sau, tôi cũng có thể đưa ra những lời chỉ dẫn, mà vẫn một trăm phần trăm tập trung vào cái cảm giác lúc mà tôi tựa vào đỉnh đầu của Sarah. Và trong lúc có thể đang bị hai mươi tên Mogadore vây quanh, hai bàn tay tôi đang bật sáng, tôi vẫn có thể nhớ lại vanh vách từng lời thoại trong bữa tối mừng lễ Tạ Ơn ở nhà Sarah.
Tuy nhiên, điều đáng sợ hơn khi chúng tôi chạy xe với tốc độ giới hạn đến thị trấn Paradise lúc chín giờ tối, khi chúng tôi đang thẳng tiến đến chỗ Sarah, đế với cô gái có mái tóc vàng và đôi mắt xanh lơ, thì tôi lại cũng đồng thời nghĩ đến Số Sáu. Tôi nghĩ đến mùi hương của cô ấy, dáng vẻ của cô ấy trong bộ đồ tập luyện; nhớ lại rất rõ lúc chúng tôi suýt một chút nữa là hôn nhau khi trở lại Florida ra sao. Lòng tôi cũng cảm thấy đau vì Số Sáu, không chỉ vì bản thân cô ấy, mà còn vì sự thật là người bạn thân nhất của tôi cũng có tình cảm với cô ấy. Lần tới, khi dừng lại, tôi sẽ mua thuốc làm giảm độ axit trong dạ dày mới được.
Trong lúc Sam điều khiển vô-lăng, chúng tôi bàn đến bức thư của bác Henri và trải lòng rằng bố Sam mới tuyệt vời làm sao, ông không những đã giúp đỡ người Lorien, mà còn gửi đến Sam một thông điệp tìm kiếm thiết bị truyền dẫn, phòng khi có chuyện gì xảy ra với ông. Trong lúc đó, tư tưởng trong đầu tôi cứ vẩn vơ qua lại hình ảnh của Sarah và Số Sáu.
Chúng tôi còn cách Paradise hai tiếng đồng hồ nữa, Số Sáu chợt lên tiếng:
- Nhưng lỡ không có gì hết thì sao? Nghĩa là nếu dưới cái giếng đó không có gì hết, ngoài một món quà sinh nhật đặc biệt hay bất cứ một cái gì khác, trừ thiết bị truyền dẫn thì sao? Chúng ta đang mạo hiểm quá nhiều, khi xuất hiện ở thị trấn Paradise như thế này.
- Tin tôi đi mà – Sam trấn an. Cậu ta nhịp hai ngón tay cái xuống bánh lái rồi vặn to chiếc máy ra-di-ô âm thanh nổi lên – Đời tôi chưa bao giờ chắc chắn một cái gì hết, mà tôi luôn luôn thành công đấy. Cảm ơn nhiều.
Tôi nghĩ là bọn Mogadore đang phục sẵn, với quân số lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng tôi đã đối mặt ở Florida; và xem xét mọi thứ có khả năng dẫn chúng tới chúng tôi. Nếu như phải thành thật với chình mình, thì lý do duy nhất khiến tôi sẵn lòng mạo hiểm, đó là vì được gặp Sarah.
Ở băng ghế sau, tôi chúi người về phía trước và vỗ vào vai phải của Sam:
- Sam, dù cho có chuyện gì xảy ra với cái giếng và cái đồng hồ mặt trời đó, thì Số Sáu và tôi cũng nợ cậu rất nhiều vì những gì bố của cậu đã làm cho chúng tôi. Tuy nhiên, tôi thật sự - thật sự - thật sự - thật sự mong rằng nó sẽ dẫn chúng ta đến chỗ thiết bị truyền dẫn.
- Đừng lo – Sam trả lời.
Các ngọn đèn trên đường quốc lộ cứ thế lướt qua. Bernie Kosar đang ngủ, đôi tai của chú chó rủ xuống khỏi mép ghế. Tôi hốt nhiên cảm thấy lo lắng về việc gặp Sarah, lo lắng về việc đang quá gần gũi với Số Sáu.
- Sam này – Tôi lên tiếng – Muốn chơi một trò gì không?
- Ừ, muốn.
- Theo cậu, tên ở Địa Cầu của Só Sáu là gì?
Số Sáu ngoái đầu lại, mái tóc đen của cô gái xòa xuống bên má phải, cô cau mày nhìn tôi, tỏ ra giận dữ thật sự.
