SỐ SÁU LÁI CHIẾC SUV MÀU CHÌ VÀO THỊ TRẤN mua hàng, đó là chiếc xe đã được cả bọn phát hiện trong một vuông sân cách lộ chính hai dặm với giá bán rẻ là một ngàn năm trăm đô-la. Trong lúc cô bạn đồng hành không có ở đây, Sam và tôi tập luyện đối kháng cùng nhau ở sân sau. Bộ ba chúng tôi đã tập luyện với nhau được một tuần, tôi rất ngạc nhiên về sự tiến bộ thấy rõ chỉ trong một khoảng thời gian ngắn của Sam. Tuy nhỏ người, nhưng anh bạn của tôi quả là có năng khiếu bẩm sinh; nhược điểm về sức mạnh được Sam bổ sung bằng kĩ thuật, và trong khoản này thì cậu chàng tốt hơn hẳn tôi.
Vào cuối mỗi ngày, khi Số Sáu và tôi rút lui vào góc phòng khách hay vào những căn phòng trống rỗng của riêng mình, thì Sam lại thức khuya tìm hiểu về kĩ thuật tấn công trên internet. Những điều Số Sáu học được từ cô Katarina cũng như những gì tôi lĩnh hội được từ bác Henri là phương pháp chiến đấu được kết hợp giữa nhu thuật, Taekwondo, Karate, và Bojuka ở Địa Cầu – một hệ thống được thiết kế thành bài, bao gồm các thế vật, đỡ, các chuyển động nhu của cơ thể, các đòn tay, và các cú tấn công nhằm vào những điểm yếu ở trung khu thần kinh của đối phương. Đối với Số Sáu và tôi, có thuận lợi khi được sở hữu các siêu năng lực, nên vấn đề của chúng tôi là phải cảm nhận được từng biểu hiện tinh tế của các động thái xung quanh, ngõ hầu có phản ứng kịp thời. Còn đối với Sam, cậu ta chỉ cần làm sao giữ được kẻ thù ở trước mặt.
Trong lúc Số Sáu kết thúc mỗi phiên tập mà không bị hề hấn gì thì cả hai đứa Sam và tôi đều nhận được các vết trầy và vết bầm mới. Tuy vậy, Sam chẳng bao giờ đánh mất niềm đam mê và nỗ lực. Hôm nay cũng chẳng có gì khác. Sam tiến đến phía tôi, cằm rụt lại còn ánh mắt thì chứa đầy vẻ cảnh giác. Cậu ta tung một cú quạt tay phải và tôi đỡ được, tiếp theo đó là một cú đá bên mé trái mà tôi đáp trả lại bằng một đòn quẹt ngang vào chân phải của Sam, khiến Sam đo đất. Nhưng cậu bạn của tôi đã đứng phắt dậy gần như ngay tức thì và tiếp tục tấn công tôi. Dù luôn trau dồi học tập, nhưng so với sức mạnh của tôi, các cú ra đòn của Sam chưa được thật sự hiệu quả. Song, thi thoảng tôi vẫn giả vờ bị đau để kích thích sự tự tin nơi cậu ta.
Một tiếng đồng hồ sau, Số Sáu về đến nhà. Sau khi thay đồ với chiếc quần soọc và áo thun xong, cô đã tham gia ngay với chúng tôi. Cả bọn tập với nhau một lúc, thực hiện một cách chậm rãi thế đỡ rồi phản đòn bằng chân, cứ tập hoài tập hủy cho đến chừng miếng võ trở thành một thói quen. Nếu tôi chiến đấu với Sam có phần dễ dàng, thì Số Sáu lại khiến tôi phải dốc toàn lực ra ứng biến; cô ta đấm tôi bằng một lực khiến tôi bị bạt hơi. Thi thoảng tôi đâm cáu, nhưng vẫn phải thừa nhận rằng tôi đang tự cảm thấy vững vàng hơn. Sô Sáu không còn có thể làm chệch siêu năng lực của tôi sang hướng khác chỉ bằng một cú phẩy tay được nữa. Giờ thì cô ấy buộc phải dùng cả toàn thân để chống đỡ các cú ra đòn củ tôi.
Sam nghỉ tay một lát, cậu chàng đang cùng Bernie Kosar quan sát chúng tôi.
