- TỤI MÌNH KHÔNG ĐẾN NHÀ SARAH ĐƯỢC ĐÂU – Sam quả quyết cùng tôi đi men theo bìa rừng – Chúng ta đã lấy được cái máy tính bảng này rồi, có lẽ là thiết bị truyền dẫn mà cả bọn đang mong đấy, giờ thì mình quay trở lại giúp Số Sáu đi.
Tôi bước lên trước cậu bạn của mình.
- Số Sáu có thể tự thân xoay xở được. Tôi đang ở ngay đây, mà Sarah cũng ở ngay đây. Tôi yêu cô ấy, Sam à, tôi sẽ phải gặp cô ấy. Cậu có nói gì tôi cũng chẳng bận tâm đâu.
Sam bước lùi lại, còn tôi cứ thằng tiến đến nhà Sarah. Sam gọi với theo.
- Cậu có thực sự yêu cô ấy không hả, John? Hay cậu yêu Số Sáu? Ai hả?
Quay phắt người lại, tôi rọi vào khuôn mặt của bạn mình.
- Cậu nghĩ tôi không yêu Sarah sao?
- Ê, thôi nào!
- Xin lỗi – Tôi lầm nhầm và hạ tay xuống.
Anh bạn của tôi dụi mắt:
- Câu hỏi này có căn cứ chứ. Lúc nào tôi cũng thấy cậu và Số Sáu đưa đẩy với nhau, lúc nào cũng thấy, cậu còn làm điều đó ngay trước mặt tôi nữa mà. Cậu thừa biết là tôi thích cô ấy, mà cậu cũng đâu có quan tâm. Trên hết, cậu đã có một cô bạn gái nóng bỏng nhất Ohio rồi.
- Tôi có quan tâm mà – Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại.
- Cậu quan tâm cái gì?
- Tôi quan tâm đến chuyện cậu có tình cảm đặc biệt với Số Sáu, Sam à. Nhưng mà cậu nói đúng, tôi cũng thích cô ấy nữa. Ước gì tôi không như vậy, nhưng mà tôi lại như vậy. Như thế thật ngớ ngẩn và xử ác với cậu, nhưng tôi không thể ngăn mình không nghĩ về Số Sáu. Cô ấy rất tuyệt, xinh đẹp, lại là người Lorien nữa, thế thì, còn trên cả tuyệt vời. Tuy nhiên, tôi yêu Sarah. Đó là lý do vì sao tôi phải gặp cô ấy.
Sam thộp lấy khuỷu tay tôi:
- Không được đâu, anh bạn. Chúng ta phải trở lại và giúp Số Sáu. Cậu nghĩ mà xem. Nếu chúng rình chúng ta ở nhà tôi, thì chúng rình ở nhà Sarah còn đông hơn nữa đó.
Một cách nhẹ nhàng, tôi rụt tay lại.
- Cậu đã gặp mẹ cậu rồi, phải không? Cậu đã trông thấy mẹ cậu ở sân sau, đúng chứ?
- Phải – Sam thở dài. Ánh mắt của cậu bạn tôi chuyển xuống đôi giày.
- Cậu đã gặp mẹ cậu rồi, tôi còn phải đi gặp Sarah.
- Chuyện này chẳng có ý nghĩa gì như cậu nghĩ đâu. Chúng ta đã lấy được thiết bị truyền dẫn rồi, cậu nhớ không? Đó là lý do vì sao bọn mình lại có mặt ở thị trấn Paradise này. Đây chính là lý do duy nhất – Sam đưa cho tôi chiếc máy tính bảng. Tôi chú mục vào màn hình trống trơn, đưa tay chạm vào từng xăng-ti-mét một. Rồi tôi thử dùng đến siêu năng lực, để cả nó lên trán. Chiếc máy tính bảng vẫn im lìm.
- Để tôi thử xem – Sam đề nghị. Và trong lúc cậu bạn đang mò mẫm trên chiếc máy tính bảng, tôi kể cho cậu ta nghe về chiếc thang, về bộ xương khổng lồ có đeo dây chuyền và cái bàn đầy giấy.
- Số Sáu gom cả một đống giấy, nhưng có vẻ như tụi mình không thể đọc được – Tôi cho biết.
