Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Mốt
Chương Hai Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

TRONG LÚC XE VẪN CHẠY, TÔI THỬ THU NHẶT TÍN HIỆU từ các quả cầu thêm vài lần nữa, nhưng mỗi lần tôi khởi hoạt thái dương hệ, thì các quả cầu vẫn quay theo quĩ đạo một cách bình thường. Đã gần nửa đêm, tôi toan lục lọi các viên đá cùng những đồ vật khác trong Hộp, thì chợt ghi nhận được những ánh đèn rải rác đó đây của thị trấn phía đằng xa. Một bảng hiệu ở bên phải tôi vụt qua cũng y như vài tháng trước đây, khi bác Henri còn ngồi đằng sau vô-lăng.

CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI

THỊ TRẤN PARADISE, BANG OHIO

SỐ DÂN: 5.243

- Mừng ta trở về - Sam thì thào.

Tôi tì trán lên cửa sổ và nhận ra một kho thóc xiêu vẹo, một tấm biển cũ có hình những quả táo, một chiếc xe tải hạng nhẹ màu xanh lục vẫn còn được rao bán. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể tôi. Trong tất cả những nơi đã sống qua, thị trấn Paradise là nơi tôi vô cùng yêu thích. Đó là nơi tôi đã có được người bạn thân đầu tiên, là nơi tôi phát triển Biệt Năng đầu tiên của mình; cũng là nơi tôi biết yêu. Tuy nhiên, đây cũng là nơi lần đầu tiên tôi đã đụng độ với bọn Mogadore, là nơi tôi đã trải nghiệm một cuộc chiến thật sự, và nếm trải những nỗi đau đớn đầu tiên. Đây cũng chính là nơi bác Henri lìa đời.

Bernie Kosar nhảy lên ghế ngồi bên cạnh tôi, đôi tai của nó ve vẩy với một tốc độ đáng kinh ngạc. Con vật ấn mũi vào khe hở nhỏ bên ô cửa sổ phía bên nó và hít lấy hít để bầu không khí quen thuộc.

Sau khi thực hiện rẽ trái vào con đường nhỏ đầu tiên, và thêm vài lần bẻ ngoặt, cũng như đôi lúc quay ngược xe lại để chắc chắn rằng không bị bám đuôi, Sam tìm được một chỗ tốt nhất và ít bị để ý nhất để bỏ lại chiếc SUV. Chúng tôi bàn tính lại kế hoạch một lần nữa.

- Sau khi lấy được thiết bị truyền dẫn rồi, chúng ta trở lại xe ngay và rời khỏi thị trấn Paradise liền lập tức – Số Sáu căn dặn – Đúng không nào?

- Đúng – Tôi đáp.

- Chúng ta không liên lạc với bất kỳ ai; chúng ta chỉ đến, rồi đi.

Ý thức được cô bạn đồng hành đang ám chỉ Sarah, tôi bặm môi. Rốt cuộc, sau những ngày chạy trốn, tôi đã trở lại thị trấn Paradise và được dặn dò rằng không được gặp Sarah.

- Nắm kỹ không đấy, John? Chúng ta đi ngay bây giờ chứ?

- Được rồi, tôi hiểu cô nói gì mà.

- Xin lỗi.

Sam đậu chiếc SUV trên một con đường tối như hũ nút bên gốc một cây phong cách nhà cậu ta hai dặm. Đôi giày của tôi vừa đặt xuống mặt đường trải nhựa, hai buồng phổi của tôi đã tràn ngập hơi thở thực sự đầu tiên của bầu không khí Paradise. Ngay lập tức, tôi thèm muốn biết bao được trở lại những cảm giác của ngày nào: mùa Halloween, dưới một mái nhà với bác Henri, và ngồi xuống chiếc ghế trường kỉ bên cạnh Sarah.

Không dám mạo hiểm để lại chiếc Hộp trong cái xe không ai bảo vệ, Số Sáu mở cửa sau, vác chiếc Hộp lên vai. Một khi đã xong đâu vào đấy, cô gái bắt đầu tàng hình.

