Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Sáu
Chương Hai Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

TÔI LẬP TỨC HÀNH ĐỘNG, THẬM CHÍ BỎ QUA bước suy nghĩ. Vào thời khắc gã đàn ông nơi mép lỗ hổng trên mái nhà chỉ xuống tôi, tôi tung liền hai chiếc giường kim loại thẳng vào người hắn. Một chiếc tông thẳng vào người hắn. Tên Mogadore rơi xuống phòng ngủ, và khi chạm đến sàn nhà làm bằng đá, thật ngạc nhiên xiết bao, hắn biến thành một đống tro.

- Chạy đi! – Cô Adelina hét lên.

Chúng tôi đâm bổ ra hành lang, va vào dòng người gồm các bạn gái và các Sơ đang tiến ra chái phía nam để lánh nạn. Tôi nắm lấy tay cô Adelina, dẫn ra giáo đường, xuống lối đi trung tâm.

- Chúng ta đi đâu vậy? – Cô Adelina gào lên hỏi.

- Nếu không có chiếc Hộp, chúng ta sẽ không đi được.

Một tiếng nổ khác làm rung chuyển toàn bộ trại trẻ mồ côi, khiến cho tôi va hông vào một cái ghế.

- Cháu sẽ trở lại ngay – Tôi thì thào, buông tay người giám hộ và bay thẳng lên chỗ cái hốc.

Số Sáu cho biết chúng tôi đang ở gần Washington, DC và điều này có ý nghĩ hẳn hoi. Tôi bị coi là một tên khủng bố nguy hiểm, có trang bị vũ khí tối tân; chả trách sao mà tôi bị đưa tới tận thủ đô của quốc gia để thẩm vấn.

- Còn chưa tới một tiếng đồng hồ nữa, sẽ có một chuyến bay rời khỏi sân bay quốc tế Dulles – Số Sáu lên tiếng và bẻ ngoặc vô-lăng – Tôi sẽ lên máy bay. Sam, anh sẽ đi với tôi hay với John?

Sam tì trán vào băng ghế sau, khép mắt lại:

- Sam? – Số Sáu hỏi gặng.

- Tôi đang suy nghĩ, đang suy nghĩ – Cậu bạn của tôi trả lời. Một phút sau, cậu chàng ngẩn đầu lên, đưa mắt sang bên phải, nhìn tôi – Tôi sẽ đi với John.

Tôi nói không ra tiếng: Cảm ơn cậu.

- Cũng được, dù sao tôi đến đó một mình cũng sẽ dễ dàng hơn – Số Sáu kết luận, nhưng lời lẽ nghe có vẻ như bị tổn thương.

- Cô sẽ chiến đấu bên những Grade có nhiều kinh nghiệm hơn – Tôi cam đoan với cô bạn đồng hành – Với lại, hai chúng tôi sẽ lấy cả hai chiếc Hộp của chúng ta ra khỏi chỗ đó.

Trên ghế trước, Bernie Kosar cất tiếng sủa vang.

- Ừưư, anh bạn – Tôi trả lời – Chú mày cũng là một thành viên của đội mình luôn.

Chiếc Hộp đã không cánh mà bay. Cả thân người tôi toát mồ hôi lạnh vì sợ. Tôi rất muốn nôn mửa. Phải chăng bọn Mogadore đã biết nó nằm ở trên ấy? Vì sao khi có cơ hội, chúng đã không bắt tôi? Tôi đáp xuống nền nhà của giáo đường.

- Mất rồi, cô Adelina ạ - Tôi thì thào báo tin.

- Chiếc Hộp ư?

- Nó mất rồi – Tôi ôm lấy người giám hộ và gục mặt vào bờ vai của cô.

Cô Adelina tháo một vật ra khỏi đầu. Đó là một mảnh bùa màu xanh lơ, gần như trong suốt, được gắn vào một sợi dây nhỏ màu be. Thế rồi rất đỗi thận trọng, cô tròng nó qua đầu tôi cho đến khi mảnh bùa chạm vào cổ tôi. Mặt dây ấy vừa mang cả hơi lạnh lẫn sự ấm áp, thế rồi nó tỏa sáng rực rỡ. Hơi thở của tôi bị ngắt lưng chừng.

