Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười
Chương Mười

❊ ❊ ❊

KHÔNG NGỦ NỮA, TÔI KHÔNG CÒN GẶP cơn ác mộng nào. Đêm nào tôi cũng bị gương mặt của Sarah tác động, hình ảnh của cô chỉ hiện ra trong đúng một tích tắc ngắn ngủi rồi chìm vào bóng đêm, sau đó là tiếng kêu cứu của cô ấy. Dù cho tôi có lùng sục tìm kiếm đến cỡ nào cũng không thể thấy được bóng dáng của Sarah. Cô ấy vẫn không ngừng kêu la, âm thanh ấy chất chứa một nỗi hãi hùng, ảm đạm và cô độc; vậy nhưng chẳng bao giờ tôi tìm thấy cô.

Sau đó là bác Henri, cơ thể bác quằn quại và tỏa khói khi nhìn tôi, ý thức được rằng thời điểm cuối cùng chúng tôi còn ở bên nhau rốt cuộc đã đến. Nhìn vào đôi mắt của người giám hộ, chẳng bao giờ tôi thấy nỗi sợ hãi, sự hối hận, hay buồn bã, mà là niềm tự hào, sự nhẹ nhõm và tình yêu. Bác như động viên tôi bước tiếp, chiến đấu và chiến thắng. Thế rồi, ngay vào thời khắc cuối cùng, đôi mắt bác mở rộng ẩn chứa sự nài xin có thêm một chút thời gian nữa. “Chuyện chúng ta đến đây, đến thị trấn Paradise này, vốn không phải là sự tình cờ.” – Bác Henri lặp lại, và tôi vẫn không ý thức được bác nói gì cả - ‘Bác sẽ không bao giờ quên một giây phút nào, nhóc à. Không quên bất cứ một thứ gì về Lorien, không quên cả cái thế giới trời ơi đất hỡi này nữa.” Đây mới chính là tai họa của tôi: cứ mỗi lần nằm mơ thấy bác Henri là y như rằng tôi bị buộc phải chứng kiến cái chết của bác. Lần nào cũng như lần nào.

Tôi thấy lại Lorien vào những ngày chưa xảy ra chiến tranh, những cánh rừng và đại dương tôi đã mơ đến hàng trăm lần. Tôi mơ thấy mình là một đứa trẻ chạy lăng quăng giữa đám cỏ cao, trong lúc bao người xung quanh mỉm cười và có khi cười lớn thành tiếng, không biết rằng nỗi kinh hoàng đang đến gần. Và tôi đã chứng kiến chiến tranh, sự hủy hoại, giết chóc và máu đổ. Thi thoảng, có những đêm như đêm nay, với những mộng cảnh khác biệt, tôi tin rằng đó chính là tương lai.

Dễ có đến một lúc khá lâu, tôi không hề khép mắt lại, cho đến lúc tôi bị cuốn đi… Khi tất cả bắt đầu, tôi có cảm giác như mình đang bước vào một chốn mà tôi biết rất rõ ràng mình chưa bao giờ trông thấy trước đây, vậy nhưng vẫn thấy quen thuộc chứ không lạ lẫm.

Tôi chạy dọc theo con đường đầy rác rưởi và những vôi gạch đổ nát. Kính vỡ. Nhựa cháy. Sắt gỉ cong quẹo. Một thứ sương mù chua loen loét xộc vào mũi khiến nước mắt tôi ứa ra. Những tòa nhà đang trên đà hư hại sừng sững trên nền trời xám xịt. Bên phải tôi, lờ đờ một dòng sông đen ngòm. Phía trước đầy tiếng ồn ào huyên náo. Tiếng người la hét, tiếng kim loại lách cách va vào nhau vang rền trong khoảng không dày đặc. Tôi bước vào một đám đông giận dữ vây quanh một con đường nhựa, nơi một con tàu vũ trụ to lớn đang sắp sửa khởi hành. Tôi đi xuyên qua cánh cổng thép gai, bước vào đường băng đã được dựng rào để ngăn đám đông.

Mặt đường nhếch nhác những lạch nước mang sắc màu mắc-ma. Đám lính Mogadore cố giữ đám đông ở khoảng cách an toàn, trong lúc cánh do thám đang chuẩn bị con tàu. Trong không trung chợt lượn lờ một quả cầu mã não.

Đám người va vào rào chắn, gầm rú khi bọn lính đẩy họ lùi lại. Tất cả đều có vóc người nhỏ hơn bọn lính, nhưng cả đám người và bọn lính đều có cùng một loại nước da màu xám tro. Từ đâu đó phía xa con tàu, tiếng ầm ầm khe khẽ vẳng đến. Đám đông tức thì im bặt, hoảng hốt lùi lại phía sau, trong khi những người ở phía đường nhựa thì mau mắn xếp thành hàng có trật tự.