- Vậy là bố tôi có cả một căn phòng bí mật ở dưới đất à? – Lần đầu tiên trong mấy tiếng đồng hồ, Sam mỉm cười, trả lại cho tôi chiếc máy tính bảng – Bố thật tuyệt vời. Tôi rất muốn xem những giấy tờ mà Số Sáu đã cầm theo.
- Hẳn nhiên rồi – Tôi tán thành – Ngay sau khi tôi đã gặp được Sarah.
Sam dang hai cánh tay ra, tỏ ý ngạc nhiên:
- Tôi phải làm gì để thay đổi suy nghĩ của cậu bây giờ? Hãy cho tôi biết đi.
- Không thể làm nổi đâu. Cậu không thể làm gì để ngăn tôi lại được đâu.
Lần cuối cùng tôi ở nhà Sarah là vào dịp Lễ Tạ Ơn. Tôi còn nhớ mình đang bước vào khuôn viên nhà Sarh thì trông thấy cô ấy vẫy tay chào tôi ở ô cửa sổ phía trước nhà.
- A, anh chàng điển trai – Sarah đã thốt lên như vậy khi ra mở cửa, còn tôi thì ngoái đầu ra phía sau, vờ vịt rằng cô bạn đang ám chỉ một người khác.
Hai giờ sáng, ngôi nhà của Sarah trông khác hẳn. Mọi ô cửa sổ đều tối như bưng, hai cánh cửa ga-ra đóng kín; ngôi nhà thật lạnh lẽo và trống rỗng. Trông thật khó chịu. Sam và tôi nằm sấp, trườn người đi trong bóng tối, áp sát vào một góc nhà, tôi không biết sẽ nói chuyện với Sarah như thế nào.
Tôi rút trong túi quần juean ra chiếc điện thoại mà mình đã tắt trong bao ngày qua, đây là chiếc điện thoại di động trả trước.
- Tôi sẽ nhắn tin cho tới khi nào cô ấy tỉnh dậy.
- Ý tưởng hay thiệt. Cứ làm như vậy đi, để còn ra khỏi đây nữa. Tôi thề với cậu, thế nào Số Sáu cũng giết chết tươi chúng ta cho mà xem, có khi còn tệ hơn. Có lẽ cô ấy đã bỏ mạng giữa một bầy Mogadore rồi cũng nên, còn chúng ta thì đang ở đây, nằm trên cỏ mà diễn trích đoạn hoạt cảnh Romeo và Juliet.
Tôi mở máy và nhắn: A đã hứa rằng anh sẽ trở lại. E có dậy không?
Sau khi đã gửi tin nhắn, chúng tôi đếm đến ba mươi rồi tôi lại bấm tiếp: Anh yêu em. Anh đang ở đây nè.
- Chắc cô ấy tưởng cậu đang chơi khăm cô ấy – Sam thì thào sau khi hai đứa chờ thêm ba mươi giây nữa – Nhắn cái gì mà chỉ có hai cậu biết với nhau đi.
Tôi thử nghiệm: Bernie Kosar nhớ em lắm.
Ô cửa sổ phòng Sarah tức thì sáng đèn. Thế rồi chiếc điện thoại của tôi rung lên báo hiệu có tin nhắn: Anh hả? Anh đang ở thị trấn Paradise hả?
Tôi giật tung một nắm cỏ lên, quá hào hứng.
- Bình tĩnh nào – Sam thì thào.
- Tôi không kiềm được.
Tôi hồi âm: Anh ở ngoài này. Gặp anh ở sân chơi 5p nhé?
Điện thoại của tôi rung lên liền tắp lự: Em sẽ có mặt.
Khi Sarah đặt những bước chân đầu tiên lên sân chơi tráng bê-tông, Sam và tôi đang náu mình sau chiếc thùng rác Dumpster ở cuối đường. Vào khoảnh khắc được trông thấy dáng hình người con gái ấy, tôi không thở được, trong lòng tràn ngập cảm xúc. Sarah đang ở cách tôi mười tám mét, trong trang phục quần jean sẫm màu và áo khoác đen lông cừu. Cô ấy đội một chiếc mũ trắng, nhưng tôi vẫn trông thấy mái tóc dài màu vàng, mái tóc khẽ lay động trên bờ vai trong làn gió thoảng. Nước da hoàn mĩ của Sarah sáng lên dưới bóng đèn đơn độc ở sân chơi, và tôi ý thức ngay được rằng toàn thân mình đang lấm lem đầy đất cát và tro xác của bọn Mogadore. Tôi cất một bước ra khỏi chiếc thùng rác, nhưng Sam đã nhanh nhẹn chộp lấy cổ tay tôi, ngăn lại.