- Cái gì thế ạ? – Tôi hỏi, dùng cả hai tay mà che ánh sáng đi.

- Loralite đấy, viên đá mạnh nhất của Lorien, chỉ có thể tìm thấy ở trung tâm hành tinh - Người giám hộ của tôi thì thầm – Cô vẫn luôn cất giấu nó. Nó là của cháu, bây giờ có giấu nữa cũng chẳng còn tác dụng gì cả. Dù cho có hay không có mảnh bùa này, bọn chúng cũng đã biết cháu là ai. Cô sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho mình vì đã không huấn luyện cháu một cách đúng đắn. Không bao giờ. Cô xin lỗi, Marina.

- Không sao, cô ạ - Tôi thốt lên, cảm nhận được những giọt nước mắt đang dâng lên trong đáy mắt của mình. Sau bằng đó năm, đây là những gì tôi cần ở cô ấy: Sự thấu hiểu, tình bằng hữu, những kiến thức của các bí mật được chia sẻ.

Chúng tôi tiến gần đi đến sân bay hơn, cảm giác sợ hãi phải chia tay đè nặng lên cả bọn. Sam cố phân tán tư tưởng bằng cách nghiền ngẫm những tờ giấy mà Số Sáu đã lấy trong văn phòng của bố cậu.

- Ước gì tôi có thể trải mấy cái này ra trong khu vực chuyên tham khảo của thư viện.

- Để sau khi tụi mình từ Tây Virginia trở về đi – Tôi nói – Tôi hứa với cậu đấy.

Một cách cẩn thận, Số Sáu chỉ dẫn cho tôi và Sam cách tìm thấy tấm bản đồ có thể đưa tôi vào hang. Phần còn lại của chuyến hành trình trôi qua trong im lặng. Chúng tôi tấp xe vào bãi đậu xe của quán McDonald’s, cách sân bay Dulles một dặm đường.

- Có ba điều, hai anh cần phải nắm.

Tôi thở dài.

- Sao tôi cứ có cảm giác rằng chẳng có chuyện nào tốt đẹp hết.

Phớt lờ tôi, cô bạn đồng hành ghi một điều gì đó lên mặt sau của tờ hóa đơn.

- Trước hết, đây là địa chỉ mà tôi sẽ lưu lại trong đúng hai tuần, lúc năm giờ chiều. Có gì thì cứ gặp tôi ở đó. Nếu không thấy tôi, hay vì một lý do nào đấy các anh không đến được, hãy trở lại vào tuần sau đó; tôi cũng sẽ làm như vậy. Nếu sau tuần thứ hai mà không một ai trong chúng ta đến được, thì hãy tin rằng người kia sẽ không đến nữa – Nói xong, cô bạn đồng hành trao tờ giấy cho Sam, Sam đọc xong rồi nhét ngay vào túi quần jean.

- Hai tuần, lúc năm giờ chiều – Tôi lẩm nhẩm – Tôi nhớ rồi. Điều thứ hai?

- Bernie Kosar không thể vào hang với các anh được.

- Tại sao?

- Bởi vì cái hang sẽ giết chết nó. Tôi không rõ lắm, nhưng bọn Mogadore đã khống chế các con quái vật bằng cách thổi vào trong hang một loại khí tác động lên động vật. Nếu con vật nào rời khỏi vị trí đã được chỉ định thì sẽ bị chết ngay. Khi cuối cùng, tôi ra được đến bên ngoài, thì thấy ở lối vào có nhiều xác động vật chết lắm. Những con vật ấy ở rất gần cái hang.

- Trời! – Sam buột miệng kêu lên.

- Còn điều cuối cùng?