Từ giữa bầu trời mù sương, có một vật thể đột ngột hạ xuống. Một làn gió xoáy đen kịt hút lấy những đám mây xung quanh và thải ra các đụn mây đen đúa, dày đặc. Tôi bịt hai tai lại trước khi vật thể đó va thẳng xuống đất, tạo thành một chấn động suýt hất tung tôi lên khỏi mặt đất. Mọi thứ rơi vào im lặng khi bụi đất tan đi, để lộ ra một con tàu hình cầu, màu trắng sữa, trông chẳng khác nào một hòn ngọc khổng lồ. Một cánh cửa hình tròn xịch mở và một nhân vật quái dị bước ra ngoài. Hắn chính là kẻ đã cố lấy đầu tôi trong tòa lâu đài.

Tiếng cãi vã lan dọc theo hàng rào, mọi người cố gắng chen nhau thoát khỏi tên quái nhân ấy. Kẻ vừa xuất hiện to lớn hơn hình ảnh còn đọng lại trong kí ức của tôi với hình thể vạm vỡ, góc cạnh và mái tóc cắt ngắn. Dọc theo hai cánh tay hắn là những hình thù xăm trổ; nơi mắt cá chân đóng đầy các vết sẹo, vết sẹo to nhất thì nổi rõ trên cổ, trông méo mó và tím tái. Một tên lính nhanh nhẹn lấy từ trong con tàu ra một cây can vàng, chỗ đầu cây can được uốn cong lại thành hình dạng của một cây búa, trên cán có vẽ một con mắt đen. Khi tên quái nhân vừa đón lấy cây can thì con mắt ấy chợt động đậy, nó đảo tới đảo lui, sang trái rồi sang phải, tiếp nhận tình hình xung quanh cho tới khi nhìn ra tôi.

Tên Mogadore quét mắt một lượt khắp đám đông, ý thức được rằng tôi đang hiện diện gần đó. Đôi mắt hắn se lại. Hắn sải từng bước chân khổng lồ đến chỗ tôi và giơ cây can lên. Con mắt lại bắt đầu động đậy.

Vừa lúc ấy, một người đứng trong đám đông bỗng hét lên với tên Mogadore, hai tay lắc hàng rào một cách điên cuồng. Quay mặt về phía kẻ phản đối, tên quái nhân trỏ cây can về phía anh ta. Con mắt của cây can bỗng đỏ rực, người đàn ông ngay tức thì bị cắt ra thành nhiều mảnh, cơ thể bị xé bung giữa hàng rào kẽm gai. Những âm thanh huyên náo lại rộ lên, ai nấy đều tranh nhau bỏ chạy.

Cuối cùng, sự chú ý của tên Mogadore chuyển sang tôi, tên quái nhân trỏ cây can vào giữa đầu tôi. Hốt nhiên, tôi có cảm giác mình đang rơi xuống, trong bụng từ từ nhẹ hẵng cho tới lúc tôi sắp sửa nôn thốc. Trông thấy những vật quấn quanh cổ hắn, không hiểu sao lại khiến tôi buồn rười rượi và bị ám ảnh đến thế, tới mức tôi thình lình tỉnh giấc, hệt như bị một tia sét xanh giáng trúng vào người.

Ánh sáng hừng đông rọi vào những ô cửa sổ, tưới những tia nắng sớm vào căn phòng nhỏ nhắn. Mọi vật bắt đầu trở lại hình dạng cũ. Người đầm đìa mồ hôi, tôi thở hồng hộc từng quãng ngắn. Tất nhiên, tôi vẫn ở đây, cơn đau và sự co thắt ở tim cho biết rằng tôi vẫn còn sống, không còn ở chốn đáng sợ, nơi mà một người có thể bị xé nát qua những lỗ hổng của hàng rào kẽm gai.

Cả bọn tìm thấy một căn nhà bỏ hoang nằm giáp ranh với khu bảo tồn, cách Lake George ước chừng vài dặm. Đây là loại nhà mà thể nào bác Henri cũng chấm: biệt lập, nhỏ và yên tĩnh, lại an ninh mà không có gì nổi bật. Đây là một căn nhà trệt, bên ngoài được sơn màu xanh lá cây nhạt, bên trong là màu be với các sắc độ khác nhau và dưới nền có lót thảm màu nâu. May mắn nhất là nước không bị cắt. Với bụi bặm phủ đầy như thế này, ắt hẳn người sống ở đây đã dọn đi từ lâu lắm rồi.

Trở người nằm nghiêng, tôi liếc nhìn chiếc điện thoại để ở bên cạnh đầu nằm. Nhìn lại những gì đã làm, lý do duy nhất khiến tôi có thể vượt qua được tất cả chính là Sarah; tôi chưa được gặp cô ấy đã hai tuần rồi. Tôi nhớ lại lúc cả hai đứa ở trong phòng của tôi, khi Sarah vừa mới từ Colorado trở về, hai chúng tôi đã ôm nhau. Nếu được phép lưu lại duy nhất một giây phút nào đó với Sarah, tôi sẽ chọn ngay khoảnh khắc ấy. Khép mắt lại, tôi cố hình dung xem vào thời khắc này, Sarah đang làm gì, cô ấy đang mặc gì, đang trò chuyện với ai. Tin tức cho biết sáu trường ở các vùng lân cận quanh thị trấn Paradise đang tiếp nhận số học sinh được chuyển đến, cho đến khi ngôi trường mới được xây xong. Không biết Sarah sẽ đến trường nào, liệu có còn chụp ảnh hay không.