- Gượm đã - Tôi thốt lên – Tôi muốn lấy một thứ ra ngoài, được không, Số Sáu?

Cô bạn đồng hành trở lại nguyên hình. Tôi mở Hộp, lấy ra con dao, nhét vào túi quần jean phía sau.

- Rồi. Giờ thì tôi đã sẵn sàng. Bernie Kosar, anh bạn nhỏ, chú mày đã sẵn sàng chưa?

Bernie Kosar biến thành một con cú nhỏ lông nâu, vỗ cánh bay lên một cành cây phong thấp.

- Chúng ta vào cuộc nào – Số Sáu cầm chiếc Hộp của tôi lên và lại biến mất.

Cả ba chúng tôi bắt đầu khởi động guồng chân. Cùng với Sam sở hữu những bước chạy rất chắc, tôi nhảy qua một hàng rào và tăng tốc chạy men theo ria cánh đồng gần nhất. Sau chừng nửa dặm, tôi rẽ vào rừng, thích thú với cảm giác các cành cây quệt vào ngực và tay, cảm giác các lùm cỏ cao quất vào đôi ống quần jean. Thảng hoặc, tôi lại ngoái nhìn phía sau, thấy Sam chưa khi nào bị bỏ lại quá ba mươi sáu mét cả. Cậu bạn của tôi đang nhảy qua các khúc gỗ, lướt đi bên dưới các tán cây. Bên cạnh tôi chợt có tiếng động, nhưng trước khi tôi kịp lần tìm con dao, Số Sáu đã thì thào báo cho biết đây là cô. Ghi nhận được một vạt cỏ rạp xuống ở chính giữa, tôi vội vàng bám theo sau.

Thật là may mắn, Sam sống ở ven thị trấn Paradise, cách nhà hàng xóm mấy cánh đồng. Tôi dừng lại chỗ mép rừng khi nhà của cậu bạn lọt vào tầm mắt. Đó là một ngôi nhà nhỏ, giản dị với các tấm nhôm trắng và ván ốp đen bao quanh, một ống khói nhỏ nằm về mé phải và một hàng rào gỗ cao ôm lấy sân sau. Số Sáu trở lại nguyên hình và đặt chiếc Hộp của tôi xuống.

- Đó hả? – Cô bạn cất tiếng hỏi.

- Đó.

Ba mươi giây sau, Bernie Kosar đậu xuống vai tôi. Bốn phút trôi qua, cuối cùng, Sam cũng hì hụi qua khỏi một bụi cây để đứng bên cạnh chúng tôi, hai tay chổng lên đùi, hổn hển thở. Cậu chàng quan sát ngôi nhà của mình từ đằng xa.

- Cậu cảm thấy thế nào? – Tôi hỏi.

- Giống một tên tôi phạm. Một đứa con hư hỏng.

- Hãy nghĩ rằng bố cậu sẽ tự hào như thế nào khi chúng ta hoàn thành vụ này – Tôi an ủi.

Số Sáu lại tàng hình và chạy đi thám thính, kiểm tra một lượt các khoảng tối quanh mấy ngôi nhà lân cận cùng những băng ghế của từng chiếc xe hơi đậu ngoài đường. Cuối cùng, cô bạn đồng hành trở lại và cho biết mọi thứ đều thuận lợi cả, trừ một căn nhà ở mé bên phải có gắn mấy chiếc đèn cảm biến chuyển động. Bernie Kosar – trong hình hài của con cú – bay đi, đậu lên chỗ cao nhất của nóc nhà.