- Ủa, cô ấy có hả? – Sam cười ngặt nghẽo hỏi lại.
- Đoán thử xem – Tôi thúc giục.
- Ừưư, Sam – Số Sáu cũng tán thành – Anh đoán thử xem.
- Ừ, Stryker, phải không?
Tôi cười to đến nỗi Bernie Kosar bật dậy và nhìn ra ô cửa sổ gần nhất.
- Stryker ấy hả? – Số Sáu hét lên.
- Vậy là không phải Stryker? Được rồi, được rồi. Tôi không biết nữa, hay là Persia, Eagle hay…
- Eagle? – Số Sáu quát lên – Sao tôi lại là Eagle?
- Thì cô là như vậy mà, cô cũng biết mà – Sam cười rộn rã – Tôi chỉ nghĩ cô sẽ là Starfire, Thunder Clap hay cái gì đại loại ghê gớm như vậy thôi.
- Chính xác! – Tôi gào lên – Tôi cũng nghĩ y chang như vậy đó!
- Thế rốt cuộc là gì? – Anh bạn thắc mắc.
Số Sáu khoanh tay lại, dõi mắt ra ngoài ô cửa sổ phụ.
- Tôi không trả lời đâu, chừng nào mà anh chịu đoán theo tên con gái mới được. Eagle à, Sam? Anh giải thích cho tôi nghe thử xem.
- Cái gì? Nếu có cơ hội là tôi đặt tên mình là Eagle liền đấy – Sam phân trần – Eagle Goode. Nghe rất là ngầu, đúng không?
- Nghe bốc mùi chứ hay gì – Số Sáu sẵng giọng chỉnh lại.
Và tất cả chúng tôi đều cười ồ trước câu nói này.
- Được rồi. Ừ, Rachel nhé, đúng không? – Sam lại phỏng đoán – Hay Britney?
- Ối trởi đất ơi, ghê quá – Cô bạn kêu lên.
- Được. Thế thì Rebecca? Clair? Ôi, tôi biết rồi, là Beverly.
- Anh mất trí rồi đấy – Số Sáu cười giòn giã, và đấm vào đùi Sam. Anh bạn của tôi rú lên, đưa tay xoa lấy xoa để. Rồi Sam trả đũa ngay, cậu ta cong hai ngón tay lại cú thẳng vào bắp tay trái của Số Sáu, cô bạn đồng hành giả vờ đau.
- Cô ấy tên là Maren Elizabeth – Tôi chen ngang bằng lời đáp – Maren Elizabeth.
- Ôi, cậu nói ra mất rồi – Sam thốt lên – Tôi sắp định nói là Maren Elizabeth đấy.
- Ừưư, biết mà – Cô bạn đồng hành châm biếm.
- Không, tôi tính nói vậy mà, thật mà! Cái tên Maren Elizabeth rất tuyệt. Cô có muốn chúng tôi từ nay sẽ gọi cô bằng cái tên này không? Số Bốn thì gọi là John, phải không Số Bốn?
Tôi gãi lên đầu Bernie Kosar. Tôi không cho rằng mình sẽ quen gọi chú chó là Hadley, nhưng tôi có thể gọi quen miệng Số Sáu là Maren Elizabeth.
- Tôi nghĩ cô nên dùng tên của con người – Tôi đề xướng – Nếu không là Maren Elizabeth, thì cũng nên là tên khác. Ít ra là trong những lúc này chúng ta ở trước người lạ.
Mọi người chìm vào im lặng, tôi với tay ra sau lấy trong chiếc Hộp cái túi nhung đựng thái dương hệ của hành tinh Lorien. Tôi bỏ cả sáu hành tinh cùng mặt trời ra lòng bàn tay rồi nhìn chúng lơ lửng và khởi hoạt. Khi các hành tinh bắt đầu quay quanh mặt trời, tôi nhận ra rằng mình có thể làm giảm độ ánh sáng của chúng bằng ý nghĩ của mình. Tôi dồn hết tâm trí của mình vào thái dương hệ một cách có chủ ý, quên mất trong chốc lát rằng mình sắp được gặp lại Sarah.
