CHÚNG TÔI NHẢY LÊN MỘT TOA CHỜ HÀNG Ở Tennessee, ngay khi cả bọn đã yên vị, cô bạn đồng hành kể cho chúng tôi nghe về chuyện cô và cô Katarina bị bắt lúc cả hai đang ở New York, một tháng sau khi suýt bị bọn Mogadore bắt ở miền Tây Texas. Ở lần thứ hai này, sau vụ tóm hụt ở lần đầu, bọn Mogadore đã lên kế hoạch chu đáo hơn; khi chúng ùa vào phòng, tổng cộng có tới hơn ba mươi tên. Số Sáu và cô Katarina đã hạ được vài tên, nhưng rồi cả hai cô cháu sau đó đã mau chóng bị trói, bị bịt miệng và đánh thuốc mê. Khi Số Sáu tỉnh dậy – không rõ thời gian đã trôi qua bao lâu – chỉ có một mình cô ở trong một xà-lim nhỏ nằm trong một quả núi rỗng ruột. Mãi một lúc sau, cô gái mới biết mình ở Tây Virginia. Cũng sau đó, cố biết được rằng bọn Mogadore lúc nào cũng bám theo hai cô cháu cô, theo dõi, hy vọng rằng cả hai sẽ dẫn chúng đến chỗ những người còn lại, bởi vì, như lời Số Sáu giải thích: “Việc gì phải giết một đứa, trong khi mấy đứa còn lại ở gần đấy?” Tôi cựa mình một cách bứt rứt khi nghe thấy những lời này. Có lẽ Số Sáu vẫn đang bị bám theo, và chúng đang chờ cơ hội thuận tiện để giết chúng tôi.
- Chúng đã cài thiết bị theo dõi trong xe của chúng tôi khi cả hai cô cháu đang ăn tối ở Texas, vậy mà không một ai trong chúng tôi mảy may nghĩ tới việc kiểm tra – Số Sáu buông lời tự nhận xét rồi sau đó im lặng một hồi lâu.
Ngoài một cánh cửa sắt có ô cửa sập ở giữa để chuyển thức ăn, toàn bộ cái xà-lim bé xíu giam cô được làm bằng đá, mỗi bề chừng hai mét rưỡi. Không có giường nằm hay nhà vệ sinh, cái xà-lim tối đen như mực. Hai ngày đầu trôi qua trong bóng tối và sự im lặng, không có nước và thức ăn (dù cô gái chẳng khi nào thấy đói hay khát, điều mà cô giải thích rằng sau này cô mới hiểu, đều nhờ vào tác dụng của lớp hộ thân), và Số Sáu bắt đầu nghĩ rằng cô đã bị bỏ quên. Tuy nhiên, cái vận của cô không được tốt như thế, vào ngày thứ ba, bọn chúng đã đến và giải cô đi.
- Khi chúng mở cửa, tôi bị dồn vào góc tường xa nhất. Bọn Mogadore đã tạt một xô nước lạnh lên người tôi, lôi tôi dậy, bịt mắt tôi và kéo tôi đi.
Sau khi xuống đến một đường hầm, chúng để cho Số Sáu tự đi, vây quanh cô là khoảng mười tên Mogadore. Tuy không thể nhìn thấy được gì, nhưng cô gái ghi nhận được rất nhiều thang âm – những tiếng la, tiếng khóc thét của các tù nhân khác mà vì lí do gì thì nào biết được (nghe nói đến đây, Sam chồm lên như muốn cắt ngang và đặt câu hỏi, nhưng rồi đã chẳng nói gì); có cả tiếng gầm rống của các con quái thú bị nhốt trong những cái chuồng riêng của chúng, và tiếng lách cách của kim loại va vào nhau. Thế rồi Số Sáu bị đẩy vào một căn phòng, hai cổ tay bị xích vào tường và bịt miệng. Chúng đã tháo băng bịt mắt cô, và khi cuối cùng, đôi mắt đã có sự điều chỉnh, Số Sáu trông thấy người giám hộ của mình ở bức tường đối diện, cô Katarina cũng đang bị xích tay và bịt miệng, trông cô tệ hơn những gì mà Số Sáu cảm nhận được.