Số Sáu nắm lấy tay Sam, cả hai cùng tàng hình. Tôi cắp lấy chiếc Hộp, lặng lẽ theo họ tiến đến hàng rào phía sau. Cả hai người họ hiện lại nguyên hình, Số Sáu leo rào vào trước, tiếp đó là Sam. Tôi thảy chiếc Hộp qua khỏi hàng rào rồi nhanh nhẹn leo vào theo. Chúng tôi cùng hụp đầu xuống sau một bụi cây sum suê. Tôi quan sát xung quanh sân, những thân cây, bãi cỏ cao, một gốc cây to, một chiếc xích đu đã gỉ sét và một chiếc xe cút kít cũ kĩ nằm ở bên cạnh. Mé trái ngôi nhà là cửa ra vào, bên phải hai ô cửa sổ tối đen.

- Kia kìa – Sam thì thào, xác định vị trí.

Ý niệm đầu tiên của tôi là một cái gốc cây lồ lộ giữa sân, nhưng nhìn kĩ hơn, tôi mới nhận ra đó là một ụ đá to. Nheo mắt lại, tôi trông thấy một vật hình tam giác nhỏ lên trên bề mặt khối đá.

- Bọn tôi sẽ quay lại ngay – Số Sáu thì thầm với Sam.

Nắm lấy tay Số Sáu, tôi tàng hình và tiếp lời:

- Được rồi, Eagle Goode. Giữ chiếc Hộp nhé, cứ coi như cuộc đời tôi đều phụ thuộc vào đó. Bởi vì dúng là như thế thật.

Một cách cẩn trọng, Số Sáu và tôi đi giữa đám cỏ cao về cái giếng, đoạn buông gối ngồi xuống trước nó. Một loạt các con số chạy thuôn theo bề mặt chiếc đồng hồ mặt trời – từ một đến mười hai ở phía bên trái và từ một đến mười hai ở phía bên phải, trên cùng là con số không – bao quanh các con số này là một loạt các đường nét. Tôi toan nắm lấy cái tay cầm hình tam giác và xoay thử thì nghe tiếng Số Sáu thở hắt.

- Có chuyện gì thế? – Tôi khe khẽ hỏi, mắt đưa về phía hai ô cửa sổ tối như bưng.

- Ở chính giữa ấy. Nhìn đi. Các biểu tượng.

Tôi quan sát chiếc đồng hồ mặt trời một lần nữa, hơi thở tức thì bị nghẽn lại trong cổ họng. Tuy khá nhạt nhưng cũng không khó để nhận ra: ở giữa vòng tròn là chín biểu tượng Loric lờ mờ. Tôi nhận ra các con số từ một đến ba , bởi chúng y hệt với các vết sẹo trên mắt cá chân của tôi, còn những biểu tượng khác hoàn toàn còn mới.

- Sinh nhật của Sam là ngày mấy vậy nhỉ? – Tôi hỏi.

- Bốn tháng Một, một chín chín lăm.

Cái tay cầm hình tam giác vang lên một tiếng “tích” hệt như tiếng khóa khi tôi xoay sang phải, chỉ vào số một của Loric. Rồi tôi xoay tay cầm sang bên trái, nuốt khan khi trỏ nó vào biểu tượng có vẻ như là số bốn – con số của tôi. Đoạn tôi xoay tay cầm vào số một, chín; xoay trở lại một vòng, lại là chín và năm. Trong vài tích tắc, không có gì xảy ra, nhưng rồi, chiếc đồng hồ mặt trời bắt đầu rít lên và bốc khói. Số Sáu và tôi lùi lại, cùng quan sát nắp đá của cái giếng mở ra kèm theo một tiếng ầm vang vọng. Khi khói tan đi, tôi trông thấy một chiếc thang bắc xuống phía bên dưới.

Sam nhảy tưng tưng ở chỗ mé rào, một tay bịt ngang miệng, một tay nắm lại, giơ lên cao.

Một trong hai ô cửa sổ tối đen của ngôi nhà bắt đầu sáng ánh đèn vàng. Trên nóc nhà, Bernie Kosar cất lên hai tiếng “cúuuu cúuuu” ngân dài. Trước khi tôi kịp nghĩ ngợi điều gì, Số Sáu đã kéo tôi tiến tới phía trước, ngay khi tôi hiện nguyên hình để leo xuống chiếc thang dẫn xuống lòng giếng. Số Sáu nối bước xuống theo, không quên kéo nắp giếng đóng trở lại. Tôi bật sáng hai bàn tay lên, nhận thấy cả hai chúng tôi đang cách cái nền xi-măng sáu mét.