- John, tôi biết sẽ rất khó khăn – Anh bạn của tôi thì thào – Nhưng cúng ta phải trở lại khu rừng trong mười phút nữa. Tôi nói nghiêm túc đó. Số Sáu đang chờ chúng ta.
- Tôi sẽ cố gắng hết sức – Tôi đáp liền mà không màng đến hậu quả. Sarah đang ở ngay đằng kia, tôi ở gần cô ấy đến độ tôi có thể ghi nhận được mùi dầu gội đầu của cô ấy.
Sarah đang ngó dáo dác để tìm tôi. Cuối cùng, cô ngồi xuống một chiếc xích đu và xoay mình, các sợi dây thừng bên trên bắt đầu xoắn lại. Sarah bắt đầu quay tròn một cách thong thả, tôi cất từng bước chậm rãi quanh sân, dừng lại phía sau những thân cây, ngắm nhìn cô bạn gái. Cô ấy đẹp quá, hoàn hảo quá.
Tôi đợi cho đến khi Sarah đối diện với hướng khác mới bước ra khỏi chỗ tối, và khi cô ấy đánh vòng trở lại, thì tôi đã hiện diện ở trước mặt cô ấy.
- John? – Đôi giày đế mềm của Sarah bám chặt xuống nền bê-tông để không phải quay vòng.
- Chào người đẹp – Tôi lên tiếng,hoàn toàn có thể cảm nhận được nụ cười của mình đã kéo lên tới tận mang tai.
Sarah đưa hai tay lên áp lấy miệng và mũi.
Tôi bước về phía cô gái, cô ấy cố rời khỏi chiếc đu, nhưng những sợi dây thừng quá căng, Sarah không thể nào xuống được.
Tôi nhảy tới, bắt lấy hai sợi dây thừng của chiếc đu. Tôi xoay Sarah về phía mình rồi đưa hai tay lên, nâng Sarah cùng chiếc đu lên cho đến khi khuôn mặt của cô ấy ngang tầm với khuôn mặt tôi. Và tôi đưa người tới để hôn Sarah. Đúng vào thời khắc đôi môi của chúng tôi gặp nhau, tôi có cảm giác như mình chưa từng rời khỏi thị trấn Paradise này.
- Sarah – Tôi nói vào tai người bạn gái – Anh nhớ em nhiều, nhiều, nhiều lắm.
- Em không dám tin là anh đang ở đây. Không thể nào đây lại là sự thật.
Tôi lại hôn Sarah, tôi không hề dừng lại trong lúc xoay vòng, xoay vòng cả hai đứa cho đến khi hai sợi dây bên trên tách rời nhau ra. Sarah nhảy khỏi ghế đu và buông mình vào vòng tay tôi. Tôi hôn lên hai má, lên cổ người bạn gái; còn Sarah thì lướt hai tay lên đầu tôi, vần vò mái tóc ngắn ngủn của tôi giữa các ngón tay.
Tôi đặt Sarah xuống, cô bạn gái nói ngay:
- Có người mới cắt tóc.
- Ừưư, trông anh giống như một-tên-khó-hạ-đang-trên-đường-trốn-chạy. Em thấy sao? Em có tíhch không?
- Có – Sarah trả lời – Nhưng em chẳng cần anh phải trông dữ dằn đâu.
Tôi lùi lại một bước để ghi nhớ hình ảnh này của Sarah. Tôi ghi nhận ánh sáng của những vì sao ở đằng sau cô ấy, ghi nhận chiếc mũ trắng nằm lệch trên đầu, ghi nhận chiếc mũi và đôi má đỏ hồng vì lạnh; và khi Sarah bặm môi dưới và chú mục vào tôi, một làn hơi thở đọng thành sương phả ra khỏi miệng của cô ấy.
- Từng ngày, từng ngày, anh luôn nghĩ về em, Sarah Hart ạ.