Tôi lần tay lấy chiếc điện thoại di động, đây là chiếc điện thoại trả trước và được đăng kí dưới cái tên Julius Seazar. Tính hài hước của bác Henri thường khiến tôi ngạc nhiên. Lần đầu tiên sau bao nhiêu ngày, tôi bắt đầu mở máy. Tất cả những gì tôi phải làm là bấm số điện thoại của Sarah và nghe giọng nói của cô ấy. Thật đơn giản. Nghĩ rồi, tôi bấm từng con số quen thuộc. Và tôi khép mắt lại, hít vào một hơi ngập tràn buồng phổi rồi tắt nguồn, gập điện thoại lại. Tôi ý thức được rằng mình không thể bấm con số thứ mười. Nỗi lo sợ cho sự an toàn của Sarah, cho cuộc sống của cô ấy – và cho cả chúng tôi nữa – đã ngăn tôi lại.

Ngoài phòng khách, Sam đang lướt xem tin tức của CNN hằng ngày bằng một trong những chiếc máy tính xách tay của bác Henri, đặt ở trên đùi. May thay, chiếc thẻ internet không dây, với chủ tài khoản mà bác đã chọn trong quá khứ, vẫn còn hoạt động. Sam hí hoáy ghi ghi chép chép trên một tập giấy màu vàng. Từ sau vụ lộn xộn ở Tennessee tính đến nay đã ba ngày, và chúng tôi mới chỉ đặt chân đến Florida vào tối hôm qua, cả bọn đã nhảy lên ba chiếc toa kéo khác nhau – một cái đã đưa chúng tôi đi sai đường đến hai trăm dặm – sau đó nhảy lên một toa xe lửa đã đưa cả nhóm đến đây. Nếu không dùng đến Biệt Năng của chúng tôi – tốc độ của tôi, khả năng tàng hình của Số Sáu – thì hẳn sẽ chẳng bao giờ chúng tôi có thể thực hiện được cuộc hành trình. Mục đích của cả bọn là im hơi lặng tiếng một thời gian, để cho các tin tức lắng xuống rồi sẽ tập hợp lại, luyện tập và bằng mọi giá, phải tránh bất kỳ tai nạn nào tương tự như vụ có liên quan đến chiếc máy bay trực thăng kia. Chương trình nghị sự thứ nhất: tìm cho ra một chiếc xe hơi mới. Chương trình nghị sự thứ hai: suy nghĩ xem tiếp theo sẽ làm gì. Không một ai trong bọn thực sự biết rõ điều đó, tôi cảm nhận được sự tồi tệ khi thiếu vắng bác Henri.

- Số Sáu đâu? – Tôi cất tiếng hỏi, lò dò bước ra phòng khách.

- Ở sau nhà, đang bơi đua thì phải – Sam trả lời. Cái nhà có một điểm vô cùng thú vị là có hồ bơi phía sau nhà, khiến cho Số Sáu đã ra tay làm ngay một trận mưa nặng hạt cho đầy hồ.

- Tôi tưởng cậu muốn nhìn Số Sáu mặc đồ tắm chứ - Tôi huých vào tay Sam.

Khuôn mặt Sam đỏ bừng.

- Im đi, tên kia. Tôi muốn kiểm tra tin tức thôi. Cậu cũng biết rồi đó, phải có ích mà.

- Thế có gì không?

- Ngoài chuyện bây giờ đã bị coi là tòng phạm và giải thưởng về tôi đã tăng lên nửa tỷ đô-la ấy hả? – Sam cắc cớ hỏi lại.

- Ôi dào, cậu cũng tự biết là cậu khoái điều đó mà.

- Ờơơ, cũng hay – Sam đáp lại, miệng cười toe toét – Dù sao thì không, chẳng thấy có tin gì mới cả. Tôi không hiểu sao mà bác Henri lại theo kịp được tất cả những cái này. Mỗi ngày có đến cả ngàn tin chứ ít gì.

- Bác Henri chẳng bao giờ ngủ cả.

- Cậu cũng không muốn ra coi Số Sáu mặc đồ tắm hả? – Sam hỏi ngược lại tôi, trở lại với màn hình máy vi tính. Tôi ngạc nhiên khi giọng nói của cậu ta không hề có một chút châm chọc nào. Sam biết tình cảm của tôi dành cho Sarah như thế nào mà. Và tôi cũng ý thức được tình cảm của cậu ta dành cho Số Sáu ra sao.

- Là sao?

- Tôi thấy cái cách cậu nhìn cô ấy – Sam giải thích. Cậu ta nhấp vào đường link viết về một vụ máy bay rơi ở Kenya. Có một người sống sót.

- Tôi nhìn cô ấy thế nào, hả Sam?

- Không có gì – Người sống sót là một bà lão. Rõ ràng không phải là người của chúng tôi rồi.

- Người Lorien yêu ai là yêu cả đời, trời ạ. Và tôi yêu Sarah. Cậu thừa biết điều đó.

Sam nhìn qua màn hình máy tính xách tay.

- Biết mà. Chỉ là thế thôi, tôi chẳng rõ nữa. Cậu thuộc tuýp người hợp với cô ấy, chứ không phải là một con mọt toán lúc nào cũng bị ám ảnh về người ngoài hành tinh và không gian vũ trụ. Tôi chẳng thấy có lý do gì để Số Sáu có thể mê một thằng như tôi cả.