- Sam thì sao? – Tôi băn khoăn.

- Cậu ấy sẽ ổn thôi. Có Bernie Kosar ở trên đó mà.

Xuống đến nền xi-măng, cả hai nhận ra mình đang ở trong một hành lang ngắn rẽ về phía bên trái. Không khí nồng nặc mùi mốc. Tôi rọi hai bàn tay tới lui khi tiến vào chỗ ngoặt; và khi hành lang duỗi thẳng ra, chúng tôi trông thấy một căn phòng phía trước, ở đó có một cái bàn bừa bộn, và trên tường thì gắn hàng trăm tờ giấy. Tôi toan chạy thẳng vào bên trong, nhưng ngay vào thời điểm đó, ánh sáng của tôi bỗng rọi trúng một vật thể trắng, nằm dài ở ngay ngưỡng cửa.

- Có phải là… - Số Sáu ngừng lời.

Tôi như chết trân. Đó là một bộ xương khổng lồ. Số Sáu đẩy tôi lên trước, tôi rút con dao trong túi quần sau ra.

- Nhường cho phụ nữ trước chứ? – Tôi đề nghị.

- Lần này thì không phải.

Bằng một vài bước chạy lấy đà, tôi nhảy phóc qua bộ xương và ngay lập tức, rọi sáng cả căn phòng. Một tiếng thét không ngăn được thoát ra khỏi miệng tôi khi đập vào mắt tôi là một bộ xương ngồi dựa vào tường. Số Sáu cũng vừa vào tới, và khi đã nhìn thấy rõ ràng, cô bước thụt lùi lại bên chiếc bàn.

Bộ xương cao hơn hai mét tư, với đôi bàn chân và đôi bàn tay khổng lồ. Nơi cổ của người chết có đeo một mặt dây chuyền màu xanh lơ giống hệt như của tôi.

- Không phải là bố của Sam – Số Sáu khẳng định.

- Chắc chắn là không.

- Thế thì ai?

Tôi bước lên phía trước để kiểm tra mặt dây chuyền. Viên đá Loralite màu xanh có hơi lớn hơn của tôi một chút, còn mọi thứ khác thì giống y hệt. Tôi chú mục vào mặt dây chuyền và có cảm giác mình nối kết với người đó.

- Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi nghĩ ông ấy là bạn – Nói rồi, tôi với tay lên cổ người đã khuất, tháo sợi dây ra và trao cho Số Sáu.

Sau đó, cả hai chúng tôi tiến lại chỗ chiếc bàn. Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu. Một lớp bụi dày phủ lên các lớp giấy và dụng cụ viết lách. Trên những tờ giấy gắn vào tường xung quanh bàn, chữ viết được thể hiện bằng các loại ngôn ngữ khác nhau, trừ tiếng Anh. Tôi nhận ra vài con số Loric, ngoài ra, không có bất kỳ một thứ gì khác. Trên một chiếc ghế gỗ xiêu vẹo có một chiếc máy tính bảng màu trắng, tôi cầm lên và ấn các ngón tay lên màn hình đen. Không thấy xuất hiện điều gì cả.

Số Sáu mở ngăn kéo trên cùng để tìm các giấy tờ khác, và khi cô bạn đồng hành vừa đụng đến tay nắm của ngăn kéo thứ hai, thì bất thình lình có một tiếng nổ vang dội trên mặt đất khiến chúng tôi bị hất bổng lên khỏi sàn nhà. Một đường nứt dài xuất hiện, chạy dọc theo trần nhà, rồi bê-tông bắt đầu oằn xuống. Từng mảng một bắt đầu rơi quanh chúng tôi.

- Chạy thôi! – Tôi hét lên.