Số Sáu nhìn thái dương hệ đang lơ lửng trước ngực tôi, lên tiếng:
- Tôi không biết nữa; tôi vẫn thích cái tên Số Sáu. Tên Maren Elizaabeth là khi tôi ở trong vai trò của một người khác, còn ngay lúc này thì Số Sáu là đúng nhất. Nếu ai có hỏi thì mình trả lời rằng đó là tên tắt đi.
Sam đưa mắt sang.
- Tên tắt của cái gì? Sáu Mươi hả?
Tôi bày ra bảy cái ca và đặt ấm lên bếp. Trong lúc chờ nước sôi, tôi dùng cái muỗng bằng kim loại nghiền ba viên thuốc đã lấy cắp của mẹ Héctor thành bột. Như thường lệ, Ella đứng bên cạnh, quan sát tôi, mỗi khi tới phiên của tôi pha trà cho các Sơ vào buổi tối.
- Chị đang làm gì thế? – Bé con hỏi.
- Một việc có thể khiến chị phải hối hận – Tôi trả lời – Nhưng vẫn phải làm.
Ella vuốt phẳng phiu một cục giấy bị vò nhàu trên bàn rồi đặt đầu bút chì lên trên đó. Ngay lập tức, cô bé vẽ một bức tranh hoàn hảo về bảy ca trà mà tôi vừa mới sắp xếp. Theo như những gì tôi dọ hỏi được Ella thì cô bé đã gặp một cặp vợ chồng trong văn phòng của Sơ Lucia, hai người nói rằng họ có “nhiều tình yêu thương, muốn san sẻ.” Tôi không rõ cuộc gặp kéo dài trong bao lâu, nhưng Ella cho biết ngày mai họ sẽ lại đến. Tôi ý thức được điều này có nghĩa là gì và tôi rót nước sôi từ ấm từ tốn đến mức tối đa, cố kéo dài thời gian của mình với cô bé.
- Ella này, em hay nghĩ về bố mẹ bao nhiêu lần? – Tôi hỏi bé con.
Đôi mắt nâu của cô bé lập tức mở rộng.
- Hôm nay hả chị?
- Ừ. Hôm nay, hoặc là ngày khác.
- Em cũng không biết nữa… - Ella ngừng lời. Và sau một lúc im lặng, cô bé nói thêm – Một triệu lần thì phải.
Tôi khom người xuống. ôm lấy bé con; không rõ là bởi tôi lấy làm tiếc cho em hay tôi thấy tiếc cho chính mình. Bố mẹ của tôi cũng đã không còn nữa – họ là những nạn nhân của cuộc chiến tranh mà vào một ngày nào đó, tôi sẽ phải tiếp tục chiến đấu.
Tôi xúc lấy thuốc đã tán thành bột cho vào ca trà của cô Adelina, lòng đầy hối hận vì tôi buộc phải đánh thuốc cô. Nhưng tôi không còn chọn lựa nào khác. Biết đâu cô lại cam chịu và chờ chết giả như cô chọn cách đó thì sao? Riêng tôi sẽ không đầu hàng hay chịu bại trận mà không giao chiến, không làm mọi thứ trong khả năng của mình để tốn tại.
Với cái khay nước run rẩy trên tay tôi, tôi đi đưa trà, để Ella ngồi lại ở bên bàn. Từng nơi từng chốn một, tôi giao trà khắp trại trẻ mồ côi, và khi được dẫn vào phòng ngủ của các Sơ để chuyển trà cho cô Adelina, tôi cẩn thận đẩy ca trà thẳng về mép bàn bên kia. Người giám hộ của tôi đón nhận kèm theo một cái gật đầu lịch sự.
- Tối nay, Sơ Camila không được khỏe nên cô được nhờ đến ngủ trong phòng của các cháu đêm nay giúp Sơ.
- Vâng – Tôi đáp lại. Trong lúc nghĩ đến khả năng cô Adelina và tôi sẽ cùng ở một phòng đêm nay, tôi quan sát cô hớp một ngụm từ ca trà. Không biết tôi có sai lầm hay không, hay kế hoạch của tôi sắp thành công lớn?
- Rồi cô sẽ sớm gặp cháu – Cô Adelina khẳng định và nháy mắt với tôi.
Tôi sửng sốt, suýt chút nữa là đánh rơi hai cà trà còn lại trên khay xuống đất.
- Vânggg - Tôi lắp bắp.