- Còn em luôn nghĩ về anh nhiều gấp hai lần.
Tôi cúi người xuống cho đến khi trái tim của hai đứa tôi chạm vào nhau. Và cả hai cứ ở trong tư thế đó mà cười, cuối cùng, tôi hỏi:
- Em có khỏe không? Bây giờ mọi thứ quanh đây đối với em ra sao?
- Bây giờ thì tốt hơn rồi.
- Ở xa em thật khó khăn quá – Tôi bộc bạch, âu yếm hôn lên những ngón tay lạnh giá – Anh cứ nghĩ xem khi được chạm vào em, được nghe tiếng nói của em thì sẽ như thế nào. Đêm nào anh cũng suýt chút nữa là gọi điện thoại cho em.
Sarah bưng lấy cằm của tôi và lướt hai ngón cái lên môi tôi.
- Nhiều lần ngồi trong xe của bố, em cứ tự hỏi không biết anh đang ở đâu. Tất cả những gì em cần biết là anh ở hường nào, để em lái thẳng tới đó.
- Anh ở đây rồi. Ở ngay trước mặt em – Tôi thầm thì đáp.
Sarah buông thõng hai tay.
- Em muốn đi với anh, John. Em không quan tâm đâu. Em không thể cứ tiếp tục như thế này.
- Con đường ấy nguy hiểm lắm. Bọn anh vừa mới đấu với năm mươi tên Mogadore ở nhà Sam đó. Bây giờ ở bên anh, cuộc sống chỉ là như vậy thôi. Anh không thể đặt em vào giữa những chuyện này.
Đôi vai Sarah rung lên, nước mắt bắt đầu lưng tròng nơi khóe mắt.
- Không được ở bên anh, và không biết được anh còn sống hay đã chết, em không thể ở lại đây được, John à.
- Em nhìn anh này, Sarah – Tôi nói. Cô bạn gái của tôi ngẩng đầu lên – Anh sẽ không bao giờ chết đâu. Ý thức được rằng em còn đang ở đây chờ đợi anh, anh có cảm giác như đó là một lực từ trường vậy. Rồi chúng mình sẽ lại được ở bên nhau. Sớm thôi em.
Đôi môi của Sarah run rẩy.
- Khó lắm. Bây giờ mọi thứ kinh khủng lắm, John.
- Mọi thừ kinh khủng ư? Em muốn nói điều gì vậy?
- Ai cũng điên khùng hết. Người ta nói về anh nhiều điều đáng ghét lắm. Họ cũng nói linh tinh về em nữa.
- Chẳng hạn như họ nói sao, hả em?
- Họ bảo anh là một tên khủng bố, một tên sát nhân, và anh thù nước Mỹ. Mấy người ở trường còn gọi anh bằng những cái tên như Bomb Smith nữa. Bố mẹ em nói anh là người nguy hiểm, rằng dù thế nào, em cũng không bao giờ được nói chuyện với anh; còn tiền thưởng nữa, người ta ra giá thưởng cho cái đầu của anh, vậy nên ai cũng bàn đến chuyện săn anh cả.
Sarah cúi mặt xuống.
- Anh không thể tin nổi là em lại phải chịu đựng tất cả những điều này, Sarah – Tôi thốt lên – Ít ra thì em cũng đã biết được sự thật.
- Em gần như mất tất cả bạn bè. Với lại, ở trường mới, ai cũng nghĩ rằng em là một kẻ lập dị.
Tôi đau lòng khôn xiết. Sarah đã từng là một nữ sinh nổi tiếng nhất, xinh đẹp nhất, được yêu mến nhất. Giờ thì cô ấy đã bị mọi người ruồng bỏ.
- Mọi thứ không phải lúc nào cũng diễn ra theo chiều hướng đó đâu em – Tôi tiếp tục thì thầm.
Sarah không kiềm được nước mắt nữa.
- Em yêu anh nhiều lắm, John. Tuy nhiên, em không thể hình dung được chúng mình sẽ thoát khỏi mớ bòng bong này bằng cách nào. Hay là anh tự nộp mình.
- Anh không nộp mình đâu, Sarah. Anh không thể làm như thế được. Rồi chúng mình sẽ thoát khỏi chuyện này thôi. Tất nhiên là sẽ như vậy rồi. Người yêu và tình yêu duy nhất của anh, Sarah, anh xin hứa với em, nếu em vẫn đợi anh, mọi thứ chắc chắn rồi sẽ tốt hơn.