Cùng với sợi dây chuyền đeo quanh cổ, Số Sáu giật tung hàng mớ giấy trên tường, còn tôi thì giắt chiếc máy tính bảng màu trắng vào lưng quần. Cả hai chúng tôi cùng leo lên cầu thang, nhìn hé qua khe hở giữa cái giếng và đồng hồ mặt trời. Mười hai tên Mogadore. Lửa cháy ngùn ngụt. Bernie Kosar đã hóa thành một con hổ với đôi sừng uốn cong của một con cừu. Cánh tay của tên Mogadore đang còn nằm giữa hai hàm răng của nó. Sam không còn ở mé hàng rào nữa, chiếc Hộp của tôi cũng không thấy đâu.

Tôi toan vùng ra khỏi giếng thì Số Sáu đã vụt qua người tôi, xông lên trước, giữa những đám mây vần vũ. Nắp chiếc đồng hồ mặt trời bật mở, cô bạn đồng hành lao vào giữa năm tên Mogadore, đấy chúng về phía bên sân. Tôi leo lên khỏi giếng và đóng nắp lại, Số Sáu lượm thanh gươm sáng lóa của một tên Mogadore lên và hóa thành vô hình.

Tôi dùng siêu năng lực để quăng ba tên Mogadore có vũ khí đang đứng gần giếng vào nhà. Chúng vỡ toang thành tro bụi, khi quay lại, tôi trông thấy một người đàn ông cởi trần đang đứng chết trân ở cửa sau, hai tay lăm lăm khẩu súng ngắn. Sau lưng ông ta là người mẹ sợ chết khiếp của Sam trong bộ đồ ngủ.

Số Sáu hiện nguyên hình ngay bên cạnh hai tên Mogadore đang chạy về phía tôi với hai khẩu súng thần công sáng rực trên tay, cô vung kiếm lên, gần như cùng lúc, chém đứt lìa hai cái cổ của chúng, đoạn dùng siêu năng lực mà ném chiếc xe cút kít vào một tên khác, biến hắn thành nắm tro tàn. Trong lúc đó, tôi ném hai tên Mogadore cùng một tên khác. Thế rồi bằng một động tác nhanh gọn, Số Sáu đâm kiếm xuyên xâu cả ba tên. Bernie Kosar lao vào giữa sân, cắm răng vào mấy tên Mogadore đang cố giẳng chân lại.

- Sam đâu? – Tôi hét váng lên.

- Đây nè!

Tôi quay phắt lại, nhận ra cậu bạn của mình đang nằm sấp bên dưới một cây bụi bị ám đen, máu đang túa xuống từ đầu cậu ta.

- Sam! – Mẹ của cậu bạn tôi hét lên thất thanh nơi ngưỡng cửa.

Sam lồm cồm chống gối để đứng dậy, miệng gọi đáp lại:

- Mẹ!

Người mẹ lại thét lên một lần nữa khi bất chợt một tên Mogadore cúi xuống, túm lấy áo của Sam mà lôi cậu ta lên. Định thần lại trong chớp mắt, tôi nhổ chiếc xích đu đã gỉ sét lên, nhưng trước khi một trong những thanh kim loại có thể đâm vào ngực tên Mogadore, hắn đã vứt Sam sang bên kia hàng rào.

Với một sự điên cuồng – mà tôi chưa từng được chứng kiến – Số Sáu lia kiếm chém ngang những tên Mogadore còn lại. Thân thể cô phủ đầy tro bụi khi nhảy phóc sang bên kia hàng rào. Tôi vội vã nhảy lên mình Bernie Kosar và chúng tôi lao theo.

Sam đang nằm ngửa trên sân nhà hàng xóm. Những ánh đèn cảm biến chuyển động rọi thẳng vào người cậu ta. Tôi nhảy xuống khỏi mình Bernie Kosar, kéo cậu bạn của mình dậy.

- Sam, cậu có sao không? Chiếc Hộp của tôi đâu?

Sam mở mắt ra lưng chừng.

- Chúng đã cướp mất rồi. Xin lỗi John.