- Anh tốt hơn thế mà, Johnny. Cho tôi xem thế mạnh của anh đi nào – Số Sáu phàn nàn sau khi hất cho tôi ngã chòng gọng, lúc tôi tung một cú đá cao chân vào cô.
Tôi lại tấn công, rút ngắn khoảng cách giữa Số Sáu và tôi trong vòng một phần mười giây. Tôi ra một cú móc trái nhưng Số Sáu đỡ được, cô thộp lấy bắp tay tôi và mượn đứng đà tới của tôi để hất tôi lên cao quá đầu. Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để hứng chịu một cú tiếp đất bầm dập, song, Số Sáu vẫn không buông tay tôi ra, thay vào đó, cô ta trở ngược tôi lại qua vai để hạ tôi xuống đất.
Số Sáu khóa gọn hai cánh tay của tôi; lưng tôi giộng thẳng vào khuôn ngực của cô gái. Cô ghé sát mặt vào tôi và hôn nhẹ lên má tôi như chòng ghẹo. Trước khi tôi kịp có được phản ứng nào, Số Sáu đã đá thẳng vào khoeo chân của tôi khiến tôi ngã bệt xuống đất. Với hai cánh tay bị kéo ngược ra sau, tôi ngã ngửa người ra. Một cách dễ dàng, Số Sáu đè nghiến lấy tôi. Cô ta gần đến nỗi tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được những sợi tóc ở trước trán của cô ấy. Bụng tôi rạo rực.
- Được rồi – Sam đột ngột lên tiếng cắt ngang – Tôi ngờ rằng cô đã hiểu khá rõ về cậu ta đấy. Giờ thì cô có thể cho cậu ta đứng dậy được rồi.
Nụ cười của Số Sáu nở rộng, nự cười của tôi cũng rạng rỡ không kém. Chúng tôi giữ nguyên tư thế đó trong đúng một giây rồi Số Sáu lui lại, nâng vai giúp tôi đứng dậy.
- Tới lượt tôi tập với Số Sáu – Sam nói.
Tôi hít vào một hơi thật sâu, rồi vung tay để rũ bỏ cảm giác rộn rạo.
- Của cậu đấy – Nói rồi tôi bỏ đi thẳng một mạch vào nhà.
- John – Số Sáu gọi với theo khi tôi vừa trở tới cửa sau.
Tôi quay người lại, cố kiềm nén cảm giác xao động lạ lẫm khi nhìn cô bạn đồng hành.
- Gì cơ?
- Mình đã ở đây được một tuần rồi. Tôi nghĩ đã đến lúc cần phải dứt bỏ mọi tình cảm ủy mị và nỗi sợ hãi mà anh đang có.
Trong một tích tắc ngắn ngủi, sau điều vừa xảy ra, tôi cho rằng Số Sáu đang muốn đề cập đến Sarah.
- Cái Hộp ấy – Số Sáu bất chợt nói thêm.
- Tôi biết rồi – Tôi đáp lời và bước vào nhà, kéo cửa lại.
Vào đến phòng của mình, tôi bước tới bước lui, hít vào từng hơi ngập tràn buồng phổi và cố giải mã điều gì vừa diễn ra trên sân.
Rồi tôi vào nhà tắm, tóe nước lạnh ngắt lên mặt. Tôi ngó chằm chặp vào gương. Thể nào Sarah cũng sẽ giết tôi chết tươi nếu bắt gặp cảnh tôi ngắm nhìn Số Sáu như thế. Tôi tự nhủ với lòng mình rằng chẳng có gì mà phải lo lắng, bởi lẽ người Lorien yêu ai là yêu cả đời. Nếu Sarah là tình yêu đầu đời của tôi, thì Số Sáu chỉ đơn thuần là cơn mê nhất thời.
Trở lại phòng mình, tôi nằm ngửa ra , đặt hai tay trên bụng, khép mắt lại. Tôi hít vào mấy hơi thật sâu, từng hơi thở đều nín lại, tự nhẩm đếm từ một cho đến năm mới thở ra đằng mũi.