Nửa tiếng đồng hồ sau, khi giờ giới nghiêm bắt đầu, không một ai ngủ ngay cả, thay vào đó, nhiều người vẫn còn thì thào với nhau trong bóng tối. Cứ vài phút, tôi lại ngóc đầu dậy nhìn sang cô Adelina đang nằm trên giường bên kia phòng. Cái nháy mắt ban nãy của cô khiến tôi khó hiểu.
Thêm mười phút nữa trôi qua. Tôi có thể đoan quyết rằng hầu hết mọi người đều hãy còn thức, trong đó có người giám hộ của tôi. Thông thường, đến kì nhiệm vụ của mình, cô Adelina chìm vào giấc ngủ rất nhanh; vậy là cô vẫn giữ lời rằng cô cũng sẽ chờ cho mọi người trong phòng đã ngủ hết. Giờ thì tôi hiểu cái nháy mắt của cô có hàm ý là cô muốn tiếp tục cuộc đối thoại giữa chúng tôi. Toàn bộ căn phòng đã chìm vào im lặng. Tôi đợi thêm mười phút nữa mới lại ngóc đầu dậy. Trong nửa tiếng đồng hồ qua, cô Adelina không hề động đậy, thế nên tôi nâng tôi nâng mấy cái chân giường phía bên trái của chiếc giường mà cô đang nằm lên khỏi mặt đất, đồng thời lay nhẹ cô. Hốt nhiên, cô Adelina đưa tay trái lên giống như vây cờ trắng đầu hàng, rồi trỏ tay về phía khung cửa.
Tung mấy cái mền sang một bên, tôi đứng dậy, rón rén rời khỏi phòng. Khi ra đến lối đi, tôi lỉnh mấy bước vào chỗ tối, nín thở, hy vọng không phải là một cái bẫy của cô Adelina và Sơ Dora dựng nên. Sau ba mươi giây, cô Adelina bước ra. Dáng đi của cô lảo đảo, có vẻ khó nhọc.
- Đi với cháu nào – Tôi thì thào, nắm lấy tay cô. Bao nhiêu năm rồi, tôi chẳng nắm lấy tay cô Adelina, hành động này khiến tôi nhớ lại cái thuở hai cô cháu chúng tôi nép vào nhau trên con tàu đến Phần Lan, khi tôi bị ốm còn cô vẫn khỏe. Cô Adelina và tôi đã từng ở sát bên nhau đến độ không ai có thể luồn một mảnh giấy vào giữa hai chúng tôi. Giờ thì cái nắm tay này sao mà xa lạ quá.
- Cô mệt quá – Cô Adelina thú nhận khi chúng tôi leo lên tầng hai; hiện giờ cả hai cô cháu chúng tôi đang ở lưng chừng đường đến cái chái phía bắc, nơi có gác chuông được khóa cẩn thận để bảo vệ - Cô không biết mình bị làm sao nữa.
Tôi thì thừa hiểu lý do.
- Cô có muốn cháu bế cô lên không?
- Cháu làm sao mà bế được cô?
- Cháu không bế bằng tay đâu.
Cô Adelina đã quá mệt nên không thể tranh cãi. Tôi tập trung vào hai cẳng chân và bàn chân của người giám hộ, rồi một vài tích tắc sau, tôi đã nâng được cô Adelina lên khỏi mặt đất và bắt đầu đưa cô xuống các hành lang đầy bụi bặm. Chúng tôi lướt ngang qua những pho tượng cổ nằm sâu trong các hõm tường đá rồi tiến vào một lối đi hẹp hơn trong im lặng. Tôi đang lo ngại người giám hộ đã ngủ, thì bất chợt cô cất tiếng:
- Cô không thể tin nổi là cháu lại dùng được siêu năng lực để cho một bà già như cô đây bay trên hành lang. Chúng ta đang đi đâu đây?
- Cháu phải giấu nó – Tôi thì thầm – Chúng ta sắp tới rồi, cháu thề là đúng như thế.
Tôi mở khóa, để nó rơi ra khỏi cái tay cầm của cánh cửa làm bằng gỗ sồi. Và ngay khi tôi theo cô Adelina bay lên cầu thang đá uốn quanh cái tháp phía bắc dẫn lên gác chuông, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng “miao” của Legacy ở trên cùng.