- Kia kìa! – Số Sáu chỉ vào mấy tên Mogadore đang chạy từ một cánh đồng vào rừng.

Tôi đặt Sam lên lưng Bernie Kosar, nhưng cậu ta vùng xuống.

- Tôi không sao đâu. Tôi thề đó.

Ở bên kia hàng rào, mẹ của Sam lại gào lên.

- Sam!

- Con sẽ về, Mẹ! Con yêu mẹ! – Dứt lời, chính cậu ta là người đầu tiên chạy về phía những tên Mogadore. Số Sáu và tôi đuổi theo một cách dễ dàng, tuy nhiên, cô bạn đồng hành chuyển hướng chếch sang phải để đâm phập lưỡi kiếm vào một tên Mogadore đang chạy phía trước. Thêm bốn tên nữa trước mặt đang ở cách Số Sáu chưa đầy hai mươi bảy mét; với mặt dây chuyền to bản đang nảy lên quanh cổ, cô bạn đồng hành của tôi chủ động tấn công, còn Bernie Kosar thì bám theo cô ta sau gót.

Sam và tôi tiến vào cánh đồng lầy lội, hai tên Mogadore khác bất ngờ cắt ngang đường chạy của chúng tôi. Nhìn ngang, tôi trông thấy hai tên khác đang tách ra và tiến về phía chúng tôi theo các góc chiến lược. Những tên còn lại túa vào rừng bằng hai ngả khác nhau, tôi không thể nhận biết được kẻ nào đang giữ chiếc Hộp. Tôi rút con dao ra khỏi túi quần sau. Cán cầm của nó lập tức ôm lấy bàn tay tôi.

Tôi chạy thẳng lên trước, hai tên Mogadore ở trước mặt tôi đang bỏ chạy, những lưỡi gươm của chúng nảy lên và cắm vào cánh đồng ở phía sau. Khi chỉ còn cách chúng chưa đầy bốn mét rưỡi, tôi nhảy phóc lên không trung, con dao vung cao lên quá đầu. Lúc tôi bắt đầu rơi xuống thì một thân cây khổng lồ ở bên dưới tôi cũng vừa lao tới, đâm ngay vào cả hai tên Mogadore, kết liễu mạng sống của chúng liền tức khắc. Hành động dứt điểm ấy là của Số Sáu. Khi tiếp đất, tôi ngoái lại và trông thấy cô bạn đồng hành đang chạy về phía Sam, có hai tên Mogadore khác đang vây quanh cậu ta.

Tên ở bên trái lao thẳng tới thắt lưng của Sam. Số Sáu kéo giật tên Mogadore ấy lại và ném hắn vào cánh đồng, hắn ngay lập tức đứng bật dậy, lao tới tấn công.

Tôi lẻn ra phía sau một tên Mogadore khác, găm dao vào gáy hắn, và rạch xuống một đường kéo đến thanh kiếm trên vai hắn, rồi rút ra. Tên Mogadore ngã xuống, vỡ nát thành tro phủ đầy giày tôi.

Bernie Kosar vồ lấy một tên Mogadore khác và chẳng mấy chốc, cái lưỡi của nó bám đầy bụi tro.

- Chúng ta phải ra xe và rời khỏi đây nhanh lên – Số Sáu chỉ định – Những tên khác đang kéo đến đấy – Chúng đang chờ chúng ta.

- Nhưng phải lấy lại chiếc Hộ của tôi – Tôi khẳng định.

- Thế thì mình tách ra – Số Sáu đề xướng. Với thanh kiếm phủ đầy tro, cô gái chỉ về phía rừng mà bọn Mogadore đã lẩn vào trong đó – Bernie Kosar, chú mày theo tao – Con vật thu mình lại thành một con chim ưng, cùng Số Sáu lao về phía bên trái.