Ba mươi phút sau, tôi mở cửa, khẽ bước về phía cuối hành lang, chợt nghe thấy tiếng của Sam và Số Sáu đang ở trong phòng khách. Nơi duy nhất tôi có thể giấu chiếc Hộp của mình trong nhà là ở trong ngăn tủ tiện tích, ở bên trên hệ thống máy nước nóng. Tôi cố lôi chiếc Hộp ra, cố gắng hạn chế gây tiếng ồn ào đến mức tối đa. Thế rồi tôi nhón chân quay trở lại vào phòng, nhẹ nhàng đóng và khóa cửa lại.
Số Sáu nói đúng. Đã đến lúc rồi. Không còn có thể đợi thêm được nữa. Tôi nắm lấy ổ khóa. Một cách chóng vánh, nó trở nên ấm áp, và trở mình trong lòng bàn tay của tôi, gần như chuyển sang dạng thể lỏng và bật mở. Bên trong Hộp sáng bừng. Trước đây chưa bao giờ như thế. Tôi đưa tay vào, lấy ra chiếc hộp cà-phê có đựng tro tàn của bác Henri và bức thư của bác, bức thư vẫn còn nằm trong phong bì dán kín mít. Đóng chiếc Hộp lại, tôi khóa trái. Dẫu biết điều này thật ngớ ngẩn, nhưng tôi có cảm giác rằng, bằng cách này hay cách khác, tôi không đọc bức thư của bác để lại, thì tôi vẫn đang bảo vệ sự sống của bác. Một khi chiếc Hộp được mở ra, và một khi bức thư đã được đọc, thì bác không còn gì để kể cho tôi nghe nữa, không còn gì ở lại để mà dạy dỗ… và rồi bác sẽ không còn là gì khác ngoài kí ức. Tôi vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó.
Tôi mở cái tủ đang chất đầy quần áo của mình ra, nhét chiếc hộp cà-phê cùng bức thư vào bên dưới. Xong xuôi, tôi cầm lấy chiếc Hộp và rời khỏi phòng, bước chậm rãi ra lối đi, bỗng nghe thấy tiếng Sam và Số Sáu đang bàn luận sôi nổi về một chương trình trực tuyến có tên gọi “Người ngoài hành tinh thời cổ đại”. Sam đang hỏi Số Sáu tất cả những giả thuyết về người ngoài hành tinh mà cậu ta biết được, và Số Sáu mau mắn xác nhận hoặc phải dựa trên những gì đã dược cô Katarina chỉ dạy cho. Sam nguệch ngoạc mấy câu trả lời trên tập giấy màu vàng của mình, sau đó, thêm nhiều câu hỏi nữa được đặt ra khiến Số Sáu phải rất kiên nhẫn mà trả lời, cũng có lúc đành nhún vai chịu thua, Sam tiếp nhận một cách thành tâm, rồi đối chiếu với những điều cậu ta đã biết.
- Thế còn những kim tự tháp ở Giza? Có phải người Lorien đã xây nên không?
- Chúng tôi chỉ xây một phần thôi, còn chủ yếu là người Mogadore.
- Thế còn Vạn Lý Trường Thành ở Trung Quốc?
- Do con người xây.
- Thị trấn Roswell ở bang New Mexico?
- Anh biết không, tôi đã từng hỏi cô Katarina về vấn đề đó, nhưng cô ấy không biết. Vậy nên tôi cũng không biết luôn.
- Khoan đã, người Mogadore đã đến đây bao lâu rồi?
- Cũng lâu cỡ chúng tôi đến đây – Số Sáu đáp.
- Vậy cuộc chiến tranh giữa hai hành tinh này là mới có hay sao?
- Không hẳn. Những gì tôi biết được là hai bên đã đến Trái Đất này hàng ngàn năm rồi; thi thoảng cả hai đều có mặt ở đây cùng thời điểm, và từ những gì tôi hiểu được thì hai bên đã coi nhau như bạn bè. Nhưng rồi một điều gì đó đã xảy ra, phá hủy mối giao hảo; người Mogadore từng bỏ đi trong suốt một khoảng thời gian dài . Quả tình tôi không sao biết được, hoàn toàn không nắm rõ họ đã quay trở lại vào lúc nào nữa.
Tôi đi ngang qua phòng khách và buông chiếc Hộp ngay xuống giữa nền nhà của phòng ăn. Sam và Số sáu cùng ngẩng mặt lên. Số Sáu mỉm cười; một lần nữa, tôi thấy lòng xao động. Tôi cười đáp lại, nhưng có vẻ như không thật tâm lắm.