- Cậu tuyệt lắm, Sam. Đừng quên điều đó.

Nói xong, tôi bước ra cửa sau, có cánh cửa trượt làm bằng kính, dẫn đến hồ bơi. Bên kia hồ bơi là một khoảng sân cỏ um tùm, bao bọc xung quanh la một bức tường gạch đảm bảo sự riêng tư trước bất kỳ kẻ nào vô tình đi qua. Hàng xóm gần nhất cũng cách khoảng một phần tư dặm, còn thị trấn gần nhất cũng cách mười phút đi xe.

Số Sáu đang lao mình trong nước, lướt đi không khác nào loài côn trùng thủy sinh, bên cạnh cô, nhanh gấp hai lần là một con thú mỏ vịt lông trắng có râu – chẳng biết Bernie Kosar bắt chước tạo hình của con vật nào. Biết tôi đến, Số Sáu dừng lại ở ven hồ, nhô nửa người lên khỏi mặt nước và tì hai tay lên sàn. Bernie Kosar nhảy ra ngoài, trở lại với hình hài của một chú chó, rũ mình cho khô và vẩy tung nước lên người tôi. Thật tỉnh táo, tôi không sao ngăn được ý niệm được trở lại phương Nam thì tốt biết mấy.

- Tốt nhất là cô đừng giết con chó của tôi ở ngoài này – Tôi lên tiếng và nhận ra rằng mình đang chú mục vào đôi vai hoàn hảo, vào chiếc cổ mảnh mai của cô bạn đồng hành. Có khi Sam nói đúng. Hình như cái cách tôi nhìn Số Sáu cũng giống hệt cậu ta. Tôi rất muốn đi ngay vào trong nhà, mở điện thoại, và nghe giọng nói của Sarah…

- Nó đang giết tôi thì đúng hơn. Anh bạn nhỏ này bơi chẳng khác nào đã lành lặn hết rồi ấy. Sẵn nói đến chuyện này, cái đầu anh ổn chưa?

- Vẫn còn đau – Tôi trả lời, đưa tay lên đầu xoa vài cái – Nhưng không có gì là tôi không xoay xở được cả. Tôi đã sẵn sàng tập luyện ngay từ ngày hôm nay rồi đấy, nếu đó là lý do cô hỏi thăm.

- Tốt lắm – Số Sáu nói – Tôi đang sốt ruột. Đã lâu rồi, tôi không tập luyện với ai.

- Cô có chắc là muốn luyện tập với tôi không? Cô cũng biết rằng cô có thể bị thương mà, phải không?

Cô bạn đồng hành cười vang, phun ngay một miệng nước vào người tôi.

- Ồ, bắt đầu rồi đó – Tôi lên tiếng khai màn, hình dung đến mặt nước hồ bơi và đẩy một luồng gió lên đó. Nước ập lên mặt Số Sáu. Cô gái nhanh trí lặn ngay xuống nước để tránh đòn tóe nước, và khi đứng lên, Số Sáu gom gần hết nước hồ tạo thành một con sóng lớn, đưa cô lao thẳng tới tôi. Nhưng trước khi tôi kịp có phản ứng, Số Sáu đã lỉnh sang hướng khác, để con sóng tự nhiên đổ tới, đánh thẳng vào người tôi, ném tôi bay thẳng vào vách nhà. Tôi nghe tiếng Số Sáu cười như nắc nẻ. Nước rút ngay trở lại xuống hồ, tôi đứng bật dậy, cố xô Số Sáu xuống nước. Nhưng cô bạn đồng hành đã nhanh chóng đẩy chệch siêu năng lực của tôi, và ngay tức khắc, tôi bị hất ngược lên cao, cứ trong tư thế lộn ngược đầu xuống đất mà lướt tới, dù tôi có vùng vẫy cỡ nào cũng vô hiệu.

- Hai người đang làm cái trò quỉ quái gì ngoài này vậy? – Sam thắc mắc. Cậu ta đang đứng ở cửa ra vào.

- Ừm. Số Sáu nói chuyện có vẻ ta đây quá, nên tôi quyết định đặt cô ấy về lại đúng chỗ của mình. Cậu không có ý kiến gì sao?

Tôi vẫn đang còn trong tư thế bị dốc ngược đầu xuống, lơ lửng cách giữa hồ bơi một mét hai, hoàn toàn cảm nhận được rằng Số Sáu đang nắm vào cổ chân phải của mình, và đang giữ tôi bằng chỉ một tay.

- Ồ, có chứ. Cậu muốn đặt ở chỗ nào thì đặt đi nhé – Sam trả lời.

- Tôi đang định ra tay đấy, cậu biết không. Đang chờ cơ hội.

- Thế anh nghĩ sao, Sam? – Số Sáu cất tiếng hỏi – Tôi có nên để cho anh ta có cơ hội không?

Nụ cười nở bừng trên khuôn mặt của Sam.

- Bắt đầu đi.