- Và hắn bước vào phòng, một tên Mogadore trông chẳng khác bất cứ một con người nào mà anh có thể gặp lướt qua trên phố. Hắn nhỏ thó, hai cánh tay rậm lông và sở hữu một bộ ria dày. Hầu như tất cả bọn chúng đều để ria, hình như chúng học lối hòa nhập bằng cách xem những bộ phim vào đầu thập niên tám mươi của thế kỷ hai mươi trước thì phải. Tên Mogadore ấy mặc một chiếc áo sơ-mi trắng, để mở nút trên cùng; và vì một lý do nào đó, tôi đã chú mục vào mớ lông đen dày đang để lộ trên ngực hắn, hắn mỉm cười với tôi theo cái hướng cho tôi biết rằng hắn đang chờ đợi làm cái điều mà hắn sắp sửa làm, và tôi bắt đầu khóc. Tôi trượt lưng xuống bức tường, cho tới chừng thõng người xuống dưới hai chiếc cùm tay, quan sát qua hai làn nước mắt kẻ thù đang rút ra từ cái bàn ở giữa phòng: dao lam, dao găm, kìm và một chiếc khoan.
Sau khi tên Mogadore đã lôi hết ra ngoài hơn hai mươi thứ dụng cụ, hắn bước lại chỗ Số Sáu và đứng cách mặt cô chừng vài xăng-ti-mét để cô có thể ngửi thấy hơi thở chua loét của hắn.
- Mày có nhìn thấy tất cả những thứ này không? – Hắn cất tiếng hỏi. Số Sáu không trả lời. – Tao tính dùng từng cái, từng cái một cho mày và Cêpan của mày thử, nếu mày không trả lời thành thật từng câu hỏi của tao. Mày mà không làm thế, tao xin đảm bảo rằng cả hai đứa mày sẽ mong được chết đó.
Nói rồi hắn nhấc lên một thứ - một cái dao lam mỏng có cán cầm bằng cao su – và mơn nhẹ cái vật đó lên một mặt bên của Số Sáu.
- Tao đã săn lùng mấy đứa nhóc tụi bây lâu lắm rồi - Hắn tiếp lời – Chúng tao đã giết hai đứa, và giờ thì chúng tao đã có một đứa ở ngay đây, dù cho mày có là số nào. Như mày cũng hình dung được điều đó, tao hy vọng mày là Số Ba.
Số Sáu không trả lời, chỉ lùi vào sát tường như thể cô có thể biến mất vào trong ấy. Tên Mogadore mỉm cười, đầu bản dao lam vẫn còn chạm vào khuôn mặt của cô. Gã đàn ông trở chiếc cán để lưỡi dao tì vào má Số Sáu, và trong lúc nhìn sâu vào mặt tù nhân, hắn kéo lưỡi dao xuống tạo thành một vết cắt dài, mỏng trên mặt cô gái; hay nói đúng hơn là hắn đã cố làm như thế, tuy nhiên, thực tế là chính khuôn mặt của hắn đã bị vạch ra. Máu ngay tức khắc tuôn xối xả xuống má hắn. Hắn hét lên vì đau đớn và giận dữ, tên Mogadore đá văng cái bàn, hất tung những dụng cụ của hắn, đoạn lao ra khỏi phòng. Số Sáu và cô Katarina bị kéo lôi trở lại xà-lim, bị giam trong bóng tối thêm hai ngày trước khi nhận ra mình một lần nữa bị bịt miệng và cùm tay vào tường như hôm nọ. Ngồi trên bàn với một bên má bị băng chính là tên Mogadore cũ, song, trông phong thái của hắn không còn vẻ tự tin như trước.
Hắn nhảy bổ ra khỏi bàn để mở băng ra khỏi miệng Số Sáu, tiếp tục chộp lấy con dao đã dùng để khứa da cô, và rồi, giơ lên trước mặt tù nhân của mình, tên đồ tể chao con dao để ánh sáng le ló trên cạnh lưỡi.