- Cái hang được lắp đặt đủ mọi loại thiết bị phát hiện mà anh có thể nghĩ ra được. Các máy quay, các thiết bị cảm biến chuyển động, cảm biến nhiệt độ cơ thể, hồng ngoại. Hằm bà lằng thứ. Xitharis sẽ cho phép anh vượt qua được tất cả mọi thứ; nhưng một khi nó hết tác dụng, thì cẩn thận đấy, bởi chúng sẽ tìm ra anh.

- Chúng ta đi đâu đây, hả cô? – Tôi hỏi cô Adelina. Giờ thì chiếc Hộp không còn nữa, tôi cảm thấy như mình không còn phương hướng nữa; thậm chí cả khi quanh cổ tôi đang có một mảnh bùa.

- Chúng ta lên gác chuông đi, cháu sẽ dùng siêu năng lực đưa chúng ta xuống sân. Sau đó, mình sẽ chạy.

Nắm lấy tay của người giám hộ, tôi bắt đầu guồng chân của mình, bất chợt, từ phía sau giáo đường bùng lên một quả cầu lửa. Ngọn lửa liếm vào những chiếc ghế phía sau và bốc lên trần nhà cao vút. Giáo đường lúc này sáng rực rỡ hơn cả lúc tiến hành Thánh Lễ Chủ nhật. Một gã đàn ông trong chiếc áo choàng chấm gót, có mái tóc để dài, vàng óng, thả từng bước thật tự tin ra khỏi hành lang phía bắc – con đường chạy thoát thân của chúng tôi. Mọi thớ cơ trên cơ thể tôi giữa lúc ấy như bị bung đứt ra, toàn thân nổi da gà.

Hắn đứng ở đó quan sát chúng tôi, lửa bắt đầu lan lên từng hàng ghế, một nụ cười khinh bỉ chậm rãi xuất hiện trên khuôn mặt hắn. Trong nhỡn giới của mình, tôi có thể ghi nhận được động tác của cô Adelina rút ra từ trong váy áo của mình một vật, nhưng không thể khẳng định được là cái gì. Người dám hộ đứng bên cạnh tôi, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía cuối giáo đường. Và rồi, rất đỗi nhẹ nhàng, cô tiến lên phía trước, đồng thời đẩy tôi về phía sau cô.

- Cô không thể lấy lại được thời gian đã mất, cũng như rút lại những sai trái đã phạm – Cô Adelina bày tỏ với tôi – Nhưng cô nhất định sẽ cố gắng. Đừng để cho chúng bắt được cháu.

Vừa đúng lúc đó, tên Mogadore bắt đầu tấn công, hắn lao đến lối đi giữa giáo đường. Kẻ thù của chúng tôi to lớn hơn nhiều so với hình ảnh của hắn ở đằng xa, hắn rút ra một thanh kiếm dài, thân kiếm rỏa ra ánh sáng huỳnh quang màu lục.

- Cháu phải chạy càng xa càng tốt – Cô Adelina dặn dò tôi mà không hề ngoái đầu nhìn lại – Dũng cảm lên nhé, Marina.

Số Sáu đặt viên Xitharis vào cái giá để ly rồi bước ra khỏi chiếc SUV.

- Tôi sẽ chạy sau – Dứt lời, cô bạn đồng hành đóng cửa lại.

Sam và tôi cũng bước ra khỏi xe sau khi đã quan sát cẩn thận chỗ đậu. Ở những chiếc xe khác, mọi người cũng đang rảo bước.

Tôi đi vòng ra mui trước thì chứng kiến được cảnh Số Sáu đang ôm chầm lấy Sam.

- Cô hãy chiến thắng nhé – Cậu bạn của tôi nhắn nhủ.

Cả hai buông nhau ra, cô bạn đáp lời:

- Sam, cảm ơn anh đã giúp chúng tôi, trong khi lý ra, anh không phải làm như thế. Cảm ơn vì anh đã rất tuyệt vời.

tuyệt vời lắm – Sam thì thầm – Cảm ơn vì đã cho tôi theo cùng.

Trước sự bất ngờ của tôi và Sam, Số Sáu bước lên trước và hôn lên má Sam. Họ trao cho nhau nụ cười. Nhác trông thấy tôi qua vai của Số Sáu, cậu bạn của tôi đỏ mặt, vội mở cửa xe bên ghế lái và chui vào trong.

