Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Bốn
Chương Hai Mươi Bốn

❊ ❊ ❊

NĂM PHÚT SAU, TÔI RỜI KHỎI GIƯỜNG, NHÌN VÀO tủ quần áo xem có còn món nào mang theo không. Tôi đang giữ một chiếc áo màu xanh đen, và tôi đã quyết định rằng mình không thể ra đi mà không nói lời tạm biệt với Héctor.

Tôi vớ lấy trên giường chiếc áo khoác của một cô gái khác, một chiếc áo có mũ trùm đầu, và để lại một ghi chú ngắn ngủi cho cô Adelina: Cháu chào tạm biệt một người trong thị trấn đã.

Hai cánh cửa mở ra bầu không khí giá lạnh, ngay khi trông thấy những chiếc xe cảnh sát và xe báo chí, tôi cảm thấy vững tâm hơn. Có nhiều nhân chứng như thế này, bọn Mogadore sẽ không dám ra tay. Tôi bước ra khỏi cổng với chiếc mũ trùm ở trên đầu. Cánh cửa nhà Héctor khép hờ, một cách nhẹ nhàng, tôi gõ lên cánh cửa.

- Héctor?

Có giọng một người phụ nữ đáp lại:

- Xin chào!

Cửa mở ra, trước mặt tôi chính là mẹ của Héctor, bà Carlotta. Mái tóc hoa râm của bà được vấn quanh đầu một cách cẩn thận, gương mặt hồng hào đi cùng với nụ cười hiện diện trên môi. Người phụ nữ mặc một chiếc áo đầm màu đỏ rất đẹp và đeo một chiếc tạp dề màu xanh dương. Cả căn nhà tỏa ra mùi bánh.

- Héctor có nhà không ạ, thưa Señora Ricardo? – Tôi lên tiếng.

- Thiên thần của tôi – Người phụ nữ trước mặt tôi nói như reo lên – Thiên thần của tôi đã quay trở lại.

Señora Ricardo vẫn nhớ những gì mà tôi đã làm cho bà, vẫn nhớ là chính tôi đã chữa khỏi bệnh cho bà như thế nào. Tôi cảm thấy thẹn thùng trước cái nhìn của người phụ nữ dành cho mình, nhưng bà đã cúi xuống ôm lấy tôi và tôi không thể từ chối được.

- Thiên thần của tôi đã quay trở lại rồi – Bà Carlotta lặp lại.

- Cháu rất vui vì bác đã cảm thấy tốt hơn, thưa Señora Ricardo.

Những giọt nước mắt bắt đầu tuôn tràn khỏi đôi mắt của người phụ nữ đối diện, chẳng mấy chốc sau, đôi mắt của tôi cũng mọng đầy những nước.

- Không có gì đâu bác – Tôi thì thào. Có tiếng “miao” cất lên ở sau lưng bà Carlotta, tôi ngả người ra phía trước và trông thấy Leagcy đang từ trong bếp chạy về phía tôi, sữa rỏ xuống cằm của nó. Chú mèo kêu gừ gừ quanh chân tôi. Tôi cúi xuống để vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó.

- Bác có chú mèo từ lúc nào thế ạ? – Tôi hỏi.

- Sáng nay, nó đến cửa nhà bác, và bác nghĩ nó thật tuyệt vời. Bác đặt tên cho nó là Feo.

- Rất vui được gặp mày, Feo.

- Con mèo ngoan lắm – Señora Ricardo nói rồi chống tay lên hông – Anh chàng ta đói meo.

- Cháu rất vui vì bác và chú mèo này gặp nhau. Bác Carlotta, cháu rất lấy làm tiếc nhưng cháu phải rời khỏi nơi này. Cháu cần nói chuyện với Héctor. Anh ấy có nhà không bác?

- Nó đang ở quán cà-phê ấy – Người phụ nữ trả lời. Nỗi thất vọng khi biết Héctor uống rượu quá sớm hẳn hiện lên rõ ràng trên khuôn mặt của tôi, bởi thế nên bác Carlotta mới phải vội vã nói thêm – Bây giờ chỉ có cà-phê thôi. Nó uống cà-phê, cháu ạ.

Tôi ôm Señora Ricardo chào tạm biệt, và được bà hôn lên hai má.