- Này! – Tôi chỉ kịp thốt lên có thể trước khi Số Sáu buông tay và tôi đâm ngay đầu xuống nước. Khi tôi ngoi lên, Số Sáu và Sam cùng cười giòn giã.

- Mới có vòng một thôi – Tôi dõng dạc tuyên bố và trèo ra ngoài. Rồi tôi cởi áo ra, quật vào tường - Cô làm tôi ngạc nhiên đó. Hãy đợi đấy.

- Sự mạnh mẽ, khỏe khoắn đâu rồi kìa? – Sam cắc cớ hỏi kháy – Chẳng phải đó là những gì cậu đã khẳng định khi cắt tóc đó sao?

- Chiến lược mà – Tôi đáp – Tôi đang muốn làm cho cô ấy mất cảnh giác đó thôi, ngay khi cô ấy đắc chí thì tôi sẽ bất ngờ ra tay.

- Ha ha! Ờơơ, phải đấy – Sam nói vô thưởng vô phạt, rồi thêm – Trời ơi, ước gì tôi cũng có Biệt Năng.

Số Sáu mặc chiếc áo tắm một mảnh màu đen, đang đứng giữa chúng tôi. Cô cười, nước rỏ xuống tay và chân khi chúi người tới trước để vắt tóc. Nơi chân Số Sáu, màu sắc của vết sẹo vẫn còn khá rõ, tuy nhiên, không còn tím như tuần trước nữa. Cô bạn đồng hành hất tóc ra phía sau. Cả Sam và cả tôi đều như bị thôi miên.

- Vậy thì chiều nay luôn nhé? – Số Sáu dọ ý – Hay anh vẫn còn cảm giác tôi sẽ bị thương?

Tôi phồng má và thổi hơi ra một cách chậm rãi.

- Có lẽ tôi sẽ nhẹ nhàng hơn với cô. Tôi muốn nói là vết sẹo trên chân cô vẫn còn trông tệ lắm. Nhưng, được…ược…, chúng ta sẽ tập.

- Sam, vậy anh cũng ừ luôn chứ?

- Hai người muốn tôi tập luôn hả? Thật chứ?

- Tất nhiên rồi. Anh cũng là một thành viên trong đội của chúng ta mà – Số Sáu xác định.

Sam gật đầu cái rụp, xoa hai tay vào nhau.

- Chơi luôn – Chàng trai trả lời với nụ cười toe toét như một chú nhóc trong buổi Giáng Sinh – Nhưng nếu hai người chỉ muốn tôi là tấm bia, thì tôi sẽ nghỉ chơi đấy.

Đúng hai giờ, chúng tôi bắt đầu bài tập luyện, tuy nhiên, nhìn bầu trời u ám, tôi không cho rằng thời gian tập luyện kéo dài được lâu. Sam nhún nhảy, cậu chàng mặc quần đùi thể dục và áo thun rộng ngoại cỡ. Anh bạn gầy giơ xương, nhưng nếu cộng thêm lòng tốt và sự quyết tâm, tôi tin rằng thể hình Sam cũng ngang ngửa với tên Mogadore mà tôi đã trông thấy ở trên tàu.

Để khởi động, Số Sáu thể hiện cho chúng tôi xem những gì cô biết được về kĩ thuật chiến đấu, vượt xa những gì tôi tưởng tượng. Cơ thể của cô gái di chuyển thật lanh lẹn với độ chính xác của một cỗ máy mỗi khi tung ra cước hay ra quyền, cũng như khi cô ngả người ra sau để tránh một cú tấn công. Số Sáu chỉ cho chúng tôi cách phản đòn, những kĩ năng điêu luyện, cùng cách phối hợp, tập luyện những động tác cho tới khi chúng trở thành phản xạ tự nhiên. Sam tham gia một cách nhiệt tình, thậm chí dẫu bị Số Sáu tung một cú đấm đánh bật ra sau khiến cậu ta lộn đúng một vòng, hay có lúc bị đánh đến bạt hơi. Cô bạn đồng hành cũng làm tương tự như vậy với tôi. Tuy cố cười giả lả như thể mình đang chơi đùa, song thực tế là tôi đã vận dụng hết sức nhưng vẫn bị cô ta đánh bại. Không thể hiểu nổi điều này làm sao mà Số Sáu lại tự thân học được những điều này. Sau khi ngậm đầy một miệng cỏ và đất lần thứ hai, tôi ý thức được rằng cô bạn đồng hành có thể dạy tôi nhiều cỡ nào.

Nửa tiếng đồng hồ sau, mưa bắt đầu rơi. Thoạt đầu chỉ là cơn mưa phùn nhẹ hạt, nhưng chẳng mấy chốc sau, trời đã mưa như trút nước, buộc bộ ba chúng tôi phải vào nhà. Sam chuyển dịch tới lui trong nhà, vung chân múa tay vào những kẻ thù vô hình. Tôi ngồi ngả người trên ghế, nắm lấy mặt dây chuyền màu xanh mà dõi mắt ra ngoài cửa sổ một hồi lâu, chỉ đơn giản là ngắm nhìn cảnh vật và nhớ đến hai cơn bão đã được chứng kiến gần đây nhất do Số Sáu gọi tới, đó là hai cơn bão cực kỳ dữ dội.