Tuy nhiên những giọt nước mắt vẫn không ngừng tuôn chảy.
- Em sẽ chờ đợi trong bao lâu nữa? Điều gì sẽ xảy ra khi mọi thứ trở nên tốt hơn? Liệu anh có quay về Lorien hay không?
- Anh cũng không biết nữa – Tôi thật thà trả lời – Hiện thời, thị trấn Paradise là nơi duy nhất anh muốn ở bên cạnh trong tương lai. Tuy nhiên, giả như bằng cách này hay cách khác, bọn anh đánh bại bọn được bọn Mogadore rồi thì có lẽ là như thế: anh sẽ phải quay trở lại Lorien. Nhưng anh không biết đích xác là khi nào.
Trong túi Sarah, chiếc điện thoại đột ngột rung lên, cô rút nửa chừng để kiểm tra màn hình.
- Ai nhắn tin cho em khuya khoắt thế?
- Là Emily ấy mà. Có lẽ anh nên tự nộp mình và giải thích cho họ biết rằng anh không phải là tội phạm khủng bố. Em không muốn phải mất anh hết lần này đến lần khác đâu, John.
- Em hãy nghe anh nói đây, Sarah. Anh không thể nộp mình được. Anh không thể ngồi trong đồn cảnh sát và cố giải thích xem vì sao toàn bộ ngôi trường bị hủy hoại, cũng như năm người bị giết như thế nào. Làm sao anh có thể giải thích về bác Henri? Làm sao anh có thể giải thích về những tài liệu mà người ta tìm thấy ở trong nhà của bọn anh? Anh không thể để cho mình bị bắt được. Thật ra, Số Sáu sẽ giết chết anh ngay bây giờ nếu biết anh đang ở đây và nói chuyện với em đấy.
Sarah sụt sịt, quệt mu bàn tay lên mặt, chùi nước mắt.
- Tại sao nếu biết anh ở đây, Số Sáu sẽ giết anh?
- Bởi vì vào lúc này, cô ấy đang cần anh và anh ở đây sẽ rất nguy hiểm.
- Cô ấy cần anh ư? Cô ấy cần anh thật sao? Em mới là người cần anh chứ, John. Em cần anh có anh ở đây để động viên em rằng mọi thứ rồi sẽ ổn cả, và rằng chúng ta đáng phải làm như vậy.
Một cách chậm rãi, Sarah đi tới chỗ chiếc ghế băng có ghi đầy những chữ viết tắt. Tôi ngồi xuống bên cạnh cô bạn gái của mình, tựa vào vai cô ấy. Chúng tôi ở ngoài phạm vi sáng nên tôi không thể nhìn thấy rõ được khuôn mặt của Sarah.
Tôi không biết nguyên cớ từ đâu, nhưng Sarah đã lảng người khỏi tôi, và lên tiếng:
- Số Sáu rất xinh.
- Đúng vậy – Tôi tán thành. Lẽ ra tôi không nên nói như thế, nhưng những lời lẽ cứ tự nhiên tuôn ra khỏi miệng tôi – Nhưng không xinh như em. Em là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng được biết đến và được trông thấy đấy.
- Nhưng anh không phải ở xa Số Sáu như anh đang phải ở xa em.
- Khi bọn anh đi dạo, bọn anh đã phải tàng hình, Sarah ạ! Không đơn thuần chỉ là nắm tay nhau và đi xuống đường đâu. Bọn anh phải trốn tránh toàn bộ thế giới. Ở bên cô ấy, anh cũng phải trốn tránh, giống như khi anh đang ở bên em đây vậy.
Sarah đứng bật dậy ra khỏi băng ghế, cô quay phắt lại:
- Anh đi dạo với cô ấy hả? Anh có nắm tay cô ấy khi cả hai bước xuống đường không?
Tôi cũng đứng dậy để đi về phía Sarah, hai tay dang rộng, hai ống tay áo của tôi vẫn còn bám đầy đất cát.
- Bọn anh buộc phải làm như vậy. Đó là cách duy nhất để anh có thể tàng hình.
- Anh có hôn cô gái đó không?
- Cái gì?