Tôi không muốn Số Sáu đi như thế, cũng như tôi rất đau lòng khi phải thừa nhận điều ấy. Tôi ý thức được rằng có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ còn được trông thấy cô ấy nữa. Số Sáu nhìn tôi, vẻ dịu dàng đong đầy trong ánh mắt; không rõ trước đây tôi đã từng bắt gặp biểu hiện này của cô ấy hay chưa.

- Tôi thích anh, John ạ. Mấy tuần qua, tôi đã cố thuyết phục bản thân mình rằng không phải như vậy, nhất là vì Sarah và anh đã cư xử ngốc nghếch như thế nào… nhưng mà tôi thích anh. Tôi rất thích anh.

Những lời lẽ ấy khiến tôi kinh ngạc. Tôi ngập ngừng, nhưng rồi cũng bộc bạch ra:

- Tôi cũng rất thích cô.

- Anh có còn yêu Sarah không? – Người đối diện hỏi một cách tự nhiên.

Tôi gật đầu. Số Sáu xứng đáng được biết sự thật.

- Vẫn còn. Nhưng mà lạ lắm. Có lẽ cô ấy đã bán đứng tôi, có lẽ cô ấy không muốn nhìn thấy tôi nữa, bởi lẽ tôi đã nói với Sarah rằng cô rất xinh. Tuy nhiên, có lần bác Henri đã bảo là người Lorien chỉ yêu có một lần trong đời. Và như vậy, điều đó có nghĩa là tôi sẽ vẫn còn yêu Sarah.

Số Sáu lắc đầu.

- Đừng mếch lòng trước những điều tôi sắp nói sau đây nhé, có được không? Vậy mà cô Katarina thì lại chưa hề bao giờ bảo với tôi như thế. Thật ra, cô ấy có kể với tôi khá nhiều về những mối tình với người này người nọ hồi còn ở Lorien những năm về trước. Tôi tin bác Henri là một người đàn ông tốt, không cần phải nghi ngờ rằng bác yêu thương anh với tất cả những gì bác có; nhưng có vẻ như bác là một người lãng mạn vá bác muốn anh cũng đi theo vết chân của bác. Nếu bác đã yêu thật lòng một người nào, thì bác cũng muốn anh chỉ có một tình yêu duy nhất như thế.

Tôi im lặng, ghi nhận kiến giải của cô bạn và gạt bỏ nhận định của bác Henri sang một bên.

Số Sáu không khó để có thể hiểu được rằng tôi đang trăn trở vời từng lời lẽ của cô ấy.

- Điều tôi muốn nói là, khi người Lorien yêu, có nhiều người yêu cả đời lắm. Rõ ràng, bác Henri là một trong số đó. Nhưng không phải lúc nào cũng như vậy.

Cũng với câu nói cuối cùng này, Số Sáu bước về phía tôi, và tôi cũng bước về phía cô ấy. Nụ hôn đã từng lảng tránh chúng tôi vào phút cuối cùng, khi cả hai đi dạo ở Florida, nay đã kết nối chúng tôi với một niềm đam mê mà tôi cứ ngỡ mình chỉ dành cho Sarah và chỉ một mình Sarah mà thôi. Tôi không muốn nụ hôn này ngừng lại, nhưng Sam đã cho khởi động máy xe và chúng tôi buộc phải rời nhau.

- Sam cũng thích cô lắm, cô có biết không? – Tôi hỏi khẽ.

- Tôi cũng thích Sam nữa.

Tôi nghiêng đầu sang một bên.

- Nhưng cô vừa mới nói là cô thích tôi mà.

Cô bạn đẩy vào vai tôi.

- Thì anh thích tôi lẫn Sarah đấy thôi. Tôi thích cả anh và Sam. Ráng chịu đi.

Rồi Số Sáu tàng hình, tuy nhiên, tôi vẫn có cảm giác rằng cô ấy vẫn còn đang ở trước mặt tôi.