Khi tôi quay lại thì Số Sáu đang ngủ ở góc phòng khách, ôm chú chó Bernie Kosar trong lòng như ôm một chiếc gối. Khi ngủ, cô ta thường nằm với tư thế như vậy, co mình và nghiêng về một bên, không còn vẻ săn chắc, rắn rỏi như vốn dĩ nữa.

Hai bàn chân của Số Sáu hướng thẳng về phía tôi, vì vậy, tôi đã dùng siêu năng lực để cù nhẹ vào gan bàn chân bên phải của cô gái. Số Sáu cựa mình như muốn đuổi một con ruồi đang làm cô khó chịu. Tôi lại cù cô ta một lần nữa. Số Sáu vẩy chân mạnh hơn. Chờ vài giây sau, rất đỗi nhẹ nhàng, tôi gãi nhè nhẹ từ gót chân đến đầu ngón chân cái của Số Sáu. Cô bạn đồng hành rụt ngay chân lại và đá thẳng chân trái ra, siêu năng lực từ cái đá ấy đã đẩy tôi bay thẳng vào bức tường gần nhất, tạo nên một lỗ thủng phơi ra dây nhợ và ốc vít bên trong, Sam ba chân bốn cẳng chạy vào phòng, nhanh nhẹn đứng vào thế chuẩn bị chiến đấu

- Chuyện gì vậy? Tên nào thế? – Chàng trai thét váng lên.

Tôi lồm cồm đứng dậy, xoa xoa khuỷu tay đã tạo nên cú tông thủng tường này.

- Phản xạ ấy mà – Số Sáu giải thích và ngồi dậy.

Sam hết nhìn tôi rồi nhìn sang người vừa nói:

- Hai người thật là kì cục – Cậu ta buông một câu hậm hực rồi bỏ vào nhà bếp – Kiểu ve vãn qua lại của hai người làm tôi sợ chết khiếp đi được.

- Tôi cũng sợ nữa – Tôi tiếp lời, phớt lờ lời bình luận về trò tán tỉnh của cậu ta; nhưng Sam đã đi khuất rồi nên không nghe thấy. Tôi có đang ve vãn không? Liệu Sarah có nghĩ rằng đó là ve vãn không?

Số Sáu ngáp dài, vươn thẳng hai tay hướng lên trần nhà.

- Vẫn còn mưa hả?

- Phải rồi, nhưng nhìn ở mặt tích cực; thời tiết đã cứu cô khỏi những vết bầm tím.

Cô bạn đồng hành lắc đầu:

- Làm một kẻ mạnh mẽ cũng khá mệt mỏi đấy, Johnny ạ. Với lại, đừng quên là tôi có thể chịu đựng được thời tiết nhé.

- Nào dám nghĩ đến chuyện đó – Tôi đáp lại, cố thay đổi đề tài. Tôi không ưa chuyện ve vãn một cô gái khác – À này, tôi tính hỏi cô: gương mặt trong đám mây là ai vậy? Cứ mỗi lần cô hô phong hoán vũ là tôi lại thấy khuôn mặt phẫn nộ, đáng gờm ấy.

Số Sáu gãi vào bàn chân phải.

- Tôi không biết nữa, nhưng mỗi khi điều khiển thời tiết, lúc nào khuôn mặt này cũng xuất hiện. Tôi nghĩ đó chính là Loric.

- Ừưư, cúng dám lắm. Tôi thì cứ ngỡ là một gã bồ cũ cuồng điên đã bị cô cho ra rìa chứ.

- Rõ ràng là do tôi quá yếu, chỉ hợp với mấy ông cụ chín-mươi-tuổi thôi. Anh biết tường tận về tôi ghê nhỉ, John.

Tôi nhún vai. Cả hai cùng mỉm cười.

Tối hôm đó, tôi nấu bữa tối trên một cái vỉ đã gỉ, nhưng vẫn còn có thể dùng được ở hiên sau, hay nói đúng hơn là đã nỗ lực nấu nướng. Kể từ khi học môn Nghiên cứu Quản lí gia đình với Sarah ở thị trấn Paradise, tôi là kẻ duy nhất biết chế biến mọi thứ trở thành món ăn. Tối hôm nay có: ức gà, khoai tây và một bánh pizza xúc xích đông lạnh.

Bộ ba chúng tôi cùng ngồi thành hình tam giác trên tấm thảm ở phòng khách. Trong cái mền quấn quanh người và phủ cả lên đầu, Số Sáu mặc một chiếc áo may-ô màu đen, để lột hoàn toàn chiếc mặt dây chuyền. Hình ảnh của nó khiến tâm trí tôi lại trở về với cảnh mộng. Tôi rất muốn làm sao có được một buổi tối bình thường quanh chiếc bàn ăn và một giấc ngủ an lành, không bị quá khứ của Lorien hành hạ. Phải chăng đó chính là hình ảnh của Lorien trước khi chúng tôi rời đi?

- Cô có nghĩ nhiều về bố mẹ mình không? – Tôi lên tiếng hỏi Số Sáu – Tôi muốn nói ở Lorien ấy?