- Trả lời em đi – Trong giọng nói của Sarah có điều gì khác lạ. Đó là sự đan xen giữa cảm giác ghen tuôn và cô độc, một cơn thịnh nộ đủ để gửi vào từng lời nói một sự châm chích.
Tôi lắc đầu:
- Sarah, anh yêu em. Anh thực sự không biết phải nói lời nào khác. Anh muốn nói rằng chẳng có chuyện gì xảy ra cả - Một đợt sóng của sự bất an bủa vây lấy toàn bộ con người tôi, tôi cố gom hết các vốn liếng từ ngữ để diễn tả thật chính xác.
Sarah nổi cơn thịnh nộ:
- Một câu hỏi quá đơn giản mà, John. Anh có hôn cô gái đó không?
- Anh không có hôn Số Sáu, Sarah. Bọn anh không có hôn nhau. Anh yêu em - Tôi trả lời, và co rúm người lại trước sự ngoa ngoắt của lời lẽ, câu nói nghe ra còn tệ hơn những gì tôi mường tượng.
- Em hiểu rồi. Tại sao câu hỏi đó lại khó trả lời đến vậy, đúng không John? Xem ra, cuộc sống của em càng lúc càng trở nên tốt hơn đây. Cô ấy có thích anh không?
- Chuyện đó đâu có quan trọng, Sarah. Anh yêu em mà, nên Số Sáu không có ý nghĩ gì hết. Chẳng có cô gái nào có ý nghĩ gì hết.
- Em thấy mình giống như một con ngốc ấy – Sarah hơi sẵng giọng và khoanh tay lại.
- Thôi đi, anh xin em đấy. Sarah, em đang hiểu lầm mọi việc.
- Em ư, John? – Sarah hỏi vặn lại, cô quay lại và ngó sững vào tôi, những giọt nước long lanh trong mắt – Vì anh, em đã phải chịu đựng rất nhiều.
Tôi đưa tay ra, cố nắm lấy bàn tay của Sarah, nhưng cô đã giật ngay tay lại vào thời khắc những ngón tay của chúng tôi vừa chạm vào nhau.
- Đừng – Sarah gằn giọng. Chiếc điện thoại trong túi áo của cô một lần nữa lại rung lên, nhưng Sarah không có bất kỳ một cử động nào để kiểm tra.
- Anh muốn ở bên em, Sarah – Tôi bày tỏ lòng mình – Bây giờ có vẻ như không có lời nào anh nói ra đều được coi là đúng hết. Tất cả những gì anh có thể nói được là anh đã phải trải qua những tuần lễ nhớ em khắc khoải, không có một ngày nào mà anh lại không nghĩ đến chuyện gọi điện thoại cho em, hoặc viết cho em một lá thư – Tôi cảm thấy mình chao đảo với cảm giác gần như chắc chắn mình đang mất Sarah – Anh yêu em. Em đừng nghi ngờ điều đó một giây nào.
- Em cũng yêu anh – Sarah khóc òa.
Khép mắt lại, tôi thở từng hơi trong bầu không khí giá lạnh. Một dự cảm chẳng lành chợt ập đến, trạng thái nhưng nhức bắt đầu xuất hiện ở cổ họng tôi và bò xuống đến giày. Khi tôi mở mắt ra, Sarah đã lùi lại vài bước.
Bên trái tôi chợt có tiếng động, tôi ngẩng mặt lên thì trông thấy Sam. Với đôi mắt đầy ủ dột, Sam gục gặc cái đầu theo cách muốn cho Sarah và tôi hiểu rằng cậu ta không có ý muốn đến gần, nhưng bắt buộc phải làm như vậy.
- Sam hả? – Sarah lên tiếng.
- Chào Sarah – Cậu bạn của tôi thì thầm đáp lại.
Sarah ôm lấy anh bạn của tôi.
- Gặp lại cô thế này thật tốt quá – Sam nói vào tóc của Sarah – Tuy nhiên, Sarah ạ, tôi xin lỗi. Tôi thật lòng, thật lòng xin lỗi, tôi biết cả hai bạn đã không gặp nhau lâu rồi, nhưng John và tôi cần phải đi. Chúng tôi đang phải đối diện với nhiều nguy hiểm lắm. Cô không biết đâu.