- Tôi nhận thấy rằng chúng ta có thể cùng nhau mở nó ra.
Sam bắt đầu xoa tay hai tay vào nhau, vẻ cuồng nhiệt hiện rõ mồn một trong đôi mắt cậu.
- Ôi trời ơi, Sam – Tôi thốt lên – Trông cậu cứ như sắp giết người đến nơi ấy.
- Ôi dào – Sam giải thích – Cậu đã nhử tôi chiếc Hộp này gần cả tháng rồi, tôi đã kiên nhẫn và kín mồm kín miệng vì tôn trọng bác Henri và tất cả mọi thứ, nhưng có mấy khi tôi được nhìn thấy báu vật từ hành tinh lạ đâu? Hẳn NASA phải mong được ở vào vị trí của tôi lúc này đến chết đi được ấy chứ. Cậu không được đánh giá tôi như thế.
- Thế ngộ nhỡ toàn bộ thời gian này chẳng có gì hết ngoài những bí mật động trời thì cậu sẽ hóa điên luôn ư?
- Bí mật động trời về người ngoài hành tinh ấy hả? – Sam cất giọng mỉa mai vặn lại.
Bật cười thành tiếng, tôi đưa tay xuống nắm lấy cái ổ khóa. Ngay khi vừa chạm tay vào bề mặt kim loại lành lạnh, tay tôi bỗng sáng rực lên và ổ khóa chuyển sang ấm áp; nó rung lên và trở mình trong cú siết của tôi, cưỡng lại những sức mạnh xa xưa hằng giữ cho ổ khóa luôn luôn đóng, Khi ổ khóa bật ra, tôi tháo khóa, để sang một bên rồi đặt tay lên nắp Hộp. Cả hai người, Số Sáu và Sam, đều chúi tới phía trước trong một tư thế đề phòng.
Tôi mở nắp ra. Chiếc Hộp lại bừng sáng, thứ ánh sáng cháy rực làm mắt tôi muốn bỏng. Món đầu tiên được tôi bốc, bỏ ra ngoài là chiếc túi nhung bọc bảy quả cầu tạo thành thái dương hệ của Lorien. Tôi bất giác nhớ đến bác Henri, nhớ lại lúc chúng tôi trông thấy ánh sáng lấp lánh, tăng giảm quang năng ở trung tâm hành tinh Lorien, cho thấy hành tinh vẫn còn sống, mặc dù không hề có bất kỳ một sự vận động nào. Tôi đặt chiếc túi vào tay Sam. Tất thảy ba chúng tôi đều nhìn chăm chăm xuống chiếc Hộp. Có một vật khác cũng đang tỏa sáng.
- Cái gì sáng vậy? – Số Sáu thắc mắc.
- Không biết nữa. Trước đây không bao giờ nó như vậy.
Cô bạn đồng hành lần tay xuống đáy Hộp và lấy lên một hòn đá. Đó là một viên pha lê tròn vành vạnh với kích cỡ không hề lớn hơn một quả bóng bàn, khi Số Sáu chạm tay vào, ánh sáng lại tỏa ra rực rỡ hơn lúc nào hết. Thế rồi quang năng giảm đi và co giãn một cách chậm rãi theo nhịp. Cứ thế chúng tôi quan sát khối pha lê, sững sờ trước hiện tượng lạ lùng của ánh sáng. Bất thần, Số Sáu buông rơi khối pha lê xuống sàn. Vật thể ấy không còn tăng giảm năng lượng theo nhịp nữa, thay vào đó lại phát sáng một cách mạnh mẽ. Sam đưa tay tới để nhặt nó lên.
- Đừng! – Số Sáu hét lên.
Cậu bạn của tôi ngẩng lên, ra chiều khó hiểu.
- Thứ này có gì đó không ổn – Số Sáu giải thích.
- Cô nói vậy là sao? – Tôi không thể không hỏi.
- Tôi có cảm giác như tay mình bị kim châm. Khi cầm nó, tôi đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
- Thứ này là Biệt Phẩm của tôi mà – Tôi trả lời – Có lẽ tôi là người duy nhất được chạm vào nó.