Mở cửa vào tháp chuông, tôi nhẹ nhàng đặt cô Adelina xuống sàn, bên cạnh chiếc Hộp. Người giám hộ đặt cánh tay trái lên nắp Hộp và gục đầu xuống; tôi hiểu rằng cô đã chịu thua mấy viên thuốc. Lúc này, tôi bắt đầu tự giận mình vì đã giở trò lừa phỉnh cô. Legacy trèo vào lòng cô Adelina và thè lưỡi liếm vào tay phải của cô.
- Sao trong này lại có mèo thế nhỉ? – Cô Adelina lẩm bẩm.
- Cô đừng hỏi nữa. Cô hãy nghe cháu nói này, cô Adelina, cô sắp ngủ rồi, cháu cần cô mở chiếc Hộp trước khi cô ngủ, có được không?
- Cô không nghĩ là mình cô…
- Có cái gì? – Tôi gặng hỏi.
- Có khả năng mở lúc này đấy, Marina – Đôi mắt của người giám hộ khép lại.
- Có, cô có khả năng mà.
- Đặt tay cháu lên cái khóa Hộp đi. Rồi đặt tay cô ở phần khóa bên trái.
Tôi áp lỏng bàn tay của mình lên một bên khóa, cảm nhận được sự ấm áp của nó. Sử dụng siêu năng lực, tôi kéo bàn tay của phải của cô Adelina khỏi cái lưỡi của Legacy và đặt nó lên phần khóa bên kia. Người giám hộ của tôi đan các ngón tay của mình vào với tay tôi. Một giây trôi qua. Cái khóa bật mở.
- Sao chứ, các bạn ơi? Có cái gì, ôi trời, có cái gì xảy ra ở đằng sau này này – Bảy quả cầu đang lơ lửng trước ngực tôi ở băng ghế sau của chiếc SUV chợt tăng tốc, tôi không còn có thể điều khiển được chúng nữa. Ánh sáng tỏa ra năng lượng lớn đến độ che phủ hoàn toàn đôi mắt của tôi.
- Này, anh bạn! Anh bạn, thôi đi! – Sam gào lên – Tôi đang lái xe đó nha.
- Tôi không biết chuyện gì xảy ra nữa.
- Tấp xe vào lề đi! – Số Sáu hét lên.
Sam lao xe thẳng vào rìa đường và thắng đánh “kéttt”. Đất đá, sỏi cát lạo xạo dưới lốp xe và bắn ra xung quanh. Sáu hành tinh cùng một mặt trời chìm trong một quầng ánh sáng rực rỡ, và các hành tinh bắt đầu quay quanh mặt trời ở tốc độ mà mắt khó có thể tập trung vào một vật thể nào. Mỗi quĩ đạo của hành tinh bắt đầu bị hút vào mặt trời cho đến khi nó mang kích cỡ của một quả bóng rổ. Quả cầu mới xoay tròn như thể đang xoay quanh cái trục của nó, thế rồi bắt đầu sản sinh ra một thứ quang năng mạnh đến mức mắt tôi bị lóa trong giây lát. Sau đó, một cách chậm rãi, ánh sáng bắt đầu giảm dần, bề mặt của khối cầu gồ lên và thụt xuống cho đến lúc trở thành một bản sao hoàn chỉnh của Trái Đất, có tất cả bảy đại lục, bảy đại dương.
- Cái đó..? – Sam ngạc nhiên – Giống Trái Đất quá.
Hành tinh mới xoay tròn gần đầu tôi, đến vòng xoay thứ ba, hay thứ tư, tôi chợt nhìn thấy một chấm sáng đang giãn nở.
- Hai người có thấy đốm sang kia không? – Tôi hỏi – Nhìn vào châu Âu ấy.
- Ồ, có… - Sam trả lời. Cậu ta chờ thêm một vòng quay nữa của quả cầu rồi nheo mắt – Để tôi coi xem nó ở đâu, Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha? Có ai kiếm giùm cái máy tính xách tay được không? Nhanh lên.
Mắt vẫn chú mục vào quả cầu và đốm sáng đang co giãn, tôi quờ quạng xung quanh cho tới khi tìm thấy chiếc máy tính xách tay. Tôi đưa cho Số Sáu, cô bạn đồng hành trao ngay nó cho Sam. Cậu bạn của tôi nhìn lên quả cầu đang lơ lửng ở băng ghế sau, vừa gõ bàn phím vừa đưa mắt quan sát.
