MỘT TIẾNG GẦM CHỢT VANG LÊN Ở MÉ BÊN TRÁI, ngẩng đầu lên, tôi trông thấy một gã đàn ông khác, có mái tóc nâu dài, mặc một chiếc áo choàng phết gót. Tôi đứng bật dậy khi tên Mogadore ấy giơ tay lên. Một vệt sáng lóe lên rồi xỉa thẳng vào vai trái của tôi, ném tung tôi về phía sau. Cơn đau ập đến liền tắp lự và bùng nổ. Sự nhức nhối chạy xuống cánh tay tôi, rất bỏng như thể có luồng điện vừa chạy vào đến xương và đang di chuyển ở trong đó. Tay trái hầu như tê liệt, còn tay phải, tôi đưa lên và chạm vào vết thương trên vai mình. Ngước nhìn lên, tôi chú mục vào tên Mogadore một cách tuyệt vọng.
Lớp hộ thân, tôi bất chợt nhớ đến nó. Khi hai cô cháu tôi còn đang trên đường lang bạt, cô Adelina đã từng có lần bảo với tôi rằng tôi không thể bị giết hại, trừ khi điều đó diễn ra tuần tự theo sự sắp đặt của các Chiến Binh Tinh Nhuệ. Thế nhưng vết thương tệ hại này thừa sức giết chết tôi. Bất giác, tôi nhìn xuống mắt cá chân, kiểm tra xem liệu có phải là sáu vết sẹo, thay vì ba vết như chúng đã theo tôi từ mấy tháng trước hay không. Chẳng có gì thay đổi cả. Thế thì tại sao tôi lại bị giết cho được. Làm sao tôi lại bị thương đến nông nỗi này… trừ khi lớp hộ thân đã bị phá vỡ.
Đôi mắt tôi giao với đôi mắt của tên Mogadore, thế rồi hốt nhiên, hắn vỡ tung thành tro bụi. Trong một thoáng điên dại, tôi cho rằng chính suy nghĩ đầy sức mạnh của tôi đã giết chết hắn, nhưng sau đó, tôi ghi nhận được rằng đứng đằng sau hắn chính là tên Mogadore ở quán cà-phê – kẻ cầm theo quyển sách, kẻ mà tôi đã trốn chạy. Tôi hoàn toàn không hiểu. Chẳng lẽ sự ích kỷ của chúng nặng nề đến mức chúng sẵn sàng sát hại lẫn nhau để trở thành người sẽ giết chết tôi?
- Marina – Gã đàn ông lên tiếng.
- Ta, ta có thể giết ngươi – Tôi đáp lại bằng một giọng run run đong đầy nỗi thống khổ. Máu túa khỏi vai và tiếp tục chảy xuống tay tôi. Tôi nhìn sang cơ thể bất động của cô Adelina và bắt đầu khóc.
- Chú không phải là người như cháu nghĩ đâu – Người đàn ông nói tiếp và chạy lại chỗ tôi, chìa tay ra – Thời gian còn ít lắm. Chú là một thành viên của phe cháu, và chú có mặt ở đây là để giúp đỡ.
Tôi nắm lấy bàn tay của người đối diện. Tôi còn sự lựa chọn nào khác đâu? Người đàn ông kéo tôi dậy, đưa tôi ra khỏi giáo đường trước khi những kẻ khác kéo đến. Ông ta dẫn tôi xuống hành lang phía bắc rồi lên tầng hai, tiến thẳng tới gác chuông. Chân tôi bước đi từng bước một, vai tôi lại dại đi vì đau.
- Chú là ai? – Tôi thắc mắc. Một trăm câu hỏi khác nhau đang chạy dọc ngang trong đầu tôi. Nếu ông ta là người của chúng tôi, thì tại sao lại để lâu đến thế mới chịu cho tôi biết? Tại sao lại để cho tôi hiểu lầm rằng ông ta là người của đối phương? Liệu tôi có thể tin vào người đàn ông này hay không?
- Suỵttt – Người đàn ông thì thào – Yên lặng nào, cháu.