- Tao không biết mày là số mấy… - Trong một tích tắc, Số Sáu cho rằng hắn sẽ thực hiện động tác khứa dao vào người cô, nhưng tên Mogadore quay ngoắt người lại, đi về phía bên kia phòng, chỗ cô Katarina. Đứng bên cạnh người phụ nữ, hắn vẫn nhìn xoáy vào Số Sáu, rồi đưa lưỡi dao lên cánh tay của cô Katarina - Nhưng ngay bây giờ, mảy sẽ phải nói cho tao biết.
- Không! – Số Sáu hét lên. Tên Mogadore chậm rãi rạch một đường lên tay cô Katarina để chứng tỏ sự chắc chắn của mình. Nụ cười của hắn nở rộng, và bên cạnh vết cắt vừa mới thực hiện, hắn rạch thêm một đường khác, vết thương này sâu hơn vết thương đầu tiên. Cô Katarina rên rỉ vì đau, máu tuôn xuống tay cô.
- Tao có thể lam trò này cả ngày. Mày có hiểu tao nói gì không? Mày sẽ phải khai ra mọi thứ mà tao muốn biết, bắt đầu là con số của mày.
Số Sáu khép mắt lại. Khi cô mở mắt ra, tên đồ tể đang đứng bên bàn, lật giở tới lui một con dao găm đổi màu theo từng cử động. Hắn giơ con dao lên, muốn Số Sáu trông lưỡi dao đang trở mình và lấp lóe. Cô gái có thể cảm nhận được sự khát máu điên cuồng của con dao háu đói.
- Giờ thì nói đi… con số của mày. Số Bốn? Hay Số Bảy? Mày có may mắn là Số Chín không?
Cô Katarina lắc đầu trong một nỗ lực hòng buộc Số Sáu phải giữ bí mật, và Số Sáu biết rằng không có màn tra tấn nào có thể buộc Cêpan của cô lên tiếng. Tuy nhiên, cô gái ý thức được một điều rằng cô thà chết còn hơn là phải chứng kiến cảnh cô Katarina bị rạch da, bị cắt thịt.
Tên Mogadore đi thẳng tới chỗ cô Katarina, đưa con dao lên, hướng mũi dao vào sát quả tim của người phụ nữ. Con dao lồng lên trong tay tên đồ tể, chẳng khác nào quả tim là một khối nam châm đang hút lấy nó về phía trước. Hắn nhìn thẳng vào mắt Số Sáu.
- Tao có thời gian của cả thiên hà để làm trò này – Tên Mogadore nói rành rọt một cách vô cảm – Trong lúc mày đang ở đây với tao, ngoài kia, tụi tao đang nắm tất cả những đứa chúng mày còn lại. Đừng tưởng sở dĩ chúng tao chưa mạnh dạn tiến tới là vì đụng phải lũ mày. Chúng tao biết nhiều hơn mày tưởng. Nhưng chúng tao muốn biết mọi thứ kia. Nếu mày không muốn thấy cảnh mụ kia bị xẻo thành từng mảnh thì tốt hơn hết là hãy nên nói ra, và nói nhanh lên. Mỗi một từ của mày nên là sự thật. Mày mà nói dối là tao biết ngay.
Số Sáu đã khai tất cả những gì cô còn nhớ được về việc rời khỏi Lorien và chuyến hành trình đến đây, những chiếc Hộp, nơi họ ẩn náu. Cô nói nhanh đến độ hầu hết những lời lẽ của cô đều lộn xộn. Số Sáu khẳng định với hắn rằng cô chính là Số Tám, giọng nói của cô lẩn khuất một nỗi tuyệt vọng, và chính điều đó đã khiến hắn tin.
- Mày yếu lắm rồi, đúng không? Người thân của mày trên Lorien ngã xuống dễ dàng như vậy, chí ít họ cũng là những chiến binh. Ít ra họ cũng có tinh thần dũng cảm và lòng tự trọng. Còn mày – Tên đồ tể gằn từng câu một và lắc đầu như thể thất vọng – Mày chẳng có cái gì cả, Số Tám.