Nói rồi tôi cúi xuống, và một cách cẩn thận, nhặt khối pha lê sáng chói lên. Trong vòng mấy giây ngắn ngủi, tôi có cảm giác như mình đang cầm nắm một cây xương rồng có tính phóng xạ; bụng tôi thắt lại và chất chua dâng lên đến cổ, ngay lập tức, tôi buông khối pha lê xuống cái mền, nuốt khan.
- Chắc tôi đã làm gì đó không đúng?
- Có lẽ tụi mình không biết cách sử dụng. Tôi muốn nói là cậu bảo bác Henri không cho cậu nhìn vào bên trong vì cậu chưa sẵn sàng. Có lẽ bây giờ cậu cũng vẫn chưa sẵn sàng thì phải?
- Chà, thế thì chán thật – Tôi thốt lên.
- Đúng là chán – Sam cũng góp lời.
Số Sáu bước vào phòng bếp rồi trở ra với hai chiếc khăn và một cái túi nhựa. Một cách cẩn trọng, cô gái dùng khăn gói khối pha lê sáng rực và cho vào túi, xong xuôi, cô gói tất cả vào chiếc khăn thứ hai.
- Cô nghĩ cần phải làm như thế à? – Tôi hỏi cô bạn, trong bụng vẫn còn cảm giác có chất gì đó đang chảy ùng ục.
Số Sáu nhún vai.
- Tôi không biết anh làm sao, nhưng cảm giác của tôi khi chạm vào nó là những điều không may. Cẩn tắc vô ưu.
Những gì còn lại trong chiếc Hộp là các thứ Biệt Phẩm của tôi, và tôi thực sự không biết phải bắt đầu từ đâu. Tôi thọc tay vào và cầm lấy một vật đã từng trông thấy trước đây: thỏi pha lê hình chữ nhật mà bác Henri đã có lần dùng để lướt Lumen từ tay tôi ra tất cả các phần còn lại của cơ thể. Khối pha lê ấy đã khởi động và tỏa sáng khắp phòng khách. Ở chỗ trung tâm khối pha lê bắt đầu lượn lờ một lớp trông như khói, xoay vần như tôi đã từng trông thấy trước đây.
- Bây giờ mình nói chuyện đi – Sam lên tiếng.
- Này – Tôi trao khối pha lê cho cậu bạn. Khối pha lê bỗng trơ ra khi được chuyển tay – Tôi đã trông thấy cái này rồi.
Ngoài ra, bên trong chiếc Hộp còn có mấy viên pha lê nhỏ hơn, một viên kim cương đen, một mớ lá khô được buộc dây, và một mảnh bùa hình ngôi sao có màu xanh nhạt giống hệt mặt dây chuyền ở trên cổ tôi; tôi biết ngay đó chính là Loralite, thứ đá quí hiếm nhất chỉ có thể tìm thấy ở trung tâm Lorien. Bên cạnh đó, còn có một cái vòng tay hình ô-van màu đỏ chót và một viên đá màu hổ phách mang hình thù của một giọt mưa.
- Cậu nghĩ đây là cái gì? – Sam hỏi, chỉ tay vào một miếng đá tròn, phẳng, có màu trắng sữa, trùng màu với viên ngọc nằm ở mé rìa.
- Không biết nữa – Tôi đáp gọn lỏn.
- Thế cái này? – Cậu bạn lại thắc mắc, lần này chỉ vào một con dao găm nhỏ, có vẻ như lưỡi dao được làn bằng kim cương.
Tôi nhấc con dao lên khỏi chiếc Hộp. Cán cầm của nó vừa khít với bàn tay tôi, như thể nó được tạo ra là vì lẽ đó. Con dao không dài quá mười xăng-ti-mét, nội chỉ nhìn thứ ánh sáng lấp lóe trên chiếc lưỡi của nó thôi là tôi đã có thể khẳng định rằng con dao sắc hơn bất kỳ một loại dao nào có thể tìm thấy được trên Trái Đất.
- Còn cái kia? – Sam lại hỏi, chỉ tay vào một vật khác, chắc chắn cậu chàng sẽ hỏi tới hỏi lui cùng một nội dung câu hỏi cho đến khi nào đã biết được rõ ràng hết mọi thứ bên trong.
- Đây này – Tôi nói, bỏ con dao xuống và bỏ bảy quả cầu ra để Sam rận tâm trí – Cậu xem cái này đi.