Hành lang nặng thứ mùi mốc meo thật tĩnh lặng, và chỉ đến khi con đường hẹp lại, tôi mới nghe thấy tiếng hàng tá những bước chân nặng nề đang giậm xuống sàn ở phía sau chúng tôi. Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được chỗ cánh cửa làm bằng gỗ sồi. Cánh cửa chỉ hơi hé mở, có một cái đầu con gái thò ra ngoài. Tôi há hốc miệng vì ngạc nhiên quá đỗi. Cái mái tóc màu nâu vàng ấy, cái đôi mắt nâu háo hức và vóc người nhỏ nhắn ấy – Nhân vật ấy trông như đã lớn được thêm mấy năm, nhưng không thể nghi ngờ gì được, đó chính là cô bé con.
- Ella hả? – Tôi cất tiếng hỏi để xác định.
Nhìn bé con như đã mười một tuổi, cũng có khi là mười hai. Khuôn mặt em rạng rỡ hẳn lên khi trông thấy tôi, lúc này gương mặt của bé con có phần tóp đi. Ella đẩy cửa rộng ra chúng tôi vào.
- Chào chị Marina – Ella lên tiếng với tông giọng tôi khó mà nhận ra.
Người đàn ông đẩy tôi vào bên trong và đóng cửa lại. Ông ta chèn một bản gỗ dày vào giữa cánh cửa và bậc thang cuối cùng, đoạn cả ba chúng tôi hối hả chạy lên những bậc thang đá uốn cong. Khi tất cả đã lên đến gác chuông, tôi nhìn sang Ella. Tất cả những gì tôi có thể làm được bây giờ chỉ là chú mục vào em, mắt mở to và không sao hiểu được, đồng thời tôi cũng không còn cảm thấy máu đang chảy xuống tay và nhỏ từ những đầu ngón tay xuống sàn nữa.
- Marina, chú tên là Crayton – Người đàn ông cất lời – Chú rất tiếc về Cêpan của cháu. Chú ước gì chú đã có mặt sớm hơn.
- Cô Adelina đã chết rồi ư? – Ella hỏi bằng tông giọng vốn đã từng quen thuộc với tôi.
- Chị không hiểu – Tôi vẫn nhìn xoáy vào Ella.
- Bọn chú sẽ giải thích tất cả cho cháu hiểu, chú xin hứa. Giờ thì không còn nhiều thời gian nữa. Cháu lại đang mất máu – Người đàn ông có tên là Crayton tiếp tục nói – Cháu có thể chữa thương cho mọi người, phải không? Cháu có thể tự chữa thương cho bản thân mình không?
Với tất cả những bối rối và ám ảnh trong lòng, tôi chưa từng cân nhắc đến chuyện tự chữa thương cho mình, thế nhưng nghe nói thế, tôi cũng đặt bàn tay phải lên vết thương đang hở miệng để thử nghiệm. Và rồi cảm giác nhưng nhức dấy lên khi vết thương liền lại, sự tê cứng bị đẩy lùi ra khỏi cánh tay và bàn tay của tôi. Ba mươi giây sau, tôi hoàn toàn trở lại bình thường.
- Mong cháu hãy cẩn thận với cái này hơn – Chú Crayton dặn dò – Nó quan trọng hơn những gì cháu ý thức được đấy.
Tôi chuyển điểm nhìn vào nơi người đàn ông chỉ tay.
- Chiếc Hộp!
Một tiếng nổ bỗng vang lên ở đâu đó thật gần. Tòa tháp nghiêng ngả, bụi và đá từ trần nhà và tường vách xung quanh đổ xuống. Lại thêm một tiếng nổ rền vang khác hất tung tôi lên khỏi mặt đất, đất đá rơi xuống nhiều hơn. Tôi dùng siêu năng lực để ngăn đà rơi của chúng, đoạn ném tất cả ra ngoài cửa sổ.
- Chúng đang lùng sục chúng ta đấy, chẳng mấy chốc nữa, chúng sẽ lần ra được chúng ta ở đâu thôi – Người đàn ông cho biết, rồi nhìn Ella, sau đó, chuyển điểm nhìn sang tôi – Cô bé cũng là người đằng mình, một Grade đến từ hành tinh Lorien.