- Chà, rõ ràng là ở Tây Ban Nha, và trông như gần… Chà, thành phố gần nhất là một nơi gọi là León. Nhưng mà cũng chỉ là phỏng chừng thôi. Song, có điều chắc chắn là chúng ta đang nhìn vào rặng Picos de Europa. Có ai nghe nói gì về chỗ này chưa?
- Chưa hề - Tôi xác định.
- Tôi cũng chưa – Số Sáu tiếp lời.
- Liệu có phải là tàu của chúng ta không? – Tôi đoán cầu may.
- Không đâu, không phải ở Tây Ban Nha đâu. Chà, chí ít thì tôi cũng không tin tưởng mấy vào cái khả năng đó – Số Sáu đáp – Tôi muốn nói rằng, nếu đó là tàu của chúng ta thì tại sao bây giờ nó mới phát sáng, để cho chúng ta biết nó đang ở đâu? Không có căn cứ. Với lại anh đã xem mấy cái này được bao nhiêu lần rồi?
- Mười hai lần – Tôi ước lượng – Hình như là hơn thế.
Sam ôm cái tựa ghế, nhướng mày lên:
- Phải rồi. Xem ra, dường như có một thứ vừa mới được kích hoạt.
Số Sáu và tôi cùng nhìn nhau.
- Rõ ràng đó là một trong số những người còn lại – Sam khẳng định.
- Dám lắm – Số Sáu tán thành – Mà cũng có khi là một cái bẫy – Nói xong, cô bạn đồng hành nhìn sang Sam – Có tin tức gì đáng ngờ ở Tây Ban Nha không?
Cậu bạn của tôi lắc đầu.
- Năm tiếng đồng hồ trước thì không có. Nhưng để tôi kiểm tra lại thêm cái đã – Sam bắt đầu gõ vào bàn phím.
- Trước khi thực hiện điều đó, chúng ta hãy ra khỏi lộ chính kẻo có người trông thấy hành tinh Trái Đất đang phát sáng trong xe – Tôi cảnh báo – Chúng ta ở gần thị trấn Paradise lắm rồi, có nhận ra không?
Cô Adelina thở đều và tôi cảm thấy có lỗi, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời tôi được trông thấy Biệt Phẩm, những thứ lẽ ra tôi đã được nhận từ mấy năm trước rồi – Những hòn đá, viên ngọc đủ các loại màu sắc khác nhau, đủ các loại kích cỡ và hình dạng khác nhau; một đôi găng tay và cặp mắt kính cùng màu đen, cả hai đều được làm bằng loại chất liệu lạ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy. Trong Hộp còn có một cành cây đã bị cạo nhẵn vỏ, ở bên dưới là một thiết bị hình tròn có một ống kính thủy tinh và một cây kim lơ lửng, hình dáng lạ lùng, nhưng không hề khác với la bàn. Tuy nhiên, vật khiến tôi có ấn tưởng hơn cả chính là viên pha lê đỏ phát sáng. Một khi đã nhìn vào vật thể ấy, tôi không sao cất mắt đi được. Một cách từ tốn, tôi đưa tay xuống , đón nó vào lòng bàn tay; viên pha lê thật ấm áp và mang lại cảm giác ran rát. Trong một tích tắc ngắn ngủi, ánh đỏ chợt sáng rực lên, rồi sau đó quang năng giảm năng lượng, từ từ nở ra, co vào nhau như chính nhịp thở hiện thời của tôi vậy.
Viên pha lê đỏ mỗi lúc một nóng hơn, sáng hơn và bắt đầu phát ra tiếng kêu o o nho nhỏ. Tôi không thoát khỏi cảm giác hoảng hốt, căng thẳng, e sợ rằng một trong những Biệt Năng của tôi đã kích hoạt một trái lựu đạn Loric.
- Cô Adelina! – Tôi hét lên – Cô dậy đi! Dậy đi, cháu xin cô mà!
Người giám hộ của tôi cau mày, rồi tiếng thở nghe rên hơn trước.
Bằng bàn tay để không còn lại, tôi lay vai cô Adelina.
- Cô Adelina!