Quán cà-phê đông nghẹt người. Tôi đưa tay lên cửa, nhưng trước khi tôi kịp mở ra, có một thứ chợt khiến tôi ngừng ngay lại: Héctor đang ngồi ở một chiếc bàn nhỏ, nhưng tôi chỉ ghi nhận được anh bạn của mình ở sát rìa tầm ngắm. Đôi mắt tôi như dán dính vào cái gã đàn ông đang ngồi ở chiếc ghế đối diện với Héctor – chính là tên Mogadore đêm qua. Lúc này hắn đã cạo râu sạch sẽ, mái tóc đen nhánh của hắn đã giảm bớt sắc màu, trở thành một thứ màu hạt dẻ; tuy nhiên, không thể nhầm lẫn gả đàn ông ấy với ai khác được. Hắn vẫn sở hữu chiều cao và dáng vóc lực lưỡng như trước, bờ vai rộng vẫn vẹn nguyên, cũng vẫn là đôi lông mày rậm, đen và đầy suy tưởng. Tôi chẳng cần phải có bản mô tả nào về một tên sát nhân cũng biết hắn khớp với điều ấy một cách hoàn hảo, dù có hay không cái mái tóc nhuộm hoặc cạo đi bộ râu.

Tôi buông tay khỏi cánh cửa và bước lùi lại. Ôi Héctor – Tôi nói thầm trong bụng – Làm sao mà anh lại có thể như thế được?

Chân tôi run lẩy bẩy; tim tôi đập mạnh. Trong lúc tôi cứ đứng ngây ra đó mà quan sát hai người thì hốt nhiên tên Mogadore quay sang và trông thấy tôi ở cửa sổ. Toàn thân tôi như đóng băng. Cả thế giới dường như ngừng chuyển động; tôi đứng chết trân, hai chân như chôn xuống đất, không thể cử động được một thớ cơ nào. Tên Mogadore chú mục vào tôi, khiến cho Héctor cũng chuyển điểm nhìn về phía tôi; và trong lúc trông thấy khuôn mặt của anh, nỗi sững sờ củ tôi đã chuyển ngay thành hành động.

Tôi bước lùi lại; tim đập dồn, thế rồi tôi quay phắt lại, khởi động guồng chân, và trước khi kịp cao chạy xa bay, tôi nghe thấy tiếng cánh cửa ra vào bật mở. Nếu tên Mogadore ấy có rượt đuổi theo tôi, tôi cũng chẳng muốn biết làm gì.

- Marina! – Héctor hét lên – Marina!

Bốn viên cảnh sát ngồi cùng xe với tôi. Tôi chạm các đầu ngón tay lên sợi xích nặng trịch. Tôi ý thức được rằng nếu muốn, tôi hoàn toàn có thể bẻ gãy được chúng, hoặc là tôi hoàn toàn có thể dùng đến siêu năng lực để mở khóa cùm; thế nhưng những suy nghĩ về Sarah đã làm cạn kiệt mọi năng lượng cần thiết trong tôi để thực hiện điều đó. Cô ấy không bán đứng mình. Làm ơn không phải là cô ấy.

Lượt áp giải đầu tiên diễn ra trong hai mươi phút, tôi không biết mình đang ở đâu. Tôi bị lôi ra ngoài và bị xô đẩy lên chiếc xe thứ hai mà tôi chắc mẩm là vững chắc hơn, di chuyển an toàn được dài hơi hơn. Lượt áp giải thứ hai như kéo dài vô tận – hai tiếng đồng hồ , cũng có khi là ba – vào thời khắc cuối cùng, chiếc xe dừng lại và tôi một lần nữa lại bị kéo ra. Nỗi ám ảnh trước những gì Sarah có thể đã gây nên dâng lên đến đỉnh điểm khiến tôi nghẹn thở.

Tôi được dẫn giải vào một tòa nhà. Sau một lối rẽ, tôi phải chờ cho cửa được mở khóa. Tôi đếm được bốn lần cửa như vậy, và mỗi lần di chuyển sang một hành lang mới, bầu không khí ở đó lại thay đổi, càng bị dẫn đi xa, không khí càng trở nên nặng mùi. Cuối cùng, tôi bị tống vào một xà-lim.

- Ngồi xuống – Một người ra lệnh.

Tôi ngồi xuống chiếc giường bê-tông. Cái bao trùm đầu được mở ra nhưng mấy cái còng thì vẫn để nguyên như cũ. Bốn viên cảnh sát đi ra và đóng sầm cửa lại. Hai kẻ có khổ người lớn hơn ngồi ở bên ngoài xà-lim giam nhốt tôi, hai kẻ còn lại thì bỏ ra ngoài.

Xà-lim rất nhỏ, mỗi bề chỉ chừng ba mét, bao gồm một chiếc giường mà tôi đang ngồi, có phủ những tấm trải đã ố vàng, một bệ xí và một la-va-bô bằng sắt. Ngoài ra, chẳng có gì thêm nữa. Ba trong bốn bức tường được xây bằng bê-tông cứng, ở phía bên trên bức tường phía sau có một ô cửa sổ nhỏ.