- Nhưng cô bé chưa đủ tuổi – Tôi lắc đầu, cảm thấy chưa được thuyết phục; không sao thay thế được hình ảnh của một Ella nhỏ tuổi mình đã từng quen biết thành một người lớn tuổi hơn – Cháu không hiểu.
- Cháu có ý niệm gì về Aeternus không?
Tôi lắc đầu.
- Cho chị ấy thấy đi, Ella.
Vẫn đứng trước mặt tôi, Ella bắt đầu thay đổi – đôi tay ngắn lại và đôi vai cũng thu hẹp bớt; chiều cao của cô bé giảm đi hai mươi xăng-ti-mét, và sức nặng cũng hạ xuống một cách đáng kể. Tuy nhiên, sự co hẹp của khuôn mặt bé con mới là điều khiến tôi sững sờ hơn cả; chẳng mấy chốc sau, Ella đã trở lại một cô gái bé nhỏ nhắn mà tôi đã vô cùng yêu thương.
- Cô bé là một Aeternus – Chú Crayton tiếp lời – Ella có khả năng dịch chuyển lên xuống tuổi tác của mình.
- Cháu… cháu không ngờ rằng điều này lại có thể thực hiện được – Tôi lắp bắp.
- Kỳ thực thì Ella đã mười một tuổi rồi – Người đàn ông nói tiếp – Cô bé cùng đi với chú trên con tàu thứ hai rời khỏi Lorien, sau con tàu của các cháu. Lúc ấy, Ella mới chỉ là một hài nhi được vài giờ tuổi. Loridas, Chiến Binh Tinh Nhuệ còn lại cuối cùng đã hy sinh bản thân để Ella có thể nhận lãnh vai trò của ông, và lớn lên với sức mạnh của ông ấy.
Trong lúc tôi nhìn chú Crayton, Ella cho tay mình vào tay tôi, như em vẫn hằng làm nhiều lần trước đây; nhưng lần này lại đem đến cho tôi cảm giác khác. Tôi nhìn lại, nhận ra cô bé đã trở nên lớn hơn, cao hơn trước. Nhận biết được sự băn khoăn của tôi, Ella bèn thu người lại; bốn tuổi nhanh chóng tan đi cho đến chừng bá con trở lại tuổi thứ bảy.
- Cô bé chính là đứa trẻ thứ mười – Người đối diện nói tiếp – Chiến Binh Tinh Nhuệ thứ mười. Bọn chú đã tạo ra những lời đồn đoán về hoàn cảnh của Ella, rằng bố mẹ cô bé đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi; rồi bọn chú gửi cô bé đến đây để sống với cháu, canh chừng cháu và trở thành tai mắt của chú.
- Em xin lỗi đã không thể nói thật với chị, chị Marina – Cô bé thỏ thẻ nói với tôi, giọng nói thật mềm mại – Như chị đã từng nói đó, em là người biết giữ bí mật kín kẽ nhất thế giới.
- Chị biết là như vậy – Tôi đáp lời bé con.
- Em chỉ chờ cho cô Adelina gửi lại cho chị chiếc Hộp của chị thôi – Ella nói và mỉm cười.
- Cháu có biết Chiến Binh Tinh Nhuệ thứ mười là ai không? – Chú Crayton hỏi – Loridas có khả năng thay đổi số tuổi của mình để có thể sống lâu thật lâu, thậm chí là sau khi các Chiến Binh Tinh Nhuệ khác qua đời. Mỗi khi trở nên già đi, ông ấy lại biến mình trẻ lại cùng với nguồn sức sống mạnh mẽ đi kèm với tuổi tác.
- Chú có phải là Cêpan của Ella không?
- Chú chỉ đại diện cho điều đó thôi. Khi vừa mới sinh ra, Ella chưa được chỉ định có Cêpan.
- Cháu cứ ngỡ chú là một tên Mogadore kia đấy – Tôi thú nhận.
- Chú biết chứ, nhưng chỉ là vì cháu hie63i sai những biểu hiện thôi. Sáng nay, khi chú nói chuyện với Héctor, chú đã cố làm cho cháu trông thấy rằng chú là một người bạn.