Tôi lay vai người giám hộ của mình mạnh hơn, và động tác đó đã khiến tôi làm rơi viên pha lê. Vật thể ấy nảy mạnh trên nền đá của gác chuông rồi lăn ra cửa. Khi viên pha lê lăn từ bậc thang thứ nhất xuống bậc thang thứ hai, sắc đỏ của nó đã thôi co nở. Và khi rơi từ bậc thang thứ hai xuống bậc thang thứ ba, nó đã thôi phát sáng, không những thế, lại còn chuyển sang màu xanh lơ. Viên pha lê tiếp tục rơi xuống bâc thang thứ tư, tôi bắt đầu chạy theo…
Sam cho xe chạy vào một con đường đất tối om om. Quả cầu tiếp tục kêu vo vo trước mặt tôi. Đốm sáng phập phồng như vẫn cố báo cho chúng tôi biết một điều gì đó. Xe dừng lại, Sam tắt máy và bật đèn lên.
- Tôi nghĩ là một người trong số các bạn đó – Sam lên tiếng và quay đầu lại – Một số khác. Và con số đó đang ở Tây Ban Nha.
- Chúng ta không thể chắc chắn điều này – Số Sáu bày tỏ quan điểm.
Sam hất đầu về phía khối cầu:
- Được, cô nhìn đi. Khi đến đây, các cô các cậu phải được phân tán nhau ra, đúng không? Cách thức sẽ như thế này đây. Tất cả mọi người luôn di chuyển và lẩn trốn cho đến khi Biệt Năng phát triển, rồi luyện tập các thứ. Sau đó thì sao? Mọi người sẽ kết hợp lại và sát cánh bên nhau cùng chiến đấu. Thế nên ánh sáng xuất hiện ở đây, có lẽ là biểu tượng của sự kết hợp, hay tương tự như thế. Nó là một dấu hiệu đáng ngại từ một trong những con số còn lại. Hoặc giả, các bạn, có lẽ Số Năm hay Số Chín vừa mới mở Hộp lần đầu tiên, và bởi vật thể này của chúng ta đang hoạt động cùng lúc, nên chúng ta mới kết hợp được.
- Vậy họ cũng thấy tụi mình ở Ohio hả? – Tôi hỏi.
- Thế đấy. Dám lắm chứ. Có thể lắm. Nhưng thôi, nghiêm túc đi, nghĩ mà xem. Nếu các Chiến Binh Tinh Nhuệ ban cho các bạn tất cả những thứ trong Hộp, thì ắt họ cũng sẽ ban cho các bạn thứ để kết nối với nhau chứ. Đúng không nào? Có lẽ bằng cách này hay cách khác, chúng ta vửa mới mở khóa vấn đề này, và chúng ta biết được nơi đồng đội cần đến sự trợ sức của chúng ta – Sam quả quyết.
- Có lẽ là một đồng đội đang bị tra tấn và bị buộc phải liên lạc với chúng ta. Đây là một cái bẫy – Số Sáu nói tỉnh rụi.
Tôi toan mở miệng tán thành thì bề mặt của Trái Đất chợt mờ đi, toàn bộ khối cầu run rẩy giữa giọng nói của một cô gái.
- Cô Adelina! ¡Despierta (Cô dậy đi)! ¡Despierta, por favor (Dậy đi, cháu xin cô mà)! Cô Adelina!
Tôi lại toan thét lên, nhưng khối cầu bỗng co lại, tách thành bảy quả cầu và trở lại bình thường.
- Á, á, á! Chuyện gì vừa xảy ra thế nhỉ? – Tôi ngạc nhiên.
- Tôi sẽ trả lời rằng tín hiệu đã bị cắt đứt – Sam đáp gọn lỏn.
- Cô gái đó là ai? Cô Adelina là ai? – Số Sáu đặt câu hỏi.
Tôi bắt được viên đá khi nó nảy khỏi bậc thang thứ chín, nhưng dù cho tôi có làm gì, viên pha lê cũng không còn sáng như trước nữa. Tôi lắc. Tôi thổi. Tôi đặt nó vào lòng bàn tay để ngửa của cô Adelina. Viên pha lê cũng không thay đổi sắc xanh lơ mới mẻ, tôi sợ rằng mình đã làm vỡ nó. Một cách cẩn trọng, tôi đặt viên đá trở lại bên trong chiếc Hộp và nhấc cành cây ngắn ngủn lên.
Hít vào một hơi thật sâu, tôi giơ cành cây ra một trong hai ô cửa sổ, tập trung vào đầu khúc cây. Dường như có lực từ; nhưng trước khi tôi có thể kiểm tra cặn kẽ hay nhận biết được chính xác một điều gì, thì tôi bỗng nghe thấy tiếng cánh cửa gỗ sồi ở dưới chân tháp mở ra.