- Làm ơn cẩn thận nhé, Số Sáu. Tôi ước sao tất cả chúng ta có thể ở bên nhau.

Giọng nói của cô bạn đồng hành loang trong không khí:

- Anh cũng vậy, John; nhưng người ở Tây Ban Nha đang cần trợ giúp. Anh không cảm nhận được như thế hay sao?

Tôi ý thức được rằng Số Sáu đã đi khỏi vừa lúc tôi kịp thét lên:

- Có chứ!

Tôi cố gắng cử động, nhưng tình cảnh lúc này không khác nào như tôi đang bị chôn chân xuống đất. Mắt tôi bắt được một tia sáng lóe lên trong cổ tay của cô Adelina, lúc bấy giờ, tôi mới nhận ra rằng cái vật mà cô lấy từ trong váy áo ra là một con dao làm bếp. Người giám hộ của tôi lao đến tên Mogadore, còn tôi chạy xuôi theo một băng ghế ra hướng bắc. Với sự chuyển động chính xác mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy ở người giám hộ, cô Adelina nhào mình xuống đất vừa lúc tên Mogadore lao tới, vung kiếm đâm thẳng vào cổ họng của cô. Và hắn đã bị hụt tay, khi cô Adelina lấy lại được thăng bằng, lưỡi dao của cô chém thẳng vào bắp đùi bên phải của hắn. Máu đen tức thì túa ra, nhưng vết thương đó cũng chẳng làm chậm được động tác của tên Mogadore bao nhiêu; hắn quay phắt lại và phạt kiếm xuống. Cô Adelina lăn người tới trước, và trong sự kinh sợ của tôi, người giám hộ quét lưỡi dao vào bên chân còn lành lặn của gã Mogadore, và đà tấn công đó đã giúp cô Adelina đứng dậy được. Làm sao tôi có thể bỏ mặc cô chiến đấu một mình.

Tôi ngừng chạy, siết hai tay lại thành nắm đấm, tuy nhiên, trước khi tôi có thể làm được một điều gì đó thì cánh tay trái của gã đàn ông đã siết cổ họng của cô Adelina. Hắn nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất. Bàn tay phải của hắn đâm thẳng thanh kiếm vào tim cô.

- Không! – Tôi thét vang, nhảy lên băng ghế và tung mình về phía người giám hộ.

Cô Adelina khép mắt lại, và với hơi thở cuối cùng, cô vung tay lên cao, lưỡi dao cắt thành một đường trong không trung. Rồi con dao rời khỏi tay cô, rơi lách cách xuống sàn nhà. Trong một tích tắc, tôi ngỡ rằng cô đã lỡ đòn, nhưng tôi đã lầm. vết cắt của cô sắc đến độ, phải đúng hai giây sau, máu đen mới rỉ ra. Tên Mogadore buông cô Adelina ra và khuỵu gối xuống, hắn dùng cả hai tay để chặn lấy cổ để ngăn máu, nhưng máu cứ thế tứa khỏi kẽ tay hắn. Tôi bươc về phía tên Mogadore, và hít vào một hơi thật sâu, tôi đưa tay ra, nâng con dao của cô Adelina lên khỏi sàn. Tôi để con dao lơ lửng trong một thoáng, rồi chỉ khi đôi mắt của tên Mogadore mở to bởi đã nhận diện được tình hình, tôi mới cho con dao cắm phập vào ngực hắn. Kẻ thù tan ra trước mắt tôi, toàn bộ thân hình vạm vỡ tung thành tro vương đầy trên sàn.

Quỳ phịch xuống đất, tôi ôm lấy cơ thể bất động của cô Adelina trong tay, đỡ lấy đầu cô và kéo cô về phía mình. Hai má của chúng tôi chạm vào nhau, tôi bắt đầu òa khóc nức nở. Cô Adelina đã không còn nữa, tôi vẫn ý thức được rằng mình không thể làm gì để đem sự hồi phục trở lại cho người giám hộ. Tôi cần được giúp đỡ.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.