Bất kể tấm nệm bẩn thỉu, tôi đặt lưng nằm xuống, khép mắt lại, chờ cho tâm trí dịu xuống.

- John! – Tiếng Sam cất lên.

Mắt tôi ngay tức khắc mở ra. Tôi hối hả chạy ra phía trước xà-lim, tay nắm chặt vào các song sắt.

- Đây – Tôi hét lên lại.

- Câm họng! – Gã bảo vệ to lớn quát lên, hắn trỏ cây gậy tuần tiêu vào tôi.

Ở cuối hành lang, cũng có một kẻ nào đó vừa nạt nộ với Sam. Cậu bạn của tôi thôi không nói gì nữa, nhưng ít ra thì tôi cũng đã được biết rằng bạn của mình đang ở khá gần.

Tôi thò tay qua song sắt xà-lim và áp tay vào bề mặt kim loại phẳng của ổ khóa. Khép mắt lại, tôi tập trung siêu năng lực để cảm nhận các kết cấu bên trong, và tôi không cảm thấy gì khác ngoài một cú rung nhẹ khiến tôi đau đầu khi càng muốn tập trung.

Xà-lim được điều khiển bằng hệ thống điện. Tôi không thể dùng siêu năng lực để mở nó ra.

Tôi chạy nhanh hết khả năng của mình để trở về trại trẻ mồ côi, chiếc mũ trùm đầu phồng lên theo gió ở phía sau, khi tôi tăng tốc. Trên đầu tôi, những đám mây và bầu trời xanh tan thành một màu trắng rực rỡ.

Tôi lao qua khung cửa, chạy thẳng vào trong phòng ngủ. Cô Adelina đang ngồi trên giường của tôi, trong lòng là một tờ giấy ghi chú được gấp lại. Một chiếc va-li nhỏ nằm dưới chân cô. Nhác trông thấy bóng tôi, người giám hộ đứng bật dậy, ôm chầm ngay lập tức.

- Cháu cần phải nhìn cái này – Cô lên tiếng và trao cho tôi tờ giấy. Tôi giở ra, nhận thấy đó không phải là ghi chú của tôi, mà là một bức hình được sao y.

Cũng phải mất đúng một tích tắc sau, tôi mới nhận ra được bức hình đó, và khi nhận diện ra nó, tim tôi lịm đi. Ai đó đã đóng một biểu tượng phức tạp rất to lên một sườn núi gần đây. Vời những đường nét tinh tế và các góc sắc cạnh, đây chính xác là bản sao những vết sẹo chung quanh mắt cá chân của tôi.

Tờ giấy rời khỏi tay tôi, chậm rãi rơi xuống đất.

- Người ta tìm thấy cái này đêm qua, cảnh sát cho phát những tờ giấy này để tìm kiếm thông tin – Cô Adelina báo cho tôi biết – Bây giờ, chúng ta phải lên đường thôi.

- Vâng. Nhưng trước tiên, cháu cần nói chuyện với cô về Ella – Tôi đề nghị.

Cô Adelina nghiêng đầu sang một bên.

- Ella làm sao?

- Cháu muốn cô bé ấy đi cùng…

Trước khi tôi kịp hoàn tất câu nói thì một tiếng ầm vang lên hất bổng tôi lên khỏi mặt đất. Cô Adelina bị ngã dúi, bả vai va thẳng xuống đất. Có một vụ nổ ở đâu đó trong trại trẻ mồ côi. Mấy cô gái chạy túa ra khỏi phòng, miệng thét váng; một số người khác chạy ngang qua cửa tìm nơi trú ẩn. Tôi nghe thấy tiếng Sơ Dora hét gọi mọi người chạy đến phía nam.

Cô Adelina và tôi cùng đứng dậy, chạy ra hành lang, nhưng rồi cả không gian lại rung chuyển trước một vụ nổ khác, hốt nhiên tôi cảm nhận được một làn gió lạnh. Tôi không sao nghe được giọng nói của cô Adelina giữa những tiếng gào rú, nhưng tôi chuyển điểm nhìn theo hướng ánh mắt của cô đang rọi thẳng lên nóc nhà, nơi bị thủng một lỗ có kích cỡ của một chiếc xe buýt. Trong lúc tôi chú mục vào đó thì một gã đàn ông cao kều, trong chiếc áo choàng dài, mái tóc dài màu đỏ bước đến mép lỗ. Hắn chỉ thẳng xuống tôi.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.