Tôi thổi hơi vào bảy quả cầu, bề mặt của chúng tức thì sáng lấp lánh. Thế rồi tôi tung tất cả lên không, ngay tấp lự, cả bảy quả cầu đều được kích hoạt, xoay quanh quĩ đạo của mặt trời có kích cỡ ngang bằng quả cam, nằm ở vị trí trung tâm.
- Đây chính là thái dương hệ của Lorien – Tôi giải thích – Sáu hành tinh, một mặt trời. Còn cái này – Tôi nói thêm, chỉ vào hành tinh thứ tư, vẫn mang sắc xám nhợt nhạt lần gần đây nhất tôi đã trông thấy nó – Chính là hình ảnh của hành tinh Lorien ngày hôm nay, tại thời điểm này. Ánh sáng ở trung tâm là những gì còn lại đấy.
- Ôi- Sam sững sốt kêu lên – Mấy ông NASA thể nào cũng hết hồn khi trông thấy cái này.
- Cậu coi này – Tôi nói và thắp sáng hai tay, sau đó quét ánh sáng lên quả cầu, bề mặt của khối pha lê thay đổi ngay lập tức, từ màu xám buồn tẻ chuyển sang màu lục và màu xanh lam đầy sức sống, thể hiện màu sắc của rừng và đại dương – Đây là hành tinh trước khi bị tấn công.
- Ôi - Sam lại trầm trồ, chú mục vào quả cầu trong sự kinh sợ, miệng há hốc; và trong lúc các hành tinh xoay vần khiến cho cậu bạn của tôi sững người, tôi nhìn lại chiếc Hộp.
- Cô có biết thứ nào trong này không? Nó được dùng để làm gì? – Tôi hỏi Số Sáu, nhưng cô gái không trả lời. Quay sang, tôi nhận ra cô bạn đồng hành cũng chẳng khác hơn gì Sam, đang kinh ngạc trước thái dương hệ đang chuyển động cách mặt đất sáu mươi xăng-ti-mét. Từ lúc bác Henri bảo với tôi rằng chúng không liên quan đến Biệt Năng của tôi, hay nói một cách khác là không bị khóa trong chiếc Hộp, tôi cứ đinh ninh một cách sai lầm rằng Số Sáu đã trông thấy chúng rồi. Hóa ra là không phải; chúng chỉ có thể được kích hoạt sau khi Biệt Năng thứ nhất phát lộ mà thôi.
- Số Sáu – Tôi lên tiếng một lần nữa. Cô gái trở về với thực tại, quay sang tôi, và tôi nhận ra mình chuyển điểm nhìn sang hướng khác ngay vào thời khắc ánh mắt chúng tôi giao nhau – Cô có biết bất kỳ thứ nào trong này không?
- Tôi không biết – Cô bạn đồng hành lẩm bẩm, cho tay lướt lên mấy viên đá – Đây là viên đá chữa thương mà bác Henri và tôi đã sử dụng ở trường này – Vừa nói, Số Sáu vừa chỉ tay vào một phiến đá màu đen, phẳng mà tôi đã có dịp trông thấy. Bất chợt, Số Sáu cứng người, một làn hơi mỏng thoát ra khỏi miệng cô. Sam và tôi nhìn nhau ngạc nhiên. Số Sáu cầm một viên đá có màu vàng nhạt lên khỏi chiếc Hộp, đưa lên trước ánh sáng, bề mặt của viên đá bóng như sáp và nhẵn thín – Ôi trời ơi – Cô gái sửng sốt, lật tới lật lui hòn đá.
- Cho tôi biết đi – Tôi thúc giục.
Số Sáu nhìn thẳng vào mắt tôi, đáp:
- Xitharis đấy. Ở chỗ mặt trăng thứ nhất của chúng ta.
Nói rồi cô bạn đặt viên đá nhỏ lên trán, hai mắt nhắm nghiền. Sắc vàng của đá có hơi tối lại. Rồi Số Sáu mở mắt ra và trao viên đá cho tôi. Tôi cau mày, nhận lấy viên đá, các đầu ngón tay cảu tôi lướt trên lòng bàn tay của cô gái. Sam nuốt khan một cách khó khăn.
- Cái quái… - Cậu bạn tôi có vẻ kinh hoàng, rờ tìm tôi như thể cậu ta không còn nhìn thấy gì nữa.