- Không còn nhiều nữa. Tôi thậm chí còn không thể kể được với anh bố mẹ tôi trông như thế nào. Nếu có còn lại gì, thì đó là tôi vẫn chưa quên cảm giác của mình khi ở gần bên bố mẹ. Có lẽ tôi nghĩ đến cảm xúc đó hơn. Còn anh thì sao?

Tôi cố nuốt cho trôi một miếng bánh pizza bị cháy xém. Từ giờ trở đi, tôi thề sẽ không bao giờ nướng pizza đông lạnh trên vỉ nữa.

- Tôi thấy bố mẹ mình trong mơ nhiều lắm. Quả thật là tuyệt vời, nhưng đồng thời trong lòng cũng đau lắm. Nó nhắc nhở tôi rằng bố mẹ tôi đã không còn nữa.

Cái mền tuột khỏi đầu Số Sáu, rơi xuống hai bờ vai.

- Anh thì sao, Sam? Hiện thời, anh có nhớ bố mẹ không?

Sam đã mở miệng, nhưng rồi khép lại ngay. Rõ ràng là Sam đang cân nhắc xem có nên kể với Số Sáu rằng cậu tin chắc bố mình đã bị người ngoài hành tinh đưa đi hay không, họ đã bắt cóc bố cậu khi ông ra ngoài mua sữa và bánh mì. Sau phút đắn đo, cuối cùng, cậu chàng thổ lộ:

- Tôi nhớ mẹ tôi và bố tôi vô cùng, nhưng tôi ý thức được rằng tôi ở đây với hai người thì sẽ tốt hơn. Với tất cả những gì đã được biết, tôi nghĩ không thể nào mình lại ở nhà.

- Cậu biết nhiều thật đấy – Tôi ngậm ngùi, cảm thấy áy náy vì Sam phải ăn một bữa dở tệ dưới sàn một ngôi nhà bỏ hoang, thay vì một mâm ngon lành do mẹ nấu và bày biện trên bàn.

- Sam, tôi rất lấy làm tiếc khi anh bị dính vào chuyện này với chúng tôi – Số Sáu lên tiếng – Nhưng có anh ở đây thất tốt biết mấy.

Anh bạn của tôi đỏ mặt tía tai.

- Tôi không hiểu tại sao, nhưng cứ cảm thấy rằng mình có một mối liên hệ kì lạ với toàn bộ vấn đề này. Tôi có thể hỏi hai người được không? Mogadore cách Địa Cầu bao xa vậy?

Tôi nhớ lại lúc bác Henri thổi hơi vào bảy quả cầu thủy tinh, chúng đã hồi sinh như thế nào. Và hai bác cháu đã quan sát mô hình nổi về thái dương hệ của chúng tôi.

- Gần hơn từ Lorien tới đây. Có chyện gì thế?

Sam đứng bật dậy.

- Thế đến đó thì mất bao lâu?

- Có lẽ vài tháng – Số Sáu trả lời – Còn tùy vào việc anh bay bằng con tàu vũ trụ nào và con tàu đó sử dụng năng lượng nào nữa.

Sam đi lòng vòng vài bận, Sam mới nói lên suy nghĩ của mình:

- Theo tôi thì thể nào chính phủ Mỹ cũng cho chế tạo một con tàu có thể đáp ứng được khoảng cách đó. Chắc chắn nó là con tàu đầu tiên và tuyệt đối bí mật, được người ta giấu dưới một ngọn núi, và ngọn núi đó lại ẩn mình trong một ngọn núi khác, nhưng đó là tôi chỉ nghĩ xem điều gì sẽ xảy ra một khi chúng ta không thể tìm thấy con tàu của mọi người và cần phải quyết chiến với bọn chúng – buộc phải tới Mogadore thôi. Chúng ta phải có kế hoạch B nữa mà, đúng không?

- Chắc chắn rồi. Thế kế hoạch A là gì? – Tôi thắc mắc, và liền sau đó tự trách mình là đã buột miệng hỏi. Làm sao tôi có thể chiến đấu với cả hành tinh Mogadore trên địa hình của chúng được.

- Lấy lại chiếc hộp của tôi – Số Sáu xác định. Cô bạn đồng hành lại trùm mền lên đầu.

- Sau đó thì sao?

- Thì tập luyện.

- Rồi sau đó nữa? – Tôi hỏi tới.

- Chắc là chúng ta phải đi tìm những người còn lại.

- Nghe thấy toàn là chạy không hà, chẳng có gì khác cả. Bác Henri và cô Katarina thể nào cũng sẽ bảo làm cái gì đó có ích hơn. Chẳng hạn như học cách làm thế nào để có thể giết được những tên cứng cựa. Mà cô có biết con piken là con gì không?

- Đó là mấy con quái vật khổng lồ đã tàn phá ngôi trường - Số Sáu trả lời.

- Thế còn con kraul?

- Đó là mấy con nhỏ hơn đã tấn công chúng ta trong phòng tập thể dục – Số Sáu giải thích – Sao thế?

- Hồi ở Bắc Carolina, tôi có nằm mơ mà cô và Sam nghe thấy tôi nói tiếng Mogadore đó, tôi có nghe thấy hai cái tên này, tuy nhiên trước đây, chẳng bao giờ tôi biết đến chúng cả. Bác Henri và tôi chỉ đơn thuần gọi chúng là “những con quái vật” vậy thôi – Tôi ngừng lời – Mới đây tôi lại mơ nữa.