- Nhưng tại sao khi chú đến, chú không lại thẳng đây mà đưa cháu đi có đơn giản hơn không? Tại sao lại đưa Ella vào đây?
- Ban đầu, chú đã cố tiếp cận cô Adelina, nhưng ngay khi vửa biết chú là ai, cô ấy đã đuổi thẳng chú ra khỏi cửa, mà bọn chú thì muốn cháu có được chiếc Hộp đã. Không có nó, chú không thể đưa cháu ra ngoài được – Người đàn ông giải thích – Vậy nên chú cử Ella vào, cô bé đã bắt đầu tìm kiếm chiếc Hộp, thậm chí trước khi cả cháu lên tiếng nhờ vả nữa. Lúc ấy, bọn Mogadore đã biết được vị trí tổng quát của cháu rồi, chú đã cố gắng hết sức để đánh lạc hướng chủng khỏi đường đi của cháu. Chú đã cố tiêu diệt được vài tên, chậc, giết nhiều tên, đồng thời cũng tạo nên mấy lời đồn thổi ở những ngôi làng cách đây hàng trăm dặm, về những đứa trẻ làm được những việc thần kỳ, chẳng hạn như một cậu trai có thể nâng một chiếc xe hơi lên khỏi đầu, hay một cô gái có thể ung dung đi bách bộ qua bên kia một cái hồ. Mọi chuyện đang diễn ra suôn sẻ cho tới chừng bọn chúng phát hiện ra cháu đang trú ngụ tại Santa Teresa; nhưng thậm chí có là như vậy đi chăng nữa, chúng cũng không biết được cháu là ai. Rồi Ella tìm thấy chiếc Hộp và cháu mở nó ra, đó là lúc chú đến đây để nói chuyện riêng với cháu. Song, khi cháu mở chiếc Hộp, chính điều đó đã dẫn bọn Mogadore ké thẳng đến nơi này.
- Vì cháu đã mở chiếc Hộp sao?
- Phải. Nào, giờ thì cháu mở nó ra đi.
Tôi buông tay Ella và nắm lấy ổ khóa, cảm thấy muốn phát bệnh khi ý thức được rằng giờ đây, tôi đã có thể mở nó ra một mình; rằng hiện tại, cô Adelina không còn nữa. Tôi mở khóa, giở nắp Hộp lên. Viên pha lê nỏ vẫn sáng lên sắc màu xanh lơ.
- Đừng đụng vào cái đó – Chú Crayton nhắc nhở - Nó phát sáng nghĩa là ở đâu đó, một Hệ Thống Vũ Trụ đang quay. Bây giờ mà cháu chạm vào, nó sẽ cho đối phương biết được chính xác cháu đang ở đâu. Chú không rõ Hệ Thống Vũ Trụ của ai đang hoạt động, nhưng chú tin rằng chắc bọn Mogadore đã đánh cắp của ai đó – Người đối diện kết luận. Tôi không có một ý niệm gì về những điều mà người đàn ông này vừa chia sẻ.
- Hệ Thống Vũ Trụ ư? – Tôi thắc mắc.
Chú Crayton lắc đầu, tỏ ra chán nản.
- Không có thời gian để giải thích toàn bộ đâu – Chú thốt lên – Cháu khóa chiếc Hộp đi – Và chú toan nói nhiều hơn, nhưng những tiếng nện cửa dưới chân cầu thang đã cắt ngang lời chú. Chúng tôi có thể nhận ra các thang âm nghèn nghẹn của những giọng nói dùng thứ ngôn ngữ lạ tai.
- Chúng ta phải đi thôi – Chú Crayton giục giã và lao bổ về phía cuối phòng, thộp lấy một cái va-li lớn màu đen. Rồi người đàn ông ấy mở hành lý ra, để lộ mười khẩu súng các loại, một nắm lựu đạn và vài con dao. Sau đó, chú Crayton cởi chiếc áo khoác ngoài, bỏ trên sàn nhà, phơi ra một chiếc áo ghi-lê da; chú hối hả gắn các loại vũ khí vào áo trước khi mặc trở lại chiếc áo khoác ngoài.