- Sao thế? – Tôi hỏi, hất tay Sam ra khỏi khuôn mặt của mình.
- Anh đã tàng hình – Số Sáu trả lời một cách gọn lỏn. Tôi nhìn xuống thân mình, quả là như thế thật: tôi đã hoàn toàn tan biến. Tôi buông viên Xitharis xuống sàn hệt như bỏ một miếng khoai tây nóng rẫy, và ngay lập tức, tôi trở lại nguyên hình.
- Xitharis – Số Sáu giải thích cặn kẽ - Cho phép Grade này truyền Biệt Năng cho Grade kia, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi, Một tiếng đồng hồ, tôi nghĩ như vậy, cũng có khi là hai. Tôi không dám nói chắc. Tất cả những gì anh phải làm là nạp cho nó bằng cách tập trung năng lượng vào viên đá. Đặt nó lên trán, rồi thì bùm, thế là sẵn sàng.
- Nạp, giống như nạp pin ấy hả? – Sam hỏi lại.
- Phải rồi, mà phải chạm vào nó thì nó mới tỏa ra Biệt Năng.
Tôi nhìn viên đá.
- Tuyệt quá. Coi bộ không chỉ có một mình cô là có thể vào thị trấn rồi.
- Với lại không chỉ có mình anh là kháng được lửa – Số Sáu nói như reo lên một cách phấn khích.
- Nếu cô tốt với tôi thì điều đó hoàn toàn nằm trong tầm tay – Tôi nhẹ nhàng đáp lại.
Sam nhặt viên đá lên và gồng hết mình, tập trung cao độ. Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.
- Ôi, nào – Cậu ta nói với viên đá – Tôi xin hứa là sẽ sử dụng vì mục đích tốt đẹp. Không có vào chỗ thay quần áo của nữ giới đâu, tôi thề đấy.
- Tôi rất tiếc, Sam – Số Sáu cắt nghĩa – Vật này chỉ dành cho chúng tôi mà thôi.
Sam bỏ viên Xitharis xuống và chúng tôi lục xem trong Hộp còn vật nào khác có thể đụng vào mà kích hoạt được hay không; nhưng sau một tiếng đồng hồ tìm hiểu, cầm nắm, hà hơi, bóp, xiết cả thảy mười bảy cổ vật, vậy mà chẳng có thứ gì khác hoạt động ngoại trừ khối pha lê sáng rực đang được gói trong khăn, thỏi pha lê khá lớn, có khói ở giữa, và thái dương hệ vẫn đang tiếp tục xoay tròn bên trên chúng tôi. Viên đá làm lành vết thương, dù sao cũng làm liền được các vết trầy, vết xước và các vết bầm mà Số Sáu đã gây ra cho tôi.
- Trời ơi, tôi đã chờ cả đời để mở cái này; giờ thì mở được rồi mà đa phần lại chẳng dùng được.
- Chắc chắn cuối cùng công dụng của chúng sẽ bộc lộ ra mà thôi – Số Sáu đoan chắc – Chúng ta cứ để yên các thứ này như thế đi. Thông thường, một khi tâm trí ta hoàn toàn không còn nghĩ đến chúng nữa thì những câu trả lời tự nhiên xuất hiện.
Tôi gật đầu, ánh mắt quay trở lại với những vật nằm quanh chiếc Hộp. Số Sáu nói chí phải; cứ tập trung mãi vào một câu trả lời thì sẽ chẳng thể nào phát hiện ra lời giải đáp nào cả.
- Ừưư, có khi vài món chỉ được kích hoạt khi đã sở hữu thêm các Biệt Năng khác. Ai mà biết được – Tôi tán thành kèm theo một cái nhún vai. Rồi tôi cho tất cả vào lại trong Hộp, cảm thấy bị buộc phải bọc khăn khối pha lê đang phát sáng. Tôi để thái dương hệ ra bên ngoài, lúc này bảy quả cầu của tôi vẫn đang di chuyển theo quĩ đạo. Đóng và khóa chiếc Hộp lại xong, tôi bước về cuối lối đi.
- Đừng thoái chí đấy, John – Số Sáu gọi với theo đằng sau – Bác Henri cũng đã nói như vậy, có khi anh vẫn chưa sẵn sàng để thấy hết đâu.