- Tôi biết chứ - Sarah buông Sam ra.
Tôi toan khẳng định lần nữa với cô bạn gái của mìn rằng tôi yêu cô ấy như thế nào và định chào tạm biệt, thì biến động nổ ra.
Mọi thứ diễn ra nhanh đến độ tôi không thể nắm bắt được hoàn toàn sự thể. Cảnh tượng diễn ra cứ như một cuốn phim bị chiếu loạn xạ: Sam bị một người đàn ông đeo mặt nạ phòng độc kéo về phía sau. Trên lưng chiếc áo khoác xanh của người vừa đột ngột xuất hiện ấy có in dòng chữ FBI. Ai đó ôm lấy Sarah và kéo cô ấy xa khỏi tôi. Một khối kim loại lăn trên cỏ rồi dừng lại trước hai chân của tôi, khói trắng bắt đầu bốc ra từ hai đầu khối kim loại ấy, đốt cháy mắt và cổ họng của tôi. Tôi không thể nhìn thấy gì nữa, chỉ nghe loáng thoáng tiếng Sam đang bị bịt miệng, ú ớ. Lui khỏi chiếc hộp tạo khói, tôi khuỵu chân xuống bên cạnh một chiếc cầu tuột được làm bằng nhựa. Khi ngẩng đầu lên, tôi trông thấy hơn mười hai viên cảnh sát đang bao vây mình, ai nấy đều chĩa súng vào tôi. Tay cảnh sát đeo mặt nạ phòng độc tấn công Sam đang ghì đầu gối vào lưng cậu ấy. Một giọng nói vang lên từ chiếc loa phóng thanh:
- Không được cử động! Để hai tay lên đầu và nằm sấp xuống! Các người đã bị bắt!
Khi tôi đặt hai tay lên đầu, những chiếc xe hơi đậu trên đường trong suốt thời gian chúng tôi ở đây chợt khởi động; đèn pha bật sáng rực, các chớp đèn đỏ lóe sáng trên bảng đồng hồ. Ở các góc đều có xe cảnh sát hụ còi, rồi một chiếc xe bọc sắt, bên hông có sơn hàng chữ SWAT, tấp vào lề và thắng két lại giữa sân bóng rổ. Những người đàn ông hét toáng lên và túa ra khỏi chiếc xe trong tình trạng báo động, đó cũng là lúc có một người đá thẳng vào bụng tôi, kế tiếp là chiếc còng nhanh chóng tra vào hai cổ tay tôi. Ở trên đầu mình, tôi nghe có tiếng phành phạch của một chiếc máy bay trực thăng.
Tâm trí tôi bám vào lời giải thích duy nhất cho tất cả những điều này.
Sarah. Những tin nhắn. Không phải là Emily. Cảnh sát đã nói chuyện với cô ấy. Ở trong tôi, một phần nhỏ của trái tim không hề vỡ ra khi Sarah lùi bước khỏi tôi lúc này chợt vỡ vụn.
Mặt áp xuống nền bê-tông, tôi lắc đầu. Tôi có cảm giác ai đó đã lấy mất con dao của mình. Có hai bàn tay của một người khác tước lấy chiếc máy tính bảng vốn được giắt ở lưng quần của tôi. Tôi trông thấy Sam bị người ta nắm tay lôi đi, trong một tích tắc ngắn ngủi, ánh nhìn của chúng tôi giao nhau. Tôi không biết cậu ta đang nghĩ gì.
Một chiếc còng khác được tra vào cổ chân tôi, ở chiếc còng này có một sợi xích nối vào với chiếc còng đang bao quanh hai cườm tay tôi. Tôi bị lôi dậy khỏi mặt đất. Chiếc còng tay quá chật, thít hẳn vào hai cổ tay tôi. Thế rồi một chiếc bao trùm đầu màu đen phủ chụp xuống đầu tôi và được buộc lại quanh cổ. Bây giờ, tôi hoàn toàn không còn có thể trông thấy được một thứ gì nữa. Hai viên cảnh sát ôm lấy hai khuỷu tay tôi, trong khi một người khác đẩy tôi về phía trước.
- Mày có quyền giữ im lặng – Một người lên tiếng khi tôi bị dẫn đi, sau đó, tôi bị ném vào phía sau một chiếc xe.