Sam và tôi tiến vào rừng theo hướng còn lại. Chẳng mấy chốc, cả hai đứa ghi nhận được tiến cành cây gãy; chúng tôi nhắm thẳng về phía đó. Tôi tăng tốc lao về phía trước, chạy qua hàng loạt những cây chết và phát hiện ra bốn tên Mogadore đang cố thoát thân giữa khoảng rừng trống. Trong ánh sáng trăng, tôi vẫn chưa hề nhận biết được kẻ nào đang ôm chiếc Hộp của tôi.

Tôi thả dốc xuống đồi, phạt ngang những cây non, tạo ra một khoảng trống nhỏ đầy đá hạt. Tôi nghe thấy tiếng chân Sam đang đuổi theo phía sau.

Bọn Mogadore đang chạy qua khoảng rừng trống. Đây là chỗ rậm rạp, cỏ cao gần hai mét, tôi chạy qua với vận tốc tối đa. Sam hét lên hỏi tôi xem đang đâm đầu về hướng nào, tôi vẫn sải từng guồng chân và thay vì trả lời, rọi tay thẳng lên trời làm hiệu.

- Được! Biết rồi! – Cậu bạn của tôi hét lên đáp lại.

Cuối cùng, trước khi ra đến khoảng trống tiếp nối vào rừng, tôi đã đuổi bén gót một tên Mogadore. Nhắm thẳng vào đôi chân hắn, tôi lướt dao vào chỗ gấu quần ka-ki của hắn mà cắt phăng sợi gân ở gót, khiến kẻ thù ngã ngửa kêu rống gầm trời. Tôi nhảy thẳng lên cái cơ thể đang quằn quại của tên này, xỉa dao thẳng xuống ngực hắn, xử dứt điểm.

Sam vấp phải chân tôi, ngã dụi xuống đất.

- Cậu lấy được chưa?

- Chưa. Tiếp nào!

Dùng một tay làm đèn pin, tay còn lại là con dao, tôi lao đi phăm phăm trong rừng một cách dễ dàng, chẳng bận tâm xem Sam đang ở cách tôi bao xa. Chưa đầy một phút sau, tôi ghi nhận được một tên Mogadore khác đang lụi cụi trèo qua một thân cây đổ. Ở khoảng cách hai mươi hai mét, tôi nâng thân cây lên khỏi mặt đất, lật nghiêng, buộc đối phương loạng choạng và ngã sấp mặt xuống đất. Tôi chạy giữa đám cỏ dại và nhận ra hắn đang nằm hoàn toàn bất động, có thể thấy rõ là hắn không cầm theo chiếc Hộp của tôi. Tôi kêt liễu tính mạng tên Mogadore này bằng hai nhát dao.

- John? – Sam thét lên trong bóng tối – Cậu đang ở đâu?

Một lần nữa, tôi lại rọi tay mình vào không trung, lướt qua đám cây cối. Sam xuất hiện, hỏi:

- Cho tôi biết cậu lấy được chưa?

- Vẫn chưa – Tôi trả lời.

- Không có chiếc Hộp – Sam làu bàu.

- Mong rằng Số Sáu may mắn hơn – Tôi lần tay ra sau, rút ra cái máy tính bảng màu trắng, đưa cho Sam xem – Nhưng tôi có cái này nè.

Cậu bạn của tôi chộp liền ngay lấy cái bảng tính.

- Ở trong giếng hả?

- Không phải là tất cả những gì tôi với Số Sáu đã tìm thấy. Chờ đến lúc tôi kể cho cậu nghe chuyện khác… - Hốt nhiên, tôi nhận ra vị trí của mình. Tôi dừng bước. Thậm chí tôi ngừng cả thở.

Sam vồ lấy vai tôi, hối thúc:

- Aaa, anh bạn. Chuyện gì thế? Cậu cảm thấy gì à? Bộ có kẻ vừa mới mở chiếc Hộp của cậu hả?

Theo như những gì tôi nắm được thì chiếc Hộp của tôi vẫn chưa bị mở. Cảm giác đang hiện hữu trong tôi là một thứ cảm xúc hoàn toàn khác.

- Chúng ta đang ở gần nhà Sarah!

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.