Nói rồi hắn xỉa thẳng con dao về phía trước, cắm phập vào trái tim của cô Katarina, Tất cả những gì Số Sáu làm được chỉ là thét lên. Đôi mắt họ đan vào nhau trong đúng một giây ngắn ngủi trước khi cô Katarina lịm hẳn, miệng cô vẫn bị bịt kín, và một cách chậm rãi, cả thân mình trượt theo bề lưng xuống tường cho đến khi sợi xích đã căng hết cỡ, người phụ nữ treo mình một cách yếu ớt trên hai cổ tay, ánh sáng nơi đôi mắt cô tắt dần.
- Dù thế nào thì chúng cũng sẽ giết cô ấy mà thôi – Số Sáu nhẹ giọng – Tôi đã cho chúng biết mình đã làm gì, ít ra tôi cũng đã giúp cho cô ấy thoát khỏi sự tra tấn man rợ, coi như là an ủi được chút nào đó.
Số Sáu bó tay quanh gối, đưa mắt ra ngoài cửa sổ của con tàu, nhìn vào một điểm nào đó mơ hồ.
- Tất nhiên là cũng an ủi được phần nào rồi – Tôi tán thành, ước sao mình có đủ dũng cảm để đứng dậy và ôm lấy cô bạn đồng hành.
Trước sự ngạc nhiên của tôi, Sam đã thể hiện sự quả cảm đó. Cậu chàng đứng dậy, tiến về phía Số Sáu. Không nói một lời nào, Sam ngồi xuống bên cạnh cô gái, thay vì dang rộng vòng tay. Số Sáu úp mặt vào vai Sam nức nở.
Cuối cùng, cô bạn đồng hành ngồi thẳng dậy, đưa tay quệt hai má.
- Khi cô Katarina tắt thở rồi, chúng đã thử mọi thứ, tôi muốn nói là mọi thứ có thể làm được để giết chết tôi – kích điện, dìm nước, cho nổ. Chúng còn tiêm xi-a-nuya vào người tôi nữa, mà không xong – Tôi thậm chí còn không cảm nhận được mũi tiêm ghim vào cánh tay của mình nữa kìa. Chúng ném tôi vào buồng khí độc, vậy mà tôi lại có cảm giác như đó là bầu không khí trong lành nhất mà tôi từng được hít thở. Còn tên Mogadore nhấn nút bên ngoài cửa thì chết ngỏm trong vòng vài giây – Số Sáu quệt mu bàn tay lên má – Buồn cười lắm, các anh biết không, trong quãng thời gian bị giam cầm, có khi tôi còn giết được nhiều tên Mogadore hơn là ở ngôi trường tại bang Ohio đấy. Cuối cùng, chúng tống tôi vào một xà-lim khác, có lẽ chúng tính giam tôi ở đó cho tới khi nào đã giết được từ Số Ba đến Số Bảy.
- Tôi rất thích cái cách cô trả lời chúng rằng cô là Số Tám đấy – Sam động viên.
- Giờ thì tôi lại cảm thấy mình tồi tệ về điều đó. Dường như tôi đã làm hoen ố biệt năng của cô Katarina, cũng như biệt năng của Số Tám thật.
Sam đặt cả hai tay lên vai cô bạn đồng hành:
- Không có chuyện đó đâu, Số Sáu ạ.
- Cô ở đó trong bao lâu?
- Một trăm tám mươi ngày. Tôi nghĩ như vậy.
Miệng tôi há hốc. Hơn nửa năm trời bị nhốt, hoàn toàn chỉ có một thân một mình, cực kì đơn độc, chờ đến thời điểm bị giết hại.
- Tôi rất tiếc, Số Sáu.