Những tên Mogadore tông vào cánh cửa bên dưới bằng một vật nặng, rồi chúng tôi nghe thấy tiếng những bước chân vào đến cầu thang. Chú Crayton lấy một khẩu súng ra và nạp đạn vào.
- Biểu tượng trên núi – Tôi lên tiếng – Có phải chú làm không?
Người đàn ông gật đầu.
- Chú đợi lâu, nên đâm lo, vì khi cháu mở chiếc Hộp, điều đó không thể nào lọt khỏi sự kiểm soát của bọn chúng. Vậy nên chú tạo ra một tín hiệu lớn nhất trong khả năng của mình, giờ thì chúng ta phải hy vọng rằng những đồng đội khác cũng nhìn thấy nó, và rằng họ đang trên đường tới đây. Bằng không… - Người đàn ông ngừng lời – Chà, bằng không, chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Cần phải ra phía hồ thôi. Đó là cơ may duy nhất của chúng ta.
Tôi không rõ chú Crayton đang đề cập đến cái hồ nào, hay vì sao chú muốn đến đó, tuy nhiên, toàn bộ cơ thể tôi đang run rẩyTôi chỉ muốn rời khỏi đây ngay.
Tiếng những bước chân vẳng đến gần hơn. Ella nắm lấy tay tôi, cô bé trở lại đúng với cái tuổi mười một của mình. Chú Crayton lên quy-lát, tôi nghe thấy tiếng một viên đạn đã vào đúng vị trí. Người tạm thời làm Cêpan của Ella chĩa súng ra lối vào của góc tường.
- Cháu có một người bạn rất tốt trong thị trấn đấy – Chú Crayton cất lời.
- Héctor à? – Tôi hỏi lại, hốt nhiên hiểu được tại sao hai người họ lại nói chuyện với nhau trong quán cà-phê sáng nay. Chú Crayton không hề nói sai, đó chính là một sự thật.
- Phải, chúng ta hy vọng rằng cậu ấy giữ lời hứa.
- Héctor sẽ giữ lời – Tôi khẳng định một cách chắc chắn, bất kể chú Crayton có đề nghị anh ta làm điều gì – Điều đó nằm trong chính cái tên của anh ấy rồi – Tôi nói thêm.
- Cầm lấy chiếc Hộp đi – Chú Crayton nhắc nhở.
Tôi cúi xuống, ôm lấy chiếc Hộp bằng tay trái, vừa lúc đó, tiếng chân ngoài kia cũng đã tiến tới chỗ ngoặt cuối cùng của cầu tang.
- Cả hai cháu, lúc nào cũng phải ở bên cạnh chú – Chú Crayton dặn dò, đôi mắt chú đưa từ Ella sang tôi – Cô bé bẩm sinh đã có khả năng thay đổi tuổi của mình, nhưng vẫn còn quá nhỏ, chưa phát triển một Biệt Năng nào. Hãy luôn ở bên cạnh cô bé, cũng như đừng để vuột mất chiếc Hộp đấy.
- Chị đừng lo, chị Marina. Em nhanh lắm – Bé con thỏ thẻ và mỉm cười.
- Hai cháu đã sẵn sàng chưa?
- Dạ, cháu sẵn sàng rồi – Ella quả quyết, siết chặt lấy tay tôi.
- Bọn chúng sẽ mặc áo giáp có khả năng chống đỡ được hầu như mọi loại đạn của Địa Cầu – Chú Crayton cho biết – Nhưng chú đã nhúng mìn vào Loricyde rồi, không có loại khiên giáp nào nó có thể cản nổi đâu. Chú sẽ tiêu diệt từng tên một – Người đàn ông se mắt lại – Bắt chéo ngón tay cầu mong rằng Héctor đang ở ngoài cổng chờ chúng ta đi.
- Anh ấy sẽ ở ngoài đó – Tôi cam đoan.
Và chú Crayton siết cò, chú không hề nới lỏng ngón tay cho tới khi một viên đạn được khai hỏa.