- Có khi chẳng phải là mơ đâu – Số Sáu nói – Anh đang có mộng báo đấy.

Tôi gật đầu.

- Điểm này thì khó phân biệt lắm. Nghĩa là những giấc mơ này cũng giống như những lúc mộng về Lorien, nhưng trong hai giấc mơ kia, tôi không ở Lorien – Tôi cố lý giải – Có lần bác Henri bảo tôi hay nằm mơ thấy điều này điều nọ là bởi vì chúng có ý nghĩa riêng đối với tôi. Và lúc nào cũng thực tế - giấc mơ vế quá khứ thì bao giờ cũng là những điều đã xảy ra rồi. Nhưng tôi nghĩ những gì tôi chứng kiến trong mơ vào buổi sáng hôm nay… tôi không biết nữa, giống như thể tôi nhìn thấy những gì đang xảy ra vậy.

- Chààà – Sam xuýt xoa – Cậu giống như một cái ti-vi ấy.

Số Sáu vò tờ giấy ăn rồi tung lên cao quá đầu. Không buồn suy nghĩ, tôi đốt viên giấy cháy thành tro trước khi nó kịp rơi xuống thảm. Và Số Sáu lại lên tiếng:

- Không phải là không thể đâu, John ạ. Mấy người Lorien có khả năng này. Dù sao thì cô Katarina cũng đã bảo như thế.

- Nhưng vấn đề là, tôi cho rằng mình đang ở trên Mogadore, hành tinh này, dù sao chăng nữa, cũng kinh khủng như tôi đã từng hình dung ra vậy. Mọi thứ hoang tàn và xám xịt. Nhưng mà tôi đến đó bằng cách nào? Làm sao cái gã to xác trên Mogadore lại cảm nhận được sự hiện diện của tôi ở đó?

- Hắn to cỡ nào? – Sam hỏi.

- To lắm, hơn gấp đôi mấy tên lính tôi đã trông thấy, cỡ sáu mét, có khi còn hơn thế, rất lanh trí và rất mạnh mẽ. Nhìn thấy hắn là biết ngay. Chắc chắn hắn là thủ lãnh. Tính đến nay, tôi đã trông thấy hắn hai lần. Lần đầu lúc tôi nghe lỏm được tin báo của một tên cấp dưới trình bày với hắn, những điều về chúng ta là những điều gì đã xảy ra ở trường ấy. Lần thứ hai là lúc tôi thấy hắn đang chuẩn bị lên tàu; nhưng trước khi hắn bước lên cầu thang thì có một kẻ chạy tới và trao cho hắn một vật. Thoạt đầu tôi không biết là gì, nhưng trước khi cửa con tàu đóng lại, tên Mogadore ấy quay về phía tôi để chắc chắn rằng tôi có thể trông thấy đích xác đó là vật gì.

- Là cái gì vậy? _ Sam tỏ ra hiếu kỳ.

Lắc đầu, tôi vo tờ giấy ăn của mình lại và đốt cháy nó ngay trong lòng bàn tay. Rồi tôi đưa mắt ra phía khung cửa sau nhà, về hướng vầng thái dương sắp lặn, lúc này đang xuất hiện sừng sững một quả cầu lửa màu hồng cam nóng bỏng hệt như hoàng hôn ở Florida mà bác Henri và tôi đã từng ngắm nhìn ở hàng hiên. Ước gì giờ này bác vẫn còn ở đây để giải thích cho tôi nghe về mọi lẽ.

- John? Là cái gì vậy? Hắn có cái gì? – Tới lượt Số Sáu hỏi gặng.

Tôi đưa tay lên, nắm lấy cái mặt dây chuyền của mình.

- Đây. Những cái này. Những mặt dây chuyền. Ba cái. Hẳn là sau khi sát hại xong người nào, bọn Mogadore lại lấy cái này đi. Và tên thủ lãnh to xác ấy, dù cho hắn có là ai đi chăng nữa, cũng đeo vào cổ hệt như những chiếc huy chương Olympic vậy. Hắn đứng ở đó đủ lâu để tôi có thể quan sát được một cách tỏ tường. Mỗi mặt dây chuyền đều lấp lánh ánh xanh, và khi tôi tỉnh dậy, mặt dây chuyền của tôi cũng phát ra tia sáng xanh y hệt như thế.

- Những gì cậu nói đều là điềm báo trước cả, giống như cậu nhìn thấy số phận của cậu vậy. Hay cũng có thể sở dĩ cậu có giấc mơ lạ lùng này là vì cậu đã bị căng thẳng quá chăng? – Sam đặt giả thuyết.

Tôi lắc đầu.

- Có lẽ Số Sáu nói đúng, đây là mộng báo. Tôi nghĩ rằng tất cả những điều này đang xảy ra. Tuy nhiên, điều làm tôi sợ nhất là tên thủ lãnh ấy đã lên tàu, hắn làm thế quả là kế hay. Và, nếu Số Sáu nói đúng về hành trình của một con tàu, thì rồi chẳng còn bao lâu nữa, hắn sẽ có mặt ở đây.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.