- Tôi chỉ biết chờ đợi và cầu nguyện cho Biệt Năng của mình phát lộ để có thể thoát ra khỏi cái nơi chết tiệt ấy. Thế rồi một ngày nọ, Biệt Năng đầu tiên cũng đã đến với tôi. Khi ấy là sau buổi sáng, tôi đưa mắt nhìn xuống thì phát hiện ra tay trái của mình đã không còn nữa. Tất nhiên là thoạt đầu, tôi đã phát cuồng, nhưng ngay sau đó tôi tự thấy mình vẫn còn cảm nhận được bàn tay. Tôi cố cầm chiếc muỗng lên, và hiển nhiên tôi đã làm được, chẳng khó khăn gì. Đó là lúc tôi ý thức được điều đang diễn ra – khả năng tàng hình chính là thứ tôi cần để trốn ra ngoài.
Những gì xảy đến với Số Sáu chẳng phải là khác hoàn toàn so với những gì đã ập đến với tôi, khi tay tôi bắt đầu phát sáng ngay tại giữa lớp học đầu tiên ở ngôi trường Paradise.
Hai ngày sau, Số Sáu đã có thể khiến cho toàn thân trở thành tàng hình, và hôm ấy đến giờ cơm, cái ô trên cửa được mở ra và phần ăn của cô gái được đẩy vào, tên Mogadore làm bảo vệ thấy xà-lim không có bóng dáng một ai. Hắn hớt hơ hớt hải nhìn quanh quất rồi nhấn chuông báo động inh ỏi khắp hang núi. Chẳng mấy chốc sau, cánh cửa sắt được mở bung, bốn tên Mogadore xộc vào. Trong lúc chúng đứng nghệt ra, ngẫm nghĩ xem tù nhân thoát ra bằng cách nào, thì Số Sáu đã lén đi và chạy ù ra cửa, lao ra đường hầm; đó là lần đầu tiên cô được nhìn thấy cái hang.
Đó là cả một mạng lưới mê cung khổng lồ dài hun hút, những đường hầm thông nhau tối tăm và giá lạnh. Khắp nơi đều có gắn máy quay. Cô gái đi qua những ô cửa kính dày là những căn phòng mang dáng vẻ của phòng thí nghiệm khoa học, chúng sạch sẽ và sáng trưng. Bên trong, có mấy tên Mogadore mặc những bộ đồ bằng nhựa trắng và đeo kính bảo hộ, song, Số Sáu đã chạy qua quá nhanh, không kịp nhận biết chúng đang làm gì. Rồi ở một chỗ khác, một căn phòng rộng thênh thang chứa khoảng một ngàn màn hình máy vi tính, ngồi trước mỗi máy là một tên Mogadore. Số Sáu cho rằng chúng đang tìm kiếm tung tích của chúng tôi. Cũng giống như bác Henri, tôi thầm nghĩ. Lại một đường hầm nữa dẫn qua các cánh cửa sắt nặng trình trịch, nơi cô gái đoán chắc rằng đang giam giữ các tù nhân khác. Số Sáu vẫn tiếp tục chạy, ý thức được rằng Biệt Năng của mình còn lâu mới hoàn thiện, cô e rằng mình không thể tàng hình được lâu. Còi báo động vẫn hú vang rền. Khi Số Sáu đến trung tâm quả núi, cô nhận ra mình đang ở trong một cái động lớn, có nhiều ngóc ngách, rộng chừng nửa dặm, tăm tối và ảm đạm đến mức cô không thể trông thấy tận cùng bức vách.
Không khí thật khó thở và Số Sáu bắt đầu toát mồ hôi hột. Vách đá, trần hang đầy những hàng rào mắt cáo ngăn không cho hang đổ sụp; và chằng chịt trên những mảng vách tối tăm, thuôn dọc theo các đường hầm là các hốc đá lớn. Trên cao là vòm hang được khoét thẳng vào núi, ăn thông qua các lối đi.
Số Sáu nép mình vào vách đá, mắt ngó dáo dác tìm đường ra. Lối đi nhiều vô kể. Ngợp mắt, cô gái đứng yên mà quét mắt lên những hõm tối, tuy nhiên vẫn không phát hiện ra được bất cứ thứ gì xem ra có cơ may cả. Thế rồi cô nhận ra - ở tận bên kia khe núi, phía cuối một đường hầm rộng hơn có le lói một tia sáng tự nhiên. Nhưng trước khi cô kịp trèo lên giàn gỗ để tới bờ đá dẫn đến đó, thì có một thứ khác bất chợt lọt vào nhỡn giới của cô; tên Mogadore đã giết chết cô Katarina. Cô không thể nào để hắn đi được. Và Số Sáu đi theo hắn.
Tên đồ tể bước vào căn phòng mà hắn đã ra tay sát hại cô Katarina.
- Tôi đi thẳng đến cái bàn của hắn và rút ra con dao sắc nhất mà tôi trông thấy được, rồi tôi thộp lấy tên Mogadore ấy từ đằng sau, đưa lưỡi dao cứa vào cổ họng hắn. Lúc nhìn thấy máu phọt ra và chảy lênh láng xuống sàn, tên Mogadore nhanh chóng hóa thành tro bụi, bấy giờ tôi mới nhận ra rằng mình mong muốn có thể giết hắn một cách từ tốn hơn, hay được giết hắn thêm một lần nữa.
- Cuối cùng, khi ra khỏi đó, cô đã làm gì? – Tôi hỏi Số Sáu.
- Tôi leo lên ngọn đồi đối diện, khi lên được tới đó rồi, tôi nhìn xuống cái hang lâu có đến cả tiếng đồng hồ, cố ghi nhớ từng chi tiết một trong khả năng của mình. Khi đã cảm thấy hài lòng, tôi lưu ý tất cả mọi thứ đã đi qua trên con đường dài năm dặm dẫn ra con lộ gần nhất, rồi từ đó, tôi nhảy lên phía sau một chiếc xe chở hàng loại nhỏ. Chạy được chừng vài dặm, chiếc xe dừng lại để tiếp xăng, tôi thó trong khoang tấm bản đồ, cuốn sổ và mấy cây bút của tài xế. À, cả một túi khoai tây chip nữa chứ.
- Hay quááá. Là loại khoai chip nào vậy? – Sam bất chợt xen vào.
- Rõ thật cái ông tướng này – Tôi kêu lên.
- Cái gì hả?
- Loại nướng, Sam ạ. Tôi đã đánh dấu trên bản đồ vị trí cái hang mà tôi đã cho hai anh xem ở nhà nghỉ đó, còn trong sổ tay, tôi có vẽ một bản đồ về mọi thứ mà tôi nhớ được, một bản đồ chi tiết mà bất cứ ai đọc nó cũng có thể tới thẳng lối vào. Tôi đã giấu tấm bản đồ chi tiết ấy đi, ở một nơi không xa thị trấn mấy, chỉ giữ bên mình tấm bản đồ tổng quát, rồi tôi đánh cắp một chiếc xe hơi, lái thẳng đến Arkansas; nhưng lẽ tất nhiên là chiếc Hộp của tôi đã bị lấy đi từ lâu rồi.
- Tiếc quá nhi.
- Tôi cũng thấy vậy – Cô bạn đồng hành đáp lại lời tôi – Nhưng dù sao thì không có tôi, bọn chúng cũng không thể nào mở được chiếc Hộp. Biết đâu một ngày nào đó, tôi sẽ lấy lại được.
- Ít ra thì chúng ta vẫn còn chiếc Hộp của tôi – tôi động viên Số Sáu.
- Anh nên mở sớm ra đi – Cô bạn đồng hành khuyên nhủ, và tôi hiểu là cô ấy nói đúng. Đáng ra tôi đã phải mở nó rồi. Dù trong cái Hộp có cái gì, có giữ bí mật gì, thì bác Henri cũng muốn tôi được biết. Những bí mật. Chiếc Hộp. Bác đã dặn dò như vậy trong hơi thở cuối cùng. Tôi thật ngốc nghếch khi đã để lâu đến thế, nhưng dẫu trong chiếc Hộp có gì đi chăng nữa, tôi cũng có cảm giác nó sẽ dẫn chúng tôi đến một hành trình dài, vất vả.
- Ừ - Tôi tán thành – Nhưng trước tiên mình phải ra khỏi chiếc xe lửa này và tìm đến một nơi an toàn cái đã.